Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Nữ Nhi Tướng Môn
Chương 5
Tiếng kêu gọi chủ chiến, chủ hòa huyên náo khắp nơi. Nhưng thế trận thiết kỵ Bắc Địch xuôi nam quá hung hăng, cầu hòa chẳng khác nào mưu sự với cọp.
Hoàng đế gạt bỏ mọi lời bàn tán, hạ chỉ chuẩn bị chiến đấu, bổ nhiệm Uy Bắc Tướng quân Tần Liệt làm chủ soái, điều động binh lực từ Kinh doanh và các phủ châu lân cận, tức tốc chi viện Bắc cảnh.
Khi tin tức truyền đến Thẩm trạch, ta đang đối chiếu sổ sách thu hoạch điền trang tháng vừa qua.
Bắc cảnh… Phụ thân và đại ca, chính là bỏ mạng nơi đó, da ngựa bọc thây.
“A tỷ!”
Cửa thư phòng bị đẩy ra, Thẩm Nguyệt đã thay một bộ kỵ trang ống tay hẹp, tóc búi cao, hai má ửng đỏ, đôi mắt sáng rực.
“Bệ hạ hạ chỉ rồi, Uy Bắc Tướng quân cầm ấn soái!” Thanh âm của nàng kích động, “A tỷ, muội muốn đi! Muội muốn tòng quân xuất chinh!”
Trái tim ta đột ngột chìm xuống.
“Hồ đồ!” Ta đặt bút xuống, giọng điệu nghiêm khắc, “Chiến trường là nơi nào? Đao kiếm không có mắt, sống chết trong chớp mắt! Muội là một thân nữ nhi…”
“Nữ nhi thì đã sao?” Thẩm Nguyệt ngắt lời ta, sống lưng thẳng tắp, ánh mắt bướng bỉnh, “Phụ thân là nam nhi, đại ca là nam nhi, họ đều tử trận rồi! Nam nhi Thẩm gia không có kẻ thoái lui, lẽ nào muốn huyết mạch trung liệt tuyệt tự sao?”
“A tỷ, bao năm qua muội chăm chỉ luyện võ, thuộc lòng binh thư, không phải để ở kinh thành thưởng hoa ngâm thơ với người khác! Tần Tướng quân từng nói, thương pháp của muội đã không thua kém một Hiệu úy bình thường, Vệ đại ca cũng nói muội có thiên phú biến hóa trận pháp. Muội có năng lực, cũng có trách nhiệm phải đi!”
“Trách nhiệm?”
Ta đứng dậy, bước đến trước mặt nàng: “A Nguyệt, trách nhiệm của Thẩm gia, không nhất thiết một nữ tử như muội phải ra chiến trường chém giết mới gọi là gánh vác! Chúng ta có thể dùng cách khác…”
“Cách gì? Tiếp tục canh giữ chút gia nghiệp này, cẩn thận từng li từng tí trong cái vũng nước đục kinh thành này sao?”
Thẩm Nguyệt lắc đầu, trong mắt xẹt qua một tia đau đớn: “A tỷ, tỷ có biết dạo này muội nghe được chuyện gì không? Lương thảo binh bộ rót xuống Bắc cảnh, bị ăn bớt tầng tầng lớp lớp, mười phần đến được biên quan còn lại năm phần đã là vạn hạnh, áo đông lấy hàng kém chất lượng thay thế, đao thương rỉ sét không kham nổi!”
“Tướng sĩ đang tắm máu ở tuyến đầu, những con mọt ở hậu phương lại đang hút máu họ. Phụ thân và đại ca… năm đó họ, có phải cũng vì…”
Nàng nghẹn ngào, hốc mắt đỏ hoe.
Ta như bị búa tạ giáng mạnh, đứng chết trân tại chỗ.
Những chuyện này, không phải ta hoàn toàn chưa nghe qua. Trong những thư từ qua lại với thuộc hạ cũ của Thẩm gia, lời lẽ khó tránh khỏi sự phẫn uất. Chỉ là không ngờ, nó đã đến mức độ kinh tâm động phách như vậy.
Bắc Địch hung hãn, nếu nguồn cung cấp phía sau lại có vấn đề…
“Cho nên muội phải đi!” Thẩm Nguyệt nắm chặt lấy tay ta, “A tỷ, tỷ ở hậu phương, nhìn rõ hơn muội, nghĩ chu toàn hơn muội. Tỷ giữ nhà, nghĩ cách, vì tiền tuyến làm nhiều việc thiết thực hơn.”
“Muội ra phía trước, tận mắt nhìn, đích thân bảo vệ, tuyệt đối không để những thủ hạ cũ của phụ thân và đại ca phải vì những trò bẩn thỉu đó mà chết oan chết uổng!”
Đứa muội muội từ nhỏ vẫn ỷ lại vào ta này, trong lúc vô tình, đã trưởng thành thành một cái cây đại thụ có thể độc lập đảm đương một phương, thậm chí có thể gánh vác sứ mệnh gia tộc.
Rất lâu sau, ta từ từ buông lỏng tay ra.
“Được.” Ta chỉ nói một chữ.
Mắt Thẩm Nguyệt lập tức sáng rực: “A tỷ…”
“Đã muốn đi, thì phải chuẩn bị cho tốt.”
Ta cắt ngang sự cảm thương của nàng: “Ta đi chuẩn bị hành trang cho muội, thuốc men thiết yếu, nhuyễn giáp hộ thân, binh khí vừa tay… Còn nữa, ta sẽ tìm cách liên lạc với các thủ hạ cũ của phụ thân ở Bắc cảnh, muội đến đó, cũng dễ bề có người chiếu ứng.”
“Vâng!” Thẩm Nguyệt dùng sức gật đầu.
Rất nhanh, Tần Túng cũng xông vào. Hắn cũng mặc một bộ kỵ trang.
“Thẩm Nguyệt! Có phải cô cũng muốn đến Bắc cảnh không?” Hắn nói thẳng vào vấn đề, ánh mắt nóng bỏng.
“Đúng vậy.” Thẩm Nguyệt ngẩng cao đầu đáp.
Tần Túng đấm mạnh một quyền vào khung cửa: “Ta biết ngay mà, cha ta đã điểm tên ta, cho ta theo doanh tiên phong đi trước, Vệ đại ca cũng đi! Đến lúc đó…”
Hắn nhìn Thẩm Nguyệt, giọng điệu phức tạp: “Trên chiến trường phải theo sát một chút, đừng có liều lĩnh! Chút công phu mèo cào của cô, đối phó với lũ lưu manh đầu đường xó chợ thì được, thật sự chạm trán với tinh nhuệ Bắc Địch…”
“Không cần huynh bận tâm!” Thẩm Nguyệt không phục cãi lại, “Lo thân huynh đi Tần tiểu Hầu gia! Đến lúc ra chiến trường đừng có mềm nhũn chân!”
Hai người nhìn nhau chực cãi cọ, ta vội vàng bước tới đứng chắn ở giữa.
“Tần công tử,” ta trịnh trọng nhún mình thi lễ với hắn, “A Nguyệt tuổi còn nhỏ, tính tình lại nóng nảy, chuyến đi Bắc cảnh này nguy hiểm vạn phần. Mong huynh… nể tình quen biết nhiều năm, nếu có thể, phiền huynh chiếu cố muội ấy vài phần.”
Tần Túng sững lại. Hắn nhìn ta, ánh mắt khẽ chớp, cuối cùng lầm bầm bực dọc: “… Biết rồi. Cần gì cô phải nói!”
Hắn quay mặt đi, nhưng tai hơi đỏ lên, lại thô giọng nói với Thẩm Nguyệt: “Nghe thấy chưa? Tỷ tỷ cô lên tiếng rồi đấy! Đến lúc đó đừng có chạy lung tung!”
Thẩm Nguyệt hừ một tiếng, nhưng cũng không phản bác nữa.
Tần Túng đứng nán lại một lát, dường như còn muốn nói gì đó, ánh mắt lướt qua mặt ta vài vòng. Cuối cùng, hắn chỉ siết chặt thanh đao giắt bên hông, sải bước lớn rời đi, bỏ lại một câu: “Ba ngày sau, ngoài Tây Trực Môn, giờ Mão điểm binh!”
14
Ba ngày sau, sắc trời chưa sáng rõ, ta đứng bên ngoài vòng vây của đám người tiễn biệt, nhìn Thẩm Nguyệt mình khoác nhung trang, cùng Tần Túng, Vệ Đình đứng trước hàng quân.
Hoàng đế đích thân rót rượu tiễn đưa.
Mãi cho đến khi đại quân khởi hành, tiếng vó ngựa vang như sấm, bụi mù bốc lên, nuốt chửng từng bóng lưng vào phía cuối con đường quan đạo dẫn ra phương Bắc.
Nhưng ta không có quá nhiều thời gian để chìm đắm trong cảm xúc ly sầu.
Lương thảo, quân nhu, áo đông… Những con mọt đó!
Ta trở về Thẩm trạch, đóng cửa suốt ba ngày.
Ta mang tất cả sổ sách của Thẩm gia, danh sách sản nghiệp, ghi chép những phần thưởng của bệ hạ qua các năm, cùng thư từ qua lại với thuộc hạ cũ của phụ thân ra kiểm kê kỹ lưỡng.
Sản nghiệp Thẩm gia qua tám năm quản lý, tuy không thể nói là phú khả địch quốc, nhưng cũng tích lũy được một khoản tài phú đáng kể.
Chỉ dựa vào tiền của Thẩm gia để bù đắp những lỗ hổng của triều đình thì chẳng khác nào muối bỏ biển.
Nhưng, nếu dùng số tiền đó làm vốn, vận hành một cách khéo léo thì sao?
Ta trải giấy mài mực, bắt đầu viết thư.
Viết cho các thương gia bán gạo quen biết ở Giang Nam, viết cho những thương gia buôn da thú đáng tin cậy ở phương Bắc, viết cho những cựu bộ thuộc của phụ thân hiện đang làm quan quân nhu hay quan địa phương ở khắp nơi…
Đặt mua số lượng lớn lương thực, dược liệu, da thú, sắt thô.
Đồng thời, thông qua Phúc bá, ta bí mật liên lạc với những lò rèn lão luyện có danh tiếng, đặt làm áo bông, giày da, đầu thương, mũi tên.
Những vật tư thu mua được, chia nhỏ ra, vận chuyển qua nhiều con đường thương mại khác nhau, đưa đến vài cứ điểm gần Bắc cảnh, rồi do người của Thẩm gia đã liên lạc từ trước tiếp nhận, đưa thẳng vào tay các tướng sĩ.
Những khớp nối cần đả thông trong chuyện này phức tạp đến cực điểm.
Ta gần như vắt kiệt mọi tâm sức, huy động toàn bộ những mối quan hệ tích lũy suốt tám năm qua.
Tô Nghiên tiên sinh tuy không còn đến dạy mỗi ngày, nhưng trong những lúc ta khó khăn nhất, đã đích thân tự tay viết vài bức thư gửi cho môn sinh bạn cũ của ông đang nhậm chức ở Bắc địa, cung cấp không ít sự thuận lợi cho tuyến vận chuyển vật tư của ta.
Tiền bạc, tuôn ra như nước chảy.
Bạc trong khố của Thẩm gia cạn kiệt nhanh chóng.
Nhưng ta chẳng hề xót xa.
Mỗi khi nghĩ đến bão tuyết nơi Bắc cảnh, nghĩ đến muội muội, Tần Túng, Vệ Đình, cùng vô số những tướng sĩ như cha anh ta có thể hy sinh oan uổng vì thiếu cơm áo, vũ khí rỉ sét, ta lại cảm thấy chút vật ngoài thân này tán tận cũng có hề gì?
Động thái của ta không thể nào giấu giếm hoàn toàn con mắt của những kẻ có tâm ở kinh thành.
Sự thay đổi về tài sản của Thẩm gia… dần dần đã thu hút sự chú ý.
15
Cố Ngôn Khanh đến thăm ta ngày một thường xuyên.
“Nguyên muội muội dạo này xem chừng quá mức lao tâm khổ tứ chăng?”
“Nghe nói công việc làm ăn của ‘Thẩm thị thương hành’ làm rất lớn, kinh động đến cả chợ gạo Giang Nam. Nguyên muội muội đúng là nữ trung hào kiệt, khí phách bực này, khiến người ta phải kinh ngạc.”
Ta nâng chén trà, sắc mặt bình thản: “Cố công tử nói đùa rồi. Chẳng qua là chút buôn bán tầm thường, thêm thắt cho việc chi tiêu trong nhà thôi. Nhân khẩu Thẩm gia tuy ít, nhưng chi tiêu cũng không nhỏ.”
“Ồ?” Cố Ngôn Khanh nhướng mày, “Nhưng theo Ngôn Khanh được biết, số lượng gạo, da thú Nguyên muội muội mua vào, vượt xa cái mức gọi là ‘thêm thắt chi tiêu’ đấy. Nay Bắc cảnh chiến sự đang căng thẳng, những thứ này đều là vật tư thiết yếu. Nguyên muội muội lẽ nào… mang lòng lo cho biên ải, muốn xuất lực vì quốc gia?”
Tự ý thu mua quy mô lớn vật tư quân nhu, nếu làm to chuyện, có thể bị úp cái mũ “can dự triều chính”, “mưu đồ bất quỹ”.
Ta đặt chén trà xuống, ngước mắt nhìn hắn: “Cố công tử đa tâm rồi. Thẩm gia đời đời trung lương, nay Bắc cảnh không yên, A Nguyệt lại tòng quân xuất chinh, ta làm tỷ tỷ, trong lòng lo âu, muốn làm chút việc thiện trong khả năng, cầu phúc cho tướng sĩ, phân ưu vì bệ hạ, có gì không thể?”
“Còn về số lượng nhiều hay ít, buôn bán tự do, luật pháp không hề cấm cản. Trái lại là Cố công tử lại vô cùng quan tâm đến chút chuyện buôn bán nhỏ nhặt của Thẩm gia ta, khiến A Nguyên cảm thấy có chút thụ sủng nhược kinh rồi.”
Ta mang lá cờ lớn “hậu duệ trung lương”, “phân ưu vì bệ hạ” ra chặn ngang, khiến hắn nhất thời nghẹn họng.
Cố Ngôn Khanh nhìn ta thật sâu, cuối cùng không truy hỏi nữa, chỉ có nụ cười là nhạt đi đôi chút: “Nguyên muội muội có lòng. Chỉ là chuyện này hệ trọng, vẫn nên cẩn trọng một chút thì hơn.”
Ta gật đầu: “Đa tạ Cố công tử nhắc nhở.”
Đợi hắn rời đi, ta mới khẽ thở phào một hơi.
Chẳng bao lâu sau, trong cung lại có người đến.
Một vị nội thị hầu cận bên cạnh Hoàng đế mang theo vài câu khẩu dụ.
“Bệ hạ phán: Lòng trung nghĩa của Thẩm Đại tiểu thư, trẫm đã rõ. Cách hành sự cũng rất bài bản, trẫm rất hài lòng.”
“Bệ hạ còn nói: Tướng sĩ Bắc cảnh chịu khổ rét mướt, trẫm ở trong cung cũng thường xuyên đau lòng. Những việc Thẩm Đại tiểu thư làm, có lợi cho nước cho dân, cứ buông tay mà làm. Nếu gặp khó khăn, có thể dựa vào vật này, truyền tin vào cung.”
Nội thị để lại một khối ngọc bài.
Ta nắm chặt khối ngọc bài vẫn còn vương hơi ấm, ngẩn người hồi lâu.
Hoàng đế… Ngài ấy đã biết cả rồi!
Ngài không bắt tội ta “vượt rào”, mà ngược lại còn ngầm đồng ý.
Ý của Hoàng đế rất rõ ràng: Việc có thể làm, nhưng phải làm cho đẹp, không được để xảy ra sai sót, càng không được để những con mọt trong triều đình nắm thóp cắn ngược lại.
Có được “sự ngầm đồng ý” này, thông qua Tô Nghiên tiên sinh và những kênh đáng tin cậy, ta bắt đầu thu thập chứng cứ tham ô quân lương, buôn lậu vũ khí của một số quan lại trong triều.
Chiến báo Bắc cảnh thỉnh thoảng truyền tới, có thắng có bại.
Cái tên Thẩm Nguyệt đôi khi xuất hiện ở cuối danh sách quân công, đều là những công lao nhỏ bé không đáng chú ý, nhưng ít nhất chứng minh muội ấy vẫn bình an.
Tần Túng và Vệ Đình liên tục lập chiến công, danh tiếng vang xa.
Mỗi lần nghe tin họ bình an, trái tim treo lơ lửng của ta mới có thể tạm thời hạ xuống.
16
Qua năm mới, có một đợt áp tải lương thảo truy trọng tiến về doanh trại Bắc cảnh.
Nào ngờ, đội xe xuất kinh chưa đầy ba ngày, đã có tin tức truyền về: vị thiên kim được chiều chuộng của Hầu phủ – Thẩm Noãn Noãn – lại dám nữ phẫn nam trang, lén lút trà trộn vào đội vận chuyển, đi thẳng tới Bắc cảnh.
Lời đồn nói rằng Thẩm tiểu thư để lại thư báo nhà, trong thư nói rõ không hài lòng với hôn ước nhà họ Cố, lòng đã thuộc về người khác, chuyến này đi về phương Bắc, là để tìm ý trung nhân.
Mà “ý trung nhân” kia là ai, dường như đã trở thành bí mật công khai trong các quán trà tửu lầu ở kinh thành.
Tin này vừa tung ra, cả kinh thành xôn xao.
Hầu phủ và Cố gia lập tức bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió, trở thành trò cười cho toàn thành.
Thẩm Tri Nho phái người đi đuổi theo, nhưng đã không kịp.
Hầu phu nhân Lâm thị nghe tin suýt ngất xỉu, vừa tức vừa vội, lại lâm vào cảnh roi dài không với tới.
Phụ thân của Cố Ngôn Khanh là Cố Minh Đường – vị Hộ bộ Thị lang – mặt mũi mất hết, nổi trận lôi đình.
Cố Ngôn Khanh bản thân thì trầm ổn, than một câu “Noãn Noãn muội muội tuổi nhỏ tùy hứng”, nhưng ý cười không lan đến tận đáy mắt, đôi tay giấu trong tay áo e là đã sớm siết chặt thành quyền.
Thẩm Noãn Noãn quả thực đã tìm đến gần doanh trại Bắc cảnh, lại không biết dùng cách gì, nhờ người đưa một phong “hưu thư” tới tận tay Cố Ngôn Khanh.
Hành động này chẳng khác nào xé rách triệt để thể diện của hai nhà.
Cố Minh Đường đích thân lên cửa An Định Hầu phủ, nghe nói đã mật đàm với Thẩm Tri Nho trong thư phòng hồi lâu, tan rã trong không vui.
Lúc đi ra, sắc mặt Cố Thị lang tái mét, phẩy tay áo bỏ đi, không bao giờ bước chân vào Hầu phủ thêm lần nào nữa.
Giao tình của hai nhà, đến đây coi như hữu danh vô thực.
Thế gia kinh thành lại là những kẻ giỏi nhất trò gió chiều nào che chiều ấy. Bấy giờ, thiệp mời yến tiệc liên quan đến Cố gia, Hầu phủ thưa thớt hẳn, ai nấy đều đang đứng ngoài quan sát xem vở kịch nhảm nhí này sẽ kết thúc ra sao.
Vào một buổi chiều cuối xuân tiết trời vẫn còn se lạnh, quan mai do Cố gia mời đến, lại bước qua cửa Thẩm trạch.
Người đến là Trương ma ma rất có thể diện ở kinh thành. Bà ta mồm mép tép nhảy, khen ngợi Cố Ngôn Khanh tựa như trên trời dưới đất có một không hai, lại nói Cố gia vô cùng xem trọng gia phong Thẩm gia, Cố công tử cực kỳ ái mộ tài đức của Thẩm Đại tiểu thư, nguyện lấy ngôi chính thê mà cưới hỏi, kết duyên Tần Tấn, nối lại tình nghĩa hai nhà.
Nghe Trương ma ma tuôn nước bọt thao thao bất tuyệt, ta thậm chí không buồn nhấc mí mắt.
“Trương ma ma vất vả rồi.”
“Cố công tử là thanh niên tài tuấn, gia thế hiển hách, A Nguyên không với cao nổi. Huống hồ xá muội nay vẫn đang ở trong quân Bắc cảnh, A Nguyên thân làm trưởng tỷ, phải lưu thủ gia nghiệp, tạm thời chưa nghĩ đến chuyện giá thú. Phiền ma ma hồi bẩm lại ý tốt của Cố gia, Thẩm Nguyên xin nhận tấm lòng.”
Trương ma ma còn muốn khuyên thêm: “Thẩm Đại tiểu thư, đây là mối lương duyên bằng trời đấy! Phẩm mạo tài cán như Cố công tử, khắp kinh thành cũng khó tìm ra được mấy người, ngài phải suy nghĩ kỹ! Bỏ qua bến đò này…”
“Phúc bá, tiễn khách.”
Trương ma ma ăn phải hũ tro, sượng sùng rời đi.
Tin tức truyền ra, mọi người kinh ngạc ồ lên.
Ai cũng không ngờ, Thẩm Nguyên – một cô nhi mất cả cha lẫn mẹ, lại có đủ tự tin để dứt khoát cự tuyệt môn đệ như Cố gia.
Trong sự kinh ngạc, người ta lờ mờ cảm thấy, vị Thẩm Đại tiểu thư này, e là còn tính toán sâu xa hơn vẻ bề ngoài, và cũng khó nắm thóp hơn.
Cố gia bị từ chối lời cầu hôn, thể diện càng thêm tổn thất.
Sắc mặt Cố Minh Đường trên triều đình đã âm trầm suốt mấy ngày liền.
Nhưng điều bất ngờ là, chưa đầy một tháng sau, Cố Ngôn Khanh đã đính hôn với đích nữ của một vị Phó Đô ngự sử thuộc Đô sát viện.
Vị Phó Đô ngự sử đó tuy xuất thân thanh lưu, gia tư không phong phú, nhưng trong hệ thống ngôn quan lại có ảnh hưởng khá lớn.
Khi nghe tin này, ta đang một mình trong thư phòng sắp xếp sổ sách gần đây và hồ sơ vận chuyển vật tư đến Bắc cảnh.
Cố Ngôn Khanh… đính hôn rồi.
Không phải Thẩm Noãn Noãn, cũng không phải ta.
Ái tình ư?
Có lẽ hắn cũng có vài phần chân tình với Thẩm Noãn Noãn, nhưng đứng trước lợi ích gia tộc, nó chẳng đáng một đồng.
Còn ta, có thể từng là một quân cờ “có giá trị” trong kế hoạch của hắn. Nay quân cờ thoát khỏi sự kiểm soát, hắn liền quyết đoán từ bỏ, chuyển sang mục tiêu mới.
17
Ta đặt bút xuống, đầu ngón tay vuốt ve chiếc vòng tay bạc trơn trên cổ tay.
Đây là di vật mẫu thân để lại, mặt trong có khắc hai chữ “bình an” cực nhỏ.
Kiếp trước, ta đeo nó, trong đêm tân hôn nến đỏ cháy rực, đầy ắp sự hồi hộp và kỳ vọng, thì ngay khoảnh khắc tiếp theo lại cảm nhận dải lụa trắng từng tấc từng tấc siết chặt lấy cổ.
Cố Ngôn Khanh cúi người thì thầm vào tai ta: “Noãn Noãn đã phải chịu khổ mười sáu năm ở nông thôn, nàng ít nhiều cũng nên trả nợ cho muội ấy… Những thứ của Thẩm gia, ta sẽ giữ lại toàn bộ cho nàng ấy, coi như là bồi thường.”
Bồi thường?
Đúng là một trò cười tày đình!
Bọn họ mưu đoạt gia sản Thẩm gia, liệu có thực sự chỉ để “bồi thường” cho Thẩm Noãn Noãn?
Hay Thẩm Noãn Noãn cũng chỉ là tấm bình phong để họ che đậy mục đích thực sự?
Mối nghi ngờ mọc rễ điên cuồng.
Cố gia tuy là văn quan thanh lưu, nhưng Cố Minh Đường làm quan đến chức Hộ bộ Thị lang, cai quản tiền lương thuế má… Hộ bộ!
Vụ án tham nhũng quân lương Bắc cảnh, bệ hạ tuy đã âm thầm sai người điều tra, nhưng liên lụy quá rộng, tiến triển chậm chạp.
Những quân lương vũ khí bị bóc lột tầng tầng lớp lớp ấy, cuối cùng đã chảy về đâu?
Hôm đó, một bức thư được gửi đến phòng gác cổng Thẩm trạch.
Thư là do Thẩm Noãn Noãn viết.
“Thẩm Nguyên, ta biết ngươi ghét ta, ta cũng ghét ngươi. Nhưng bây giờ ta chẳng biết nói với ai khác.
Ta theo đội xe vận chuyển lương thảo đến chỗ này, ta không gặp được Tần Túng, bọn họ không cho ta vào quân doanh.
Nhưng ta nhìn thấy những bao lương thực đó, có mấy bao bị rách miệng, gạo chảy ra vừa vàng vừa nát, lại còn độn cả cát!
Còn cả mấy xe chở áo đông, ta lén sờ thử, bông bên trong vừa cứng vừa mỏng, căn bản không chắn nổi gió!
Thứ này hoàn toàn khác xa với những gì ta thấy ở kinh thành!
Ta hỏi cha ta, ông ấy bảo ta con nít bớt lo chuyện bao đồng, mau chóng về nhà.
Nhưng ta sợ… Những thứ này, là để cho tướng sĩ dùng mà!
Tần Túng và bọn họ cũng đang dùng… Thẩm Nguyên, chẳng phải ngươi tài giỏi lắm sao?
Chẳng phải ngươi từng gửi đồ đến biên quan sao? Ngươi… ngươi có thể xem thử, rốt cuộc chuyện này là thế nào không?
Ta không dám nói với người khác.”
Thư rất ngắn, nét chữ ngoáy vội.
Thẩm Noãn Noãn có thể kiêu ngạo ngu xuẩn, nhưng ả lúc này đang ở nơi biên viễn Bắc cảnh, tận mắt nhìn thấy, hẳn là kinh tâm động phách.
Ả dù không hiểu chuyện đến mấy cũng thừa biết, số quân lương áo đông kém chất lượng đó là thứ sẽ đoạt mạng người.
Ta nắm chặt tờ giấy mỏng manh, đầu ngón tay lạnh buốt.
Số lương thảo truy trọng “khẩn cấp quyên góp” do Thẩm Tri Nho áp tải này… quả nhiên có vấn đề!
An Định Hầu phủ đã nhúng tay vào bao nhiêu?