Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Nguyện Vọng Bị Đánh Cắp
Chương 5
Ngày 10 tháng 6, năm ngày trước kỳ thi cấp tỉnh của Duyệt Duyệt. Trường học gọi điện báo: “Phụ huynh em Trương Duyệt Duyệt phải không? Hôm nay Duyệt Duyệt bị ngất ở trường.”
Tôi vội vã chạy khỏi siêu thị, bắt xe phi thẳng đến trường. Duyệt Duyệt đang nằm trong phòng y tế, mặt mày nhợt nhạt.
“Có chuyện gì vậy?”
Bác sĩ trường học đáp: “Không có vấn đề gì lớn, chắc do áp lực quá lớn cộng với không ăn sáng nên bị tụt đường huyết.”
Tôi ôm con vào lòng. “Sao con không ăn sáng?”
“Mẹ, không phải do con không ăn sáng đâu.” Giọng con bé lí nhí.
“Thế là sao?”
“Có người gọi điện cho thầy giáo bồi dưỡng đội tuyển của con, bảo nhà con đang kiện tụng, gia đình lục đục, một học sinh như vậy không phù hợp đại diện cho trường đi thi.”
Máu trong người tôi như đông cứng lại.
“Ai gọi?”
“Thầy không nói, nhưng hôm nay thầy gọi con lên văn phòng, hỏi nhà con có chuyện gì không. Thầy bảo nếu tâm lý bị ảnh hưởng thì sẽ cân nhắc thay người.”
Tôi đứng phắt dậy. “Thầy giáo đang ở đâu?”
“Mẹ—”
“Thầy đang ở đâu?”
Tôi tìm đến văn phòng của thầy giáo bồi dưỡng, họ Dương.
“Thầy Dương, ai đã gọi điện thoại cho thầy vậy ạ?”
Thầy Dương đẩy gọng kính. “Mẹ Duyệt Duyệt, cụ thể là ai thì tôi không tiện tiết lộ. Nhưng tôi muốn xác nhận lại xem tâm lý của Duyệt Duyệt có bị ảnh hưởng không. Dù sao kỳ thi cấp tỉnh cũng mang thể diện của cả trường—”
“Thầy Dương, con gái tôi đứng đầu toàn thành phố mới được chọn vào đội tuyển. Tâm lý con bé hoàn toàn bình thường. Còn người gọi điện kia, cô ta có ân oán cá nhân với nhà tôi, cô ta đang đặt điều bịa chuyện đấy.”
Thầy Dương nhìn tôi. “Người đó quả thật đã nói rất nhiều… chuyện không hay. Nói thành tích của con gái chị có khuất tất, nói nhà chị bỏ tiền chạy chọt quan hệ—”
“Thầy Dương, từng điểm số của Duyệt Duyệt đều do con bé tự làm ra. Thi vào cấp 3 đứng thứ hai toàn huyện, lên cấp 3 đứng đầu toàn khối, đứng đầu toàn thành phố, có lần nào có khuất tất không?”
Thầy Dương im lặng một lát.
“Tôi tin vào thực lực của Duyệt Duyệt. Tôi chỉ là… không muốn có sự cố xảy ra trước kỳ thi.”
“Sẽ không đâu ạ.”
“Được rồi, coi như tôi chưa nói gì. Nhưng chị về giải quyết chuyện gia đình cho êm xuôi đi, đừng để những cuộc điện thoại thế này gọi đến nữa.”
Tôi bước ra khỏi trường, đứng sững trước cổng. Toàn thân lạnh toát. Không phải vì tức giận, mà là vì sợ. Tôi sợ chị ta thực sự sẽ dùng thủ đoạn để phá hoại kỳ thi của Duyệt Duyệt.
Phương Tiểu Lệ. Chắc chắn là Phương Tiểu Lệ.
Chị ta không đổi được nguyện vọng của Duyệt Duyệt nữa, nên bây giờ muốn phá luôn kỳ thi Olympic.
Tôi bấm số gọi Phương Tiểu Lệ.
“Phương Tiểu Lệ, có phải chị gọi điện cho thầy giáo bồi dưỡng của Duyệt Duyệt không?”
“Mày nói gì cơ? Tao chả hiểu.”
“Chị bảo thành tích của con gái tôi có khuất tất, nói nhà tôi bỏ tiền chạy chọt. Phương Tiểu Lệ, chị có còn là con người không?”
“Ơ kìa Phương Tiểu Thảo, mày tự vác đơn đi kiện, mày tưởng làm thế mà không phải trả giá à?”
“Chị—”
“Kiện tao thêm lần nữa xem. Lần sau tao gọi điện không phải cho thầy giáo đâu, mà là cho ban giám khảo chấm thi cấp tỉnh đấy.”
Chị ta cúp máy.
Tôi đứng chôn chân trước cổng trường, tay siết chặt điện thoại, run lên bần bật.
Tối đến, tôi kể lại mọi chuyện cho Kiến Quốc và chú Chu nghe. Đầu dây bên kia, chú Chu im lặng rất lâu.
“Tiểu Thảo, con người chị gái cháu thế nào, chú nhìn thấu rồi. Cháu yên tâm, chuyện kỳ thi cấp tỉnh cứ để chú lo.”
“Chú Chu, chú định làm thế nào ạ?”
“Trưởng đoàn giám thị cấp tỉnh là người quen của chú, chú sẽ đánh tiếng với ông ấy, bảo ông ấy đừng tin mấy cuộc điện thoại tào lao.”
“Chuyện này… được không chú?”
“Được chứ. Cháu đừng bận tâm nữa, cứ để Duyệt Duyệt yên tâm ôn thi.”
Cúp điện thoại, tôi ngồi thẫn thờ bên mép giường. Kiến Quốc bước đến ngồi xổm xuống trước mặt tôi.
“Tiểu Thảo, đừng sợ. Có chú Chu rồi, Phương Tiểu Lệ không làm loạn được đâu.”
“Em không sợ chị ta làm loạn. Em chỉ sợ Duyệt Duyệt bị ảnh hưởng tâm lý.”
“Con bé mạnh mẽ hơn em tưởng nhiều.”
Anh nói đúng. Hôm sau Duyệt Duyệt vẫn đi học bình thường, như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhưng tối hôm đó, con bé về nhà và nói với tôi một câu:
“Mẹ, con nhất định phải giành giải Nhất. Không vì lý do gì khác, chỉ để khóa mồm những kẻ đang bàn tán về con.”
Ngày 15 tháng 6. Thi cấp tỉnh.
Tôi đưa Duyệt Duyệt đến điểm thi.
“Mẹ về nhà đợi con đi, đừng đứng dưới nắng làm gì.”
“Mẹ không nóng.”
“Mẹ, con sẽ thắng.”
Nói xong, con bé bước thẳng vào trong.
Tôi đứng đợi ngoài cổng điểm thi từ 8 giờ sáng đến tận 4 giờ chiều. Kiến Quốc gọi đến ba cuộc bảo tôi tìm chỗ bóng râm mà ngồi. Tôi không nhúc nhích.
4 rưỡi chiều, Duyệt Duyệt bước ra. Sắc mặt con bé rất bình thản, không vui cũng không buồn.
“Thế nào con?”
“Bài cuối cùng có hai cách giải, con viết cả hai. Không biết họ có cho điểm không.”
“Thế còn mấy bài khác?”
“Không vấn đề gì ạ.”
Kết quả phải một tháng sau mới có. Trong một tháng chờ đợi đó, phiên tòa thứ hai được mở.
Trên tòa, Phương Tiểu Lệ thuê luật sư. Chiến lược của luật sư bào chữa là: Sang tên nhà là hành động tự nguyện cho tặng của người già, con cái không có quyền can thiệp.
Luật sư Hồ dõng dạc phản bác: Căn nhà đó bao gồm cả phần di sản của ông Phương Thủ Nghĩa, chưa được sự đồng ý của tất cả những người thừa kế, không ai có quyền tự ý sang nhượng.
Thẩm phán hỏi mẹ tôi: “Bà Lưu Quế Hoa, lúc chồng bà là ông Phương Thủ Nghĩa qua đời, có để lại di chúc không?”
Mẹ tôi liếc nhìn Phương Tiểu Lệ: “Không có.”
Thẩm phán nói: “Vậy theo luật, di sản của ông Phương Thủ Nghĩa sẽ do những người thừa kế hợp pháp chia đều. Nguyên đơn Phương Tiểu Thảo là một trong những người thừa kế hợp pháp, hoàn toàn có quyền đòi hỏi phần thừa kế của mình.”
Luật sư Hồ nộp bằng chứng: “Thưa thẩm phán, đây là lời khai của nhân chứng Chu Đại Quân. Ông ấy là đồng nghiệp cũ của ông Phương Thủ Nghĩa, từng có mặt ở bên trước khi ông Phương Thủ Nghĩa qua đời. Ông Phương Thủ Nghĩa từng di chúc miệng: Di sản chia cho hai con gái mỗi người một nửa.”
Mẹ tôi ngồi ở hàng ghế dự thính lập tức biến sắc: “Ông ta nói láo—”
Thẩm phán gõ búa.
Luật sư của Phương Tiểu Lệ phản bác: “Di chúc miệng cần phải thỏa mãn những điều kiện nhất định mới có hiệu lực pháp luật—”
Luật sư Hồ đáp lời: “Cho dù không chấp nhận di chúc miệng, thì chiếu theo luật thừa kế, nguyên đơn vẫn phải được chia phần. Ngôi nhà trị giá 84 vạn, phần của ông Phương Thủ Nghĩa là một nửa, tức 42 vạn, chia đều cho ba người thừa kế hợp pháp, nguyên đơn xứng đáng nhận được 14 vạn.”
Thẩm phán tuyên bố sẽ chọn ngày tuyên án.
Ra khỏi tòa, Phương Tiểu Lệ kéo tôi lại.
“Phương Tiểu Thảo, mày nhẫn tâm thật.”
“Phương Tiểu Lệ, tôi chỉ đòi lại những gì tôi đáng được hưởng.”
“Mày đáng được hưởng? Lúc mày lấy chồng mẹ đã cho mày hai vạn—”
“Hai vạn đó là của hồi môn, không phải chia tài sản thừa kế.”
Phương Tiểu Lệ nghiến răng: “Được, mày cứ chờ tuyên án đi.”
Chị ta bước đi. Mẹ tôi lật đật chạy theo sau chị ta, không thèm bước về phía tôi nửa bước.
Tháng 7, kết quả thi Olympic cấp tỉnh của Duyệt Duyệt được công bố.
Giải Nhất cấp tỉnh. Đứng thứ ba toàn tỉnh.
Tin tức vừa bay về, cả huyện chấn động. Từ khi trường số 1 thành lập đến nay, đây là học sinh đầu tiên giành giải Nhất Olympic Toán cấp tỉnh. Thầy hiệu trưởng đích thân mang cờ luân lưu đến tận căn phòng trọ ba mươi mét vuông của chúng tôi.
Vừa bước vào cửa, thầy sững lại một giây nhưng nhanh chóng khôi phục lại biểu cảm.
“Chúc mừng mẹ Trương, bố Trương! Duyệt Duyệt đã làm nên lịch sử của trường. Giải Nhất cấp tỉnh đồng nghĩa với việc em ấy có quyền tham gia vòng Chung kết toàn quốc, nếu điểm thi chung kết tốt, hoàn toàn có thể được tuyển thẳng vào Thanh Hoa hoặc Bắc Đại.”
Kiến Quốc xoa hai bàn tay thô ráp vào nhau, lóng ngóng không biết nói gì. Tôi liền tiếp lời: “Cảm ơn thầy hiệu trưởng.”
Thầy hiệu trưởng lại nói: “Nhà trường quyết định miễn toàn bộ học phí ba năm cấp 3 cho Duyệt Duyệt, ngoài ra mỗi năm sẽ cấp thêm học bổng năm nghìn tệ.”
“Thầy ơi, thế này—”
“Anh chị đừng từ chối. Không thể vì vấn đề kinh tế mà làm lỡ dở một hạt giống tốt được.”
Tiễn thầy hiệu trưởng về, Kiến Quốc ngồi thẫn thờ trên mép giường.
“Ông xã?”
“Tiểu Thảo, con gái mình sắp được vào Thanh Hoa thật à?”
“Bây giờ nói vẫn còn sớm.”
“Không sớm nữa đâu. Không sớm đâu.” Anh cứ lặp đi lặp lại mấy chữ đó, rồi bất chợt bật cười, cười rồi nước mắt trào ra.
Duyệt Duyệt từ trong phòng ló đầu ra. “Bố khóc cái gì thế?”
“Không khóc không khóc, bụi bay vào mắt thôi.”
Tôi nhìn hai bố con, cũng bất giác mỉm cười.
Tin tức này như mọc cánh bay đến tai mọi người họ hàng.
Bác cả gọi điện: “Tiểu Thảo, Duyệt Duyệt giỏi quá! Xếp thứ ba toàn tỉnh cơ đấy!”
Cậu hai nhắn tin: “Cháu gái khá lắm! Bố mày ở trên trời nhìn thấy chắc mừng lắm!”
Chị dâu họ: “Duyệt Duyệt đỉnh quá, từ nay nhà mình có sinh viên Thanh Hoa rồi!”
Những người họ hàng từng chửi rủa tôi vì đi kiện chị ruột, giờ đây ai nấy đều nhiệt tình hớn hở. Tôi đáp lại từng người một.
Phản ứng của Phương Tiểu Lệ thì sao?
Trong nhóm gia đình, chị ta câm như hến.
Điềm Điềm thì nhắn một câu: “Chúc mừng em Duyệt Duyệt!”
Tôi nhắn lại chữ cảm ơn.
Mẹ tôi cũng im lặng. Nhưng đến 11 giờ đêm hôm đó, bà nhắn cho tôi một tin Wechat. Chỉ có hai chữ: “Giỏi lắm.”
Tôi nhìn màn hình rất lâu, nhưng không trả lời.
Cuối tháng 7, tòa án tuyên án.
Kết quả: Buộc bị đơn Phương Tiểu Phượng phải thanh toán số tiền 14 vạn tệ cho nguyên đơn Phương Tiểu Thảo trong vòng 30 ngày kể từ khi bản án có hiệu lực.
Phương Tiểu Lệ thua kiện.
Ngay ngày nhận được phán quyết, chị ta gọi cho tôi.
“Phương Tiểu Thảo, mày thắng rồi. Vừa lòng chưa?”
“Phương Tiểu Lệ, chuyển tiền cho tôi là được.”
“Tiền à? Tao nói cho mày biết, tao không có tiền.”
“Chị không có tiền? Tiền đền bù giải tỏa tám mươi tư vạn cầm trong tay mà bảo không có?”
“Tiền đó tao tiêu hết rồi.”
“Tiêu hết?”
“Bỏ ra sửa nhà một phần, Đông Lai lấy xoay vòng vốn làm ăn một phần. Tóm lại mày thích đi đòi ai thì đòi, tao không có tiền.”
“Phương Tiểu Lệ, tòa tuyên trong ba mươi ngày phải thanh toán, chị không trả tức là ngoan cố chống đối thi hành án.”
“Tùy mày.”
Chị ta cúp điện thoại. Tôi gọi cho luật sư Hồ.
“Cô ta bảo không có tiền, làm sao bây giờ anh?”
“Xin cưỡng chế thi hành án. Tòa án sẽ đóng băng tài khoản ngân hàng của cô ta, niêm phong tài sản. Nếu cô ta có tiền mà cố tình không trả, có thể bị tạm giam.”
“Được, nộp đơn đi anh.”
Tháng 8, tòa án phong tỏa tài khoản ngân hàng của Phương Tiểu Lệ. Tài khoản cửa hàng vật liệu xây dựng của Triệu Đông Lai cũng bị vạ lây phong tỏa theo.
Lần này Triệu Đông Lai cuống lên. Anh ta gọi điện tới, giọng còn hung dữ hơn cả Phương Tiểu Lệ.
“Phương Tiểu Thảo! Mày gỡ phong tỏa tài khoản cho tao ngay! Mày định chặn đường làm ăn của tao à?”
“Triệu Đông Lai, chuyển mười bốn vạn đây, gỡ ngay lập tức.”
“Mày—”
“Anh làm ăn buôn bán bao nhiêu năm nay, mười bốn vạn không bỏ ra nổi à?”
Đầu dây bên kia chửi thề một tràng, cuối cùng chốt hạ: “Được, đưa cho mày.”
Ba ngày sau, mười bốn vạn tinh tươm nằm trong thẻ.
Kiến Quốc nhìn tin nhắn ngân hàng báo về, ngẩn ngơ mất một lúc. “Tiền về rồi.”
“Vâng.”
“Tiền này… em định tiêu thế nào?”