Nguyện Vọng Bị Đánh Cắp

Chương 4



“Nhưng đó là vì nhà mình làm gì có tiền!”

 

“Trong mắt mẹ, nghèo chính là vô dụng.”

 

Kiến Quốc đập mạnh tay xuống bàn. Bình thường anh chẳng bao giờ như vậy.

 

“Kiện đi em.”

 

Tôi ngước nhìn anh. “Anh từng bảo không nên kiện tụng cơ mà?”

 

“Lúc đó chưa có quyết định giải tỏa, nhưng bây giờ là tám mươi tư vạn! Căn nhà đó của bố em, em nhất định phải có phần.”

 

Tôi im lặng.

 

Đêm hôm đó, chú Chu gọi điện tới.

 

“Tiểu Thảo, nghe nói nhà mẹ cháu giải tỏa rồi hả?”

 

“Vâng ạ.”

 

“Bà ấy cho chị gái cháu hết à?”

 

“Vâng.”

 

“Năm xưa bố cháu có dặn chú, người ông ấy không yên tâm nhất chính là cháu. Căn nhà đó là do một tay bố cháu góp gạch xây lên, lúc mất ông ấy có trăng trối với mẹ cháu là chia cho hai đứa con gái mỗi đứa một nửa.”

 

“Nhưng mẹ cháu không công nhận.”

 

Đầu dây bên kia trầm ngâm mấy giây. “Tiểu Thảo, chú quen một luật sư chuyên làm mảng thừa kế, cháu có muốn gặp không?”

 

“Chú Chu…”

 

“Đừng khách sáo với chú. Nếu bố cháu còn sống, ông ấy tuyệt đối không để cháu phải chịu ấm ức thế này.”

 

Ngày hôm sau, tôi gặp luật sư. Ông họ Hồ, khoảng hơn ba mươi tuổi, đeo kính cận, ăn nói rất dứt khoát.

 

“Chị Phương, tình huống của chị tôi nắm rõ rồi. Căn nhà đó được xây dựng lúc bố chị (ông Phương Thủ Nghĩa) còn sống, nên thuộc sở hữu tài sản chung của vợ chồng. Sau khi bố chị qua đời, một nửa giá trị căn nhà sẽ trở thành di sản và phải chia cho những người thừa kế hợp pháp. Hàng thừa kế thứ nhất bao gồm mẹ chị, chị và chị gái chị.”

 

“Ý là tôi có phần đúng không?”

 

“Không chỉ có phần, mà phần đó cũng không hề nhỏ. Việc mẹ chị lén sang tên nhà cho chị gái chị mà không có sự đồng ý của chị là xâm phạm quyền thừa kế hợp pháp của chị.”

 

“Vậy tôi nên làm gì bây giờ?”

 

“Thương lượng trước, không được thì khởi kiện.”

 

Tôi gật đầu. “Vậy tôi sẽ thương lượng trước.”

 

Tôi gọi điện cho Phương Tiểu Lệ.

 

“Phương Tiểu Lệ, chuyện tiền đền bù giải tỏa, chị em mình cần nói chuyện.”

 

“Nói chuyện gì? Nhà đứng tên tao, tiền đền bù là của tao, có gì mà phải nói?”

 

“Nhà đó là do bố xây, tôi có quyền thừa kế hợp pháp.”

 

“Mày nói gì cơ?”

 

“Tôi đã hỏi luật sư rồi. Theo pháp luật, phần di sản của bố sẽ chia đều cho ba người: mẹ, chị và tôi.”

 

Bên kia im lặng mất mấy giây. “Phương Tiểu Thảo, mày định lôi tao ra tòa đấy à?”

 

“Tôi đang thương lượng trước với chị.”

 

“Thương lượng? Tám mươi tư vạn mày đòi chia một nửa? Nằm mơ đi.”

 

“Không phải một nửa, mà là một phần ba của phần di sản thuộc về bố. Căn nhà là tài sản chung của bố và mẹ, một nửa của bố sẽ chia đều cho ba người thừa kế. Tức là tôi phải được mười bốn vạn (140 nghìn tệ).”

 

“Mười bốn vạn? Mày đi ăn cướp à!”

 

“Phương Tiểu Lệ, tôi khuyên chị nên suy nghĩ cho kỹ. Nếu lôi nhau ra tòa, số tiền chị phải nhả ra có khi còn hơn mười bốn vạn đấy.”

 

“Mày đe dọa tao à?”

 

“Tôi đang nói chuyện dựa trên luật pháp.”

 

Chị ta cúp máy.

 

Nửa tiếng sau, mẹ tôi gọi đến.

 

“Phương Tiểu Thảo! Mày đòi kiện chị mày? Mày điên rồi à!”

 

“Mẹ, con chưa kiện, con đang thương lượng.”

 

“Thương lượng cái gì! Nhà là của tao, tao cho ai là quyền của tao!”

 

“Mẹ, về mặt pháp luật, phần của bố không phải một mình mẹ muốn quyết sao cũng được.”

 

“Pháp luật cái gì mà pháp luật, tao đẻ ra mày, nuôi mày lớn, bây giờ mày lôi pháp luật ra nói chuyện với tao à? Mày còn tí lương tâm nào không?”

 

“Mẹ, mẹ đem hết tám mươi tư vạn cho Phương Tiểu Lệ, không chia cho con một đồng nào. Vậy mẹ đang nói chuyện lương tâm với con sao?”

 

“Mày—”

 

“Mẹ, con không muốn làm ầm lên. Mẹ bảo Phương Tiểu Lệ đưa con mười bốn vạn, chuyện này coi như xong.”

 

“Nằm mơ đi! Một đồng cũng đừng hòng!”

 

Cạch. Bà cúp máy.

 

Tôi hít sâu, đưa tay day day sống mũi. Trong cái nhà này, vốn dĩ chưa từng có chỗ đứng cho tôi.

 

 

 

Tháng 4, Duyệt Duyệt tham gia kỳ thi chọn đội tuyển Olympic Toán của thành phố. Điểm tuyệt đối là 150 điểm. Duyệt Duyệt thi được 143 điểm. Đứng đầu toàn thành phố. Lọt vào đội tuyển của tỉnh.

 

Tin này vừa truyền về trường, thầy hiệu trưởng đã đích thân gọi điện cho tôi.

 

“Mẹ em Phương phải không? Chúc mừng chị! Duyệt Duyệt là học sinh đầu tiên lọt vào đội tuyển cấp tỉnh của trường chúng ta trong suốt mười năm qua. Nếu đi thi tỉnh mà đạt giải Nhất, gần như chắc chắn em ấy sẽ giành được suất tuyển thẳng vào các trường đại học top đầu.”

 

“Cảm ơn thầy hiệu trưởng ạ.”

 

“Kỳ thi cấp tỉnh sẽ diễn ra vào tháng 6, nhà trường sẽ hỗ trợ Duyệt Duyệt ôn luyện hết mình. Ngoài ra, Sở Giáo dục thành phố chuẩn bị trao cho Duyệt Duyệt một khoản học bổng trị giá mười nghìn tệ, tuần sau sẽ chuyển khoản.”

 

Mười nghìn tệ.

 

Tôi cúp máy, đờ đẫn mất một lúc lâu.

 

Tối về, Duyệt Duyệt đã biết tin, nhưng sắc mặt con bé vẫn rất bình thản.

 

“Mẹ đừng vội mừng, thi cấp tỉnh khó hơn thi thành phố gấp mười lần đấy.”

 

“Con nắm chắc bao nhiêu phần trăm?”

 

“Bảy mươi phần trăm.”

 

“Thế ba mươi phần trăm còn lại?”

 

“Dựa vào may mắn.”

 

Tôi ngắm nhìn cô con gái mười lăm tuổi của mình. Con bé có nét giống Kiến Quốc, vầng trán rộng, mắt không to nhưng rất sáng. Chiều cao đã xấp xỉ tôi rồi. Con bé lớn nhanh thế này từ bao giờ vậy? Cứ như thể mới hôm qua nó vẫn còn là cô bé con nằm dài trên chiếc bàn gỗ nắn nót làm bài tập.

 

Tất nhiên Phương Tiểu Lệ cũng biết tin này. Cả huyện đều biết — Đài truyền hình huyện còn đưa tin: “Học sinh Trương Duyệt Duyệt của huyện nhà lọt vào đội tuyển Olympic Toán cấp tỉnh, thành tích đứng đầu thành phố.”

 

Phương Tiểu Lệ không tìm tôi, chị ta tìm mẹ tôi. Mẹ tôi bèn gọi điện cho tôi.

 

“Tiểu Thảo, chị mày bảo chuyện mười bốn vạn, nó có thể suy nghĩ lại.”

 

“Thật không ạ?”

 

“Nhưng nó có một điều kiện.”

 

“Điều kiện gì ạ?”

 

“Bảo Duyệt Duyệt kèm Điềm Điềm học, kèm đến lúc thi đại học. Miễn phí.”

 

Tôi nắm chặt điện thoại, im lặng.

 

“Mày nghĩ xem, Duyệt Duyệt thông minh thế, kèm Điềm Điềm học thì mất bao nhiêu công sức đâu. Nhỡ Điềm Điềm học tiến bộ, chị mày vui vẻ, mười bốn vạn đó chẳng phải sẽ đưa cho mày sao?”

 

“Mẹ, mỗi ngày Duyệt Duyệt còn làm bài của nó không kịp thở, tháng 6 này lại còn thi cấp tỉnh, mẹ bảo con bé đi kèm bài cho Điềm Điềm?”

 

“Có phải kèm ngày nào cũng kèm đâu—”

 

“Mẹ, mẹ nói lại với Phương Tiểu Lệ: mười bốn vạn, đưa vô điều kiện. Không thì hẹn gặp nhau ở tòa.”

 

“Phương Tiểu Thảo!”

 

Tôi cúp máy.

 

Hôm sau, luật sư Hồ liên lạc với tôi. “Chị Phương, chuẩn bị xong chưa? Nếu đàm phán không thành, tuần sau chúng ta sẽ nộp đơn khởi kiện.”

 

“Tôi chuẩn bị xong rồi.”

 

“Tốt, tôi cần chị cung cấp vài thứ: Giấy chứng tử của bố chị, thông tin nguồn gốc giấy tờ nhà, và giấy tờ chứng minh quan hệ họ hàng giữa chị và bị đơn.”

 

“Tôi có đủ cả.”

 

“Còn một thứ nữa — bố chị có để lại di chúc bằng văn bản hay có nhân chứng nào làm chứng cho di chúc miệng của ông không?”

 

“Di chúc miệng… Chú Chu, Chu Đại Quân, chú ấy có mặt. Trước lúc bố tôi qua đời, chú Chu ở bên giường bệnh, bố tôi từng nói là chia cho hai con gái mỗi người một nửa.”

 

“Tuyệt, chi tiết này rất quan trọng. Ông Chu Đại Quân có bằng lòng ra tòa làm chứng không?”

 

“Để tôi hỏi chú ấy.”

 

Chú Chu vừa nghe điện thoại, chỉ đáp đúng một câu: “Cần chú đến lúc nào, chú sẽ đến lúc đó.”

 

Mẹ tôi hay tin tôi thực sự đâm đơn kiện, tức giận đùng đùng chạy tới phòng trọ của tôi. Vừa vào cửa bà đã đập bàn.

 

“Phương Tiểu Thảo! Mày định ép tao chết đúng không! Mày đi kiện chị ruột mày, mày định để hàng xóm láng giềng nhìn tao bằng ánh mắt nào? Họ hàng người ta nhìn tao ra sao?”

 

“Mẹ, hàng xóm và họ hàng không cho con mười bốn vạn.”

 

“Mày vì mười bốn vạn mà từ mặt chị mày?”

 

 

 

“Không phải con từ mặt. Là do Phương Tiểu Lệ lén sửa nguyện vọng của Duyệt Duyệt, là do mẹ mang nhà cho chị ấy hết, là chính mọi người ép con đi đến bước đường này.”

 

“Mày—”

 

“Mẹ về đi. Tháng sau gặp nhau ở tòa.”

 

Mẹ tôi tức đến run bần bật. “Phương Tiểu Thảo, nếu mày dám kiện thật, mày không còn là con gái tao nữa!”

 

“Thế thì mẹ cứ coi như chưa từng đẻ ra con đi.”

 

Mẹ tôi sững người. Bà trân trân nhìn tôi, môi run rẩy, chẳng nói được lời nào, quay gót bỏ về.

 

Kiến Quốc từ phòng trong bước ra. “Mẹ em về rồi à?”

 

“Vâng.”

 

“Em ổn không?”

 

“Em ổn.”

 

Dù miệng nói vậy nhưng tay tôi vẫn không ngừng run.

 

Tháng 5, tòa án thụ lý đơn khởi kiện của tôi.

 

Bị đơn: Phương Tiểu Lệ.

 

Người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan: Lưu Quế Hoa (Mẹ tôi).

 

Lý do: Tranh chấp quyền thừa kế.

 

Vụ việc này như một mồi lửa làm nổ tung hội nhóm họ hàng.

 

Bác cả gọi điện thoại mắng: “Tiểu Thảo, sao cháu lại đi kiện chị ruột mình thế?”

 

Cậu hai gọi đến: “Tiểu Thảo, chuyện cỏn con thế mà cũng mang nhau ra tòa cho được?”

 

Chị dâu họ nhắn tin Wechat: “Cô làm thế này, sau này còn ngẩng mặt nhìn ai?”

 

Điện thoại của Kiến Quốc cũng reo liên tục.

 

Mẹ anh ấy gọi: “Kiến Quốc, quản vợ con đi, bảo nó rút đơn. Kiện cáo người nhà thì ra thể thống gì nữa?”

 

Kiến Quốc chỉ đáp: “Mẹ, Tiểu Thảo làm thế là đúng.”

 

“Đúng cái gì mà đúng?”

 

“Tám mươi tư vạn mà không chia cho cô ấy một đồng, thế gọi là đúng hả mẹ?”

 

Mẹ chồng tôi nghẹn họng.

 

Duyệt Duyệt cũng bị ảnh hưởng. Hôm đó đi học về, con bé kể có bạn cùng lớp biết chuyện này bèn hỏi: “Mẹ cậu thật sự kiện cả bà ngoại ra tòa à?”

 

“Thế con trả lời sao?”

 

“Con bảo mẹ con không kiện bà ngoại, mà là kiện bác gái. Hơn nữa mẹ con không làm sai.”

 

“Bạn bè phản ứng sao?”

 

“Có người thì thông cảm, có người thì bảo xấu chàng hổ ai, chuyện trong nhà không nên vạch áo cho người xem lưng.”

 

Tôi nhìn con bé. “Còn con nghĩ sao?”

 

“Con thấy mẹ làm đúng. Đồ của ông ngoại, mẹ có quyền được hưởng.”

 

Tôi xoa đầu con. “Mẹ xin lỗi, làm ảnh hưởng đến con rồi.”

 

“Không sao đâu mẹ. Con chỉ quan tâm đến kỳ thi cấp tỉnh sắp tới thôi.”

 

Đầu tháng 6, ba ngày trước khi mở phiên tòa. Phương Tiểu Lệ nhờ người nhắn tin: Đưa mười bốn vạn, rút đơn kiện.

 

Tôi gọi cho luật sư Hồ. “Luật sư Hồ, bên kia bảo sẽ trả mười bốn vạn để tôi rút đơn.”

 

“Chị có đồng ý không?”

 

“Tôi muốn đồng ý.”

 

“Vậy tôi khuyên chị nên bảo cô ta viết một giấy cam kết, ghi rõ số tiền và thời hạn thanh toán, tôi sẽ duyệt qua.”

 

“Vâng.”

 

Giấy cam kết của Phương Tiểu Lệ được ký xong. Trong vòng mười ngày sẽ thanh toán đủ mười bốn vạn. Tôi rút đơn kiện. Đám họ hàng thở phào nhẹ nhõm.

 

Mẹ tôi gọi điện tới, giọng lạnh tanh: “Tiền mày cầm rồi đấy. Từ nay đừng có vác mặt đến tìm tao nữa.”

 

“Vâng.”

 

“Phương Tiểu Thảo, mày thật sự làm tao quá thất vọng.”

 

“Mẹ, mẹ cũng làm con thất vọng bao nhiêu năm nay rồi.”

 

Bà cúp máy.

 

Mười ngày trôi qua. Phương Tiểu Lệ không trả tiền. Tôi gọi điện cho chị ta.

 

“Phương Tiểu Lệ, mười bốn vạn đâu?”

 

“Mười bốn vạn gì? Đang kẹt tiền, vài tháng nữa tính.”

 

“Chị đã ký giấy cam kết.”

 

“Gớm, tờ giấy lộn thôi mà, mày tưởng thật à?”

 

Tôi nắm chặt điện thoại. “Phương Tiểu Lệ, chị chắc chứ?”

 

“Chắc cái gì? Mày lại kiện tao tiếp à? Kiện đi, tao đách sợ.”

 

“Được.”

 

Tôi cúp điện thoại, gọi cho luật sư Hồ. “Cô ta không chịu trả.”

 

“Đã có giấy cam kết trong tay, lần này càng dễ.”

 

“Kiện.”

 

Tôi đâm đơn kiện lần hai. Hôm nhận được giấy triệu tập, Phương Tiểu Lệ nhắn cho tôi một tin nhắn Wechat: “Phương Tiểu Thảo, mày cứ đợi đấy.”

 

Tôi không trả lời. Nhưng tôi không ngờ được, hai chữ “đợi đấy” của chị ta lại hiểm độc đến mức nào.

Chương trước Chương tiếp
Loading...