Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Nguyện Vọng Bị Đánh Cắp
Chương 3
“Hai vạn? Căn nhà đó giải tỏa bèo nhất cũng được sáu bảy mươi vạn.”
“Làm gì có chuyện sáu bảy mươi vạn, toàn tin đồn nhảm mà mày cũng tin? Hơn nữa, chị mày bỏ tiền sửa nhà cho tao, mua sắm đồ đạc cho tao, lễ Tết đều xách túi lớn túi bé về thăm tao. Mày thì sao? Mày đã cho tao được cái gì chưa?”
“Mẹ, con lương tháng có hai nghìn—”
“Là do mày vô dụng, trách ai?”
Tôi nắm chặt điện thoại, nghẹn họng không nói được lời nào.
“Thôi, chuyện này quyết định vậy đi. Mày đừng có đến tìm tao cãi nhau.”
Bà cúp máy.
Kiến Quốc từ công trường về, cả người dính đầy bụi, thấy tôi ngồi ngẩn ngơ trên mép giường. “Sao vậy em?”
Tôi kể lại mọi chuyện. Anh im lặng một hồi lâu.
“Căn nhà đó… đáng giá bao nhiêu?”
“Trên thị trấn nói đền bù sáu nghìn một mét vuông, nhà đó hai tầng cộng lại là 120 mét vuông, anh tính xem.”
“Hơn bảy mươi vạn?”
“Vâng.”
“Mẹ em cho hết chị gái em à?”
“Vâng.”
Anh ngồi xuống cạnh tôi, lấy bàn tay thô ráp xoa xoa mặt. “Hay là… thôi bỏ đi em?”
“Dựa vào đâu mà bỏ đi? Căn nhà đó là của bố em, trước khi mất bố đã dặn hai chị em mỗi người một nửa.”
“Nhưng quyền quyết định là ở mẹ em.”
“Về mặt pháp luật em cũng có quyền thừa kế.”
Kiến Quốc nhìn tôi. “Em định kiện ra tòa à? Kiện mẹ em sao?”
Tôi mấp máy môi nhưng không nói nên lời. Kiện tụng? Ra tòa với chính mẹ ruột mình? Tôi không làm được. Nhưng hơn bảy mươi vạn tệ, tại sao không chia cho tôi dù chỉ một đồng?
Đêm đó tôi mất ngủ. Duyệt Duyệt từ trong phòng đi ra rót nước, thấy tôi ngồi lủi thủi trong phòng khách tối om.
“Mẹ sao không ngủ đi?”
“Mẹ không ngủ được.”
Con bé đi tới ngồi cạnh tôi. “Chuyện bên nhà bà ngoại hả mẹ?”
“Sao con biết?”
“Con nghe mẹ với bố nói chuyện.” Con bé im lặng một lát. “Mẹ đừng buồn. Đợi con lớn lên kiếm được tiền, con sẽ mua nhà to cho mẹ.”
Tôi cay xè sống mũi. “Được, mẹ đợi.”
Tháng 12, kỳ thi giữa kỳ. Duyệt Duyệt đứng đầu toàn khối, đứng đầu toàn huyện. Hơn người đứng thứ hai 45 điểm.
Giáo viên chủ nhiệm đăng thông báo trong nhóm phụ huynh, hiệu trưởng đích thân biểu dương con bé trước toàn trường. Người của Sở Giáo dục huyện đến trường khảo sát, còn đặc biệt vào dự một tiết học ở lớp Duyệt Duyệt. Khi về, họ viết một bài báo với tiêu đề: “Học sinh nghèo vượt khó Trương Duyệt Duyệt — Hành trình lội ngược dòng của Á khoa đầu vào toàn huyện”.
Bài báo viết rất rõ hoàn cảnh gia đình tôi: Bố làm công nhân xây dựng, mẹ làm thu ngân siêu thị, gia đình ở nhà thuê, con gái xuất sắc đứng đầu toàn huyện ngay trong căn phòng trọ rộng vỏn vẹn ba mươi mét vuông. Bài báo này được đài truyền hình huyện đăng tải lại, sau đó đến báo thành phố cũng đưa tin.
Chỉ trong một thời gian ngắn, quen hay không quen, ai cũng biết đến cái tên Trương Duyệt Duyệt.
Phương Tiểu Lệ lại đến tìm tôi. Lần này sắc mặt chị ta cực kỳ khó coi.
“Phương Tiểu Thảo, bài báo đó là mày thuê người viết đúng không?”
“Bài báo nào?”
“Cái bài học sinh nghèo vượt khó gì đấy! Mày cố ý đúng không? Cố ý cho mọi người biết mày nghèo, mày khổ, con gái mày giỏi giang cỡ nào?”
“Là người của Sở Giáo dục viết, liên quan gì đến tôi?”
“Mày bớt giả vờ đi! Mày chỉ muốn mọi người so sánh: con gái mày đứng đầu toàn huyện, còn con tao vật vờ ở trường số 3. Mày muốn thiên hạ thương hại mày, chê cười tao!”
Tôi nhìn thẳng vào chị ta. “Phương Tiểu Lệ, nếu chị không chột dạ, việc gì phải cuống cuồng lên như thế?”
“Tao chột dạ cái gì! Tao làm gì phải chột dạ!”
“Chị chột dạ cái gì, tự chị biết rõ.”
Chị ta tức giận đến run rẩy cả người. “Phương Tiểu Thảo, mày đừng ép tao!”
“Chị muốn làm gì? Lại sửa nguyện vọng lần nữa à?”
Chị ta trừng mắt nhìn tôi, nửa ngày không nói được câu nào, rồi hậm hực quay lưng bỏ đi.
Tối hôm đó, mẹ tôi lại gọi điện đến. Nhưng lần này thái độ có vẻ khác.
“Tiểu Thảo, bài báo đó… đồng đội cũ của bố mày đọc được, gọi điện đến hỏi tao.”
“Hỏi chuyện gì ạ?”
“Hỏi sao nhà mày lại sống khổ thế.”
“Con vốn dĩ sống khổ mà.”
“Đồng đội của bố mày bảo… ông ấy có mối quan hệ trên thành phố, muốn giúp đỡ vợ chồng mày.”
“Giúp chuyện gì ạ?”
“Ông ấy bảo có thể sắp xếp cho Kiến Quốc một công việc tốt hơn, vào đội xây dựng trên thành phố, mỗi tháng kiếm sáu bảy nghìn.”
Tôi sững sờ. “Đồng đội của bố? Ai cơ ạ?”
“Ông Chu, Chu Đại Quân. Hồi nhỏ mày từng gặp rồi đấy, đồng nghiệp cũ ở công trường của bố mày, sau này ông ấy tự ra mở công ty thầu xây dựng.”
Tôi mang máng nhớ lại. Ngày bố mất, có một người đàn ông trung niên mặc áo khoác màu xám đến thắp hương, đặt lại một phong bì trắng rồi lặng lẽ rời đi. Trong phong bì có hai nghìn tệ. Lúc đó là năm 2009, hai nghìn tệ không phải là con số nhỏ.
“Chú ấy liên lạc với mẹ thế nào?”
“Ông ấy đọc được bài báo, thấy viết mày là con gái của Phương Thủ Nghĩa, nên nhận ra ngay.”
Phương Thủ Nghĩa, đó là tên bố tôi.
“Ông ấy bảo năm xưa bố mày từng cứu mạng ông ấy trên công trường, nên luôn muốn báo ân. Bao năm nay không tìm thấy mẹ con mày, ai ngờ lại đọc được trên báo.”
Tôi không biết phải nói gì.
Hôm sau, chú Chu đích thân tìm đến phòng trọ của chúng tôi. Một ông lão ngoài sáu mươi tuổi, ăn mặc giản dị, nhưng đi một chiếc Buick màu đen. Khi nhìn thấy chỗ chúng tôi ở, chú đứng tần ngần ngoài cửa, hốc mắt đỏ hoe.
“Con gái anh Thủ Nghĩa mà phải sống cảnh này sao?”
Kiến Quốc lóng ngóng bê chiếc ghế nhựa ra mời chú ngồi, chú xua tay từ chối.
“Cháu là Kiến Quốc đúng không? Mai cháu đến đội xây dựng của chú làm việc, bắt đầu từ vị trí kỹ thuật viên trước, lương tháng bảy nghìn, bao ăn ở.”
Kiến Quốc đứng đờ ra đó. “Chú Chu, chuyện này—”
“Đừng từ chối. Năm xưa nếu không nhờ bố vợ cháu đẩy chú ra thì thanh thép đó rơi xuống, cỏ trên mộ chú chắc cao bằng ba mét rồi. Những gì chú nợ nhà họ Phương, không bao giờ trả hết.”
Chú quay sang nhìn tôi. “Tiểu Thảo, tiền học bồi dưỡng Olympic của Duyệt Duyệt, chú sẽ lo.”
“Chú Chu, không được đâu ạ—”
“Sao lại không được? Chú không có con cái, từ lúc bố cháu mất chú luôn muốn tìm mấy mẹ con. Số tiền này không phải chú cho không, mà là do bố cháu dùng mạng sống đổi lấy.”
Tôi thấy cay khóe mắt, ngoảnh mặt đi. Khi rời đi, chú Chu để lại một phong bì. Ba vạn tệ.
“Cứ cầm lấy mà dùng, thiếu thì bảo chú.”
Kiến Quốc cầm phong bì mà tay run lẩy bẩy. “Việc này…”
“Nhận đi.”
Ngày hôm sau Phương Tiểu Lệ đã biết chuyện. Không rõ ai đã nói với chị ta. Chị ta gọi điện tới, giọng chua chát đến mức có thể vắt ra nước.
“Tiểu Thảo, mày giỏi thật đấy. Bám được cành cao rồi à?”
“Cành cao gì cơ?”
“Ông Chu Đại Quân gì đó, nghe nói dưới tay có mấy đội xây dựng, tài sản lên đến chục triệu tệ. Có phải mày sớm liên lạc với người ta, cố tình giả vờ đáng thương để người ta đến cứu vớt không?”
“Phương Tiểu Lệ, não chị có vấn đề à?”
“Hờ, mày không cần giả vờ với tao. Mày là đồ lắm mưu mô, từ nhỏ đã thế.”
“Chị nói đủ chưa?”
“Tao nói cho mày biết, đừng tưởng bám được chỗ dựa thì ngon. Tiền có nhiều cũng là của người ta, bản thân mày chẳng phải vẫn chỉ là con thu ngân siêu thị thôi sao?”
Tôi cúp máy.
Mấy ngày sau, mẹ tôi mời đi ăn cơm, lấy lý do là để cảm ơn chú Chu đã giúp đỡ. Thực ra, Phương Tiểu Lệ cũng có mặt.
Trên bàn tiệc, Phương Tiểu Lệ liên tục sấn sổ lấy lòng chú Chu.
“Chú Chu, cháu cũng là con gái bố Phương Thủ Nghĩa, con gái lớn đây. Hồi bé bố cháu còn bế cháu nữa, chú nhớ không?”
Chú Chu liếc nhìn chị ta. “Nhớ chứ, hồi bé bố cháu mua kẹo về, cháu giành luôn cả phần của em gái cháu.”
Nụ cười trên mặt Phương Tiểu Lệ cứng đờ trong tích tắc. “Chú Chu trí nhớ tốt thật, haha.”
“Bố cháu người thì tốt mọi mặt, chỉ tiếc là mất sớm quá. Trước lúc ra đi anh ấy dặn tôi, không yên tâm nhất là hai đứa con gái. Đặc biệt là đứa nhỏ, tính nó hiền lành, sợ nó bị người ta bắt nạt.”
Cả bàn im bặt mất một giây. Tôi cúi gằm mặt, nước mắt rơi lã chã xuống bát cơm.
Mẹ tôi hắng giọng. “Ông Chu, ăn thức ăn đi ông.”
Ăn xong, Phương Tiểu Lệ kéo tay chú Chu lại.
“Chú Chu, nhà cháu Đông Lai cũng làm bên xây dựng, sau này có công trình gì chú chiếu cố cho nhà cháu với nhé?”
Chú Chu nhìn chị ta với vẻ mặt hờ hững. “Tôi chỉ chiếu cố người nhà ông Phương thôi.”
Phương Tiểu Lệ không giấu nổi sự ngượng ngùng trên mặt. “Cháu cũng là con gái ông Phương mà.”
“Ông Phương dặn tôi chăm sóc Tiểu Thảo.”
Sau khi chú Chu đi khỏi, Phương Tiểu Lệ xả giận lên đầu mẹ tôi.
“Mẹ! Mẹ xem kìa! Ngày xưa bố đã thiên vị Tiểu Thảo! Bây giờ đến cả đồng đội cũ của bố cũng chỉ giúp mỗi nó!”
Mẹ tôi nhíu mày. “Chị mày nói cũng đúng, sao ông Chu chỉ giúp mày mà không giúp chị mày? Mày đi nói với ông Chu, bảo ông ấy chiếu cố thêm cho anh rể mày đi.”
Tôi nhìn mẹ. “Mẹ bảo sao cơ?”
“Người một nhà mà, có lợi lộc thì cùng nhau hưởng—”
“Mẹ, đợt trước mẹ cho chị Lệ cả căn nhà mà không chia cho con một đồng nào. Bây giờ người ta giúp con, mẹ lại bắt con phải chia phần cho chị Lệ?”
“Thế làm sao mà giống nhau được—”
“Không giống ở chỗ nào? Lợi ích của chị Lệ thì con không được chia, còn lợi ích của con thì chị Lệ phải có phần?”
Mẹ tôi bị tôi nói cho đuối lý không cãi được lời nào.
Phương Tiểu Lệ đứng cạnh cười khẩy. “Phương Tiểu Thảo, mày đủ lông đủ cánh rồi đúng không? Tìm được chỗ dựa là không nhận người nhà nữa à?”
“Phương Tiểu Lệ, tôi có đủ lông đủ cánh đến mấy cũng chưa từng đê tiện đến mức đi sửa nguyện vọng của con cái nhà người khác.”
Mặt Phương Tiểu Lệ lúc xanh lúc xám. “Mày lại lôi chuyện này ra!”
“Chuyện này tôi sẽ nhắc cả đời.”
“Mày—”
“Đủ rồi!” Mẹ tôi đập bàn. “Đang ngày Tết ngày nhất, hai đứa bay không im đi được à?”
Dù chưa đến Tết, nhưng hễ cứ muốn dĩ hòa vi quý, mẹ tôi lại lôi câu “đang ngày Tết ngày nhất” ra để chèn ép.
Tôi xách túi đứng dậy.
“Mẹ, con về đây. Từ nay có chuyện gì của Phương Tiểu Lệ thì đừng tìm con. Chuyện của con cũng không phiền hai người bận tâm.”
Ra khỏi cửa, Kiến Quốc đang đứng đợi dưới nhà.
“Lại cãi nhau à?”
“Vâng.”
“Thôi, về nhà.”
Cuối tháng 12, Kiến Quốc bắt đầu làm ở đội xây dựng của chú Chu. Tháng đầu tiên nhận lương bảy nghìn rưỡi. Lúc về nhà, tay cầm thẻ lương mà anh run lẩy bẩy.
“Tiểu Thảo, chuyện… chuyện này là thật đúng không?”
“Anh nhìn số dư trong thẻ thì biết.”
Anh nhìn kỹ, nuốt nước bọt cái ực. “Bảy nghìn rưỡi. Hồi trước anh làm ba tháng trời cũng không được ngần này.”
Duyệt Duyệt từ trong phòng thò đầu ra. “Bố ơi, thế bố mời mẹ con mình đi ăn cá nướng đi!”
“Ăn! Ăn quán xịn nhất!”
Tôi nhìn hai bố con hớn hở, lại nhớ đến Duyệt Duyệt ngày bé. Có lần con bé hỏi tôi: “Mẹ ơi, sao chị Điềm Điềm có búp bê Barbie mà con không có?”
Tôi đáp: “Bởi vì hoàn cảnh nhà mình khác nhau.”
Con bé nói: “Vậy đợi sau này con lớn lên kiếm được tiền, con sẽ mua cho mẹ một con búp bê Barbie to nhất.”
Năm đó con bé mới năm tuổi.
Tháng 1, kỳ nghỉ đông đến.
Duyệt Duyệt ngày nào cũng ở nhà ôn thi Olympic, thầy giáo bồi dưỡng hết lời khen ngợi: “Năng khiếu toán học của con bé này, tôi dạy đội tuyển mười năm nay, đây là lần đầu tiên tôi thấy.”
Tôi ngoài miệng không nói gì nhưng trong lòng sướng âm ỉ.
Ngày cuối cùng của kỳ nghỉ đông, Phương Tiểu Lệ dẫn Điềm Điềm đến nhà tôi. Đây là lần đầu tiên chị ta đến khu trọ của chúng tôi. Chị ta đứng ngoài cửa ngó nghiêng một vòng, rồi bật cười nhạt.
“Vẫn ở cái chỗ này à? Chẳng phải Kiến Quốc sang chỗ chú Chu làm rồi sao? Không đổi cái nhà nào tử tế hơn à?”
“Bọn tôi ở đây thấy rất ổn.”
“Ba mươi mét vuông, cái bếp xoay người còn chật, thế này mà gọi là ổn á?”
“Chị đến đây làm gì?”
Chị ta kéo Điềm Điềm ra phía trước. “Điềm Điềm sang học kỳ tới là thi phân lớp rồi, tao muốn nhờ Duyệt Duyệt phụ đạo thêm cho nó.”
Tôi tưởng mình nghe nhầm. “Chị nói gì cơ?”
“Phụ đạo ấy, Duyệt Duyệt học giỏi thế, dạy kèm cho chị họ một chút có sao đâu? Người một nhà cả.”
Điềm Điềm đứng cạnh, cúi gằm mặt, mặt đỏ bừng như quả cà chua.
Duyệt Duyệt từ trong phòng bước ra. “Bác gái, chị Điềm Điềm cần kèm môn nào ạ?”
Phương Tiểu Lệ hớn hở. “Mày xem, Duyệt Duyệt hiểu chuyện thế cơ mà. Môn Toán với Tiếng Anh, hai môn này Điềm Điềm yếu nhất, đợt trước thi Toán được có hơn bốn mươi điểm.”
“Hơn bốn mươi điểm? Điểm tối đa là bao nhiêu ạ?”
“Một trăm rưỡi.”
Tôi liếc nhìn Duyệt Duyệt.
Duyệt Duyệt đáp: “Dạ được, chị lấy sách ra đây em xem thử.”
Điềm Điềm lí nhí: “Chị không mang sách.”
Phương Tiểu Lệ gõ nhẹ vào đầu con gái. “Nhìn mày xem, bảo mang đi mà chả chịu mang! Duyệt Duyệt, nhà cháu có sách cấp hai không? Cho chị mượn dùng tạm.”
Duyệt Duyệt lục giá sách, lôi ra vài cuốn.
Phương Tiểu Lệ ngồi xuống sofa, vắt chéo chân. “À đúng rồi Tiểu Thảo, tiền học kèm thì miễn nhé? Họ hàng cả.”
Tôi lạnh lùng nhìn chị ta. “Phương Tiểu Lệ, lúc chị sửa nguyện vọng của con gái tôi, chị cũng nói câu họ hàng cả đấy.”
Nụ cười trên mặt chị ta đông cứng. “Mày lại lôi chuyện đó ra.”
“Thời gian của Duyệt Duyệt cũng là thời gian. Bản thân con bé còn phải ôn thi Olympic, kỳ nghỉ đông ngày nào cũng học hơn mười tiếng.”
“Thì bớt chút thời gian ra, có bắt dạy ngày nào cũng dạy đâu, một tuần hai ba buổi là được.”
“Không được.”
“Phương Tiểu Thảo!” Phương Tiểu Lệ bật dậy. “Mày có ý gì? Nhờ con gái mày giúp tí mà cũng không chịu à?”
“Chị từng giúp tôi được việc gì chưa?”
“Tao—”
“Chị giúp tôi được việc gì? Lần duy nhất chị ra tay ‘giúp’, chính là lúc chị sửa nguyện vọng của con gái tôi thành trường nghề đấy.”
Mặt Phương Tiểu Lệ đỏ gay gắt.
Điềm Điềm đứng bên cạnh luống cuống. “Mẹ, mình đi về đi, con không cần học kèm nữa—”
“Mày im miệng!” Phương Tiểu Lệ quát lớn. Điềm Điềm giật thót mình, không dám ho he nữa.
Duyệt Duyệt bước tới, đưa sách cho Điềm Điềm. “Chị cứ mang mấy quyển này về đọc trước đi, chỗ nào không hiểu thì chụp ảnh gửi Wechat cho em, rảnh em sẽ trả lời.”
Phương Tiểu Lệ liếc nhìn Duyệt Duyệt, rồi lại quay sang nhìn tôi. “Vẫn là Duyệt Duyệt hiểu chuyện, chẳng như ai kia làm người lớn mà bụng dạ hẹp hòi.”
Nói xong, chị ta kéo Điềm Điềm bỏ về.
Cánh cửa đóng lại, Duyệt Duyệt nhìn tôi. “Mẹ ơi, con biết mẹ không muốn con dạy kèm cho chị ấy. Nhưng chị ấy cũng tội nghiệp, bản thân chị ấy đâu có muốn học kém.”
“Con dễ mềm lòng, y hệt bố con.”
“Thế con có dạy không mẹ?”
“Tự con quyết định, nhưng không được bỏ bê việc ôn thi Olympic của con.”
“Mẹ yên tâm, con không bỏ bê đâu.”
Hết Tết, trường khai giảng.
Tháng 3, có tin tức truyền đến: Con phố cổ chỗ nhà mẹ tôi chính thức có tên trong danh sách đền bù giải tỏa. Phương án đền bù là bảy nghìn tệ một mét vuông. Căn nhà 120 mét vuông của mẹ tôi được đền bù tám mươi tư vạn tệ (840 nghìn tệ).
Tám mươi tư vạn.
Nhưng ngay từ trước Tết, Phương Tiểu Lệ đã âm thầm sang tên căn nhà đó sang tên mình. Nghĩa là số tiền 84 vạn này sẽ rơi hết vào túi Phương Tiểu Lệ. Tôi không được một đồng cắc nào.
Khi biết chuyện, Kiến Quốc – người hiếm khi nổi nóng – đã bực tức ra mặt.
“Tám mươi tư vạn! Mẹ em không cho em một đồng nào sao? Bà ấy quên mất mình đẻ hai đứa con gái à?”
“Mẹ không quên. Mẹ nhớ rất rõ là đằng khác.”
“Thế sao mẹ lại làm như vậy?”
“Vì Phương Tiểu Lệ bỏ tiền sửa nhà cho mẹ, sắm sửa cho mẹ, đưa mẹ đi du lịch. Còn em? Em chưa từng cho bà ấy được cái gì.”