Người Thay Thế Hoàn Hảo

Chương 8



Ngày hôm sau tỉnh lại, một bản thỏa thuận ly hôn mới được đặt trên bàn trà.

Chu Thời Việt đã ký sẵn tên.

17

Ngoài một phần cổ phần và số tiền mặt đáng kể.

Anh còn cho cô một căn hộ ở ngay cửa đối diện.

Lúc trước mua nhà ở đây, là vì gần công ty cô.

Chu Thời Việt không muốn bị hàng xóm làm phiền, dứt khoát mua luôn cả căn bên cạnh.

Thi thoảng chỉ có Chu Nhàn Nguyệt uống say khướt không dám về nhà mới chạy đến ngủ nhờ.

Bên cạnh chìa khóa, còn dán một tờ giấy ghi chú:

“Em từng nói ước mơ lớn nhất là có một mái nhà của riêng mình, căn nhà đang ở hiện tại chắc em không muốn nữa đâu, vậy nhận căn này đi.”

Trái tim cô bỗng chốc nhói lên.

Từ nhỏ lớn lên ở viện phúc lợi, trong căn phòng nhỏ xíu kê san sát bảy tám chiếc giường.

Cô khi ấy luôn khao khát có một căn phòng của riêng mình.

Sau này dọn ra ngoài đi học, mỗi kỳ nghỉ lễ về lại viện phúc lợi, đến cái giường thuộc về cô cũng bị nhường cho đứa trẻ khác rồi.

Chỉ có thể chen chúc ngủ cùng mẹ viện trưởng.

Nên lúc kết hôn, cô có nhắc đến một câu:

Muốn có một mái nhà thuộc về mình.

Một căn nhà mang lại cảm giác thân thuộc, có thể tùy ý cho cô sắp xếp định đoạt.

Sở Liên Chiêu ký tên mình xuống.

Sau đó chơi đùa với Bì Đản đang chán đến mức cắn dép đi trong nhà của cô.

Chú chó nhỏ ngoạm đồ chơi cô ném ra mang về, vẫy đuôi rối rít như muốn tranh công.

Cô không khỏi bật cười, và cảnh tượng này, vừa vặn lọt vào mắt Chu Thời Việt.

Quầng thâm dưới mắt anh rất rõ, hiển nhiên là nghỉ ngơi không tốt.

Đến giọng nói cũng khàn đặc:

“Trong hợp đồng có thể thêm một điều khoản, Bì Đản thuộc về em.”

Sở Liên Chiêu khựng lại.

Chẳng phải Chu Thời Việt coi Bì Đản như báu vật sao?

Huống hồ… Mạnh Vãn Nhân có đồng ý không?

Nghĩ đến đây, cô lắc đầu:

“Thôi khỏi, Bì Đản thích hai người hơn.”

“Hai người?”

Chu Thời Việt cau mày, nhưng cũng không truy cứu sâu thêm, chỉ nói:

“Bì Đản rất thích em, đêm đó em đi tăng ca quên đóng cửa, nó chạy theo em ra ngoài, suýt nữa thì bị lạc mất.”

Mũi Sở Liên Chiêu bỗng chốc cay xè.

Cô nhớ ra rồi, cái ngày cô nói dối phải tăng ca, Mạnh Vãn Nhân đã gửi video dắt chó đi dạo vào trong nhóm.

Vốn tưởng là Chu Thời Việt mang qua, không ngờ… là Bì Đản chạy ra ngoài tìm mình.

Cô trìu mến xoa xoa đầu Bì Đản, nói:

“Thôi bỏ đi, anh nuôi nó bao nhiêu năm rồi, sao nỡ xa nó được.”

Không đợi Chu Thời Việt mở lời, cô nói tiếp:

“Chiều nay đến Cục dân chính đi.”

Hôm đó thời tiết rất đẹp, đường xá cũng thông thoáng.

Nhưng Chu Thời Việt lái xe chậm lạ thường.

Lúc chờ đèn đỏ.

Anh bỗng lên tiếng:

“Xin lỗi em.”

“Vì chuyện gì?” Sở Liên Chiêu không hiểu.

“Anh không có nhiều ký ức về em thời cấp ba, xin lỗi.”

Nghe xong, Sở Liên Chiêu nở nụ cười thanh thản:

“Đó là vấn đề của em, hồi đó em… quá nhạt nhòa.”

Nhưng Chu Thời Việt lại quay đầu sang, nhìn cô vô cùng nghiêm túc:

“Đừng tự ti thế, bất kể là bây giờ, hay là em của trước kia, đều đang sống rất chân thành, lương thiện và nghiêm túc, không cần phải đứng giữa đám đông, nhưng chắc chắn xứng đáng được nhìn thấy, được đối xử tử tế.”

Đèn xanh bật sáng.

Anh thu ánh mắt lại, chiếc xe êm ái lăn bánh.

Khoảnh khắc ký xong thỏa thuận ly hôn ở Cục dân chính.

Sở Liên Chiêu cảm thấy mọi gánh nặng trên vai mình đều được trút bỏ.

Cô không cần phải lo lắng nơm nớp sợ bị ly hôn nữa.

Cũng không cần phải dằn vặt xem Chu Thời Việt có thích mình hay không.

Mọi thứ đã an bài.

Lúc bước ra khỏi Cục dân chính, Chu Thời Việt gọi cô lại:

“Khi nào cần gì, cứ liên lạc với anh.”

Anh ôm cô một cái thật nhẹ, rồi rất nhanh buông tay.

Cô cũng đáp lại bằng một nụ cười.

Gật đầu, sau đó quay lưng bước đi.

18

Sau khi ly hôn, Chu Thời Việt bận tối mắt tối mũi như con quay.


Gần đây hoạt động kinh doanh ở nước ngoài gặp áp lực lớn về vốn.

Trong khi tiến độ hợp tác bên phía Mạnh Vãn Nhân lại đình trệ không tiến triển gì.

Anh liền có ý định đầu tư vào lĩnh vực game, nơi có dòng tiền tốt và thu hồi vốn nhanh.

Từ khảo sát đến xét duyệt phương án…

Bận đến mức nhà cũng chẳng về.

Nhưng công việc có khối lượng nhất định, xử lý xong mọi thứ rồi rảnh rỗi.

Cả người anh lại như bị khoét mất một nửa trái tim, trống rỗng vô hồn.

Tình cờ Tần Tử Triệt gọi điện rủ anh qua tụ tập một chút.

Anh không muốn đối mặt với căn nhà trống không, nên hiếm hoi nhận lời.

Vừa đến nơi, đã thấy Tần Tử Triệt trừng mắt nghiến răng nhìn Chu Nhàn Nguyệt đang khoác vai bá cổ oẳn tù tì với một anh chàng đẹp trai cách đó không xa.

Còn vội vã mách lẻo với anh:

“Em gái cậu lại…”

Anh rót một ly whisky, bực dọc ngắt lời:

“Cậu chỉ có mỗi cái trò mách lẻo tôi thôi à? Không buông được thì đi mà theo đuổi.”

Tần Tử Triệt vốn đã tức anh ách.

Bị anh chọc trúng tim đen, lại càng xù lông:

“Cậu cũng chỉ có tài mỉa mai tôi thôi, Mạnh Vãn Nhân không phải đã về nước rồi sao? Sao còn chưa hành động đi?”

Chu Thời Việt nhíu mày:

“Chuyện xưa rích của tôi với Mạnh Vãn Nhân, giờ nhắc lại làm gì?”

Lần này Tần Tử Triệt mắt chữ A mồm chữ O:

“Cậu không có ý đó với cô ấy nữa à? Thế cậu ly hôn làm gì?”

Chu Thời Việt khó hiểu, chuyện ly hôn ngoài người nhà họ Chu ra, anh chẳng hề nói cho ai biết.

“Sao cậu biết?”

Tần Tử Triệt toét miệng cười:

“Em gái cậu ban nãy uống say, cướp micro của ca sĩ hát lót gào lên là cô ấy có một ông anh trai cặn bã tồi tệ, vừa ly hôn với bà chị dâu yêu quý của cô ấy rồi.”

Chu Thời Việt: “……”

Anh bực bội nốc nửa ly rượu, nói:

“Người ta không thích tôi, tôi còn có thể miễn cưỡng ép buộc được chắc?”

Tần Tử Triệt càng nghe càng rối:

“Năm xưa cậu không cho người ta nổi một cái đám cưới, lại chẳng có tình cảm gì, sao giờ trông thất vọng thế?”

Chu Thời Việt lắc đầu.

Anh hiểu đám cưới quan trọng thế nào đối với con gái.

Năm đó cũng không phải anh chưa từng chuẩn bị.

Chỉ là trước khi kết hôn, lúc cùng Sở Liên Chiêu về thăm viện phúc lợi, anh tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa cô và Trình Thụ Thanh.

“Anh Thụ Thanh, với gia thế của nhà họ Chu, khách mời dự đám cưới chắc chắn rất đông, em không có gia đình, cũng không có bạn bè, khách nhà gái có khi ngồi không kín nổi một mâm.”

“Em đừng tự ti…”

“Người tự ti luôn sợ hãi sự khốn quẫn hơn người bình thường. Thỉnh thoảng em cứ nghĩ, giá như không có đám cưới thì tốt biết mấy, suy nghĩ như vậy trẻ con quá anh nhỉ?”

Chu Thời Việt không bước lên quấy rầy.

Chỉ là giữa vô vàn tiếng phản đối của nhà họ Chu, lấy lý do công việc bận rộn, mọi thứ đơn giản hóa, hủy bỏ lễ cưới rườm rà.

Tần Tử Triệt nghe xong liền hỏi:

“Nói vậy… cậu không phải vì chọc tức Mạnh Vãn Nhân mới kết hôn sao?”

Chu Thời Việt nhịn không phi ly rượu vào mặt cậu bạn, nói:

“Đầu cậu bị úng nước à? May là Chu Nhàn Nguyệt không thèm coi trọng cậu.”

Tất nhiên là vì thích nên mới kết hôn rồi.

Trong ký ức của anh, lần đầu tiên thực sự làm quen với Sở Liên Chiêu là vào một đêm mưa năm ba đại học.

Lúc đó Chu Thời Việt vừa thuê một studio khởi nghiệp rẻ mạt nhất, ăn ở đều chen chúc trong một căn phòng chưa đầy 20 mét vuông.

Nhà họ Chu cắt viện trợ, cốt để ép anh về thừa kế sản nghiệp.

Anh không chịu, nên sống rất khổ sở.

Đêm đó làm việc xong, anh tạt vào cửa hàng tiện lợi ở góc phố, định mua nắm cơm ăn tạm.

Đứng trước quầy thu ngân là một cô gái, đang móc tiền.

Trên quầy để hai túi mì sợi rẻ nhất, một chai xì dầu nhỏ.

Thu ngân báo giá, cô vét sạch các túi, rõ ràng là thiếu mấy tệ.

“Vậy… cháu bỏ lại một túi mì nhé.”

Giọng cô rất nhỏ, nhưng bình thản, không có vẻ gì là xấu hổ lúng túng.


Giống như đã quá quen với những lúc giật gấu vá vai thế này.

Chu Thời Việt đứng phía sau cô, đưa một tờ tiền cho thu ngân:

“Thanh toán chung đi.”

Cô gái ngoắt đầu lại.

Cửa kính trong đêm mưa phản chiếu bóng của hai người.

Anh nhìn rất rõ đôi mắt ẩn sau lớp tóc mái của cô.

Rất đẹp.

“A… Chu Thời Việt.”

19

Anh nhướng mày: “Cô biết tôi sao?”

“Ừm… Bạn cùng trường cấp ba, nhưng không thân lắm.”

Sau này anh mới phát hiện, cô sống ngay phòng trọ kế bên anh.

Anh chú ý đến cô, bắt đầu từ những chuyện rất nhỏ.

Cô sẽ mặc cả với cô đồng nát, chỉ để kiếm thêm 5 tệ.

Sau đó cô đem 5 tệ đó, thả vào chiếc hộp sắt trước mặt người mù hát rong trên phố.

Người mù kéo nhị hồ, khúc nhạc cũ kỹ, nhưng vang lên ở góc phố ban đêm lại nghe vô cùng dịu dàng.

Cô ngồi xổm xuống nghe một lát, rồi đứng dậy bước đi.

Chu Thời Việt đứng cách đó không xa, nhìn bóng lưng cô khuất dần dưới ánh đèn đường.

Anh cứ tưởng cô chỉ là một người tốt bụng.

Cho đến ngày hôm đó.

Một hôm Chu Thời Việt đi ngang qua bệnh viện gần đó, định rút tiền cho người đàn ông đang quỳ gối xin tiền chữa bệnh cho đứa con gái mắc bệnh bạch cầu.

Thì Sở Liên Chiêu đã giữ tay anh lại.

“Lừa đảo đấy, ông ta ngày nào cũng quỳ ở đây.

Hơn nữa, có người cha xót con nào lại để đứa con gái bệnh nặng của mình nằm la liệt trên đất trước cổng bệnh viện như thế chứ?”

Chu Thời Việt nhận ra, Sở Liên Chiêu rất nghèo, nhưng không hề keo kiệt.

Rất lương thiện, nhưng không hề ngu ngốc.

Rất rạch ròi, nhưng lại mềm mỏng vô cùng.

Vì vậy… sau khi kiếm được thùng vàng đầu tiên, anh vẫn tiếp tục sống ở khu chung cư tồi tàn đó.

Và trở thành bạn bè với cô.

Sau đó lại lấy lý do bị người nhà giục giã, tượng trưng hỏi cô một câu, có muốn kết hôn với anh không.

Không ngờ Sở Liên Chiêu lại nhận lời.

Nghĩ đến cô, Chu Thời Việt còn chẳng ý thức được giọng điệu của mình lại dịu dàng đến thế:

“Tôi rất thích cô ấy.”

Lần này Tần Tử Triệt nín lặng cả nửa ngày.

Ấp úng mãi mới lắp bắp nói:

“Thế… thế tôi nói cậu nghe chuyện này, cậu đừng… đừng giận nhé, cũng đừng bảo với em gái cậu là tôi có bệnh…”

“Nói đi.”

“Mạnh Vãn Nhân đến tìm tôi, bảo là hai người tình cũ chưa dứt, chỉ thiếu một cái cớ thôi, cô ấy nói cứ như thật ấy…”

“?”

“Xong rồi tôi cũng là muốn tốt cho cậu… nên… nên mới tìm thuê giúp cô ấy căn hộ dưới nhà cậu để tạo cơ hội chạm mặt, lại còn… mượn danh cậu để gửi hoa cho cô ấy.”

Thảo nào hôm đó Bì Đản chạy xuống nhà, lại tình cờ bị Mạnh Vãn Nhân nhặt được.

Chu Thời Việt nheo mắt nhìn Tần Tử Triệt, vẻ mặt lạnh lùng đáng sợ.

“Bảo cô ta chuyển đi ngay.”

Anh mím chặt môi thành một đường thẳng, nhàn nhạt nhả ra hai chữ:

“Đồ ngu.”

20

Sở Liên Chiêu vốn chẳng có ý định chuyển đến sống ở căn hộ đối diện Chu Thời Việt.

Ngặt nỗi dạo này anh bận, thỉnh thoảng lại nhờ trợ lý đưa Bì Đản qua chỗ cô, nhờ cô chăm sóc.

“Dạo này anh không có nhà, sẽ không làm phiền em đâu.”

Nửa tháng trôi qua, quả nhiên họ chưa từng chạm mặt nhau.

Đổi lại cô gặp Mạnh Vãn Nhân một lần.

Cô ta gọi xe chuyển nhà, có vẻ chuẩn bị dọn đi khỏi đây.

Giống như đã quên mất chuyện không vui ngày hôm đó, cô ta còn giả bộ nhiệt tình hỏi:

“Thứ bảy tuần này là lễ kỷ niệm thành lập trường, chắc cậu… sẽ không đến đâu nhỉ?”

Sở Liên Chiêu không trả lời.

Cuộc sống của cô vẫn diễn ra theo một quỹ đạo đều đặn, mỗi ngày đi về giữa nhà và công ty.

Biến số duy nhất trong cuộc sống gần đây là việc công ty sắp ra mắt tựa game thế giới mở phong cách cổ phong đã ấp ủ suốt hai năm.

Các sếp đều mặt mày rạng rỡ, nghe đồn là vừa nhận được một khoản đầu tư khổng lồ.

Hôm đó vừa tan làm, tổ trưởng đã gọi cô lại:

Chương trước Chương tiếp
Loading...