Người Thay Thế Hoàn Hảo

Chương 7



“Hôm nay mình hẹn cậu để xin lỗi, trước đó hoàn toàn không biết anh ấy đã kết hôn, còn… kể cho cậu nghe chuyện của mình và A Việt, mình không cố ý làm cậu tổn thương đâu.”

Sở Liên Chiêu im lặng hồi lâu, đột nhiên buột miệng nói một câu không đầu không đuôi:

“Mấy hôm trước, cô từng nhận được điện thoại tôi gọi cho Chu Thời Việt.”

Mạnh Vãn Nhân khựng lại, ngay sau đó đã phản ứng kịp:

“Mình không nhận ra đó là giọng của cậu, còn tưởng là em gái anh ấy…”

“Có lưu tên.”

Mạnh Vãn Nhân sững sờ: “Gì cơ?”

“Tên người gọi đến trong điện thoại Chu Thời Việt, là tên tôi.”

Đêm khuya hôm nọ, cô ra ngoài dắt Bì Đản đi dạo.

Chú chó nhỏ chạy nhảy vui đùa, cô mải nhìn cũng quên béng thời gian.

Mãi cho đến khi Chu Thời Việt vừa từ bữa tiệc rượu về xuống nhà tìm cô.

“Em để điện thoại im lặng à?”

Anh huơ huơ điện thoại trước mặt cô, trên màn hình chờ kết nối cuộc gọi, hai chữ “Liên Chiêu” hiện ra rõ mồn một.

Mạnh Vãn Nhân đang nói dối.

Sở Liên Chiêu nói tiếp:

“Chí ít là từ lúc đó, cô đã đoán được quan hệ giữa tôi và Chu Thời Việt rồi chứ gì? Nhưng cô vẫn úp úp mở mở đăng ảnh trong nhóm bạn học, mặc kệ cho mọi người suy đoán về mối quan hệ giữa hai người.”

Sắc mặt Mạnh Vãn Nhân tối lại, không nói gì nữa.

Sở Liên Chiêu tiếp tục:

“Tôi chọn ly hôn là vì Chu Thời Việt, nhưng cô cũng chẳng vô can đâu.”

Nói xong, cô ăn nốt quả cà chua bi cuối cùng rồi đứng dậy.

“Tôi ăn xong rồi, xin cô cứ dùng thong thả, cứ ghi nợ vào tài khoản của Chu Thời Việt là được.”

Chiều hôm đó, Sở Liên Chiêu nhận được lời mời đi dạo phố của Chu Nhàn Nguyệt.

Trước đây mỗi tháng, hai người họ sẽ hẹn nhau một lần.

Mặc dù Chu Nhàn Nguyệt chủ yếu mượn cớ đó để quang minh chính đại quẹt thẻ của anh trai mình.

Nhưng cô ấy đối xử với bà chị dâu này khá tốt, luôn khuyến khích cô thử phong cách mới, hoặc đưa cô đi ăn ở những tiệm tráng miệng mà có tiền cũng khó đặt được chỗ.

Sau khi ly hôn, Sở Liên Chiêu sẽ chẳng còn lý do gì để qua lại với cô em chồng cũ này nữa.

Nghĩ đến đây, cô vui vẻ nhận lời.

Lâu không gặp, mái tóc nhuộm hồng của Chu Nhàn Nguyệt đã được nhuộm đen lại, bộ móng tay đính đá dài ngoằng cũng bị tháo bỏ.

Đại tiểu thư ham chơi kiêu ngạo, giờ trông lại có vài phần dáng vẻ của một đại tiểu thư đích thực.

Sở Liên Chiêu hỏi ra mới biết, dạo này cô ấy bị đẩy ra trước công chúng.

Lúc thì thay mặt nhà họ Chu tham gia các hoạt động từ thiện, lúc thì bị bố Chu dẫn đi tham dự các buổi dạ tiệc lớn.

Vừa gặp mặt, cô ấy đã khoác tay Sở Liên Chiêu than thở:

“Trời ơi, dạo này em mệt chết đi được, ngày mai còn phải tham gia hội nghị tài trợ dự án phúc lợi công cộng gì đó nữa.”

Sở Liên Chiêu tiện miệng hỏi: “Phúc lợi gì cơ?”

“Chống bạo lực học đường gì đó, thật nể ông anh của em, dạo này bận thế rồi mà vẫn không quên sắp xếp việc cho em làm.”

Sở Liên Chiêu sững người.

Nhưng cô cũng nhanh chóng hiểu ra, trong thâm tâm Chu Thời Việt vốn là một người lương thiện, làm những việc này cũng không có gì đáng ngạc nhiên.

Hai người bước vào một tiệm trang sức.

Chu Nhàn Nguyệt lập tức nhìn trúng một chiếc khuyên tai đính đá ruby đỏ, giá 5 vạn.

Sở Liên Chiêu xót của, nhưng vẫn rút thẻ ngân hàng của mình ra.

Chu Nhàn Nguyệt thắc mắc:

“Ủa, thẻ của anh em đâu?”

“Lần này cứ coi như quà chị tặng em đi.”

Sở Liên Chiêu lặng đi một lúc, nói tiếp:

“Chị và anh trai em, đang chuẩn bị ly hôn.”

15

Chu Nhàn Nguyệt trố mắt ngạc nhiên, vừa định hỏi tại sao.

Nhưng thấy khóe mắt hơi đỏ của Sở Liên Chiêu, cô đành nuốt những lời định nói vào trong.

Và ngăn nhân viên bán hàng trước khi họ cầm lấy thẻ ngân hàng, nói:

“Từ từ đã, dạo này chắc chắn không đeo được mấy kiểu chói lọi thế này, tôi đổi đôi khác.”


Cô lướt qua tủ trưng bày, cuối cùng chọn một đôi khuyên tai trơn, giá vài nghìn tệ.

Để cảm ơn món quà này, Chu Nhàn Nguyệt mời cô ăn một bữa đồ Pháp giá bốn con số, còn rỉ tai nói sẽ đưa cô đến một nơi bí mật.

Sở Liên Chiêu cứ thế bị lôi kéo lên chiếc siêu xe thể thao màu tím của cô ấy.

Sau đó lại bị kéo vào… một quán bar.

Hơi nóng và khói thuốc cùng lúc ập vào mặt.

Ánh đèn lúc sáng lúc mờ quét qua, hắt lên mặt Sở Liên Chiêu rồi lại nhanh chóng rời đi.

Cô có cảm giác mình giống như giọt nước rơi vào chảo dầu.

Nhưng Chu Nhàn Nguyệt lại quen như đi chợ, cười kéo cô ngồi xuống:

“Đừng căng thẳng, chỗ này em quen, không ai nhận ra chị đâu.”

Sở Liên Chiêu gượng cười.

Cô đúng là chưa từng đến những nơi như thế này.

Hồi đại học bận bịu làm thêm kiếm tiền sinh hoạt phí, tốt nghiệp xong thì đi lại chỉ hai điểm một đường nhà – công ty.

Những nhà hàng thỉnh thoảng Chu Thời Việt dẫn cô đến, cũng toàn là nơi yên tĩnh thanh nhã, đến nhạc cũng chỉ là những bản piano êm dịu văng vẳng.

Cô bỗng nhận ra, mình hình như chưa từng biết dáng vẻ riêng tư của Chu Thời Việt là như thế nào.

Anh có đến những nơi như thế này không? Cậu thiếu niên ngông cuồng bất cần năm đó, chắc sẽ không từ chối sự ồn ào náo nhiệt này đâu nhỉ.

“Chị dâu… à không, chị Chiêu Chiêu, chị đang nghĩ gì thế?”

Chu Nhàn Nguyệt kề lại gần, đưa cho cô một ly rượu, chất lỏng màu hổ phách khẽ sóng sánh dưới ánh đèn.

“Không có gì.” Sở Liên Chiêu nhận lấy ly rượu, nhấp một ngụm nhỏ, chất lỏng cay nồng trượt qua cổ họng, khiến cô sặc ho nhẹ hai tiếng.

“Tửu lượng của chị kém thật,” Chu Nhàn Nguyệt dựa vào lưng ghế sofa, nghiêng đầu nhìn cô.

“Nhưng nói thật nhé, anh em biết chị muốn ly hôn, phản ứng thế nào?”

Bàn tay đang nắm ly rượu của Sở Liên Chiêu hơi siết lại.

Cô nhớ lại câu “Cho anh một lý do” mà Chu Thời Việt đã hỏi.

“Anh ấy chưa ký tên.”

“Đấy, em nói đúng mà.” Mắt Chu Nhàn Nguyệt sáng lên, “Anh em chắc chắn là không muốn ly hôn, chị…”

“Anh ấy làm việc luôn chu toàn, sẽ không ký tên một cách cẩu thả.”

Sở Liên Chiêu ngắt lời cô ấy, giọng điệu bình tĩnh như đang kể chuyện của người khác.

Chu Nhàn Nguyệt há miệng định nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ thở dài:

“Chị á, cái gì cũng cứ nghĩ theo chiều hướng xấu thôi.”

Sở Liên Chiêu không phản bác.

Cô cúi đầu nhìn chất lỏng trong ly rượu, bỗng cảm thấy có chút nực cười.

Trong cuộc hôn nhân này, cô cẩn trọng từng li từng tí suốt hai năm, cứ như bưng một món bảo vật mượn của người khác, sợ va sợ chạm, nay phải trả lại rồi, ngược lại có một cảm giác nhẹ nhõm không sao tả nổi.

Nghĩ đến đây, cô ngửa cổ uống cạn ly rượu.

Trong lúc đó, bạn bè của Chu Nhàn Nguyệt lục tục kéo đến.

Những nam thanh nữ tú trẻ tuổi thấy đại tiểu thư nhà họ Chu thân thiết với cô, ai nấy đều xán lại làm quen.

Cứ qua lại như vậy, cô cũng uống không ít rượu.

Ở khu bàn VIP tầng hai mà cô không hề hay biết, có người đang âm thầm quan sát tất cả những chuyện này.

Tần Tử Triệt ung dung chụp một bức ảnh, gọi điện thoại:

“Em gái cậu lại trốn đi uống rượu rồi kìa, còn không báo bố mẹ cậu tới bắt người đi?”

Chu Thời Việt mặt không đổi sắc:

“Con bé có chừng mực, không xảy ra chuyện gì được đâu.”

Tửu lượng của Chu Nhàn Nguyệt rất tốt.

Huống hồ, anh đã âm thầm dặn dò trước rồi, có quán nào mà không biết đại tiểu thư họ Chu chứ?

“Này, cậu là anh trai nó đấy!”

Đầu dây bên kia truyền đến một tiếng cười khẽ:

“Sao, chia tay năm năm rồi vẫn chưa buông bỏ được à? Vô dụng.”

Nói xong, điện thoại bị cúp cái rụp.

Nghe tiếng tút tút, Tần Tử Triệt tức tối nghiến răng:

“Thằng này có bệnh à?”

Tín hiệu trong quán bar không tốt, bức ảnh Tần Tử Triệt chụp cứ xoay mòng mòng mãi mới gửi đi được.

Giây tiếp theo, điện thoại của Chu Thời Việt lập tức gọi lại.


“Gửi địa chỉ cho tôi.”

16

Sở Liên Chiêu chưa từng uống rượu, không biết tửu lượng của mình đến đâu.

Đến khi buông ly xuống, hơi men đã bắt đầu ngấm.

Chu Nhàn Nguyệt ôm lấy cô, hỏi:

“Chị Chiêu Chiêu, rốt cuộc tại sao chị lại ly hôn?”

Sở Liên Chiêu cúi đầu: “Vì không có tình yêu.”

Chu Thời Việt không yêu cô, ai cũng biết điều đó.

Nhưng Chu Nhàn Nguyệt rõ ràng là không hiểu.

Cô ấy nghiêng đầu suy nghĩ nửa ngày, rồi như được khai sáng, vỗ đùi một cái:

“Chị không yêu anh trai em à.”

Sở Liên Chiêu ngớ người, không nén nổi nụ cười.

Chỉ thấy Chu Nhàn Nguyệt gật gật đầu, vẻ mặt đăm chiêu:

“Em bảo rồi mà, cái bộ dạng tẻ nhạt vô vị của ông anh em, ai mà thích cho nổi…”

Tẻ nhạt vô vị sao? Sở Liên Chiêu nhớ lại chàng thiếu niên Chu Thời Việt năm mười bảy tuổi.

Chắc là do cồn bốc lên não, cô phá lệ lên tiếng:

“Trước kia anh ấy không như vậy đâu, rất được con gái thích.”

“Vậy chị cũng thích sao… Anh? Anh!”

Nương theo ánh mắt kinh hoàng của Chu Nhàn Nguyệt, cô ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt của Chu Thời Việt.

Sâu thẳm, sốt sắng, kìm nén một cảm xúc không thể gọi tên.

Anh đứng đó không biết bao lâu rồi, và đã nghe được bao nhiêu.

Tần Tử Triệt nhìn đống vỏ chai rỗng chất đống trên bàn, nói:

“Mau đưa em gái cậu về đi, có dịp phải quản lại thật đấy…”

Chu Thời Việt ngắt lời: “Cậu đưa con bé về đi.”

Nếu là ngày thường, Chu Nhàn Nguyệt hễ thấy Tần Tử Triệt hận không thể nhổ vào mặt gã người yêu cũ này hai bãi nước bọt.

Nhưng thấy sắc mặt anh trai không tốt, cô đành ngoan ngoãn đi theo Tần Tử Triệt.

Rượu ngấm càng lúc càng mạnh, chân Sở Liên Chiêu mềm nhũn.

Giây tiếp theo, cô ngã gọn vào vòng tay Chu Thời Việt.

Anh nói rất khẽ: “Theo anh về nhà.”

Sở Liên Chiêu nghĩ, chắc cô say thật rồi.

Mới ngoan ngoãn rúc vào lòng Chu Thời Việt suốt cả chặng đường như vậy.

Giày cao gót bị tháo ra,

Đến khi xuống xe, cũng là bị vác lên lầu.

Trong nhà tối om, Chu Thời Việt lại không vội bật đèn.

Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, nụ hôn dồn dập trút xuống như vũ bão.

Đầu óc Sở Liên Chiêu hoàn toàn trống rỗng, cô thụ động cam chịu tất cả.

Cho đến khi bàn tay đang hoảng loạn vô tình chạm vào công tắc điện.

Căn phòng bừng sáng.

Tâm trí cô, cũng vào giây phút này mà tỉnh táo lại.

Cô dồn hết sức lực đẩy Chu Thời Việt ra.

Đối phương lại trở tay đè cổ tay cô xuống.

Khoảng cách cực kỳ mờ ám, cô thậm chí có thể nhìn rõ hình bóng mình phản chiếu trong đôi con ngươi đen láy.

“Trước kia em… thích anh?”

Khoảnh khắc bị phát hiện ra tâm sự thầm kín,

Nước mắt lăn dài nơi khóe mi, lặng lẽ rơi xuống.

Như một tên trộm vô liêm sỉ rình rập đồ của người khác bị bắt quả tang.

Cô nhắm mắt lại:

“Đúng, vậy thì sao?”

Anh tưởng đối tượng kết hôn không xen lẫn tình cảm, thực ra ngay từ khi anh còn đang có bạn gái đã thầm mến anh rồi.

Lúc gặp lại, thậm chí cả sau khi kết hôn, vẫn giấu giếm tất cả mọi chuyện.

Vậy thì sao? Anh cũng sẽ cảm thấy…

Cô thật đê hèn phải không?

Chu Thời Việt luống cuống lau nước mắt trên mặt cô.

Nhưng lại bị cô nghiêng đầu né tránh.

“Chuyện ly hôn… giải quyết càng sớm càng tốt đi.”

Bàn tay Chu Thời Việt lơ lửng giữa không trung, giọng điệu cố chấp:

“Anh đã nói rồi, cho anh một lý do.”

“Vì bây giờ không thích nữa.”

Sở Liên Chiêu mở mắt, giọng nói có thêm vài phần kiên định:

“Lý do như vậy, đã đủ chưa?”

Cô nghĩ chắc mình say mèm thật rồi.

Vậy mà lại nhìn thấy khóe mắt phiếm hồng của Chu Thời Việt.

Anh cứ sững sờ nhìn chằm chằm cô rất lâu.

Sau đó quay lưng lại, giọng nói mang theo chút khàn khàn:

“Các điều khoản chi tiết anh sẽ sửa lại, không thể để em ra đi tay trắng được.”

Anh quệt mắt, quay lại bế cô về phòng ngủ chính.

Sở Liên Chiêu cứ thế thiếp đi.

Chương trước Chương tiếp
Loading...