Người Thay Thế Hoàn Hảo

Chương 6



Màn kịch hài cuối cùng cũng kết thúc.

Kẻ đầu sỏ vẫn chưa tìm ra.

Nhưng hiện tại, tám năm sau, họ vẫn đinh ninh kẻ đó chính là Sở Liên Chiêu.

Nghĩ đến đây, cô soạn một đoạn văn rất dài.

Đại loại như thanh minh bản thân không ăn cắp tiền, đừng có đổ oan cho người tốt, đây là tung tin đồn nhảm.

Nhưng cuối cùng, cô xóa sạch.

Chỉ ném vào nhóm một cái meme giơ ngón giữa với chữ “Đồ ngu”.

Sau đó out khỏi nhóm trong một tràng dấu chấm hỏi.

Cô không muốn trong đầu chứa chấp những vết thương cũ âm ỉ đau này nữa.

Nhân dịp cuối tuần hiếm hoi rảnh rỗi, cô bắt đầu dọn dẹp đồ đạc của mình.

Đồ trang sức Chu Thời Việt mua, vốn cô cũng chẳng mấy khi đeo, lại đắt tiền, để lại hết chỗ cũ.

Quần áo anh tặng để lại đây cũng phí, cô không muốn mặc nữa, vứt thì tiếc, đành gom lại chung một chỗ, đóng gói quyên góp cho viện phúc lợi.

Còn một số sách vở, cũng gom gọn vào thùng carton.

Nhìn lại, hóa ra những thứ thực sự thuộc về cô ít đến đáng thương.

Giống hệt như tình yêu mà cô từng có được vậy.

Lúc cô làm những việc này, Bì Đản cứ cắn ống quần cô, hòng làm cô mất tập trung.

Lúc thì cắn lủng hai lỗ trên thùng giấy.

Lúc thì nhảy vào đống quần áo đã gấp gọn, bới tung lên.

Cô ngồi xổm xuống, mỉm cười vuốt ve cằm Bì Đản:

“Làm sao đấy? Không nỡ xa tao à.”

Bì Đản phát ra tiếng rên rỉ ăng ẳng đầy tội nghiệp, như đang thừa nhận.

Có lẽ là mấy hôm nay Chu Thời Việt không có nhà, Bì Đản càng thêm dựa dẫm vào cô.

Mũi Sở Liên Chiêu hơi cay cay.

Trên cõi đời này, người và vật có sự kết nối với cô chẳng có là bao.

Nên cô cực kỳ trân trọng.

Nuôi chó suốt ba năm, nói không nỡ là nói dối.

Nhưng cô không phải chủ của Bì Đản, Chu Thời Việt cũng không thể nào giao nó cho cô.

Cô sụt sịt mũi, khệ nệ bê một thùng sách xuống lầu.

Đồ đạc hơi nhiều, trong xe cũng không chứa hết, cô dứt khoát gọi dịch vụ chuyển nhà.

Quản gia tòa nhà vội vàng tiến lại gần, ân cần hỏi han:

“Cô Sở có nhiều đồ không ạ? Sao không gọi điện để chúng tôi lên bê giúp cô?”

Sở Liên Chiêu cười với anh ta:

“Trên lầu còn bảy tám thùng nữa, phải phiền anh gọi giúp tôi một chuyến xe chuyển nhà nội thành rồi.”

Mạnh Vãn Nhân lúc này vừa vặn đi từ cổng chính vào.

Cô ta mặc đồ thể thao, có vẻ như vừa tập gym xong.

Mỉm cười gật đầu chào Sở Liên Chiêu, sau đó lướt qua nhau.

Quản gia đỡ lấy thùng giấy trong tay cô, nói:

“Chà, nặng thật đấy. Cô và anh Chu định dọn nhà mang theo cả Bì Đản à?”

Cô khựng lại, đáp:

“Không, chỉ mình tôi dọn thôi.”

Nghe thấy câu này, Mạnh Vãn Nhân vốn đã đi xa liền quay ngoắt lại.

Một lát sau, cô ta đi về phía Sở Liên Chiêu.

“Cùng ăn bữa trưa đi.”

Nhưng Sở Liên Chiêu hoàn toàn không muốn dính líu đến cô ta, lịch sự từ chối:

“Xin lỗi nhé, tôi không có thời gian, tôi có hẹn rồi.”

Cô vừa nhấc chân định lên lầu, lại bị Mạnh Vãn Nhân gọi giật lại:

“Cậu và A Việt kết hôn rồi phải không.”

Bước chân Sở Liên Chiêu sững lại, bình tĩnh nhìn cô ta.

Trên mặt đối phương vẫn là nụ cười đúng mực, thân thiện:

“Bây giờ cậu có thời gian chưa?”

13

Sở Liên Chiêu không rõ ý đồ của cô ta.

Cũng không muốn lãng phí quá nhiều thời gian với cô ta.

Tùy tiện chọn một phòng VIP dùng bữa riêng ở câu lạc bộ ngay cạnh đó.

Nói ra thì, nơi này còn là Chu Thời Việt dẫn cô tới ăn.

Thấy cô thích ăn món tráng miệng trước bữa ăn là cà chua bi ngâm đường ở đây, lúc không bận anh sẽ dẫn cô tới.

Lúc không có thời gian thì mỗi tháng đều bảo quản lý mang đến tận nhà vài lần.

Quản lý ở đây đương nhiên cũng biết cô, vội vàng ra đón:

“Bà Chu, cô đến rồi ạ, vẫn chỗ cũ chứ?”

Nghe thấy cách xưng hô này, nụ cười của Mạnh Vãn Nhân cứng đờ, nhưng rất nhanh sau đó lại trở về như bình thường.

Lúc ngồi đợi thức ăn, Sở Liên Chiêu cứ thoăn thoắt nhón từng quả cà chua bi.


Mạnh Vãn Nhân lại không hề động đũa.

Ba năm chung trường, hai người là bạn cùng trường cực kỳ xa lạ.

Một người là hoa khôi ngây thơ ai gặp cũng thích.

Một người là nhân vật bên lề bị cô lập, không nơi nương tựa.

Giờ đây lại vì một người đàn ông mà ngồi đối diện nhau.

Sở Liên Chiêu không biết nên nói gì, cứ cúi đầu ăn cà chua bi.

Mạnh Vãn Nhân mất bình tĩnh trước, lên tiếng:

“Mọi người không có ấn tượng gì với cậu, nhưng mình thì nhớ cậu. Cậu thích A Việt từ trước rồi đúng không?”

Nghe thấy thế, đôi đũa của Sở Liên Chiêu run lên, quả cà chua bi rơi lại vào đĩa.

Cô không trả lời.

Chỉ nghe Mạnh Vãn Nhân nói tiếp:

“Giác quan thứ sáu của con gái chuẩn lắm, mỗi lần cậu cẩn thận lén lút nhìn A Việt, mình đều bắt được cả.”

Cảm giác xấu hổ khi bị phát hiện tâm sự thầm kín ập đến.

Nhưng Sở Liên Chiêu nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

Thích một người không phải là lỗi của cô.

Cô không có bất kỳ hành động nào xen vào đoạn tình cảm đó, chuyện hai người chia tay càng không phải vì cô.

Vì vậy, cô bình tĩnh thừa nhận:

“Đúng, hồi đó tôi thích anh ấy.”

Mạnh Vãn Nhân sửng sốt một chút, nụ cười càng sâu hơn:

“Đừng hiểu lầm, mình không có ý gì khác đâu.

Để mình đoán xem, khởi nguồn của việc cậu thích anh ấy, có phải là chuyện ăn trộm tiền không?

Năm đó mình còn hỏi anh ấy cơ, tại sao lại giúp Sở Liên Chiêu, cậu biết anh ấy trả lời thế nào không?”

Sở Liên Chiêu ngước mạnh lên, chạm phải ánh mắt cô ta.

Cô ta chậm rãi uống một ngụm cà phê, nói:

“Anh ấy trả lời mình: ‘Sở Liên Chiêu là ai?’. Thì ra là hôm đó bọn mình cãi nhau, anh ấy đang bực bội, tùy tiện trút giận, không ngờ lại vô tình giúp cậu một tay.

Nhưng mình hiểu cậu mà, thích A Việt là chuyện thường tình, năm đó con gái theo đuổi anh ấy đếm không xuể, thư tình mình vứt đi không biết bao nhiêu bức rồi. Cậu không làm gì cả, cũng coi như có chút…”

Biết thân biết phận.

Cô ta không nói tiếp nữa, mà chuyển hướng câu chuyện:

“Vừa nãy nghe quản gia nhắc đến Bì Đản, lại còn gọi cậu là bà Chu, mới đoán là các cậu đã kết hôn rồi.

Năm đó lúc chia tay, mình bảo anh ấy đợi mình, nhiều nhất là sáu năm, học xong thạc sĩ sẽ về, các cậu… là kết hôn sau sáu năm đó đúng không?”

Đúng.

Hai năm trước, hai bên ngầm hiểu, bỏ qua mọi thủ tục, không có nghi thức nào.

Đến Cục dân chính đăng ký kết hôn.

Sở Liên Chiêu coi đây là món quà ông trời ban tặng cho cuộc đời cằn cỗi của mình.

Hóa ra đó là sự thỏa hiệp trong vô vọng của Chu Thời Việt sau khi chờ đợi sáu năm trời.

“Là do mình nuốt lời, không trách anh ấy được.”

Cô ta mang ánh mắt phức tạp, thở dài một tiếng:

“Biết người đó là cậu, tâm trạng mình hơi rối bời.

Một là cảm thấy hơi có lỗi với cậu, A Việt làm chuyện này không thỏa đáng, chọn ai không chọn, lại lôi bạn cũ vào vòng xoáy tình cảm của bọn mình, làm sao có thể không phải là để trả thù mình cơ chứ.

Hai là… lại có vài phần may mắn.”

Mạnh Vãn Nhân nhìn Sở Liên Chiêu với ánh mắt thương hại:

“May mà là cậu, không phải những người phụ nữ đủ môn đăng hộ đối với anh ấy, nếu không mình thực sự sợ anh ấy sẽ yêu người khác mất.”

Mạnh Vãn Nhân vẫn giữ nụ cười trên môi.

Nhưng những lời thốt ra lại có phần chói tai.

Sở Liên Chiêu mất kiên nhẫn ngắt lời:

“Vậy thì sao? Rốt cuộc cô muốn nói gì?”

Giọng điệu cô ta vô cùng chân thành:

“Cậu đừng hiểu lầm, mình không muốn làm những chuyện mất mặt như xen vào cuộc hôn nhân của hai người đâu.

Chỉ là ban nãy nghe ý cậu… Các cậu chuẩn bị ly hôn rồi sao?”

14

Sở Liên Chiêu nói như chém đinh chặt sắt:

“Đúng vậy.”

Mạnh Vãn Nhân ngồi đối diện thở phào nhẹ nhõm, nói tiếp:

 

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...