Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Người Sau Bức Tường
Chương 3
Anh ta đang uống t.h.u.ố.c, là loại t.h.u.ố.c an thần điều trị tâm thần. Với một nghệ sĩ như anh ta, việc gặp phải một số vấn đề về tâm lý cũng là chuyện bình thường.
Vậy khi nãy ở trên lầu, anh ta có ngủ không? Tiếng hét ban nãy của tôi, liệu anh ta có nghe thấy?
Đầu óc tôi rối bời như tơ vò.
"Được rồi... Được rồi..."
Anh ta đột nhiên lên tiếng, rồi khẽ cười hì hì.
Tôi giật thót cả mình, sau đó mới nhận ra anh ta đang lẩm bẩm một mình, nhưng lại giống như đang nói chuyện với ai đó.
Giây tiếp theo, tiếng bước chân lại gần.
Tôi ôm trán, ước rằng bản thân có thể biến mất ngay tại chỗ thì tốt biết mấy.
Anh ta đang tiến về phía phòng vệ sinh. Tôi âm thầm dùng sức, cố gắng ép c.h.ặ.t cánh cửa hết mức có thể, nhưng đó cũng chỉ là hành động vô ích.
May thay, anh ta đứng khựng lại ở cửa, dường như không có ý định đi vào. Anh ta áp sát vào, thì thầm qua cánh cửa: "Đợi viết xong cảnh này, tôi sẽ tiễn cô lên đường."
Giống như lời thì thầm của ác quỷ. Tóc gáy tôi dựng đứng cả lên, nhưng đồng thời cũng thấy vô cùng khó hiểu.
"Viết xong cảnh này", là kịch bản mà anh ta đang sáng tác hiện tại sao? "Tiễn cô lên đường" có nghĩa là gì? "Cô" ở đây là ai? Là người trong căn phòng bí mật đó ư?
Đầu óc tôi giờ đây như một đống hỗn độn. Tôi chẳng còn tâm trí đâu mà lo mấy chuyện đó nữa, đến bản thân mình còn chưa biết sẽ ra sao.
Nói xong câu đó, anh ta nhanh ch.óng đi về phía cửa, tiếp tục lẩm bẩm với giọng điệu có chút than phiền: "Con bé này, vẫn còn đang chăm chỉ thế kia..."
Anh ta đẩy cửa đi ra ngoài
Anh ta định đến phòng làm việc của tôi để tìm tôi rồi.
Tôi rơi vào tuyệt vọng cùng cực. Quả nhiên chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi. Phải làm sao đây, lần này chắc chắn sẽ bị lộ mất.
Tôi phải giải thích thế nào đây, không chỉ tự ý vào phòng làm việc của anh ta, mà còn cạy cả khóa phòng vệ sinh nữa.
Có phải tôi đã chạm vào những bí mật không nên chạm tới rồi không? Sự thật còn chưa kịp hé lộ, mà cái đuôi của tôi đã sắp bị tóm rồi.
Tôi không muốn chuyện như thế này xảy ra… Làm ơn, chỉ một lần này thôi… Hãy để tôi thoát khỏi kiếp nạn này!
Tôi vốn chẳng tin quỷ thần, nhưng đứng trước lằn ranh sinh t.ử, tôi không thể không cầu xin ông trời. Chỉ một lần này thôi, sau này tôi sẽ an phận thủ thường, tuyệt đối không bước quá giới hạn nửa bước.
Làm ơn đi…
Lê Văn Chu vừa đi khỏi, tôi lập tức bám gót bước ra khỏi nhà vệ sinh, khép cửa lại. Tôi rảo bước tiến về phía trước, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng làm việc. Thế rồi tôi thấy đèn trong bếp đang sáng.
Anh ta đang ở bếp, vẫn chưa về phòng tôi!
Tôi vội vàng lách ra khỏi phòng làm việc, khom lưng, rón rén đóng cửa lại. Tôi di chuyển như một con mèo, băng qua phòng khách một cách nhanh ch.óng và nhẹ nhàng.
Cảm giác lạnh sống lưng. Tôi gần như cảm nhận được anh ta đang đứng ngay phía sau dõi theo mình.
Đoạn đường này dài đằng đẵng như cả một năm ánh sáng. Cuối cùng, tôi cũng đứng trước cửa phòng mình.
Tôi đứng thẳng người, chậm rãi thở phào một hơi, sau đó vặn tay nắm cửa, cố tình gây ra tiếng động để giả vờ như vừa từ trong phòng bước ra.
Lê Văn Chu nghe thấy tiếng động, ló đầu ra từ phòng bếp: "Viết lách đến đâu rồi?"
Tôi dụi mắt, ngáp một cái rồi đi về phía phòng bếp: "Cũng hòm hòm rồi ạ, mai em sửa lại chút nữa. Thầy ơi, sao thầy vẫn chưa ngủ?"
"Em không ngủ, tôi nằm cũng không yên." Lê Văn Chu nói rồi đưa một ly sữa nóng qua.
Bàn tay đầy mồ hôi lạnh, tôi đưa ra sau quệt vội vào ống quần rồi mới đón lấy ly sữa, uống cạn sạch.
"Cái con bé này, sao lại không đi dép thế?" Lê Văn Chu cười hiền từ.
Tôi run b.ắ.n lên, lý nhí đáp: "...Tại em vội ra tìm thầy quá."
Tôi quyết định sẽ không bao giờ tò mò đi tìm hiểu bí mật về căn phòng kín kia nữa.
7.
Tôi đem toàn bộ những trải nghiệm trên khai báo rành rọt với cảnh sát.
Cảnh sát hỏi: "Cô trốn trong nhà vệ sinh, nghe thấy anh ta nói 'Chờ viết xong cảnh này, tôi sẽ tiễn cô lên đường', vậy cô có biết anh ta đang nói đến kịch bản nào không?"
"Tôi không biết." Tôi đáp: "Dù đã sống chung với anh ta được hai tháng, nhưng anh ta chưa từng kể với tôi mình đang viết gì. Anh ta là một nhà văn tài năng có tính khí quái đản, kịch bản chưa viết xong thì tuyệt đối không cho ai xem."
Cảnh sát nói: "Anh ta nói ra những lời như 'tiễn cô lên đường', cô không thấy sợ sao?"
"Lúc đó tôi cũng cảm thấy hơi sợ hãi."
"Vậy sau đó tại sao không rời bỏ anhta?"
"Chưa đến mức phải bỏ đi đâu. Anh ta rất có tài, thường có những ý tưởng mà người bình thường thấy đáng sợ, nếu không thì sao gọi là quỷ tài được? Là người yêu của anh ta, tôi nên thấu hiểu điều đó. Vả lại, tôi còn đang m.a.n.g t.h.a.i con của anh ta nữa."
Cảnh sát hỏi tiếp: "Sau đó cô không đi tìm hiểu về căn phòng kín nữa sao?"
"Không. Tôi cứ thế ngốc nghếch đi theo anh ta, tiếp tục sống, tiếp tục học tập. Tôi tự chôn giấu bí mật đó trong lòng, quyết tâm không truy hỏi đến cùng nữa. Tôi sợ nếu hỏi ra nhẽ, mọi thứ sẽ không thể quay lại như trước, dù sao thì tôi cũng rất yêu anh ta."
Tôi không cầm được nước mắt: "Chỉ là không ngờ, cuối cùng mọi chuyện vẫn vỡ lở. Tôi thực sự không ngờ chuyện đó lại xảy ra."
Cảnh sát gật đầu, ghi chép lại vài dòng rồi hỏi: "Cô còn gì muốn nói nữa không?"
"Không, chỉ có bấy nhiêu thôi."
"Chỉ có bấy nhiêu? Tôi hỏi cô lại một lần nữa, còn bỏ sót điều gì không?"
Tôi mấp máy môi, nhìn anh ta một cái rồi lại lảng tránh ánh mắt.
"Tôi nhắc nhở một chút nhé." Anh ta nhìn thẳng vào tôi: "Cô chắc chắn rằng đêm hôm đó, khi vào nhà vệ sinh của anh ta, cô không nhìn thấy gì chứ?"
Tôi mím môi, không nói lời nào.
"Cô Dương, đề nghị cô trả lời trung thực nguyên nhân thực sự khiến cô từ bỏ việc tìm hiểu căn phòng kín là gì? Lúc ở trong nhà vệ sinh, cô thực sự không thấy gì sao?"
Cảnh sát dồn ép từng bước.
Tôi khẽ rên rỉ, xoa nhẹ bụng dưới, dịu giọng nói: "Các anh cảnh sát, nhất thiết phải gay gắt như vậy sao? Tôi đang m.a.n.g t.h.a.i đấy."
"Chúng tôi đã rất chiếu cố cô rồi. Cô hãy hợp tác một chút, kể lại toàn bộ sự việc một cách trọn vẹn, chúng ta cũng sớm kết thúc thôi."
"Tôi có chỗ nào không hợp tác chứ, nãy giờ tôi kể đủ chi tiết rồi còn gì."
"Cô đã bỏ sót một nhân vật liên quan khác." Cảnh sát nói thẳng: "Vợ của Lê Văn Chu."
"Chị ta ư?" tôi nhíu mày: "Tôi đâu có bỏ sót. Người đàn bà trong bức tranh treo ở phòng làm việc chính là vợ cũ của anh ta. Tôi có nhắc đến rồi mà?"
"Thế là chưa đủ. Hơn nữa, Hạ Thư Vũ và Lê Văn Chu là vợ chồng hợp pháp, họ chưa hề ly hôn. Cho nên không gọi là 'vợ cũ' được."
Ánh mắt cảnh sát nhìn tôi mang theo vài phần chán ghét.
"Không thể nào, anh ta nói đã ly hôn rồi mà." Tôi khẽ lắc đầu, trợn mắt không dám tin: "Anh ta lừa tôi..."
"Tôi hỏi cô một lần nữa, ngày hôm đó khi vào nhà vệ sinh của anh ta, cô thực sự không nhìn thấy gì sao?"
Tôi sững sờ, nước mắt rơi lã chã.
"Tôi thấy rồi." Tôi nói khẽ: "Các anh đoán đúng rồi. Tôi đã nhìn thấy căn phòng kín đó."
Cảnh sát bảo: "Nói tiếp đi."
Tôi lau nước mắt: "Nhưng tôi phải nói cho các anh biết, ngay cả khi tôi nói ra những điều này, tôi cũng vô tội."
8.
Lần đầu tiên tôi với tư cách học trò đến nhà Lê Văn Chu để học lớp biên kịch, ngôi nhà này vẫn có một nữ chủ nhân.
Hạ Thư Vũ là một người phụ nữ dịu dàng, vì không sinh nở nên trông cô ấy trẻ hơn tuổi thật, nhưng ánh mắt lại nhuốm màu già cỗi, cả con người toát lên vẻ tẻ nhạt, vô vị.
Khi còn trẻ, cô ấy là một diễn viên kịch, quen biết Lê Văn Chu cũng nhờ kịch nghệ. Lúc đó, sự nghiệp của cô đang thăng tiến, tiền đồ vô cùng rộng mở.
Sau khi yêu Lê Văn Chu, cô ấy đã đem những khoảnh khắc rạng rỡ nhất của mình vĩnh viễn lưu lại trong bức tranh treo ở phòng làm việc. Đó cũng là lần cuối cùng cô ấy đứng trên sân khấu.
Sau khi kết hôn, cô ấy hoàn toàn từ giã ánh đèn sân khấu, toàn tâm toàn ý chăm lo cho gia đình, lui về làm người phụ nữ của gia đình.
Thoắt cái mười mấy năm trôi qua, cuộc sống nội trợ nhiều năm giúp cô ấy có thể dễ dàng nấu những món ăn ngon, thu vén cửa nhà ngăn nắp, nhưng cô ấy cũng đã hoàn toàn bị mài giũa thành hình hài mà Lê Văn Chu mong muốn, hay nói đúng hơn, cô ấy đã trở thành một món phụ kiện không linh hồn.
Lê Văn Chu chỉ cần nhướng mắt, cô ấy đã biết phải pha trà gì cho chồng. Cô ấy xuất hiện đúng lúc, làm những việc cần làm, rồi lẳng lặng lui xuống, ngoan ngoãn đến mức dù là nữ chủ nhân mà gần như không có cảm giác tồn tại.
Cô ấy là trẻ mồ côi, không người thân, không bạn bè, cả cuộc đời chỉ xoay quanh chồng. Cô ấy không đi mua sắm, không đi ăn ngoài, cũng chẳng đi làm đẹp, mỗi khi ra khỏi cửa cô ấy chỉ đi mua đồ, mua xong thực phẩm và nhu yếu phẩm là lập tức về nhà ngay.
Tôi khó có thể hiểu nổi, trên đời này lại có người phụ nữ thiếu đi cái tôi như vậy.
Tôi gọi cô ấy là "cô", cô ấy lí nhí vâng dạ một cách sợ hãi, không hề có dáng vẻ của một người bề trên. Tôi trẻ trung xinh đẹp, tính tình năng động, việc cô ấy cảm thấy tự ti trước mặt tôi là điều hiển nhiên.
Thầy Lê là một người tài hoa như thế, người kề vai sát cánh với thầy không nên là một người phụ nữ tầm thường như vậy. Thay vì gọi là nữ chủ nhân, chẳng thà bảo cô ấy là người giúp việc thì đúng hơn.
Lâu dần, thái độ của tôi đối với người cô này cũng trở nên trịch thượng. Tất nhiên, cùng là phụ nữ, đôi khi tôi cũng thấy thương hại cô ấy.
Sau giờ học, tôi thường tìm cô ấy trò chuyện, kể cho cô ấy nghe những kiến thức tôi học được, những cuốn sách tôi đọc, nói cho cô ấy biết thế giới bên ngoài rực rỡ ra sao, phần nào mang ý vị khoe khoang. Cô ấy chỉ cười gượng gạo, nhỏ giọng phụ họa theo tôi.
Tôi cũng rủ cô ấy cùng đi mua sắm, ăn uống, cô ấy sợ hãi từ chối vài lần, cuối cùng vẫn đi cùng tôi, nhưng cả quãng đường đều tỏ ra lúng túng, bất an.
Vào ngày kịch bản đầu tay của tôi hoàn thành, Lê Văn Chu rất vui mừng, tối hôm đó anh ta khui mấy chai rượu để ăn mừng. Chúng tôi vừa uống say sưa, vừa diễn kịch.
Tác phẩm đó của tôi được cải biên từ vở Côn khúc "Lân Hương Bán". Chúng tôi trong cơn say bèn hóa trang qua loa rồi cầm kịch bản lên sân khấu tự biên tự diễn. Lê Văn Chu đóng vai nam chính Phạm Sinh, tôi đóng vai nàng thiếp Cao Ngữ Hoa, tôi còn kéo cả Hạ Thư Vũ vào, bắt cô ấy diễn vai người vợ Thôi Tiễn Vân.
Hạ Thư Vũ thật sự không từ chối nổi tôi nên đành phải diễn. Nhưng động tác của cô ấy cứng nhắc, lời thoại thì như đang tụng kinh, diễn vấp váp, thê t.h.ả.m không nỡ nhìn, hoàn toàn không giống một diễn viên kịch chuyên nghiệp trước đây, thậm chí kỹ năng diễn xuất còn chẳng bằng một kẻ nghiệp dư như tôi.
Đêm đó, tôi có thể thấy được sự cô độc nơi đáy mắt cô ấy. Nhưng ngày hôm sau, cô ấy lại quay về làm người vợ hiền chỉ biết mỉm cười làm bánh ngọt.