Người Sau Bức Tường

Chương 4



Sau này tôi mới biết nguyên nhân. Là vì cô ấy không thể sinh con, tự cảm thấy có lỗi với chồng nên mới tự chèn ép bản thân đến mức này. Cô ấy là một người phụ nữ có tư tưởng cực kỳ bảo thủ, cho rằng bản thân thiếu sót ở một phương diện thì phải bù đắp gấp bội ở những phương diện khác mới mong giữ được trái tim chồng.

 

Tôi đã khuyên nhủ cô ấy vài lần, nhưng thực sự cũng chẳng giúp được gì nhiều. Cô ấy đã như vậy rồi.

 

Bản chất tôi là kẻ ích kỷ, không thể quản chuyện của cô ấy quá nhiều, tôi quan tâm đến bản thân mình hơn.

 

Tôi và Lê Văn Chu bàn chuyện sáng tác trong thư phòng, cô ấy thường mang đồ ăn vặt đến cho chúng tôi, trước khi vào đều gõ cửa ba lần. Sau này tôi mới nhận ra, đó là một thói quen tốt.

 

Cô ấy hiền lành đến mức ngốc nghếch, có lẽ đến tận bây giờ mới hiểu được đạo lý nuôi ong tay áo.

 

Ban đầu tôi không nên đóng vai kẻ thứ ba hèn hạ như vậy, Lê Văn Chu cũng nghĩ thế. Vì vậy anh ta để Hạ Thư Vũ đi, để tôi trở thành nữ chủ nhân của căn nhà này.

 

Vừa ôm lòng kính trọng ái mộ dành cho anh ta, vừa mang theo mặc cảm tội lỗi với cô, tất nhiên vế trước đã hoàn toàn lấn át vế sau.

 

Tôi tự an ủi rằng hôn nhân của họ vốn đã có vấn đề, dù không có tôi thì cũng định sẵn là tan vỡ. Thầy Lê sớm muộn gì cũng sẽ chán ghét cô ấy thôi.

 

Sau khi Hạ Thư Vũ đi, tôi nghiễm nhiên dọn vào ở một cách thanh thản.

 

Tôi cứ ngỡ họ thực sự ly hôn và cô ấy thực sự đã đi rồi. Cho đến khi tôi bước vào phòng vệ sinh trong thư phòng của Lê Văn Chu.

 

Trên bồn rửa tay không phải là gương, mà là kính một chiều, giống hệt như trong phòng thẩm vấn. Tôi bật đèn, xuyên qua lớp kính đó, tôi nhìn thấy ngay căn mật thất, và cả Hạ Thư Vũ đang bị nhốt bên trong.

 

Cô ấy gầy trơ xương, gương mặt tiều tụy vô cùng. Cô ấy ấy ngồi trên giường, ánh mắt đờ đẫn nhìn về phía tôi, nhưng cô ấy không thể thấy được tôi.

 

Tôi lặng lẽ quan sát cô ấy một hồi lâu.

 

Lê Văn Chu không cho cô ấy đi vì vẫn còn tình cảm sao? Không thể nào, rõ ràng anh ta đã chán ghét cô ấy từ lâu rồi.

 

Nhưng tôi không dám đ.á.n.h cược, cũng chẳng muốn tìm hiểu sâu thêm nữa. Tôi chỉ biết rằng chỉ cần cô ấy bị nhốt ở đây, tôi có thể tiếp tục sống trong căn biệt thự rộng lớn này cùng với Lê Văn Chu.

 

Thế là tôi giả vờ như không thấy gì cả rồi rời đi.

 

Tôi đã m.a.n.g t.h.a.i con của Lê Văn Chu được ba tháng rồi, tôi hạ quyết tâm không nghĩ ngợi gì nữa, cứ sinh con ra rồi tính sau.

 

Đợi khi có con, dù sau này xảy ra chuyện gì, dù cô ta có được thả ra đi nữa thì tôi vẫn nắm chắc phần thắng. Tôi trẻ đẹp, có tài, lại có thể sinh con, hoàn toàn áp đảo cô ta.

 

Đến lúc đó, tôi sẽ đường đường chính chính kết hôn với Lê Văn Chu, cùng nhau sở hữu một gia đình ba người hạnh phúc, ấm áp.

 

Nhưng rồi, sự cố bất ngờ ập đến.

 

9.

 

Đêm xảy ra t.a.i n.ạ.n vốn là một buổi tối rất bình thường. Lúc đó Lê Văn Chu có uống ít rượu nên hơi say, đang nằm nghỉ trên sofa; tôi ngồi bên cạnh xem TV rồi cũng ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

 

Bỗng nhiên tôi nghe thấy tiếng rên rỉ như lệ quỷ, sợ đến mức giật mình tỉnh giấc. Tôi thấy Hạ Thư Vũ tóc tai rũ rượi, đang đứng ở cuối hành lang tối tăm.

 

Đầu cô ấy cúi gập, nhưng nhãn cầu lại trợn ngược lên nhìn tôi chằm chằm. Tôi sợ hãi đến mức suýt chút nữa là ngất xỉu.

 

Chuyện này quá đột ngột, tôi không biết tại sao cô ấy lại thoát được ra ngoài. Gương mặt cô ấy hung tợn, ánh mắt đầy rẫy hận thù, cô ấy nhanh chân lao về phía tôi.

 

Tôi hét lớn gọi Lê Văn Chu, vươn tay đẩy anh ta dậy. Tôi đang m.a.n.g t.h.a.i nên cảm xúc vốn đã không ổn định.

 

Cô ấy lao đến trước mặt tôi, đột ngột vươn tay về phía bụng tôi, khiến tôi sợ hãi đến mức ngất lịm đi. Cái nhìn cuối cùng của tôi là thấy Lê Văn Chu kịp thời tỉnh dậy, nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay cô ấy để cứu tôi.

 

Sau đó, tôi bị đ.á.n.h thức bởi tiếng chuông báo cháy vang lên từ xa. Ngửi thấy mùi khói khét lẹt, tôi vội vàng bật dậy kiểm tra thì phát hiện nơi bốc cháy chính là căn mật thất đó.

 

Lê Văn Chu ở một mình trong mật thất, toàn thân bị thiêu cháy đen kịt, không còn cử động gì nữa. Hạ Thư Vũ vô cảm ngồi trước cửa mật thất, trên người cũng bị bỏng, có vẻ như vừa mới từ bên trong thoát ra.

 

Mật thất có độ kín cao nên lửa không lan rộng ra ngoài. Cuối cùng, tôi và Hạ Thư Vũ được cứu, còn Lê Văn Chu đã t.ử vong.

 

10.

 

"Toàn bộ diễn biến là như vậy. Tôi không hề phóng hỏa, lúc đó tôi đang bất tỉnh, sao có thể là tôi làm được? Chắc chắn là thầy ấy đã cưỡng ép đưa Hạ Thư Vũ trở lại mật thất, rồi chị ta nhân lúc thầy ấy không để ý đã tấn công thầy, sau đó châm lửa rồi bỏ chạy."

 

"Chỉ có thể là chị ta làm thôi. Chị ta bị nhốt đến mức tinh thần suy sụp rồi nên mới có những hành động cực đoan như thế. Cho dù tôi không ngất đi thì tôi cũng chẳng thể nào nhốt thầy ấy vào mật thất rồi phóng hỏa thiêu sống thầy được."

 

"Tôi không có động cơ để làm chuyện đó. Các anh cứ đi hỏi người khác xem, đến trường hỏi bạn học của tôi, ai mà không biết tôi yêu thầy ấy? Tôi yêu thầy ấy như vậy, thầy ấy đi rồi, lại còn ra đi đau đớn như thế, tôi đã đau lòng đến c.h.ế.t đi sống lại rồi. Con tôi giờ không còn cha nữa. Một người phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i tội nghiệp như tôi mà còn bị nghi ngờ mưu sát chồng, sao số tôi lại t.h.ả.m thế này..."

 

 

Tôi sụt sùi khóc lóc kể lể với cảnh sát.

 

Cảnh sát im lặng ghi chép lại lời khai.

 

Tôi nói tiếp: "Tôi thừa nhận mình đúng là kẻ thứ ba hèn hạ, nhưng tình yêu tôi dành cho thầy Lê là thật. Ban đầu tôi cố ý không nhắc đến Hạ Thư Vũ chỉ đơn thuần là muốn giữ chút thể diện, không muốn bản thân trông quá khó coi, để tình yêu giữa tôi và Lê Văn Chu được sạch sẽ hơn một chút."

 

"Tôi biết các anh có thành kiến với tôi, Hạ Thư Vũ là người vợ chính thất chịu đủ tủi nhục, còn tôi là kẻ thứ ba trơ trẽn dọn vào nhà người khác. Chị ta đáng thương, nhưng điều đó không có nghĩa là chị ta không phạm tội. Chị ta chính là kẻ sát nhân, kẻ phóng hỏa, còn tôi mới là nạn nhân, tệ nhất thì cũng là người nhà của nạn nhân!"

 

Cảm xúc của tôi có đôi phần kích động, lại thấy khó chịu trong người. Tôi xoa bụng rồi bắt đầu rên rỉ.

 

Hai viên cảnh sát nhìn nhau, bảo tôi rằng buổi làm việc tạm kết thúc, tôi có thể vào phòng nghỉ ngơi một lát.

 

Tôi thở phào một hơi dài nhẹ nhõm.

 

"Về mặt đạo đức, cứ việc chỉ trích tôi, dù sao về mặt pháp luật tôi vô tội." Tôi ngẩng cao đầu, bước ra khỏi phòng thẩm vấn.

 

Chẳng cần nhìn cũng biết biểu cảm của hai viên cảnh sát phía sau khó coi đến mức nào. Sau đó tôi vào nhà vệ sinh, ngồi thẫn thờ trong buồng một hồi lâu.

 

Hai nữ cảnh sát bước vào, tôi tình cờ nghe được họ đang tán gẫu. Một người trong đó vừa mới đến bệnh viện tìm Hạ Thư Vũ. Hạ Thư Vũ bị bỏng đang nằm viện, vết thương không quá nặng.

 

Nữ cảnh sát đó nói: "Cứ hễ nhắc đến cô tiểu tam kia là Hạ Thư Vũ lại tỏ vẻ hận thù như muốn ăn tươi nuốt sống người ta vậy, chẳng còn chút dáng vẻ hiền thê lương mẫu nào nữa, trông như dạ xoa ấy."

 

Người kia đáp: "Hiểu mà, ai mà chẳng hận tiểu tam, chị ta còn bị chồng nhốt lâu như vậy nữa. Con người mà bị giam cầm trong mật thất suốt thì còn ra hình người nữa đâu, tính tình có tốt đến mấy cũng phải phát điên thôi. Đúng rồi, Hạ Thư Vũ khai thế nào?"

 

"Chị ta khăng khăng khẳng định lửa là do Dương Y phóng."

 

"Chị ta tận mắt chứng kiến à?"

 

"Cũng không hẳn. Chị ta nói hôm đó cô ta làm hỏng cửa bí mật của mật thất để trốn ra ngoài, Dương Y nhìn thấy nên đã giả vờ ngất xỉu. Lê Văn Chu uống say, thấy chị ta trốn ra thì rất tức giận nên đã đ.á.n.h chị ta. Chị ta bị nhốt quá lâu, sức khỏe yếu lại kiệt quệ tinh thần, bị anh ta tát vài cái là đầu óc đã choáng váng không còn tỉnh táo nữa. Đến khi ngửi thấy mùi khói mới sực tỉnh thì phát hiện mình đang ở trong mật thất, giữa biển lửa mênh m.ô.n.g. May mà chị ta tỉnh dậy kịp thời nên mới vội vàng thoát được ra ngoài."

 

"Chị ta khẳng định sau khi Lê Văn Chu nhốt chị ta lại vào mật thất, Dương Y vì không chịu bỏ qua, muốn nhổ cỏ tận gốc nên mới phóng hỏa định thiêu c.h.ế.t chị ta bên trong."

 

"Mặc dù Lê Văn Chu giam cầm và đ.á.n.h đập chị ta, nhưng vẫn còn chút tình nghĩa nên không nỡ để Dương Y phóng hỏa hại người, thế là lao vào cứu chị ta, dẫn đến việc bản thân gặp nạn. Anh ta uống say quá nên không kịp thoát ra."

 

Người kia thở dài: "Đến nước này rồi mà Hạ Thư Vũ vẫn còn nói tốt cho chồng sao? Hai người phụ nữ này mỗi người một ý, đúng là biến thành La Sinh Môn* rồi."

 

*thường được dùng để chỉ một tình huống mà cùng một sự việc nhưng mỗi người kể một kiểu khác nhau, khiến không biết đâu là sự thật.

 

"Trong lời khai của Dương Y, Lê Văn Chu là người cứu cô ta; còn trong lời khai của Hạ Thư Vũ, Lê Văn Chu lại trở thành người cứu chị ta. Hình tượng của Lê Văn Chu xem ra cũng 'tốt' quá nhỉ. Tuy nhiên, cả hai đều nói không tận mắt thấy ai phóng hỏa mà cứ khăng khăng đổ lỗi cho đối phương, toàn là suy đoán chủ quan thôi, rõ ràng là đang muốn trút giận riêng đây mà."

 

"Đúng vậy, lời khai của cả hai đều có vấn đề. Hiện trường mật thất bị hỏa hoạn phá hủy rồi, bằng chứng hiện có chỉ cho thấy có xăng đổ trên sàn, là do cố ý phóng hỏa, nhưng không rõ ai làm. Nếu không phải vì công tác khám nghiệm hiện trường khó khăn, ai mà thèm nghe hai người bọn họ c.ắ.n xé lẫn nhau chứ?"

 

"Đã đi hỏi thăm hàng xóm chưa?"

 

"Hỏi rồi, nhưng không ai chứng kiến sự việc đêm đó. Khu biệt thự có tính riêng tư cao, hỏa hoạn lại xảy ra bên trong mật thất nên không có nhân chứng cũng là chuyện bình thường."

 

Nói đến đây, hai nữ cảnh sát nhanh ch.óng rời đi. Tôi đợi một lát rồi cũng rời khỏi nhà vệ sinh.

 

Vài ngày sau, vụ án kết thúc. Tôi và Hạ Thư Vũ đều được trả tự do vì vô tội.

 

Tôi giữ viên cảnh sát thẩm vấn mình lại, sau khi gặng hỏi nhiều lần mới biết được sự thật.

 

Hóa ra một tháng trước, Lê Văn Chu bắt đầu viết một kịch bản để tri ân truyện ngắn Địa Ngục Biến của nhà văn Nhật Bản Akutagawa Ryunosuke.

 

Địa Ngục Biến kể về một câu chuyện cực kỳ tàn khốc. Một họa sĩ cung đình có niềm đam mê nghệ thuật đến mức bệnh hoạn, ông ta được lệnh vẽ lại cảnh địa ngục. Để vẽ được ngọn lửa địa ngục t.h.ả.m khốc nhất, ông ta không ngần ngại hy sinh chính con gái mình.

 

Ông ta tận mắt chứng kiến cảnh con gái bị ngọn lửa thiêu sống đầy kinh hoàng, đứng bên cạnh thản nhiên vung b.út vẽ, cuối cùng hoàn thành bức họa kinh thế hãi tục mang tên Địa Ngục Biến.

 

Sau khi bắt đầu viết kịch bản này, Lê Văn Chu không ít lần bày tỏ ý định với bạn bè trong giới: Anh ta cũng muốn tận mắt quan sát một ngọn lửa địa ngục như thế, chỉ có vậy anh ta mới có thể viết nên hồi kết với vẻ đẹp tàn khốc và cực hạn nhất.

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...