Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Người Môi Giới Âm Dương
Chương 3
12
Sau khi quay lại thành phố, cuộc sống của tôi bị xẻ làm đôi.
Ban ngày, tôi là Từ Băng - nhân viên môi giới bất động sản, khoác trên mình bộ đồng phục công sở chỉnh tề, nụ cười chuẩn mực, dẫn khách hàng đi xem hết khu chung cư này đến khu phố nọ.
Đêm đến, tôi biến thành con mồi bị khế ước đ.á.n.h dấu, nhốt mình trong phòng trọ dán mắt vào tấm bản đồ ố vàng cùng đồng tiền xu cũ kỹ.
Tôi tìm kiếm bất kỳ dấu vết nào có thể tồn tại về "Ngõ Phong Đăng".
Tra cứu trên mạng, lục lọi sạp sách cũ, văn phòng lưu trữ địa chí... nhưng kết quả thu về chẳng đáng là bao.
Màu đỏ của vết ấn trên cổ tay ngày một sậm hơn, trông như một vết thương đang âm ỉ rỉ m.á.u.
Hơn nữa nó còn bắt đầu có quy luật, cứ đến giờ Tý và giờ Ngọ lại hơi nóng lên, như đang nhắc nhở tôi thời gian đang cạn dần.
Giấc ngủ trở thành thứ vô cùng xa xỉ.
Cứ hễ nhắm mắt, lúc thì hiện ra khuôn mặt kinh hoàng của bố, lúc là những dòng chữ tuyệt vọng trên cuốn sổ ố vàng.
Nhưng phần lớn thời gian là ảo ảnh vặn vẹo về một lối vào một con ngõ nhỏ, bao phủ trong quầng sáng xanh đỏ kỳ quái.
Tôi cần thêm thông tin, cần một điểm đột phá, mà những phương pháp thông thường rõ ràng là vô dụng.
Vào một buổi chiều thứ tư, trong cửa hàng vắng tanh không bóng người.
Tôi đang thẫn thờ nhìn chằm chằm vào bản scan một tấm bản đồ thành cổ thời cuối nhà Thanh trên máy tính, cố gắng đối chiếu với những đường nét mơ hồ trên bản đồ của cụ cố.
"Xin hỏi..." Một giọng nói ngập ngừng cất lên trước cửa.
Tôi ngẩng đầu lên.
Đứng ngoài cửa là một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi, mặc chiếc áo khoác xám đậm không hợp thời tiết, sắc mặt trắng bệch hệt như người quanh năm không thấy ánh sáng mặt trời.
Ánh mắt ông ta có phần đờ đẫn, lúc nhìn người khác thì tiêu cự lờ đờ, tựa như đang gặp khó khăn trong việc tập trung nhìn gì đó.
"Xin chào, cháu có thể giúp gì cho chú ạ?"
Tôi đứng dậy, nở nụ cười nghiệp vụ.
Người đàn ông chầm chậm bước vào, cử chỉ có phần cứng đờ.
"Tôi... muốn bán nhà. Ngôi nhà cũ của chú tôi."
Giọng nói của ông ta rất đều, không chút thăng trầm.
"Không vấn đề gì ạ, mời chú ngồi. Cần phải đăng ký thông tin nguồn nhà một chút ạ."
Tôi hướng dẫn ông ta ngồi xuống rồi đưa tờ đơn ra.
Người đàn ông nhận lấy cây b.út, những ngón tay gầy guộc khẳng khiu, viết chữ cực kỳ chậm chạp.
Địa chỉ là một khu dân cư cũ ở phía Bắc thành phố, loại căn hộ bình thường.
Nhưng tôi để ý thấy lúc người đàn ông điền vào mục "Giải thích tình trạng đặc biệt của căn nhà", ông ta đã chần chừ rất lâu, cuối cùng mới nắn nót viết ra vài chữ:
"Cần... dọn dẹp đặc biệt."
Trong lòng tôi bỗng chốc gợn sóng.
Bề ngoài tôi vẫn giữ thái độ bình thản: "Dọn dẹp đặc biệt có nghĩa là gì ạ?"
Người đàn ông nhấc mí mắt lên liếc nhìn tôi một cái.
Ánh mắt đó khiến tôi có cảm giác như bị một thứ gì đó lạnh lẽo, ẩm ướt lướt qua người.
"Chính là... có thứ gì đó không sạch sẽ. Nhưng tôi nghe nói," Ông ta ngập ngừng một lát, hạ giọng xuống:
"Cô Từ... có thể giải quyết được những thứ đó sao?"
Sống lưng tôi hơi căng cứng lại.
Đúng là dạo gần đây tôi có lén lút nhận vài đơn "nguồn nhà đặc biệt", dựa vào sự nhạy bén vi diệu từ vết ấn trên cổ tay cùng với sự thận trọng nên miễn cưỡng qua mặt được.
Và cũng tạo được chút danh tiếng mờ nhạt trong một vòng tròn nhỏ nào đó.
Thế nhưng người trước mặt này, hơi thở của ông ta không hề bình thường.
13
"Chú nghe ai nói vậy?" Tôi dò hỏi đầy thận trọng.
Người đàn ông không trả lời, ngược lại chầm chậm thò tay vào túi rút ra một vật rồi đặt lên bàn.
Đó là một chiếc khuy áo bằng đồng cũ kỹ, viền đã ngả màu đen kịt, trên mặt khắc những phù văn mờ ảo.
"Tiền đặt cọc." Ông ta nói.
"Chìa khóa nhà và địa chỉ chi tiết nằm ở bên trong. Giải quyết êm xuôi rồi, tiền công sẽ trả theo giá thị trường. Giải quyết không xong..."
Ông ta nhếch miệng, nặn ra một nụ cười cực kỳ cứng ngắc.
"Cô cũng chẳng mất mát gì, phải không?"
Lời này nghe thật kỳ quái.
Tôi liếc nhìn chiếc khuy áo bằng đồng kia, âm khí u ám tỏa ra nồng đậm.
Tôi vốn định từ chối, nhưng vết ấn đỏ trên cổ tay trái lại khẽ nóng lên vào khoảnh khắc ấy.
Tâm trí tôi xoay chuyển nhanh như chớp, sực nhớ lại câu "Âm Dương Thể là vật dẫn linh" trong cuốn sổ của cụ cố.
Lại nhớ đến việc bản thân đang khát khao tiếp cận thêm nhiều thông tin về “thế giới bên kia".
"Để cháu xem xét tình hình đã." Cuối cùng tôi cũng lên tiếng, dùng khăn giấy bọc lấy chiếc khuy áo đồng.
Người đàn ông gật đầu, không dài dòng thêm nữa mà đứng dậy, chậm rãi lê bước ra khỏi cửa rồi khuất bóng nơi góc phố.
Ngay chập tối hôm đó, tôi đã tìm đến ngôi nhà cũ kia.
Ngôi nhà cực kỳ thiếu ánh sáng, nồng nặc mùi ẩm mốc cũ nát và một sự lạnh lẽo khó mà diễn tả thành lời.
Trong chiếc tủ đựng đồ lặt vặt ngoài ban công, tôi đã tìm ra ngọn nguồn gây rắc rối cho ngôi nhà.
Đó là một chiếc vò đất nung bị phong ấn một nửa bằng bùa chú, bên trong chứa móng tay và tóc của người c.h.ế.t, cùng với một luồng oán khí quẩn quanh không tan.
Dựa vào sự nhạy cảm với âm khí từ vết ấn trên cổ tay và kiến thức cóp nhặt được từ những câu chuyện ông nội kể hồi bé,
Tôi mất nguyên nửa đêm để cẩn thận di chuyển chiếc vò đất đến ngã tư đường, tiến hành hóa giải theo một số nghi thức dân gian.
Trong lúc làm phép, tôi bị những ảo ảnh lạnh lẽo tấn công mấy lần, nhưng vết ấn liên tục tỏa ra hơi ấm yếu ớt, miễn cưỡng bảo vệ được tôi
Ngày hôm sau, người đàn ông xuất hiện đúng như đã hẹn, thanh toán phần tiền còn lại bằng một xấp tiền giấy cũ kỹ.
Sắc mặt ông ta dường như khá hơn một chút, ánh mắt nhìn tôi xen lẫn vài tia dò xét.
"Cô Từ quả thực rất có bản lĩnh." Ông ta chậm rãi lên tiếng.
"Tôi có một người bạn, có lẽ cô nên gặp mặt một lần. Anh ta đối với... một nhân tài như cô đây, cùng với 'dấu ấn' trên tay cô, chắc hẳn sẽ có chút hứng thú đấy."
Tim tôi đập thình thịch: "Bạn nào cơ?"
14
"Ông chủ của 'Vong Xuyên Tán Phường' ở chợ Âm." Người đàn ông đáp.
"Anh ta rất thạo tin. Có những chuyện xưa cũ, có khi anh ta còn biết nhiều hơn cô tưởng đấy. Quan trọng là cô có dám đi, có biết cách hỏi hay không thôi."
"Ông từ cõi âm đến sao?"
"Đúng vậy, bây giờ chỉ là tạm thời mượn xác hoàn hồn để giải quyết chút chuyện thôi, không ở lại lâu được."
Chợ Âm.
Tôi nắm c.h.ặ.t đồng tiền xu trong túi.
Đây có lẽ là một cơ hội.
Giờ Tý đêm đó, tôi mang theo chiếc khuy áo bằng đồng dùng làm "phí dẫn đường", đi theo sự chỉ dẫn mơ hồ của người đàn ông.
Vậy mà tôi lại thực sự bước vào một khu vực với ánh sáng mờ ảo, đường sá vặn vẹo.
Nơi này người đi lại thưa thớt, dáng vẻ kỳ quái.
Cảnh tượng khá giống với khung cảnh chợ Âm mà tôi thấy trong lần "mộng du" trước, nhưng có vẻ "trật tự" hơn một chút.
Biển hiệu của "Vong Xuyên Tán Phường" là một chiếc đèn l.ồ.ng giấy trắng, treo dưới mái hiên trên một con phố nhỏ hẻo lánh.
Cửa tiệm mở toang, bên trong treo đủ loại ô dù: bằng giấy có, bằng vải có, thậm chí có cả loại trông như làm bằng da, tất cả đều mang màu sắc tối tăm, ảm đạm.
Một người đàn ông trẻ tuổi mặc trường bào màu xanh sẫm ngồi sau quầy, đang lau chùi nan ô dưới ánh đèn dầu.
Anh ta ngẩng đầu lên, khuôn mặt tuấn mỹ mang nét âm nhu, nhưng đôi mắt lại sâu thẳm như giếng cổ.
"Khách lạ à?" Giọng nói của anh ta khá êm tai, mang theo cảm giác lạnh lẽo.
Tôi đưa chiếc khuy áo bằng đồng ra.
"Có người giới thiệu. Tôi muốn hỏi thăm chút chuyện."
Ánh mắt ông chủ phường ô lướt qua chiếc khuy áo rồi lướt đến khuôn mặt tôi.
Cuối cùng ánh mắt dừng lại ở bàn tay trái đang buông thõng của tôi.
"Ồ? Người nhà họ Từ." Anh ta cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt.
"Lại còn mang theo ấn ký của 'Nợ khế'. Khách quý đây."
Tim tôi chấn động:
"Anh biết nhà họ Từ? Biết dấu ấn này sao?"