Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Người Môi Giới Âm Dương
Chương 4
15
"Mấy trăm năm trước ồn ào huyên náo như vậy, muốn không biết cũng khó."
Ông chủ phường ô đặt nan ô xuống, chống khuỷu tay lên quầy rồi nhích lại gần hơn một chút. Một luồng hương thơm lạnh lẽo cực nhạt thoảng qua.
"Năm xưa Từ Diễn Chi cũng coi như là một nhân vật. Tiếc thay, cược thua rồi. Cô tìm tôi là muốn hỏi 'con đường sống' kia sao?"
"Đi vào nhà cổ ngõ Phong Đăng bằng cách nào?" Tôi đi thẳng vào vấn đề.
Ông chủ nhướng mày:
"Ngõ Phong Đăng ở nhân gian tương ứng với 'Số 18 phố Thái Bình' ở cõi âm. Nơi đó là khe nứt âm dương, hỗn loạn lắm đấy."
"Có điều, cái lỗ hổng do chính người nhà họ Từ các người xé ra năm xưa, người nhà các người có thể tự tìm thấy được."
"Lỗ hổng gì? Ở đâu?"
"Thang Hồi Sát."
Ông chủ cầm một chiếc ô đen có khung trắng toát như xương người lên đùa nghịch.
"Trong trận chiến cuối cùng, Từ Diễn Chi đã đốt cháy tàn hồn, cố gắng xé ra một khe nứt từ phố Thái Bình để trốn thoát, còn mang về một chút đồ vật."
"Khe nứt đó chính là 'Thang Hồi Sát'. Chỉ có người mang huyết mạch nhà họ Từ, và bị ấn ký khế ước dẫn dắt mới có thể tìm thấy."
"Vào một giờ giấc đặc biệt, chẳng hạn như lúc âm khí thịnh nhất, mới có thể nhìn thấy và bước vào."
Anh ta dừng lại nhìn tôi:
"Nhưng nhìn thấy không có nghĩa là có thể sống sót đi vào rồi trở ra. Những thứ ở bên trong đó, không nhận người thân đâu."
"Làm sao tôi tìm được nó?"
Ông chủ đưa chiếc ô đen trên tay qua:
"Cho cô mượn chiếc 'Ô dẫn đường' này. Cô đi vào từ phía dương gian, khi đến gần di chỉ ngõ Phong Đăng thì che ô lên, nó sẽ chỉ hướng cho cô. Có điều..."
Anh ta đổi giọng:
"Giá thuê rất đắt. Tôi không cần tiền, tôi muốn cô giúp tôi làm một chuyện."
16
"Chuyện gì?"
"Bây giờ chưa vội."
Nụ cười của ông chủ càng sâu thêm.
"Đợi khi cô ra khỏi ngõ Phong Đăng, nếu như còn có thể ra ngoài, tôi sẽ nói cho cô biết. Yên tâm, chắc chắn là chuyện cô 'có thể làm được'."
Tôi nhận lấy chiếc ô.
Cầm vào thấy nặng trĩu và lạnh toát, cảm giác chạm vào khung ô không giống như làm từ tre gỗ.
"Ông chủ," tôi hỏi thêm một câu trước khi quay người đi.
"Năm xưa rốt cuộc Từ Diễn Chi đã để lại thứ gì ngoài cái gọi là 'con đường sống' đó?"
Ông chủ cúi đầu tiếp tục lau chùi khung ô, giọng nói nhẹ bẫng vọng lại:
"Con đường sống sao? Có lẽ thế. Nhưng thứ ông ta để lại, có khả năng cao là một món... nợ chưa tính toán xong."
"Mà cô hiện giờ, đang gánh trên vai cả vốn lẫn lời đấy."
Tôi nắm c.h.ặ.t cán ô, các khớp ngón tay trắng bệch.
Tôi không hỏi thêm nữa mà xoay người bước ra khỏi phường ô, tiến vào mảng ánh sáng ảm đạm của chợ Âm.
Phía sau lưng, giọng nói u ám của ông chủ như dán sát vào tai tôi vang lên:
"Nhắc nhở một câu, vị 'chủ nợ' ở phố Thái Bình kia, gần trăm năm nay ngủ không được yên giấc đâu."
"Dấu ấn của cô sáng như vậy, ở trên đó bớt làm loạn đi, cẩn thận... đ.á.n.h thức hắn ta dậy đấy."
17
Rằm tháng Giêng, giờ Tý.
Tôi đối chiếu với vị trí của phố Thái Bình dưới cõi âm, tìm đến một thị trấn nhỏ, nơi những dãy núi phía xa trùng khớp với hình dáng trên bản đồ.
Lúc này tôi đang đứng bên rìa một khu phố cũ kỹ vốn đã không còn tồn tại trên bản đồ từ lâu.
Hiện ra trước mắt là một khu đất hoang vu chờ giải tỏa, những ngôi nhà cũ chỉ còn lại những bức tường đổ nát, tàn tích đổ vỡ.
Phía xa vẫn còn lác đác ánh đèn le lói, nhưng nơi đây lại tĩnh mịch c.h.ế.t ch.óc, đến cả tiếng côn trùng kêu cũng chẳng nghe thấy.
Tôi che chiếc ô đen mượn từ Vong Xuyên Tán Phường lên.
Tán ô tự động rung lên nhè nhẹ trong màn đêm tĩnh lặng không một cơn gió.
Không khí lạnh lẽo ẩm ướt, sương mù bắt đầu giăng kín.
Không phải màn sương đêm tự nhiên mà đặc quánh hơn, nhớp nháp hơn.
Trườn bò dọc theo lớp da thịt, mang theo mùi tanh thoang thoảng như hỗn hợp pha trộn của đất phần mộ cũ và sắt rỉ sét.
Vết ấn đỏ trên cổ tay trái tôi bắt đầu liên tục tỏa ra sức nóng yếu ớt, tựa như có ngọn than hồng đang cháy âm ỉ bên trong.
Kéo theo nhịp đập của mạch m.á.u, từng nhịp, từng nhịp, khiến tim tôi đập loạn vì hoảng sợ.
"Khi đến gần thì che ô lên, nó sẽ chỉ hướng cho cô." Lời dặn của ông chủ phường ô lại văng vẳng bên tai.
Tôi bước lên phía trước, giẫm qua những mảnh gạch vụn và đám cỏ hoang dại.
Sự rung động của chiếc ô đen dần trở nên rõ rệt hơn theo bước chân tôi, khung ô bắt đầu hơi lệch về một hướng nhất định.
Tôi lần theo sự chỉ dẫn đó, băng qua những khung cửa xập xệ chỉ đổ nát, lách qua những đống gạch ngói ngổn ngang.
Sương mù mỗi lúc một dày đặc, tầm nhìn thu hẹp xuống chưa đầy mười mét.
Cảnh tượng hoang tàn trong thực tại bắt đầu vặn vẹo biến dạng.
Nơi này không hoàn toàn là chốn dương gian nữa rồi.
Tôi nhận ra mình đang đi giữa ranh giới của âm và dương.
Sức nóng từ vết ấn đỏ đột ngột tăng cao, cơn đau nhói ập đến.
Cùng lúc đó, chiếc ô đen phát ra một tiếng "cạch", toàn bộ khung ô đều chỉ về hướng bên trái phía trước.
Ở chỗ đó, lớp sương mù cuộn trào mãnh liệt nhất, lờ mờ hiện ra một đường nét tăm tối, sâu thẳm hơn.
Tôi hít một hơi thật sâu, siết c.h.ặ.t cán ô, tiến về hướng đó.
18
Bức tường sương mù trước mặt tôi tự động tách ra thành một lối đi hẹp.
Cảm giác dưới chân đã thay đổi, không còn là những viên sỏi, mảnh ngói vụn nữa, mà là những phiến đá ẩm ướt rêu phong.
"Bức tường" hai bên cũng dần hiện rõ.
Trên mặt tường loang lổ những vết bẩn lớn.
Dưới ánh sáng mờ ảo luân chuyển từ tán ô phản chiếu lại, những vết ố đó phản chiếu sắc đỏ của m.á.u và sắc xanh u ám đan xen vào nhau tạo thành những hoa văn vặn vẹo quái dị.
Ánh sáng đỏ xanh.
Lời nói của bác cả như nổ vang trong đầu tôi.
Tôi dời tầm mắt đi, không dám nhìn kỹ.
Những vết ố loang nổ đó cứ như đang phập phồng co bóp.
Con ngõ hẹp kéo dài về phía trước, sâu hun hút không thấy điểm dừng.
Sự tĩnh mịch bị phóng đại lên gấp bội, chỉ còn lại tiếng thở dốc kìm nén và nhịp tim dồn dập của chính tôi.
Không, còn có một âm thanh khác nữa…
Tiếng sột soạt cực kỳ nhỏ, tựa như có rất nhiều người đang trườn nhanh sát chân tường.
Lúc ở bên trái, khi ở bên phải, nhưng mỗi khi tôi tập trung dỏng tai lên nghe thì âm thanh ấy lại biến mất tăm.
Sức kéo của chiếc ô đen ngày càng mạnh, gần như muốn lôi tuột tôi về thẳng phía trước.
Dây thần kinh của tôi căng như dây đàn, tay phải nắm c.h.ặ.t đồng tiền xu ông nội để lại, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Dường như con ngõ không có điểm cuối.
Cảm thức về thời gian cũng trở nên mơ hồ.
Ngay lúc tôi bắt đầu nghi ngờ có phải bản thân đã rơi vào một vòng lặp tuần hoàn nào đó hay không thì sương mù phía trước hơi loãng đi một chút, để lộ ra hình bóng của một công trình kiến trúc.
Đó là một ngôi nhà cổ hai tầng kiểu cũ.
Toàn bộ ngôi nhà nghiêng ngả xiêu vẹo, trông như thể có thể đổ sụp vào làn sương sâu thẳm bất cứ lúc nào.
Vốn dĩ nên có tấm biển trước cửa thì nay trống trơn.
Đây chính là nơi được khoanh tròn bằng chu sa trên bản đồ của cụ cố.
Nhà cổ ngõ Phong Đăng.
19
Lúc này, sức kéo của chiếc ô đen đạt đến đỉnh điểm, toàn bộ khung ô hướng thẳng tắp vào cánh cửa đó.
Tôi dừng lại cách cửa chính khoảng bảy tám bước chân. Cổ họng khô khốc.
Tôi biết một khi tôi đẩy cánh cửa này ra thì sẽ không bao giờ còn đường lui nữa.
Tôi cụp chiếc ô đen lại.
Không thể do dự thêm được nữa.
Tôi bước tới trước cửa, giơ tay lên.
Đầu ngón tay vừa chạm vào cửa gỗ sần sùi lạnh lẽo, một luồng hàn khí buốt thấu xương lập tức chạy dọc cơ thể.
Tôi c.ắ.n răng, dùng sức đẩy mạnh.
"Cọt... kẹt..."
Cánh cửa gỗ nặng nề từ từ mở vào phía trong, mang theo một luồng âm phong tích tụ cả trăm năm phả thẳng vào mặt tôi.
Bên trong cửa tối đen như mực.
Tôi lần mò rút chiếc đèn pin ra, bấm công tắc.
Cột sáng xuyên qua bóng tối, soi rõ cảnh tượng bên trong.
Là một khoảng sân giếng trời kiểu truyền thống.
Đối diện với sân là gian nhà chính, cánh cửa mở toang, bên trong sâu thẳm hun hút.
Và ngay chính giữa sân giếng trời, tôi nhìn thấy một chiếc ghế.
Một chiếc ghế Thái sư bằng gỗ gụ cũ kỹ, đặt quay lưng về phía cửa, nằm im lìm bên cạnh giếng nước.
Trên ghế, dường như có một bóng người đang ngồi bất động.
Hơi thở của tôi đột ngột ngưng trệ, m.á.u trong người như đông cứng lại.