Người Môi Giới Âm Dương

Chương 2



Bố vẫn ngồi đúng vị trí cũ hệt như lúc tôi gọi video ngày hôm qua, lưng còng xuống, hai tay luồn vào mái tóc đã điểm hoa râm.

 

Đôi mắt mẹ sưng húp, đang ngồi một bên lau nước mắt.

 

Còn một người khác đang ngồi trên chiếc ghế sô pha đơn bên cạnh - là bác cả Từ Kiến Quốc của tôi.

 

Bác ấy lớn hơn bố vài tuổi, những nếp nhăn trên mặt hằn sâu như d.a.o khắc.

 

Lúc này bác đang mím c.h.ặ.t môi, sắc mặt là một vẻ tái mét đầy nặng nề.

 

"Bố, mẹ, bác cả."

 

Tôi đặt túi xách xuống, giọng nói khô khốc.

 

Bố đột ngột ngẩng đầu lên, trong mắt vằn vện tơ m.á.u.

 

Ông há miệng nhưng không thốt nên lời, rồi lại đau khổ cúi gằm mặt xuống.

 

"Băng Băng về rồi à."

 

Bác cất lời, giọng có phần khàn đặc, "Ngồi đi cháu."

 

Tôi ngồi xuống bên cạnh mẹ.

 

Mẹ nắm lấy tay tôi. Bàn tay mẹ lạnh ngắt và run rẩy dữ dội.

 

Bầu không khí tĩnh lặng bao trùm, chỉ còn lại tiếng kêu ‘tích tắc’ của chiếc đồng hồ quả lắc cũ kỹ trên tường.

 

"Tối qua bố cháu... không điên đâu."

 

Cuối cùng bác cả cũng phá vỡ sự im lặng, từng chữ nặng nề như bị nghiến qua kẽ răng.

 

"Những gì bố cháu nói đều là thật."

 

Trái tim tôi hẫng một nhịp:

 

"Cái gì là thật cơ ạ?"

 

Bố bật ra một tiếng nấc nghẹn ngào kìm nén.

 

Bác cả mang đến một chiếc hộp gỗ nhỏ được bọc bằng vải đỏ.

 

Bác cả mở ra, lấy từ bên trong một cuốn sổ đóng gáy bằng chỉ đã sờn rách góc cạnh, giấy ố vàng.

 

Bìa cuốn sổ không có chữ, toát ra mùi đặc trưng của những món đồ cổ lâu năm.

 

"Đây là bảo vật tổ tiên để lại, trong tộc chỉ truyền cho con trai trưởng đích tôn. Ông nội cháu đã truyền lại cho bác."

 

Bàn tay đang định lật mở cuốn sổ của bác cả đột nhiên lại khựng lại.

 

Bác nhìn chằm chằm tôi một lúc lâu, nét mặt càng thêm nghiêm nghị nói:

 

"Băng Băng, chuyện này vô cùng hệ trọng. Cháu thành thật nói cho bác biết có phải cháu đã từng bước vào cõi âm rồi không?"

 

Tôi chậm rãi gật đầu.

 

Nhưng bác chẳng nói tiếng nào, bắt đầu lật giở cuốn sổ.

 

"Có một số chuyện mà ông nội cháu trước lúc lâm chung không cho chúng ta kể, sợ thế hệ các cháu tự nhiên phải ôm theo nỗi lo sợ bất an, cũng sợ... sợ các cháu tò mò, lại đi theo vết xe đổ."

 

Bác lật trang đầu tiên, đẩy tới trước mặt tôi.

 

Bên trong là những dòng chữ Tiểu Khải nắn nót bằng b.út lông nhưng vô cùng sắc sảo.

 

Trên đó ghi chép lại một chuyện xưa cũ, đại khái kể rằng:

 

Vài trăm năm trước, hơn trăm người trong gia tộc họ Từ đột nhiên mắc phải căn bệnh lạ, vô phương cứu chữa.

 

Lúc bấy giờ gia chủ tinh thông thuật âm dương, vì để cứu cả gia tộc nên đã sử dụng cấm thuật kết nối âm dương nhằm tìm kiếm một tia hy vọng sống mong manh.

 

Cuối cùng ông đã lập khế ước với một kẻ vô danh dưới Âm phủ, nhận lấy huyết mạch của kẻ đó. Nhờ vậy gia tộc họ Từ mới bảo toàn được tính mạng.

 

"Sau đó thì sao ạ? Chuyện này thì liên quan gì đến con chứ?"

 

Tôi cất tiếng hỏi đầy khó hiểu.

 

Ngón tay bác di chuyển xuống dưới, lật sang một trang khác.

 

Chữ viết ở chỗ này có phần lộn xộn, lực b.út hằn sâu mặt giấy:

 

"Khế ước ghi rõ: Huyết mạch họ Từ, phàm là kẻ mang 'Âm Dương Thể', khi tròn mười tám tuổi, vào đúng đêm sinh thần phải lấy thân làm vật tế, thực hiện khế ước năm xưa."

 

Căn phòng khách tĩnh lặng đến đáng sợ.

 

"Mãi về sau tổ tiên mới biết," Giọng bác đắng chát.

 

"Chúng ta đã bị gài bẫy..."

 

"Cái gọi là khế ước kia, thực chất chỉ là coi người trong tộc chúng ta như cổ trùng để nuôi dưỡng, nhằm tạo ra thể chất Âm Dương."

 

"Thể chất này mang trong mình cả âm khí và dương khí, là vật dẫn tuyệt hảo nhất tẩm bổ cho sức mạnh của hắn."

 

"Tổ tiên chúng ta đã bị lừa. Ngài ấy muốn xé bỏ khế ước, nhưng khế ước đã khắc sâu vào huyết mạch, không có cách nào hóa giải được."

 

Bác cả tiếp tục nói:

 

"Băng Băng à, nếu không phải ông cố của cháu vẫn luôn kể cho chúng ta nghe những chuyện này, dặn dò chúng ta nhất định phải cẩn thận."

 

"Thì chúng ta đều đã nghi ngờ tính chân thực của nó rồi. Nào ngờ..."

 

 

Cuối cùng bố cũng ngẩng đầu lên, gương mặt giàn giụa nước mắt:

 

"Lúc ông nội con ra đi đã nắm c.h.ặ.t t.a.y bố nói... nhà ta đã bình yên vô sự qua hai thế hệ rồi,  cứ ngỡ là đã thoát nạn..."

 

"Ông nội dặn bố nhất định phải trông chừng con thật kỹ, đừng để con tiếp xúc với mấy thứ thần thần quỷ quỷ đó, càng không được đi xem bói..."

 

"Vậy mà sao con lại… sao con lại tự mình.."

 

Tôi cầm cuốn sổ tiếp tục lật xem, muốn tìm kiếm thứ gì đó.

 

Đối với những sự kiện được ghi chép trong cuốn sổ này, nếu là người bình thường xem được thì chắc chắn sẽ nghĩ đây là một cuốn truyện bịa đặt để dỗ trẻ con.

 

Nhưng trải nghiệm của chính bản thân tôi mách bảo rằng tất cả chuyện này đều là sự thật.

 

Thời gian trôi qua từng chút một, tôi xem từ chiều đến tận đêm khuya.

 

Cuối cùng cũng để tôi tìm thấy một tia hy vọng mong manh.

 

Có một vị tổ tiên trước lúc lâm chung, trong khoảnh khắc hồi quang phản chiếu đã để lại một câu:

 

"Hậu thế nếu có con cháu mang Âm Dương Thể, con đường sống duy nhất nằm ở ngôi  từ đường ‘'Nhà tổ ngõ Phong Đăng'.

 

Nhưng ngài ấy lại viết thêm..."Hy vọng mong manh, gần như là tuyệt lộ."

 

Nhà tổ ngõ Phong Đăng!

 

Tôi âm thầm ghi nhớ địa chỉ này trong lòng, tiếp tục lật ra phía sau, đã đến trang cuối cùng.

 

Đột nhiên một hình vẽ đỏ tươi hiện ra trước mắt.

 

Ngay từ cái nhìn đầu tiên tôi đã nhận ra đó là một đóa hoa Bỉ Ngạn.

 

Mặc dù hình vẽ chỉ có bảy cánh hoa mỏng manh đơn giản.

 

Ngay lúc này, cổ tay trái của tôi lại truyền đến cơn đau bỏng rát dữ dội.

 

Tôi lập tức giơ tay lên, phát hiện đã có thêm một vết ấn mờ nhạt màu đỏ.

 

"Đã là hai vết ấn đỏ rồi sao?"

 

Bác nặng nề gật đầu:

 

"Giống hệt như trong ghi chép, đó là dấu ấn khế ước. Càng gần đến ngày sinh thần của cháu, nó sẽ càng trở nên đậm màu hơn. Tổng cộng có bảy vết. Cho đến giờ Tý đêm sinh nhật mười tám tuổi của cháu..."

 

Bác không nói tiếp nữa.

 

Mẹ òa khóc nức nở:

 

"Băng Băng nhà ta mới mười tám tuổi thôi mà! Khế ước quỷ quái gì chứ! Chúng ta không công nhận! Chúng ta chuyển nhà, ra nước ngoài trốn đi!"

 

"Không trốn thoát được đâu." Bố tuyệt vọng lắc đầu.

 

"Bố đã nói rồi, đây là thứ ngấm trong m.á.u, có chạy trốn đến chân trời góc bể cũng vô ích. Tới giờ lành, quỷ sai tự khắc đến tìm... Không, có khi chẳng cần đến quỷ sai, con bé tự mình đã..."

 

Tôi nhìn vệt màu đỏ ch.ói mắt trên cổ tay, lại nhìn những dòng chữ tuyệt vọng từ hàng trăm năm trước trên cuốn sổ.

 

Cảm giác hoang đường, sợ hãi, cùng một ngọn lửa giận dữ không thể kìm nén đang xung đột dữ dội trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

 

Tôi hít một hơi thật sâu:

 

"Nhà cổ ngõ Phong Đăng nằm ở đâu ạ?"

 

10

 

Bác cả và bố nhìn nhau.

 

Bác cả lấy từ dưới đáy chiếc hộp gỗ ra một tờ giấy gấp đôi đã vàng ố.

 

Trên đó vẽ một bản đồ phác thảo vô cùng sơ sài.

 

Một dãy núi, đi về hướng nam là một thị trấn, điểm trung tâm của thị trấn được khoanh tròn bằng chu sa, bên cạnh có dòng chữ nhỏ:

 

"Di chỉ cũ của Phong Đăng".

 

"Đây là phương hướng đại khái do ông cố cháu để lại. Nghe nói nằm ở khu vực Xuyên Thục. Thời gian trôi qua quá lâu, giờ không còn ai biết vị trí cụ thể nữa."

 

"Nhưng nơi đó..." Yết hầu bác nhấp nhô.

 

"Sớm đã không phải là nơi dành cho người thường rồi."

 

"Người ta đồn rằng từ rất lâu về trước, những người sống ở đó thường xuyên nhìn thấy trên tường có ánh sáng đỏ xanh lập lòe, giống như... có rất nhiều thứ đang di chuyển bên trong bức tường vậy."

 

"Sau này khu vực đó liên tục xảy ra chuyện, ban đêm người dân không dám thắp đèn vì sợ rước phải những thứ không sạch sẽ."

 

"Cuối cùng quan phủ dứt khoát phong tỏa con đường, dựng tấm biển "Ngõ Phong Đăng", cấm người bước vào."

 

"Trải qua bao nhiêu năm quy hoạch cải tạo đô thị, trên bản đồ cũng chẳng còn cái tên này nữa."

 

"Ánh sáng đỏ xanh sao?" Tôi lẩm nhẩm.

 

"Đúng thế. Nghe nói đó là hiện tượng âm dương mất cân bằng cực kỳ nghiêm trọng, ánh sáng do những tàn hồn và chấp niệm hóa thành. Người sống mà chạm phải, nhẹ thì bệnh nặng một trận, nặng thì... bị kéo hẳn vào trong đó."

 

Bác cả đẩy tấm bản đồ về phía tôi.

 

"Băng Băng à, bác biết không nên đưa cho cháu, nhưng... đây là 'con đường' duy nhất của cháu. Đi hay không đi, đi bằng cách nào, cháu hãy tự mình quyết định. Bố cháu và bác..."

 

Bác cả liếc nhìn người em trai đang suy sụp của mình rồi tiếp lời: "Bọn ta bất tài, không bảo vệ được cháu."

 

Tôi đón lấy tấm bản đồ.

 

Chất giấy mỏng manh giòn tan, sờ vào lạnh ngắt.

 

Vòng tròn chu sa kia giống hệt như một điểm hồng tâm.

 

"Cháu sẽ đi."

 

Giọng tôi bình tĩnh đến bất ngờ.

 

"Mạng của cháu, cháu tự mình giành lấy."

 

11

 

Mẹ khóc càng dữ dội hơn, còn bố thì chôn sâu đầu vào giữa hai đầu gối.

 

Lúc tôi rời đi, bác cả tiễn tôi ra đến tận cửa. Sau một hồi đắn đo do dự mãi, bác dúi vào tay tôi một vật cứng.

 

Đó là một đồng tiền xu cũ kỹ với phần viền đã mòn nhẵn thính, được buộc bằng một sợi dây đỏ.

 

Lỗ vuông ở giữa lại bị bịt kín bởi một thứ gì đó sẫm màu, giống như m.á.u khô mà cũng giống như lớp sơn.

 

"Tổ tiên để lại đấy, bảo là lỡ như... lỡ như thực sự đi vào trong đó rồi thì nắm c.h.ặ.t lấy nó và hô ba tiếng 'Người họ Từ mượn đường'. Có lẽ... có thể cản lại được một chút."

 

Mắt bác cả cũng đỏ hoe.

 

"Cháu à, tuyệt đối phải cẩn thận."

 

Ngồi trên tàu cao tốc, tôi tựa đầu vào cửa kính, ngắm nhìn những cánh đồng lướt nhanh ngoài kia.

 

Dưới ánh sáng lờ mờ, vết ấn màu đỏ trên cổ tay trái khẽ phát ra một thứ ánh sáng yếu ớt mờ ảo.

 

Tôi nắm c.h.ặ.t đồng tiền xu lạnh lẽo và tấm bản đồ mỏng manh kia, nhắm mắt lại.

 

Đây không phải là mơ mà chính là khế ước đòi mạng kéo dài suốt trăm năm.

 

Mà tôi thì chỉ còn thời gian chưa đầy ba tháng nữa.

 

Ngay lúc tâm trí tôi đang rối bời, từ vết ấn đỏ trên cổ tay lại đột nhiên truyền đến một cơn đau nhói sắc lẹm mà không có bất cứ dấu hiệu báo trước nào.

 

Kéo theo đó là một "hơi thở" cực kỳ yếu ớt, lạnh lẽo và trơn trượt.

 

Giống như một con rắn, men theo vết ấn chui tọt vào dưới da, dọc theo cánh tay lan thẳng đến tận tim trong chớp mắt.

 

Tôi giật mình mở choàng mắt, ôm lấy trái tim đang đập loạn xạ trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

 

Cảm giác đó... giống hệt như khoảnh khắc tôi chạm vào văn thư khế ước ở chợ Âm năm xưa.

 

Khế ước đã bắt đầu "thi hành" ngay từ lúc mà tôi không hề hay biết rồi.

Chương trước Chương tiếp
Loading...