Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Người Ăn Mày Và Cú Lật Kèo
Chương 3
Ngày tháng thì vẫn phải trôi qua.
Mở cuốn sổ cái ra, những con số nhảy múa trước mắt, chẳng thể nào nhét vào đầu được.
Chương 11
Đúng chín giờ.
Ngoài đường bắt đầu đông người qua lại. Người đi làm, người đi chợ, người đi dạo.
Thi thoảng có người đi ngang qua quán tôi, liếc nhìn chiếc BMW, lắc đầu rồi đi đường vòng.
Tôi đã quen rồi.
Cúi đầu giả vờ xem sổ sách.
Đúng lúc đó, tôi nghe thấy tiếng động cơ ô tô.
Từ xa tiến lại gần. Rồi dừng lại.
Không phải một chiếc. Mà là mấy chiếc.
Tôi ngẩng đầu lên.
Xuyên qua lớp cửa kính, tôi thấy ba chiếc ô tô con màu đen đỗ sau lưng chiếc BMW.
Xe trông rất bình thường, nhưng đỗ thành một hàng ngay ngắn, chặn luôn một đoạn của con phố vốn dĩ đã chẳng rộng rãi gì.
Cửa xe mở, bảy tám người bước xuống. Có nam có nữ, ăn mặc chỉnh tề, trông giống như dân văn phòng.
Họ xuống xe nhưng không đi ngay, tụm lại với nhau bàn tán nhỏ to gì đó.
Rồi một người trong số đó ngước nhìn biển hiệu quán tôi. Lại nhìn chiếc BMW chắn trước cửa.
Cuối cùng, tất cả ánh mắt đều đồng loạt đổ dồn vào trong quán.
Cách một lớp cửa kính, bốn mắt chạm nhau.
Tim tôi giật thót.
Những người này, tôi chẳng quen ai cả. Xem cách ăn mặc thì không giống khách đến ăn cơm.
Là đến kiếm chuyện? Hay là…
Chưa kịp để tôi suy nghĩ thêm, họ đã đi về phía cửa quán.
Đi đầu là một người đàn ông trung niên chừng hơn năm mươi tuổi, mặc áo khoác màu xám đậm, vẻ mặt nghiêm nghị.
Ông ta lách người chui qua khe hở giữa chiếc BMW và khung cửa.
“Xin hỏi, anh là anh Trần Chí Viễn chủ quán phải không?”
Giọng nói trầm ổn, đậm chất công việc.
Tôi đứng dậy, gật đầu: “Vâng là tôi, các vị là…”
“Chúng tôi là Tổ kiểm tra liên ngành trật tự đô thị của quận.” Ông ta rút thẻ ra lướt nhanh qua trước mắt tôi, nhanh đến mức tôi chưa kịp nhìn rõ. “Nhận được phản ánh của quần chúng về việc con phố này có tình trạng đỗ xe lấn chiếm lòng lề đường trong thời gian dài, ảnh hưởng đến việc kinh doanh của các hộ dân và việc đi lại của người dân, hôm nay chúng tôi xuống kiểm tra thực tế.”
Tôi ngớ người.
Tổ kiểm tra liên ngành? Quần chúng phản ánh?
Tôi nghĩ ngay đến Lý Đại Tráng. Nhưng nếu muốn khiếu nại thì anh ta đã khiếu nại từ lâu rồi, không đợi đến tận hôm nay.
“Chiếc xe này—” Tôi chỉ vào chiếc BMW ngoài cửa. “Chặn trước cửa nhà tôi sáu ngày rồi. Tôi đã khiếu nại rất nhiều lần, ủy ban phường và trật tự đô thị đều bảo không giải quyết được.”
Người đàn ông trung niên gật đầu, ra hiệu cho một người phụ nữ trẻ phía sau ghi chép.
“Chúng tôi sẽ xác minh cụ thể.”
Ông ta bước ra cửa, xem xét kỹ lưỡng chiếc BMW, lấy điện thoại chụp vài tấm ảnh biển số xe.
“Thông tin chủ xe, chúng tôi sẽ liên hệ với cảnh sát giao thông để tra cứu.”
Rồi ông ta quay lại nhìn tôi.
“Ngoài ra, mong anh hợp tác với công việc của chúng tôi. Đống bàn ghế trước cửa của anh—” Ông ta chỉ vào những chiếc bàn xếp, ghế nhựa nằm kẹt trong khe hở. “Theo quy định là không được để ở khu vực công cộng. Lần này chúng tôi cảnh cáo bằng miệng, yêu cầu anh dọn dẹp ngay.”
Tôi há miệng định giải thích là do xe chặn cửa nên tôi mới phải chuyển ra ngoài.
Nhưng nhìn vẻ mặt của ông ta, tôi lại nuốt lời vào trong.
Lẳng lặng dọn bàn ghế.
Bọn họ cứ đứng ở cửa nhìn, thỉnh thoảng trao đổi với nhau vài câu nhỏ.
Tôi chuyển bàn ghế vào trong quán, cái lối đi vốn đã chật hẹp nay càng thêm bí bách.
Người đàn ông trung niên nhìn lướt qua môi trường trong quán, hỏi thêm vài câu về giấy phép kinh doanh, giấy chứng nhận vệ sinh an toàn thực phẩm, thiết bị phòng cháy chữa cháy.
Tôi trả lời từng câu một. Trong lòng càng lúc càng đầy nghi hoặc.
Những người này đến quá bất ngờ. Hơn nữa lại cố tình nhắc đến chuyện đỗ xe lấn chiếm.
Trùng hợp ư?
Mười phút sau, ông ta hỏi xong, gật đầu với tôi.
“Chúng tôi đã nắm được tình hình, sẽ xử lý nhanh nhất có thể và có câu trả lời cho anh.”
Nói xong, ông ta dẫn theo đám người lách qua khe hở ra ngoài, lên xe rời đi.
Đến bất ngờ, đi cũng nhanh. Cứ như một cơn gió.
Tôi đứng trước cửa, nhìn ba chiếc xe biến mất nơi góc phố.
Phía đối diện, Lý Đại Tráng ló đầu ra khỏi quán, vẻ mặt hoang mang.
Tôi lắc đầu với anh ta, tỏ ý tôi cũng chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Anh ta rụt cổ vào.
Tôi quay lại quán, nhìn lối đi lại trở nên chật chội.
Tổ kiểm tra liên ngành? Có giải quyết thật không? Hay lại chỉ là đi cưỡi ngựa xem hoa?
Lấy điện thoại ra định gọi cho ủy ban phường, nghĩ nghĩ rồi lại bỏ xuống. Hỏi thì cũng làm được gì.
Chương 12
Mười rưỡi.
Đường phố bắt đầu nhộn nhịp hơn.
Tôi vẫn ngồi trong quán, không có mống khách nào.
Ngay lúc tôi tưởng ngày hôm nay lại trôi qua như thế thì…
Bên ngoài lại có tiếng ồn ào.
Lần này còn to hơn, lộn xộn hơn.
Không chỉ một chiếc xe.
Tôi bước ra cửa kính nhìn ra ngoài.
Sững sờ.
Đầu phố, từng chiếc xe tuần tra điện nối đuôi nhau chạy vào.
Xe màu trắng, in dòng chữ “Quản lý đô thị” màu xanh.
Một chiếc, hai chiếc, ba chiếc…
Bảy tám chiếc xe xếp thành một hàng dọc trên con phố không mấy rộng rãi ngay trước cửa quán tôi.
Cửa xe mở, những nhân viên quản lý đô thị mặc đồng phục nối đuôi nhau bước xuống.
Nhìn lướt qua cũng phải hơn hai mươi người.
Họ xuống xe không hành động ngay mà tản ra rất nhanh – người thì phân luồng đám đông hiếu kỳ, người thì chăng dây cảnh báo, người thì giơ máy quay bắt đầu ghi hình.
Cực kỳ bài bản, hiệu suất cực cao.
Người đi đường và các hộ kinh doanh xung quanh đều giật mình, xúm lại chỉ trỏ.
“Chuyện gì thế? Sao lắm trật tự đô thị thế này?”
“Bắt hàng rong à? Có thấy hàng rong nào đâu.”
“Nhìn kìa, nhằm vào chiếc BMW kia kìa!”
Tôi đẩy cửa kính, đứng ở khe hở nhìn tất cả.
Một người đàn ông trung niên mặc đồng phục bước tới, nhìn biển số chiếc BMW, cầm bộ đàm nói vài câu.
Sau đó, ông ta quay sang tôi.
“Chào anh, anh có phải Trần Chí Viễn không? Chủ quán cơm này?”
“Vâng là tôi.”
“Tôi là Phương, Đội trưởng Đội thực thi pháp luật tổng hợp phường Liễu Hạng.” Ông ta chìa thẻ công tác ra. “Chúng tôi nhận được thông báo từ Tổ kiểm tra liên ngành của quận, chiếc xe này có dấu hiệu đỗ trái phép chiếm dụng không gian trong thời gian dài, ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc kinh doanh của hộ dân và việc đi lại của người dân. Hiện tại, chúng tôi chuẩn bị di dời chiếc xe này theo đúng quy định của pháp luật.”
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
“Di… di dời?”
“Đúng, cẩu đi.” Giọng Đội trưởng Phương rất dứt khoát. “Căn cứ vào các quy định liên quan của “Điều lệ quản lý đường bộ đô thị”, đối với những phương tiện chiếm dụng đường đô thị ảnh hưởng đến mỹ quan và giao thông, cơ quan thực thi pháp luật có quyền di dời. Chi phí do chủ xe chịu.”
Nói xong, ông ta vẫy tay ra phía sau.
Một chiếc xe cẩu cứu hộ màu vàng từ góc phố từ từ tiến tới.
Tôi nhìn chiếc xe cẩu, có cảm giác không chân thực.
Sáu ngày rồi. Sáu ngày.
Gọi không biết bao nhiêu cuộc điện thoại, chạy không biết bao nhiêu chuyến, cúi đầu nhún nhường không biết bao nhiêu lần.
Không một ai giúp tôi.
Bây giờ, hai mươi mấy người kéo đến, định cẩu chiếc xe này đi.
Dựa vào cái gì?
Tại sao?
Rốt cuộc là ai—
Tôi nghĩ đến Tổ kiểm tra liên ngành kia. Bọn họ do ai cử đến? Ai khiếu nại?
Một người mà tôi hoàn toàn không biết gì, đã làm thay tôi những việc mà tôi không thể làm được.
Xe cẩu đã vào vị trí.
Hai nhân viên thành thạo chèn tấm ván kéo dưới bánh trước chiếc BMW, cố định dây cáp.
Người bu lại xem ngày càng đông.
Lý Đại Tráng chen chúc trong đám đông, hưng phấn đến đỏ mặt, giơ ngón tay cái về phía tôi.
“Chí Viễn! Đỉnh!”
Tôi không để ý anh ta. Trong đầu tôi chỉ có một câu hỏi…
Là ai?
Ngay khi xe cẩu khởi động, chuẩn bị kéo chiếc BMW lên ván kéo thì—
Một tiếng thét thất thanh vang lên từ đầu phố.
“Các người làm cái gì đấy! Đó là xe của tôi!”
Một người phụ nữ trẻ từ đầu phố lao tới.
Hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, trang điểm đậm, mặc đồ hiệu, đi giày cao gót chạy loạng choạng.
Cô ta xông đến trước chiếc BMW, dang rộng hai tay, chặn trước xe cẩu.
“Ai cho các người cẩu xe của tôi? Các người lấy quyền gì?”
Đội trưởng Phương bước lên, nét mặt không hề thay đổi.
“Xin hỏi cô là chủ xe?”
“Phải! Xe này của em trai tôi, tôi đang lái!”
“Xe của cô đỗ trái phép trên con phố này sáu ngày rồi, ảnh hưởng nghiêm trọng đến kinh doanh và giao thông, chúng tôi đang tiến hành di dời theo đúng quy trình. Mong cô hợp tác.”
“Hợp tác cái đếch!” Cô ta hét toáng lên. “Ông có biết tôi là ai không? Ông có biết em trai tôi là ai không?”
Đội trưởng Phương không hề nao núng.
“Bất kể cô là ai, sai quy định là sai quy định.”
“Em trai tôi là con trai của chủ nhiệm Trương! Trương Ngọc Phân là mẹ nuôi tôi! Ông dám cẩu xe của tôi, có tin chỉ một cú điện thoại là ông mất bát cơm không?”
Tôi đứng ở cửa, nghe câu này, mọi chuyện đã sáng tỏ.
Con trai chủ nhiệm Trương. Thảo nào.
Thảo nào khiếu nại chẳng ai lo, thảo nào quản lý đô thị đến dán cái giấy phạt rồi đi, thảo nào chủ nhiệm Trương đến không giúp tôi giải quyết vấn đề mà quay sang bới móc tôi.
Từ đầu đến cuối, bà ta đang bao che cho người nhà.
Vẻ mặt Đội trưởng Phương vẫn không hề gợn sóng.
“Những điều cô nói không liên quan đến việc thực thi pháp luật. Xin cô tránh ra, đừng cản trở người thi hành công vụ.”
“Tôi không tránh! Các người thử động vào xe tôi xem!”
Cô ta rút điện thoại ra, bấm số ngay trước mặt tất cả mọi người.
“Mẹ nuôi! Có người định cẩu xe của con! Ở phố Liễu Hạng! Mẹ đến ngay đi!”
Đầu dây bên kia nói gì, tôi nghe không rõ.
Nhưng sắc mặt người phụ nữ kia lập tức biến sắc.
Từ kiêu ngạo chuyển sang bàng hoàng.
“Cái gì? Mẹ… mẹ không lo nữa à?”
Cô ta nghe thêm vài giây, sắc mặt càng tệ hơn.
“Mẹ nuôi! Mẹ nuôi!”
Điện thoại bị cúp.
Cô ta chết sững tại chỗ, điện thoại suýt rơi xuống đất.
Đội trưởng Phương liếc nhìn cô ta.
“Tránh ra.”
Cô ta lùi sang một bên, môi run rẩy, trong mắt tràn ngập vẻ không thể tin nổi.
Xe cẩu khởi động.
Dây cáp căng lên, chiếc BMW bị kéo từng tấc một lên ván kéo.
Lốp xe ma sát với mặt đường phát ra tiếng rít chói tai.
Trong đám đông vang lên tiếng vỗ tay rào rào.
“Đáng đời! Đáng lẽ phải cẩu từ lâu rồi!”
“Sáu ngày! Bịt cửa nhà người ta sáu ngày trời!”
“Đáng kiếp!”
Tôi đứng ở cửa, nhìn chiếc BMW màu đen chặn cửa nhà mình sáu ngày bị từ từ kéo khỏi quán.
Sáu ngày. Trăm bốn mươi bốn giờ đồng hồ.
Vô số cuộc gọi. Vô số lần đụng tường.
Bây giờ, cửa quán cuối cùng cũng trống trải.
Ánh nắng chiếu xuống mặt sân trước quán, sáng choang.
Đã lâu lắm rồi không được thấy ánh sáng rực rỡ đến thế.
Chương 13
Xe bị cẩu đi rồi.
Nhưng chuyện chưa kết thúc.
Buổi chiều, chủ nhiệm Trương đến.
Lần này không còn bộ mặt tươi cười giả lả nữa, mặt bà ta sưng sỉa, bước đi mang theo gió.
Bà ta đi thẳng vào từ cửa chính – trước cửa cuối cùng cũng không còn xe chặn nữa.
“Tiểu Trần.” Bà ta đứng trước quầy thu ngân, giọng điệu hoàn toàn khác lần trước. “Cậu khiếu nại lên quận à?”
“Tôi không có.”
“Thế là ai?”
“Tôi không biết.”
“Cậu không biết?” Giọng bà ta rít lên. “Người trên quận xuống kiểm tra, quản lý đô thị đến cẩu xe, cậu bảo với tôi là cậu không biết?”
“Chủ nhiệm Trương, tôi thật sự không biết.” Tôi nhìn thẳng vào bà ta. “Nhưng tôi muốn hỏi một câu – chiếc xe đó là của con trai chị à?”
Mặt bà ta sượng trân.
“Ai nói với cậu?”