Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Người Ăn Mày Và Cú Lật Kèo
Chương 2
Ông cụ dừng tay, quay lại.
“Tối nay đừng ngủ ngoài đường nữa. Góc bếp đằng sau trải được đệm đấy, ông chịu khó tạm nhé.”
Lão Châu sững sờ.
Cây lau nhà rơi xuống đất đánh “bạch” một tiếng.
Ông lão há miệng định nói nhưng không thốt nên lời. Viền mắt đỏ hoe.
“Cảm ơn… cảm ơn cậu chủ.” Giọng ông cụ nghẹn ngào, vội vàng cúi xuống nhặt cây lau nhà lên, tiếp tục lau.
Còn bán mạng hơn lúc nãy.
Tối đó, tôi lục ra được một chiếc chiếu cũ và một cái chăn mỏng.
Lão Châu cứ khăng khăng đòi trải chiếu ở góc trong cùng của nhà bếp để không vướng víu.
Đóa Đóa lén để lại gói bánh quy mà nó không nỡ ăn lên chiếu của ông cụ.
Đêm đến, nằm trên giường, tôi nghe thấy tiếng ngáy nhè nhẹ vọng ra từ nhà bếp và tiếng thở đều đều của con gái.
Trần nhà đen ngòm.
Trong lòng rối bời.
Chương 6
Ngày thứ ba.
Chiếc BMW vẫn chễm chệ ở đó.
Lão Châu dậy từ lúc trời chưa sáng, quét dọn lại một lượt từ trong ra ngoài, chuẩn bị sẵn bánh bao và sữa đậu nành cho bữa sáng.
Vẫn không có khách.
Chủ nhiệm Trương không đến.
Lý Đại Tráng thì lại lượn lờ qua, đứng trước cửa nhìn chiếc BMW, lắc lư cái đầu.
“Vẫn còn đây à? Chủ xe chết trôi dạt phương nào rồi?”
Tôi mặc kệ anh ta.
Anh ta cũng chẳng bận tâm, chép miệng rồi đủng đỉnh đi về.
Buổi trưa, lão Châu thái rau bị đứt tay.
Vết thương không lớn nhưng máu chảy khá nhiều.
Tôi vội tìm băng gạc dán lại cho ông ấy.
Ông cụ cứ liên miệng nói “Không sao không sao”, dán xong lại thái tiếp, tốc độ không hề giảm sút.
Tôi nhìn đôi bàn tay ấy.
Thô ráp, nứt nẻ, các khớp ngón tay biến dạng, chi chít những vết sẹo cũ mới.
Nhưng khung xương rất to, ngón tay thon dài.
Không giống bàn tay của người chuyên làm việc chân tay thô kệch.
Giống như… trước kia từng cầm bút thì đúng hơn.
“Lão Châu, nhà ông còn ai không?” Tôi hỏi.
Động tác thái rau của ông lão dừng lại một nhịp.
“Không còn. Có mỗi mình tôi.”
Giọng nói rất trầm.
Tôi không hỏi thêm nữa.
Chiều hôm đó cuối cùng cũng có một người khách.
Một cậu thanh niên giao hàng, dựng xe máy điện bên đường, lách người chui vào, gọi một suất cơm rang trứng mang đi.
Lão Châu rang cơm thoăn thoắt, đóng hộp gọn gàng.
Lúc trả tiền, cậu thanh niên nhìn chiếc xe trước cửa, chửi đổng một câu: “Xe của ai đây, khốn nạn thật, bịt kín cả cửa nhà người ta.”
Tôi cười khổ.
Cậu thanh niên rời đi.
Khoản thu đầu tiên trong suốt ba ngày qua.
Mười lăm tệ.
Chương 7
Ngày thứ tư.
Buổi sáng, tôi phát hiện ra lão Châu đã mang bán sạch đống vỏ chai nhặt được trong bao tải.
Bán được hai mươi mốt tệ rưỡi.
Ông cụ xếp tiền ngay ngắn, vuông vức đặt lên quầy thu ngân.
“Cậu chủ, số tiền này bù vào tiền điện nước cho cậu.”
Tôi nhìn xấp tiền lẻ nhàu nhĩ. Trong lòng không rõ tư vị gì.
“Ông cứ giữ lấy.”
“Không, không.” Ông cụ rất kiên quyết. “Tôi ăn ở đây, ngủ ở đây, không thể ăn bám mãi được.”
Tôi không nhận.
Ông lão có chút thất vọng, cẩn thận cất tiền đi, làm việc càng hăng hái hơn.
Buổi trưa, trường Đóa Đóa họp phụ huynh.
Tôi không đi được, quán chỉ có một mình tôi xoay xở.
Lão Châu nghe được, rụt rè cất lời: “Hay là… để tôi đi thay?”
Tôi nhìn ông cụ một cái.
Ông cụ vội vàng giải thích: “Tôi chỉ đứng bên ngoài xem thôi, không vào trong đâu. Nếu cô giáo có việc gì quan trọng, tôi sẽ ghi lại về báo cho cậu.”
Tôi suy nghĩ một lúc rồi gật đầu.
Buổi chiều, lão Châu đi thật.
Ông thay một chiếc áo khoác sạch sẽ hơn một chút, rửa mặt sạch sẽ, cạo cả râu.
Lúc về, trên tay cầm mấy tờ giấy, là tài liệu cô giáo phát.
Cùng với một bông hoa điểm mười của Đóa Đóa.
“Cô giáo bảo, dạo này Đóa Đóa có tiến bộ trong học tập nên đặc biệt biểu dương.”
Ông cụ đưa bông hoa giấy cho tôi, trên môi nở nụ cười.
Tôi nhận lấy bông hoa làm bằng giấy, ngắm nghía rất lâu.
Tối hôm đó, tôi làm món sườn xào chua ngọt mà Đóa Đóa thích ăn nhất.
Chương 8
Ngày thứ năm.
Buổi sáng, tôi phát hiện trên cần gạt nước của chiếc BMW có kẹp một mẩu giấy.
Rút ra xem, trên đó in một dòng chữ: “Đỗ xe tạm thời, có việc vui lòng liên hệ 139xxxxxxxx.”
Tôi gọi theo số đó.
Điện thoại đổ chuông rất lâu nhưng không ai bắt máy.
Gọi lại, bị dập máy thẳng thừng.
Tôi không bỏ cuộc, gọi tiếp.
Lần này thì có người nghe, là giọng của một phụ nữ trẻ, cực kỳ thiếu kiên nhẫn.
“Ai đấy?”
“Chào chị, xe của chị đỗ trước cửa quán tôi mấy hôm nay rồi, chị làm ơn dời đi chỗ khác được không?”
“Dời đi đâu mà dời? Tôi đỗ đấy thì cản trở gì đến anh?”
“Chị chặn cửa quán tôi, tôi không buôn bán gì được…”
“Anh buôn bán được hay không thì liên quan gì đến tôi! Đó là khu vực công cộng, tôi muốn đỗ đâu thì đỗ, anh quản được chắc?”
“Nhưng mà…”
“Còn gọi nữa tôi kiện anh tội quấy rối đấy!”
Tút.
Tôi nghe tiếng tút tút, tay run lên bần bật.
Lão Châu đứng cạnh nhìn, không nói gì.
Một lát sau, ông cụ bước ra ngoài cửa, đứng trước chiếc BMW, chằm chằm nhìn biển số rất lâu.
Bắc Kinh A·K8866.
Biểu cảm của ông lão rất kỳ lạ.
Không phải tức giận, không phải bất lực.
Mà là một sự phức tạp khó diễn tả thành lời.
Buổi trưa, Lý Đại Tráng lại đến. Lần này không đi một mình, anh ta kéo theo hai người đàn ông trạc tuổi.
“Chí Viễn, giới thiệu với cậu. Đây là lão Tiền, mở tiệm tạp hóa. Đây là lão Mã, bán hoa quả. Toàn người cùng chung cảnh ngộ bị nạn đỗ xe bừa bãi hành hạ như cậu cả đấy.”
Lão Tiền dáng người cao gầy, thở dài.
“Trước cửa quán tôi ngày trước cũng hay có xe đỗ, nói mãi chẳng nghe. Sau bực quá, tôi mua luôn cái khóa chống đỗ xe, thằng nào đỗ tôi khóa lại, khóa hai lần là tịt ngòi.”
Lão Mã mập mạp, đẩy gọng kính.
“Tôi nhờ thằng bạn làm bên trật tự đô thị, thi thoảng xuống dán cho cái giấy phạt, cũng có tác dụng đôi chút nhưng không phải cách lâu dài.”
Lý Đại Tráng đập bàn cái rầm.
“Thế nên cậu phải cứng rắn lên! Cậu càng nhu nhược, người ta càng được đằng chân lân đằng đầu!”
Tôi rót nước cho họ, không nói tiếng nào.
Cứng rắn? Cứng kiểu gì? Vạch xe? Đập xe? Khóa xe?
Tôi còn có con gái phải nuôi.
Lão Tiền nhìn chiếc xe ngoài cửa, hạ giọng.
“Chiếc xe này hình như tôi gặp rồi. Người lái là một con ranh trẻ tuổi, nghênh ngang lắm. Hình như là… họ hàng nhà chủ nhiệm Trương?”
Tim tôi chùng xuống.
Lão Mã cũng gật đầu.
“Tôi cũng nghe loáng thoáng. Xe mới mua của con trai chủ nhiệm Trương, để cho bà chị lái.”
Lý Đại Tráng cười khẩy.
“Thế thì khiếu nại có ích mẹ gì? Ủy ban phường là nhà của bọn họ mở chắc.”
Ba người ngồi tán phét một lúc, than thở một hồi rồi về.
Lúc đi, Lý Đại Tráng vỗ vai tôi.
“Người anh em, nhẫn nhịn đi. Thói đời nó thế.”
Tôi tiễn họ ra cửa, nhìn họ phải lách người chui qua khe hở để ra ngoài.
Ngọn lửa trong lòng cháy từ dạ dày lên tận cổ họng.
Dựa vào đâu chứ?
Dựa vào việc nhà họ có cơ cấu? Dựa vào việc họ lái BMW? Hay dựa vào việc họ mặt dày vô sỉ?
Cả buổi chiều hôm đó, tôi không nói một câu nào.
Lão Châu biết tâm trạng tôi không tốt, làm việc càng thêm thoăn thoắt, không dám phát ra nửa tiếng động thừa thãi.
Chập tối, Đóa Đóa đi học về, mang theo một tin.
Trường yêu cầu đóng tiền tài liệu học tập cho học kỳ sau. Ba trăm hai mươi tệ.
Tôi mở ngăn kéo quầy thu ngân, đếm những tờ tiền lẻ tẻ, cộng lại chưa nổi hai trăm.
Thu nhập tháng này, trừ đi chi phí, coi như bằng không.
Tôi nhìn những tờ tiền đó. Nhìn rất lâu.
Rồi rút điện thoại ra, do dự một chút, bấm gọi.
Chuông reo hồi lâu mới có người nhấc máy. Là mẹ tôi.
“Mẹ.”
“Chí Viễn à, sao thế con?”
“Không có gì ạ, con gọi hỏi thăm sức khỏe mẹ thôi.”
“Mẹ khỏe lắm. Đóa Đóa thế nào? Học hành có tốt không?”
“Tốt, đều tốt cả.” Cổ họng tôi nghẹn lại. “À… mẹ, dạo này mẹ có dư dả không? Con dạo này…”
Nói được một nửa, tôi không nói tiếp được nữa.
Đầu dây bên kia im lặng một lát.
Mẹ tôi thở dài.
“Lại khó khăn à? Cần bao nhiêu? Mẹ còn mấy trăm đây, mai mẹ chuyển cho con.”
“Dạ thôi không cần đâu mẹ.” Tôi vội nói. “Con chỉ hỏi thế thôi, con không thiếu tiền đâu, mẹ đừng lo.”
Cúp máy, tôi ngồi phịch xuống ghế, hai tay ôm mặt. Rất lâu không động đậy.
Lão Châu đứng ở cửa bếp liếc nhìn tôi một cái rồi lùi lại.
Không lên tiếng.
Chương 9
Tối hôm đó, tôi trằn trọc mãi không ngủ được.
Nửa đêm, tôi nghe thấy tiếng động khe khẽ dưới bếp.
Bật dậy xem thử, thấy lão Châu đang ngồi xổm ở góc nhà, mượn ánh đèn đường hắt qua khe cửa sổ, đang xem một thứ gì đó.
Một tờ giấy nhàu nhĩ.
Ông cụ xem vô cùng chăm chú, môi mấp máy không ra tiếng, giống như đang nhẩm đọc cái gì.
Tôi không đánh động, nhẹ nhàng lùi về phòng.
Nằm trên giường, tôi nhớ lại những biểu hiện khác thường của lão Châu mấy ngày qua.
Ông ấy chằm chằm nhìn biển số xe.
Ông ấy xem tờ giấy nhàu nhĩ kia.
Ánh mắt ông ấy thỉnh thoảng liếc về phía chiếc BMW, thứ tình cảm trong đó không rõ là căm hận hay là gì.
Kỹ thuật thái rau của ông ấy, chuyên nghiệp đến mức không giống một kẻ lang thang.
Và cả tướng ăn của ông ấy – nhanh nhưng không phát ra tiếng, không chép miệng, cầm đũa rất chuẩn.
Lão Châu này rốt cuộc là người thế nào?
Tôi không biết.
Tôi chỉ biết, ngày mai là ngày thứ sáu rồi.
Nếu xe vẫn không rời đi, tôi thực sự không trụ nổi nữa.
Tiền nhà sáu ngàn, tuần sau đến hạn.
Tiền tài liệu của Đóa Đóa ba trăm hai.
Tiền sinh hoạt tháng sau vẫn chưa có manh mối gì.
Mọi thứ như những ngọn núi đè nặng khiến tôi không thở nổi.
Ngoài cửa sổ, chiếc BMW màu đen vẫn hắt lên thứ ánh sáng lạnh lẽo dưới ngọn đèn đường.
Giống như một cái dớp không sao vượt qua nổi.
Chương 10
Ngày thứ sáu.
Trời chưa sáng hẳn, tôi đã tỉnh giấc.
Trong lòng như có tảng đá đè nặng, hoang mang đến nghẹt thở.
Tôi lắng tai nghe ngóng động tĩnh dưới bếp.
Im ắng.
Quá im ắng.
Bình thường lão Châu toàn dậy lúc trời chưa sáng, hôm nay lại chẳng có chút tiếng động nào.
Tôi mặc quần áo, đẩy cửa vách ngăn bước ra.
Trong bếp, đệm trải dưới đất đã được dọn dẹp gọn gàng. Chiếu được gấp lại, chăn mỏng cũng được gấp vuông vức để ở góc tường.
Lão Châu không có ở đó.
Cái bao tải dứa cũng biến mất.
Đi rồi.
Chẳng một lời từ biệt.
Tôi đứng giữa quán ăn trống hoác, trong lòng thấy hụt hẫng vô cùng.
Nhưng nghĩ lại cũng phải thôi. Một kẻ lang thang rày đây mai đó, ai mà giữ chân được.
Nhưng mấy ngày nay, ông ấy quả thực đã giúp tôi rất nhiều. Rửa bát, quét nhà, thái rau, đi họp phụ huynh. Quán có ông ấy, ít ra không đến nỗi quá quạnh hiu.
Bây giờ lại chỉ còn một mình tôi.
Tôi bước ra cửa, nhìn chiếc BMW.
Sương sớm trên thân xe vẫn chưa khô, hắt lên thứ ánh sáng lạnh lẽo dưới nắng mai.
Tôi đẩy cửa kính, bắt đầu dọn đồ đạc.
Bàn, ghế, bảng đen nhỏ, từng thứ một bê ra ngoài cửa, nhét vào cái khoảng trống ít ỏi giữa chiếc xe và vách tường.
Động tác hơi mạnh tay, cái ghế nhựa va vào cửa chiếc BMW phát ra tiếng kêu cộp cộp.
Tôi khựng lại một nhịp.
Trong xe không có người.
Tôi tiếp tục dọn.
Va thì va, sợ cái gì.
Bảy giờ, Đóa Đóa dậy, đánh răng rửa mặt, ăn sáng.
Con bé nhìn góc bếp, hỏi nhỏ: “Bố ơi, ông Châu đi rồi ạ?”
“Ừ.”
“Ông ấy có quay lại không bố?”
“Bố không biết. Nhanh ăn đi con, sắp muộn học rồi.”
Con bé cầm cái bánh bao, cắn từng miếng một, mắt cứ hướng ra ngoài cửa.
Tám giờ, Đóa Đóa đi học.
Tôi cho số bánh bao còn lại vào nồi hấp giữ ấm, mặc dù biết thừa là chắc chẳng bán được cái nào.
Ngồi sau quầy thu ngân, tôi nhìn con phố trống trải.
Lão Châu đi rồi.
Xe vẫn còn.