Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Nấm Và Máu
Chương 2
3.
“Tiệc nấm” tối hôm đó, được bày biện ngay tại sân nhà tôi.
Trời đông giá rét cũng chẳng thể cản nổi sự cuồng nhiệt của người dân cả thôn. Vài chiếc bàn sờn cũ được ghép lại với nhau, đám đàn ông tự mang rượu tới, các bà các chị thì hùn tiền góp thêm thịt và rau. Bọn trẻ con thì luồn lách chạy nhảy dưới chân bàn.
Nấm chỉ được chế biến cực kỳ đơn giản là xào lửa lớn, thêm chút ớt xanh và tỏi thái lát. Thế mà vừa dọn lên, tất cả mọi người liền dừng đũa, hai mắt nhìn chằm chằm không chớp. Hương thơm ngào ngạt đến mức không sao tan đi được, quyến rũ đến ứa cả nước miếng.
Trưởng thôn là người đầu tiên động đũa, gắp một lát bỏ vào miệng, híp mắt nhai hai cái, liền hung hăng vỗ đùi đ.á.n.h đét.
“Tuyệt cú mèo! Đúng là cái mùi vị này! Thủ Nghiệp, tổ tiên Lâm gia nhà anh tích đức mới cưới được cô vợ quý giá như Tố Anh đấy!”
Đám đàn ông cười ồ lên rồi bắt đầu ăn, đũa gắp bay tới tấp, ai nấy ăn đến mức đầy mồm toàn dầu mỡ, chép miệng xuýt xoa. Đám đàn bà con gái thì xì xào bàn tán nhưng cũng không nhịn được mà vươn đũa gắp. Lũ trẻ con vì tranh giành miếng nấm cuối cùng mà suýt nữa thì đ.á.n.h nhau.
Bố tôi bị chuốc không ít rượu, mặt đỏ tía tai, nhếch miệng cười toe toét, đi từng bàn kính rượu.
Mẹ tôi ngồi trên chiếc ghế đẩu khuất trong góc, chiếc bát nhỏ trước mặt trống trơn, một miếng cũng chẳng động đến. Bà cúi gằm mặt, trân trân nhìn đôi bàn tay của chính mình. Đôi tay ấy dưới thứ ánh sáng mờ ảo, nhợt nhạt đến mức chẳng còn chút m.á.u nào.
Trong bát của tôi cũng có vài lát, là thím trưởng thôn ép gắp cho tôi. Tôi nếm thử một miếng, quả thật rất thơm. Thơm đến mức khiến người ta váng vất cả đầu óc. Nhưng sau khi nuốt trôi, trong cổ họng lại như mắc nghẹn thứ gì, dạ dày cũng nôn nao khó chịu.
Tôi lén lút nhìn mẹ, cái bóng đơn độc của bà bị kéo ra thật dài, in hằn trên nền đất lạnh lẽo.
Nửa đêm, tôi bị buồn tè làm tỉnh giấc, bèn lê đôi giày ra nhà xí phía sau.
Khi đi ngang qua cửa sổ phòng bố mẹ, tôi chợt nghe thấy tiếng cãi vã đè nén bên trong.
“... Đây là lần cuối cùng đấy. Thủ Nghiệp, tôi thật sự... không chịu đựng nổi nữa rồi.” Là giọng của mẹ tôi, mang theo tiếng nức nở, như thể đang cầu xin tha thứ.
“Lần cuối á? Cô nhìn xem bọn họ đưa bao nhiêu tiền kìa!” Bố tôi gầm khẽ, giọng điệu say xỉn và mang theo cả một loại tham lam mà tôi chưa từng quen thuộc: “Còn nhiều hơn cả nhà mình bán lâm sản nửa năm đấy! Nói đi cũng phải nói lại, đây là bí phương của nhà cô, đám đàn bà họ Lâm nhà cô đời đời truyền lại, cô không làm thì ai làm? Đây là cái mạng của cô rồi!”
“Đó là tạo nghiệp...” Mẹ tôi khóc thành tiếng.
“Tạo nghiệp cái gì? Cả thôn này ai cũng nhớ cái ơn của cô! Không có nấm của cô, cái thôn này ăn Tết có thể náo nhiệt thế này sao? Cô đừng có mà không biết điều!”
Tiếp đó là một tiếng vang trầm đục của đồ vật bị ném mạnh xuống đất, cùng tiếng nức nở tuyệt vọng, bị kìm nén đến cùng cực của mẹ.
Tôi cứng đờ người giữa màn đêm giá rét, tay chân lạnh toát.
Lời nguyền sao? Bí phương? Đàn bà họ Lâm đời đời truyền lại?
Vậy... liệu có truyền lại cho tôi không?
Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, tôi lại lê bước ra sân sau. Cánh cửa tầng hầm vẫn đóng im ỉm, bị khóa c.h.ặ.t bằng một ổ khóa đồng cũ kỹ, nặng trĩu. Tôi áp tai vào tấm ván gỗ lạnh băng.
Bên trong yên ắng đến rợn người.
Thế nhưng cái mùi tanh ngọt đó, dường như vẫn cứ rỉ ra từng tia từ kẽ gỗ. Không ngừng dẫn dụ tôi...
4.
Vài ngày sau, trưởng thôn lại đến.
Lần này số tiền ông ta mang tới còn nhiều hơn, bọc trong một mảnh vải đỏ, nhét thẳng vào tay bố tôi. Bọn họ rầm rì bàn tính, định luôn ngày “làm nấm” tiếp theo.
Hăm tám tháng Chạp, hai ngày trước thềm năm mới.
“Lần này chuẩn bị nhiều một chút, nghe đâu ông chủ Triệu trên trấn cũng tới đấy, giá cả thì khỏi phải bàn.” Trưởng thôn cười toe toét không thấy tổ quốc đâu.
Bố tôi gật đầu lia lịa, sau khi tiễn trưởng thôn đi, vẻ hưng phấn trên mặt ông có giấu cũng không giấu nổi.
Sáng ngày hăm tám, tuyết ngừng rơi, bầu trời xám xịt.
Mẹ tôi dậy từ rất sớm. Hoặc cũng có khả năng, bà đã thức trắng cả đêm qua. Vầng thâm quầng dưới mắt lại càng rõ rệt hơn.
Bà lặng lẽ tự đun nước sôi, lau mình mẩy. Sau đó bà lại lấy chiếc áo lụa đỏ mỏng tang kia ra.
Lần này, mẹ nán lại trước gương rất lâu. Rồi bà bắt đầu chải đầu, động tác chậm chạp như thước phim quay chậm. Lúc tô son, tay mẹ run rẩy kịch liệt. Vệt son lem ra ngoài viền môi, mẹ liền dùng ống tay áo ra sức lau đi, kết quả lại khiến khóe miệng loang lổ một vệt đỏ ch.ót, thoạt nhìn có chút đáng sợ.
Bà thay quần áo xong, lúc quay người định bước ra, chợt thấy tôi đang đứng ngây ngốc trước cửa.
Mẹ khựng lại. Cứ thế nhìn chằm chằm vào tôi.
Trong ánh mắt ấy chứa đựng nỗi đau đớn sâu không thấy đáy, có sự cầu xin hèn mọn và cả một tia kỳ vọng gần như tuyệt vọng mà lúc bấy giờ tôi hoàn toàn chẳng thể nào hiểu thấu. Bà hé miệng, dường như muốn nói điều gì đó nhưng đến cùng lại chỉ khẽ khàng lắc đầu.
Cuối cùng, mẹ kéo cửa ra, bước vào giữa làn gió lạnh như d.a.o cứa ngoài sân.
Bố tôi đang ngồi ở nhà chính đếm tiền, mắt cũng không thèm ngẩng lên.
Suy đoán mơ hồ trong lòng tôi giờ đây giống như quả cầu tuyết, càng lăn càng phình to, đè nặng đến mức khiến tôi nghẹt thở.
“Phương pháp” mà chú Lý nói, “của hồi môn” trong miệng bố, “lời nguyền” mà mẹ nhắc đến. Và cả căn hầm mà mỗi lần “làm nấm” đều phải chui vào, để rồi lúc đi ra mẹ lại bầm dập khắp mình mẩy.
Bên trong rốt cuộc có thứ gì?
Lần này, tôi không thể đợi thêm được nữa.
Nhân lúc bố đang dồn toàn bộ tâm trí vào việc đếm tiền, tôi lẻn ra sân sau, bò rạp trước cái lỗ ch.ó gần hầm. Tôi run rẩy, lẩy bẩy cạy từng viên gạch vụn đã lỏng lẻo. Góc tường ẩm ướt, bùn đất buốt giá.
Đào ra được một khe hở đủ lớn, tôi liền áp sát mặt vào, nhìn trộm vào bên trong.
Tường của tầng hầm được làm bằng đất mộc, lâu năm không sửa chữa nên đoạn sát mặt đất đã nứt ra một kẽ hở nhỏ. Ánh đèn dầu hỏa bên trong, cứ lấp lóe nhảy nhót xuyên qua khe nứt ấy, hắt ra một màu vàng vọt ảm đạm.
Tôi ra sức điều chỉnh góc độ, dí sát mắt vào kẽ hở hắt sáng kia.
Trong hầm, hoàn toàn chẳng có giá trồng nấm, bịch phôi nấm, hay thùng lên men như tôi tưởng tượng.
Chỉ có ngay chính giữa phòng, chễm chệ một chiếc giường gỗ cũ kỹ trải lớp ga trắng bệch, tang thương. Bốn góc giường, trói buộc những sợi dây xích sắt đã mòn vẹt. Đầu dây xích là những chiếc vòng sắt.
Mẹ tôi quay lưng về phía tôi ngồi trên mép giường, đầu cúi thấp, hai bờ vai hơi run rẩy.
Còn trưởng thôn thì đang đứng sừng sững ngay trước mặt mẹ. Xung quanh mép giường còn có mấy bóng người đứng đó, chú Lý, bác Vương, kế toán Trương... toàn là những gương mặt đã xuất hiện ở tiệm vào ban ngày.
Bọn họ đang xếp hàng, yên lặng chờ đợi, trên mặt không hề có lấy một tia xấu hổ hay bất an. Chỉ có một biểu cảm nhào nặn giữa sự hưng phấn, tham lam và khao khát đến cực điểm. Dưới ánh đèn dầu lay lắt, khuôn mặt bọn họ vặn vẹo tựa như những ác quỷ chốn nhân gian.
Trên chiếc ghế đẩu lùn tịt cạnh giường, đặt sẵn một giỏ nấm đùi gà đã rửa sạch, bình thường đến mức không thể bình thường hơn.
Mẹ tôi toàn thân bất chợt run lên bần bật.
Cùng với chất lỏng sẫm màu nhỏ giọt, b.ắ.n tóe lên đám nấm xám xịt trong giỏ đặt ngay cạnh.
Tôi trân trân mở to mắt nhìn, những cây nấm đó như thể vừa sống lại. Màu sắc của chúng thay đổi với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được. Từ xám xịt chuyển sang bóng bẩy nhuận sắc, thân nấm dường như cũng phình to, căng mọng lên.
Mùi hương kỳ lạ quen thuộc, đoạt hồn cướp phách ấy, dường như xuyên thấu qua cả những khe nứt trên bức tường đất, chui tọt vào khoang mũi tôi.
Mùi m.á.u tanh, mùi tanh ngọt và cả một loại hơi thở nồng nặc khó tả của sự sống trước khi thối rữa.
Thì ra... đây chính là “bí phương”.
Thì ra đây chính là thứ “dưỡng chất” khiến nấm trở nên “thơm ngon”!
Tôi chấn động, ngã ngồi phịch ra đất, bùn đất lạnh buốt ngấm qua lớp vải quần. Dạ dày cuộn lên nhộn nhạo, tôi nôn khan nhưng chẳng thổ ra được thứ gì, chỉ có thứ nước chua loét thiêu đốt trong cổ họng. Cú sốc kinh hoàng xen lẫn nỗi sợ hãi tột độ khiến tứ chi tôi lạnh buốt.
Chẳng biết đã ngồi liệt bên lỗ ch.ó bao lâu, cho tới khi trục cửa của tầng hầm vang lên tiếng “kẽo kẹt” khô khốc. Tôi vội vã lẩn trốn ra sau đống củi.
Đám người nối đuôi nhau bước ra, nói cười rầm rì, người này châm t.h.u.ố.c cho người kia, vỗ vỗ vai nhau, dáng vẻ đắc ý thỏa mãn rồi tản đi.
Người bước ra cuối cùng là mẹ.
Ánh mắt mẹ tan rã, bước chân loạng choạng phù phiếm, tựa như một cái xác không hồn đã bị rút cạn tinh lực. Lúc băng qua sân, mẹ đột nhiên nhìn thấy tôi đang trốn lấp trong bóng tối mờ mịt sau đống củi.
5.
Bữa tiệc nấm đêm hôm ấy, còn điên cuồng hơn bất kỳ lần nào trước đây.
Thứ dị hương từ nấm bay xa tận nửa thôn, số người tìm đến đông hơn lần trước rất nhiều, thậm chí người từ những thôn lân cận cũng nghe danh mà kéo tới. Giá nấm bị đội lên tận mây xanh, bố tôi thu tiền đến mức mỏi nhừ cả tay, trên mặt cười rạng rỡ như hoa nở.
Còn mẹ tôi, từ lúc quay về liền ngã vật xuống giường, lên cơn sốt cao hầm hập, miệng mê sảng không ngừng.
Tôi bưng bát nước ấm vào đút cho mẹ, mẹ sốt đến mức môi khô nứt nẻ, thần trí không tỉnh táo, vậy mà khi tôi vừa sát lại gần, mẹ đột ngột vung bàn tay khô gầy ra, ghim c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi.
Móng tay mẹ cắm phập vào da thịt tôi buốt nhói.
“Tiểu Nha... chạy đi...”
Trong cổ họng mẹ phát ra tiếng thở khò khè đứt quãng, đôi mắt gắng gượng mở hé ra một khe hẹp, bên trong hằn vằn vện tơ m.á.u.
“Rời khỏi đây... mau chạy đi... Đừng bao giờ quay về nữa...”
Nước mắt tôi tuôn rơi lã chã, nhỏ giọt lên mu bàn tay nóng bỏng của mẹ.
“Mẹ ơi, chúng ta cùng đi! Bọn mình đi ngay bây giờ nhé mẹ!”
Bà liều mạng lắc đầu, nước mắt hòa lẫn với mồ hôi tuôn rơi nơi khóe mắt.
“Mẹ đi không được nữa rồi... Mẹ bị “nuôi” ở đây rồi... Nhưng con phải đi... Con bắt buộc phải đi...”
““Nuôi” cái gì cơ? Mẹ, mẹ nói rõ ràng đi! Ai nuôi mẹ?
Nuôi như thế nào?” Tôi cuống cuồng hỏi dồn, giọng nói run rẩy.
Mẹ sốt đến lú lẫn rồi, bà ngắc ngứ thốt ra từng con chữ vỡ nát:
“Bà ngoại con... cũng như vậy... Đây là lời nguyền... Đàn bà họ Lâm... Thai nấm... Trốn không thoát đâu...”
Thai nấm?
Hai chữ này hệt như những mũi dùi băng, đ.â.m thẳng vào não bộ của tôi đầy hung tợn.
Lời chú Lý nói “đã nuôi ngần ấy năm rồi”.
Lời bố tôi nói “của hồi môn”...
Mọi manh mối vốn như những mảnh vụn, lúc này đứng trước cụm từ kinh tởm ấy, đột nhiên chắp vá lại thành một bức tranh toàn cảnh khiến người ta rợn tóc gáy.
Chẳng lẽ mẹ, bà ngoại, những người đàn bà họ Lâm đời đời kiếp kiếp, bản thân họ chính là một phần của cái “bí phương” đó sao? Giống như đang cấy ghép một loại vi khuẩn tà ác nào đó, bị “nuôi dưỡng” ngay tại căn nhà này. Bị đút cho ăn thứ gì đó, trong cơ thể liền nảy nở ra cái gọi là “thai nấm”. Sau đó định kỳ bị vắt kiệt “dưỡng chất”, dùng để “tưới tẩm” cho những loại nấm bình thường sao?
Hèn gì mẹ mới nói “đi không được nữa” thì ra đây mới chính là lời nguyền thật sự, truyền từ đời này sang đời khác!
Tôi nhất định phải biết được toàn bộ sự thật!
Bắt buộc phải cứu mẹ!