Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Lồng Sắt Và Quỷ Núi
Chương 4
09
Sau đó, chị tôi như thường lệ lại chuẩn bị lên núi hái nấm xanh.
Nhưng lần này, mẹ chồng nhất quyết đòi đi theo.
Chị tôi nghĩ đến Tuấn Khanh, nghĩ trong lòng cảm thấy tốt nhất là đừng để mẹ chồng biết.
Nếu bị bà nhìn thấy thì không những khó giải thích, mà lỡ đâu Tuấn Khanh lại gây nguy hiểm cho bà thì đúng là được không bù mất.
Không ngờ mẹ chồng cứ khăng khăng đòi đi.
Chị tôi không cho, bà liền nổi cáu, bắt đầu nói những lời khó nghe.
Nào là trong làng lời ra tiếng vào khắp nơi, nói chị tôi một ngày đào nấm còn nhiều hơn năm người gộp lại, rất không bình thường.
Lại còn nói có người thấy một chàng trai trẻ giúp chị tôi tìm nấm.
Nghe vậy, chị tôi cũng bốc hỏa.
Giúp tìm nấm thì sao? Tôi còn thấy ông Vương hàng xóm bắt rận cho bà kia kìa!
Mẹ chồng nghe xong liền nhảy dựng lên, nói chắc chắn chị tôi có tật giật mình!
Chị tôi ném mạnh cái gùi xuống đất, nói không đi nữa.
Mệt c.h.ế.t mệt sống vì cái nhà này, vậy mà lại nghi ngờ chị ra ngoài lén lút với người khác?
Đúng lúc đó, bố chồng bỗng bế thằng bé Lượng Lượng từ ngoài chạy vào, “rầm” một tiếng khóa c.h.ặ.t cửa từ bên trong, vẻ mặt cực kỳ căng thẳng.
Chị tôi và mẹ chồng lập tức im bặt, không biết xảy ra chuyện gì.
10
Bố chồng hốt hoảng nói đám người kia lại tới rồi.
Không ngờ bọn đòi nợ lại đến dồn dập như vậy, mới qua có hai tuần.
Chị tôi vội chạy vào phòng ngủ, nhét hơn một nghìn tệ tiền bán nấm mấy hôm nay vào trong áo lót, rồi chạy ra gọi mẹ chồng bế Lượng Lượng vào phòng trong, khóa cửa lại, để chị và bố chồng ra ngoài đối phó.
Quả nhiên, chưa đầy nửa phút sau, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Chị tôi và bố chồng ngồi trong gian giữa, ai cũng không muốn ra mở cửa.
Rất nhanh, tiếng gõ biến thành tiếng đạp cửa “thình thình”, kèm theo tiếng gào rú om sòm của bọn chúng.
Lượng Lượng ở trong nghe thấy, sợ quá khóc ré lên.
Bọn bên ngoài nghe thấy tiếng trẻ con, càng đạp mạnh hơn, còn đe dọa nếu không mở cửa thì sẽ tháo cả cửa, dỡ cả mái ngói.
Thấy tình hình đó, chị tôi sợ nhà thật sự bị chúng phá nát, c.ắ.n răng chạy ra mở cửa.
Vừa xông vào, bọn chúng đã hỏi chị tôi đòi tiền.
Chị nói không có tiền.
Thế là chúng bắt đầu lục tung đồ đạc, còn đá tung cửa phòng mẹ chồng, cuối cùng lôi ra được một đôi hoa tai vàng giấu trong tuýp kem đ.á.n.h răng.
Đó là đồ bà nội chồng để lại cho mẹ chồng.
Mẹ chồng hoảng loạn, bắt chị tôi đưa tiền cho chúng để chuộc lại hoa tai!
Nghe nói chị tôi có tiền, mấy tên kia lập tức vây quanh, ép chị lấy ra.
Chị tức đến run người, nhất quyết không đưa.
Chúng bắt đầu đ.á.n.h chị.
Đầu chị đập mạnh vào góc ghế, lập tức u lên một cục to!
Chúng kéo chị từ dưới đất dậy, nói muốn lục soát người, tay vừa đưa tay ra đã định sờ mó.
Mẹ chồng thấy vậy liền lao tới, vừa khóc vừa nói:
“Đừng động vào con dâu tôi, chúng tôi có tiền, có tiền, Xảo Nhi, con lấy ra đưa cho họ đi.”
Chị tôi sợ chúng thật sự làm bậy, đành nói: “Tôi đưa, tôi đưa.”
Cuối cùng, toàn bộ tiền bán nấm nửa tháng trời đều bị lấy sạch.
Còn đôi hoa tai của mẹ chồng thì cũng không chuộc lại được.
Phi ca nói bọn họ không ngoan, đó coi như tiền lãi.
11
Lần này tức quá, chị tôi nằm bẹp trên giường, không muốn dậy.
Mẹ chồng tỉnh táo lại cũng biết mình đã làm chuyện ngu ngốc.
Bà không muốn xuống nước xin lỗi, chỉ liên tục bảo Lượng Lượng mang đồ ngon cho chị tôi ăn.
Chẳng mấy chốc trong nhà lại hết gạo, đàn gà con bố chồng bắt được cũng c.h.ế.t gần hết, ông đứng ngoài sân thở dài liên tục.
Một hôm, Lượng Lượng bưng một cái bát không vào phòng, nói với chị tôi là nó đói.
Chị tôi không thể nằm mãi được nữa, cơn giận cũng nguôi đi kha khá.
Chị nghĩ bụng coi như vì Lượng Lượng, vẫn phải sống tiếp.
Nghĩ đi nghĩ lại, chị thấy hái nấm vẫn là cách kiếm tiền nhanh nhất.
Miệng đời cứ mặc kệ, nhưng bụng mình thì phải lo.
Thế là chị lại gánh hai cái gùi, lên núi Lão Oa.
Vừa tới chân núi, chuẩn bị lên đường mòn, thì thấy Tuấn Khanh từ trong bụi cây chui ra, làm chị giật nảy mình.
Trước kia anh ấy toàn đợi dưới cây thông già, chưa bao giờ đi xa thế.
Mấy ngày không gặp, Tuấn Khanh trông gầy đi hẳn.
Thấy chị, mắt anh sáng lên: “Cô… tới rồi!”
Trong giọng nói còn lộ ra vài phần vui mừng.
Nhìn thấy vết bầm trên trán chị, sắc mặt anh lập tức nghiêm lại: “Chỗ này… sao thế?”
Chị nói không sao, lỡ trượt chân ngã một cái.
Chị chưa từng kể chuyện trong nhà cho anh nghe, một là sợ anh lo, hai là cảm thấy nói ra anh cũng chưa chắc hiểu.
Tuấn Khanh bước tới, cúi đầu xuống, chị chỉ thấy trán mình nóng lên.
Anh lùi lại một bước, cười tươi nói: “Xong rồi.”
Chị sờ trán, nhẵn nhụi trơn láng, quả nhiên đã khỏi.
Chị lén liếc nhìn Tuấn Khanh, bỗng rất muốn biết nhiều hơn về anh và “Xảo Nhi” của anh, liền hỏi: “Anh từng hôn Xảo Nhi của anh chưa?”
Vừa nói xong chị đã hối hận.
May mà Tuấn Khanh hình như không hiểu, nghi hoặc nhìn chị: “Cái gì?”
Chị vội đổi lời: “Ý tôi là… sao anh lại chạy tới đây?”
Tuấn Khanh “ừm” một tiếng, trả lời lạc đề: “Tôi tìm được một chỗ, có rất rất nhiều nấm xanh.”
Chị mừng rỡ: “Ở đâu? Mau dẫn tôi đi.”
Tuấn Khanh nói: “Ở phía sau.”
Vừa nói vừa chỉ sang sườn núi bên kia.
Chị nhìn một cái, nếu sang đó rồi quay lại thì chắc trời cũng tối rồi.
Bảo chị một mình đi đường núi vào ban đêm, chị thật sự không có gan đó.
Nhỡ lại gặp ma thì sao?
Chị không dám đ.á.n.h cược vận may của mình lần nào cũng tốt, lần nào cũng gặp được Tuấn Khanh như vậy. Thế nên chị nói thôi, thời gian không đủ, tìm tạm bên này là được.
Tuấn Khanh không nghĩ ngợi, móc hai cái gùi rỗng treo lên tay mình, nói: “Để tôi cõng cô qua.”
Nói xong liền ngồi xổm xuống.
Chị vừa định trèo lên thì chợt nhớ lời mẹ chồng nói hôm trước, lại đứng thẳng dậy.
Tuấn Khanh quay đầu, vẻ mặt khó hiểu: “Sao vậy?”
Chị không biết giải thích thế nào.
Nhìn thấy hai cái gùi rỗng trong tay anh, nghĩ một lát, c.ắ.n răng trèo lên lưng anh.
Mình không có gì mờ ám, mặc kệ người khác nói gì.
Huống chi chị nghĩ sẽ chẳng có ai nhìn thấy.
Không ngờ tay Tuấn Khanh lạnh ngắt, nhưng người anh lại rất ấm, giống như nằm trên một tấm đệm điện vậy.
“Bám c.h.ặ.t nhé.”
Vừa dứt lời, chị cảm thấy người nhẹ bẫng, “vút” một cái, cả thân thể như bay lên.
Chị hoảng hốt, vội áp mặt vào lưng anh, hai tay ôm c.h.ặ.t cổ.
Trước đó tuy biết anh biết khinh công, nhưng bay như chim ưng thế này thì là lần đầu.
Gió “vù vù” thổi bên tai, mát rượi.
Một lúc sau, chị lấy hết can đảm liếc ra ngoài, trời ơi, thật sự đang bay!
Chị sợ đến mức vội nhắm tịt mắt lại.
“Đừng sợ, sắp tới rồi.”
Chị nằm im trên lưng anh, không dám động đậy, nhưng vẫn mở hé mắt, nhìn cây cối lướt nhanh dưới chân, cảm giác như đang mơ.
Một lát, giọng Tuấn Khanh vang lên: “Chính là chỗ này.”
Anh đáp xuống, đỡ chị xuống lưng, rồi đặt hai cái gùi xuống đất.
Chị nhìn quanh, thấy đây là một rừng dẻ gai, xen lẫn mộc hà và thông, nhìn là biết nơi này nấm xanh mọc rất tốt.
Chị ngồi xổm trước một bụi cỏ định lật tìm nấm, thì thấy Tuấn Khanh xách một cái gùi tới trước một cây sồi đỏ, đặt gùi sang bên, rồi dang hai tay, đôi chân lướt nhanh giữa các thân cây, thi triển cái gọi là “hút nấm đại pháp”.
Một trận ánh xanh lóe lên, trong gùi nhanh ch.óng đầy thêm nấm xanh.
Sau đó họ đổi sang chỗ khác, cuối cùng cả hai gùi đều đầy ắp.
Thấy thời gian còn sớm, chị theo Tuấn Khanh lên đỉnh núi.
Chị chỉ xuống chân núi nói cho anh biết: Bên trái con sông kia gọi là sông Kim Sa, làng chúng tôi ở ngay ven sông; bên phải, nơi có nhiều nhà cao tầng là thành phố Lệ Giang; con đường ngay dưới chân gọi là quốc lộ 353, em trai tôi là Nhị Oa đã từ con đường này bắt xe lên Lệ Giang, rồi từ đó đi tàu ra ngoài nhập ngũ.
Chị còn cho anh xem ảnh của tôi, nói tháng sau tôi sẽ về, lúc đó có thể giới thiệu tôi cho anh quen.
Tuấn Khanh rất vui, nhìn thấy bộ quân phục của tôi thì càng thích, còn hỏi có thể may cho anh một bộ không.
Chị chỉ cười lắc đầu.
Chị nhìn giờ, nghĩ nếu về bây giờ thì sẽ kịp ra chợ bán nấm, mua chút đồ ăn đồ dùng mang về.
Thế là chị nhờ Tuấn Khanh đưa mình về chỗ cây thông già, để chị tự xuống núi, sợ nếu đưa quá đi gần sẽ bị người khác nhìn thấy.
Tuấn Khanh lại xâu hai cái gùi vào hai cánh tay, cõng chị, “vút” một cái bay về hướng cây thông già.
Lần này chị đỡ sợ hơn, nhưng vẫn không dám mở to mắt, vì chị sợ độ cao.
Một lúc sau, Tuấn Khanh đã đưa chị tới dưới cây thông già.