Lồng Sắt Và Quỷ Núi

Chương 3



07

 

Chị vừa lăn vừa bò chạy xuống núi, mới chạy được mấy bước thì bỗng thấy Tuấn Khanh đứng ngay trước mặt, trên tay xách hai cái giỏ tre:

 

“Cái này… cô không cần nữa sao?”

 

Giọng nói vẫn nhẹ nhàng dịu dàng, đôi mắt lặng lẽ nhìn chị, trong đó đầy vẻ hoang mang.

 

Chị lắp bắp: “Tôi… tôi không cần nữa, cho anh hết. Tôi chỉ muốn rời khỏi đây thật nhanh.”

 

“Cô… đừng sợ, tôi sẽ không hại cô.”

 

Chị sững lại, lấy hết can đảm nhìn con quỷ Tuấn Khanh một cái.

 

Chỉ thấy anh ấy dùng đôi mắt phượng chăm chú nhìn chị, ánh mắt cẩn thận dè dặt như một đứa trẻ làm sai chuyện.

 

Chị nghĩ, nếu con quỷ này thật sự muốn hại mình, thì đã chẳng cần đợi tới bây giờ.

 

Chị cảm thấy hơi áy náy, bèn lắp bắp nói: “Hôm qua… cảm ơn anh đã giúp tôi. Tôi… tôi phải về rồi.”

 

Tuấn Khanh “à” một tiếng, nhìn cái giỏ rồi nói: “Hôm nay… hình như ít quá.”

 

Nói rồi chỉ về phía khe núi bên trái: “Bên đó nhiều nấm xanh, để tôi đi hái.”

 

Chị còn chưa kịp mở miệng, “vút” một tiếng, bóng trắng lóe lên, anh ấy đã biến mất, nhưng bên tai chị lại vang lên giọng Tuấn Khanh: “Cô đợi tôi một chút.”

 

 

Không hiểu vì sao, chị tôi đột nhiên chẳng còn sợ hãi chút nào.

 

Đến chập tối, chị gánh hai giỏ nấm xanh đầy ắp về nhà.

 

08

 

Liên tiếp mấy ngày, chỉ cần chị lên núi Lão Oa, Tuấn Khanh nhất định sẽ xuất hiện đúng lúc, giúp chị hái nấm.

 

Xác định Tuấn Khanh là quỷ rồi, trong lòng chị ngược lại còn thấy an tâm hơn.

 

Dần dần, chị và Tuấn Khanh trở nên thân thiết, biết anh họ Ngô, đến từ nước Bột Nê.

 

(Bột Nê chính là khu vực Brunei ngày nay, là một hòn đảo ở phía trên.)

 

Tổ tiên của Tuấn Khanh vốn là người Hán, đầu thời Minh sang Bột Nê rồi định cư tại đó.

 

Anh thường nghe ông nội kể về văn hóa Đại Minh, trong lòng rất ngưỡng mộ.

 

Đúng lúc Hoàng đế Vĩnh Lạc ban chiếu cầu hiền, chiêu mộ nhân tài xây dựng Đại Minh.

 

Dưới sự khích lệ của ông nội, Tuấn Khanh từ Bột Nê đi về phía bắc, tới Đại Minh ứng thí.

 

Không ngờ khi băng qua một dãy núi thì gặp sơn tặc, lộ phí bị cướp sạch, bản thân cũng bị trọng thương. May mắn được Xảo Nhi, một người lên núi hái t.h.u.ố.c, phát hiện và cứu sống.

 

Sau khi tỉnh lại, Tuấn Khanh và Xảo Nhi vừa gặp đã yêu, hai người hẹn ước đợi Tuấn Khanh thi xong sẽ quay lại cưới cô ấy.

 

Để Xảo Nhi yên tâm, cũng để tránh việc cha mẹ cô ấy gả cô ấy cho người khác, Tuấn Khanh còn lập văn khế, hẹn trong vòng tháng tám, dù có đỗ hay không cũng sẽ quay về cưới Xảo Nhi.

 

Nửa năm sau, Tuấn Khanh thi đỗ, áo gấm về làng đón Xảo Nhi, nhưng không ngờ cả thôn làng đã biến thành phế tích, Xảo Nhi cũng bặt vô âm tín.

 

Anh liền quay lại nơi Xảo Nhi từng cứu mình, chính là gốc cây tùng này, ngày đêm chờ cô ấy đến.

 

Nghe đến đây, chị tôi có cảm giác như đang xem phim truyền hình, nghĩ thầm.

 

Dù Xảo Nhi còn sống, cô ấy cũng đâu biết anh đang đợi ở đây, làm sao mà đến được?

 

Chị nói với Tuấn Khanh: “Nếu Xảo Nhi biết anh đang chờ cô ấy ở đây thì tốt biết mấy.”

 

Không ngờ Tuấn Khanh lại đáp: “Chúng tôi đã hẹn rồi. Nếu không tìm thấy nhau, thì chờ ở đây.”

 

Tim chị tôi khẽ run lên.

 

Một lần chờ… là sáu trăm năm.

 

Nghĩ tới lúc Bằng T.ử cưới chị, từng thề non hẹn biển trọn đời bên nhau, giờ tóc còn chưa bạc sợi nào mà người đã mất tăm, để chị một mình gồng gánh khổ sở, mắt chị liền cay xè, nước mắt rơi xuống.

 

Tuấn Khanh vội hỏi chị làm sao vậy, vẻ mặt trông vô cùng lo lắng.

 

Chị vội nói không sao, chỉ là cát bay vào mắt.

 

Chị nói gì Tuấn Khanh cũng tin, anh tiến lại gần xem mắt chị, rồi bỗng cúi đầu xuống.

 

Chị chỉ cảm thấy mí mắt nóng lên, khi hoàn hồn thì thấy đôi mắt mình giống như vừa được chườm nóng ở spa, dễ chịu vô cùng.

 

Tuấn Khanh còn dẫn chị tới xem nơi anh ở, là một hang núi, nằm cao hơn gốc cây tùng một chút.

 

Người bình thường rất khó phát hiện hang này, vì muốn lên phải đu từ cây tùng sang bệ đá đối diện, rồi từ bệ đá bò sang phải ba bốn mét mới tới cửa hang.

 

Trước cửa hang là vực sâu vạn trượng, còn có một tảng đá lớn chắn ngang.

 

Dù có dùng ống nhòm cũng khó mà phát hiện nơi này có hang động.

 

Phải nói là Tuấn Khanh rất biết chọn chỗ.

 

Chị không leo lên được, Tuấn Khanh bế ngang eo chị, “vút” một tiếng đã lên tới cửa hang, giống hệt khinh công trong phim võ hiệp, quả thật rất đã.

 

Chỉ là trong hang âm u lạnh lẽo, ẩm ướt, có chỗ còn rỉ nước.

 

Ngày hôm sau lên lại, chị còn mang theo một tấm chăn thừa trong nhà, nghĩ có chăn sẽ dễ chịu hơn. Nhưng không ngờ… chính tấm chăn này lại gieo xuống mầm họa.

Chương trước Chương tiếp
Loading...