Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Làn Da Của Chị
Chương 2
8.
"Khặc khặc, lão Chu này, thuyền âm đâu có dễ làm thế. Da của Âm Nữ mà nuôi chưa đủ độ thì thuyền âm làm ra không lừa được con Ác Giao dưới sông đâu...
Thứ đó khôn ranh lắm, thuyền âm và Dương Đồng là vật tất yếu, thiếu một thứ cũng không được.
Chỗ Dương Đồng ông nhẹ tay chút, lần trước thấy ông đ.á.n.h thằng bé, tôi nhìn mà cũng thấy xót.
Mỗi ngày cho phơi nắng nhiều chút, ngày ba bữa cho ăn ngũ cốc thô là được rồi, đừng có đ.á.n.h c.h.ế.t thật đấy. Chúng ta không có thời gian để nuôi đứa Dương Đồng thứ hai đâu..."
Tôi nghe cuộc đối thoại của hai người, lúc đầu thì mù mờ, nhưng nghe kỹ xong thì sợ toát mồ hôi lạnh.
Ông nội không cho tôi vào nhà ban ngày, ngày ngày ép tôi phơi nắng, hóa ra là do bà đồng Tiêu chỉ đạo...
Tôi nghiến răng nghiến lợi, thầm thề, mụ già đồng cốt họ Tiêu ch.ó má này, sớm muộn gì cũng có ngày tôi trói bà ta lại phơi nắng mấy ngày liền.
Nhưng mà, Âm Nữ... là chị sao?
Chợt nhớ đến câu "âm khí nhập thể" bà Tiêu nói, mặt tôi trắng bệch, mồ hôi lạnh thấm ướt đẫm cả lưng.
Thảo nào ông nội không cho chị ra ngoài phơi nắng, thảo nào cửa nẻo trong nhà đều che lưới đen, thảo nào trong nhà mát lạnh thế, ông còn lắp điều hòa thổi gió lạnh suốt ngày...
Thảo nào da chị trắng thế, ông còn ngày ngày bôi sữa dưỡng thể, cho tắm sữa dê...
Hóa ra, ông nội đang nuôi da.
Ông nội là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, da dùng làm thuyền âm hoàn toàn không phải da dê như ông nói.
Mà là... phải dùng da của chị...
9.
Ông nội và bà Tiêu đi rồi, tôi nấp dưới gầm bàn thờ thêm một lúc nữa mới dám lén chạy ra.
Trên đường về nhà, tôi như người mất hồn, chân tay rụng rời.
Tình thương ông dành cho tôi và chị đều là giả dối sao?
Chúng tôi là những đứa trẻ ông tự tay nuôi lớn mà, chị yêu quý ông như vậy, thế mà ông lại nỡ...
Về đến nhà lúc nào không hay. Lạ thay, ông nội vẫn chưa về.
Không, tôi không thể để bi kịch nhân gian như vậy xảy ra trong nhà mình!
Nếu ông nội thực sự g.i.ế.c chị, sau này nhất định ông sẽ hối hận.
Không được, tôi phải cứu chị!!
Tôi định thần lại, c.ắ.n răng gõ cửa phòng chị.
"Chị ơi, chị có đang bận không?"
"Sao thế Tiểu Kiệt, có chuyện gì à?"
Tôi lấy chìa khóa ra, luống cuống mở cửa phòng chị.
"Nè, thằng quỷ nhỏ, cái này để phần cho em đấy, em ăn nhanh đi."
Chị xoa đầu tôi, đưa cho tôi một cái đùi gà được bọc trong túi nilon.
Tôi cầm cái đùi gà, nước mắt giàn giụa.
"Chị ơi, chị chạy mau đi, ông nội muốn g.i.ế.c chị đấy!!"
Chị lùi lại một bước, dùng ánh mắt kỳ lạ dò xét tôi.
"Tiểu Kiệt, có phải em biết chuyện gì rồi không..."
Tôi vừa khóc vừa kể lại chuyện vừa xảy ra trong miếu cho chị nghe, nhưng ánh mắt chị nhìn tôi lại càng kỳ lạ hơn.
"Tiểu Kiệt, nghe chị nói này... Thật ra thứ ông nội thật sự muốn làm, không phải là thuyền âm, mà là thuyền dương. Người thật sự nên chạy trốn, là em."
10.
Chị thở dài, véo véo má tôi.
"Lúc nãy ở trong miếu, ông và bà Tiêu có lẽ đã phát hiện ra em rồi. Họ sợ em bỏ trốn, muốn giữ chân em lại nên cố tình nói sai để đ.á.n.h lạc hướng em đấy."
Tôi như bị sét đ.á.n.h ngang tai, đầu óc trống rỗng.
"Chị... chị rốt cuộc đang nói gì vậy..."
Chị lắc đầu: "Tiểu Kiệt, ông nuôi chúng ta lớn là có mục đích cả. Thật ra từ rất sớm chị đã nghe lén ông và bà Tiêu nói chuyện.
Bà nội mất sớm, ông nội nhớ bà đến phát điên rồi.
Bà Tiêu bảo, tìm một bé trai sinh vào giờ Dương, mỗi ngày phơi nắng thật nhiều để tích lũy dương khí. Đợi bé trai đó đủ 15 tuổi, lột da nó làm thành thuyền dương. Vào ngày rằm tháng bảy, là có thể ngồi thuyền dương vượt qua Vong Xuyên gặp lại vong hồn người c.h.ế.t.
Chuyện Giao Long ăn thịt bà nội gì đó, đều là ông bịa ra lừa em thôi, mục đích là muốn em chịu khó phơi nắng.
Ông che lưới đen ở nhà, không cho chị phơi nắng, là vì dương khí của em quá nặng. Chị là con gái, dương khí quá nhiều dễ sinh bệnh mà c.h.ế.t yểu."
Tôi đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, đầu óc như bị ai thò tay vào khuấy đảo, hỗn loạn vô cùng.
Vậy nên, thứ ông nội thật sự muốn, là da của tôi?
"Hồi trước em còn nhỏ, chị không nói cho em biết là sợ em bỏ trốn rồi không sống nổi ở bên ngoài.
Giờ em lớn rồi, có thể tự lập được rồi.
Tiểu Kiệt, hai ngày nữa là đến rằm tháng bảy rồi, không có gì bất ngờ thì ông nội sẽ sớm ra tay thôi.
Nhớ kỹ, nếu ông gọi em một mình xuống tầng hầm sân sau, em tuyệt đối không được đi! Chị từng lén lẻn vào tầng hầm, nhìn thấy cả một bộ dụng cụ lột da..."
Tôi vừa định nói gì đó thì ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng của ông nội.
"Tiểu Kiệt, mày đâu rồi? Nhanh, xuống tầng hầm với ông lấy chút đồ..."
11.
Đầu óc tôi trắng xóa, đứng ngây ra đó không biết phải làm sao.
Những trận đòn roi và c.h.ử.i mắng của ông trước đây cứ như những thước phim quay chậm lướt qua trong đầu tôi.
"Đồ ch.ó má, ai cho mày trốn ở đây hóng mát, mày muốn c.h.ế.t hả?"
"Đồ súc sinh, lớn đầu rồi còn trộm uống sữa dê!! Cái đó là để cho chị mày dùng, hôm nay tao không đ.á.n.h c.h.ế.t mày không được..."
Hóa ra, tình thương ông dành cho tôi đều là giả, thảo nào ông cứ hay đ.á.n.h mắng tôi, ông là thật sự muốn tôi c.h.ế.t...
Đôi mắt tôi đỏ ngầu, vừa sợ hãi vừa căm phẫn.
"Tiểu Kiệt, mày c.h.ế.t đâu rồi, người đâu?"
Tiếng gọi của ông từ ngoài nhà vọng vào, tiếng bước chân cũng ngày càng gần.
Tôi nhào tới ôm chầm lấy chị một cái, muốn bảo chị đừng lo lắng, tôi sẽ tự bảo vệ mình.
Nhưng vừa chạm vào, tôi đã rùng mình ớn lạnh. Người chị lạnh toát, ôm chị mà cứ như đang ôm một tảng băng.
Không kịp nghĩ nhiều nữa, tôi vội giấu cái đùi gà vào trong n.g.ự.c, khóa cửa phòng chị lại.
Dù thế nào đi nữa, tôi tuyệt đối sẽ không xuống tầng hầm!
Tôi hít sâu một hơi, quay đầu bước ra ngoài.
Ông nội râu tóc dựng ngược, giận dữ trừng mắt nhìn tôi: "Đồ ch.ó c.h.ế.t, mày c.h.ế.t ở xó nào thế? Vừa nãy gọi mày không nghe thấy à?"
Ông giơ tay lên định đ.á.n.h, tôi đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, hận thù nhìn ông chằm chằm.
"Đánh đi! Ông đ.á.n.h c.h.ế.t tôi đi, tôi là do ông nhặt về, mạng cũng là ông cho, ông muốn lấy thì giờ tôi trả lại cho ông!!"
Tôi gào lên với ông, khản cả giọng, đau đớn tột cùng.
12.
Ông nội thấy bộ dạng tôi rất không bình thường, bàn tay đang giơ lên lại lặng lẽ hạ xuống.
Ông nhíu mày, liếc mắt về phía phòng chị, dường như đã hiểu ra điều gì.
"Tiểu Kiệt, cháu lại đây, ông có chuyện muốn nói với cháu."
Ông thở dài, chắp tay sau lưng bỏ đi. Lạ lùng thay, hướng ông đi không phải là hướng tầng hầm sân sau, mà là hướng cổng làng.
Trong lòng tôi bảy phần bi phẫn, ba phần khó hiểu, nhưng vẫn c.ắ.n răng đi theo.
Đi đến bên bờ sông Long, ông kéo tôi ngồi xuống tảng đá lớn bên bờ, tự mình lôi tẩu t.h.u.ố.c ra hút.
"Tiểu Kiệt, có phải chị nói gì với cháu rồi không?"
Vừa nghe câu này, tim tôi thót lại một cái.
"Ha ha, đừng có ngạc nhiên thế. Ông biết cháu và chị tình cảm tốt, nhưng mà chị cháu... nó không phải là người đâu."
Tôi vừa kinh ngạc vừa tức giận, bật cười vì những lời của ông.
"Ông ơi, cháu nói thẳng với ông nhé. Hôm qua những lời ông và bà Tiêu nói trong miếu cháu đều nghe thấy hết rồi, rõ ràng là ông muốn lấy da của chị làm thuyền âm, còn bắt cháu chịu khổ phơi nắng mỗi ngày!!"
Ông nhả ra một ngụm khói, ánh mắt thâm trầm.
"Thằng ngốc, tao biết thừa mày trốn dưới gầm bàn thờ rồi, mấy lời đó là lừa bà Tiêu đấy, đồ ngu ạ."
Tôi giật mình thon thót, ông nội vậy mà biết tôi ở dưới gầm bàn... mà lại không lôi tôi ra đ.á.n.h...
Ông cười khẩy, bình thản nhìn tôi.
"Ông nội mày họ Chu, tổ tiên là Chu Thương tướng quân, người cầm đao đi trước ngựa cho Quan Đế. Dù thế nào đi nữa, cũng không thể đ.á.n.h mày trước mặt Quan Đế gia được..."
Khóe miệng tôi giật giật, ông nội vậy mà là hậu duệ của Chu Thương, lần đầu tiên tôi nghe ông nhắc tới.
Nhưng tôi chợt nhớ ra tượng thần Chu Thương trong miếu Quan Đế, tay trống trơn, không hề có Thanh Long Yển Nguyệt Đao, chẳng phải ông bảo ngài ấy phụ trách vác đao sao?
13.
Tôi sực tỉnh, vội nhìn chằm chằm vào mắt ông.
Tôi có chút bực mình, vừa nãy suýt chút nữa bị ông đ.á.n.h lạc hướng.
Ông nội cười khẽ, gõ gõ tàn t.h.u.ố.c trong tẩu.
"Mười năm trước, ông nghĩ cách bắt được một con Long Nô ham ăn. Lúc đó cháu và con bé kia đều còn nhỏ, chắc không có ấn tượng gì. 'Thỏ khôn có ba hang', loài Giao Long gian xảo vô cùng, hang ổ không biết có bao nhiêu cái. Nếu không có Long Nô dẫn đường, muốn tìm sào huyệt của Giao Long còn khó hơn lên trời.
Haizz, lúc đó cũng là hết cách, Long Nô là quỷ hồn, âm khí quá nặng, chỉ có cơ thể của chị cháu mới có thể để nó ký sinh.
Cho nên, ông mới che kín mít cả nhà lại, vì Long Nô là quỷ hồn, không thể gặp ánh sáng.
Trước đây hay đ.á.n.h cháu, cũng là muốn tốt cho cháu.
Long Nô âm khí quá nặng, cháu không phơi nắng hàng ngày thì đã sớm bệnh c.h.ế.t rồi!
Sữa dê thuộc tính 'âm', nói là cho chị cháu tắm, thực ra là cho Long Nô ăn. Long Nô rất giữ của, cháu mà dám ăn đồ ăn của nó, nó nhất định sẽ nghĩ cách trả thù cháu."
Tôi kinh hãi tột độ, vừa định nói thì bị ông ngắt lời.
"Cháu nghe ông nói hết đã. Long Nô bản tính thích nói dối hại người, chị cháu bản tính lương thiện, hai đứa nó dùng chung một cơ thể. Bao nhiêu năm trôi qua, chúng nó sớm đã hòa làm một rồi, cho nên lời chị cháu nói, một chữ cháu cũng đừng tin!"
Tôi vừa kinh vừa giận, đầu óc sắp đặc lại như hồ dán, chuyện này mẹ kiếp cũng quá hoang đường rồi, trong người chị có một con quỷ ư?
Đột nhiên, nhớ lại chuyện ở trong miếu hôm đó, tôi dường như phát hiện ra lỗ hổng trong lời nói của ông.
"Không đúng! Thế ông giải thích thế nào về những lời ông nói với bà Tiêu! Ông đâu có lý do gì để lừa bà ấy? Hơn nữa, ông biết cháu nghe thấy thì chắc chắn sẽ tìm chị, ông không sợ cháu và chị bỏ trốn sao?"
Ông nheo mắt lại, nhìn tôi đầy vẻ chế giễu.
"Đồ ngu, bà Tiêu làm nghề gì hả, trừ tà bắt ma! Để bà ta biết trong người chị cháu có con Long Nô? Thì con Long Nô đó tuyệt đối không sống nổi... Muốn cứu bà nội cháu ra, đương nhiên không thể để bà Tiêu biết...
Còn về phần chị cháu, cháu có tin không, nó tuyệt đối sẽ không đồng ý bỏ trốn cùng cháu đâu. Nó đi đâu tìm được một nơi vừa có ăn có ở, lại vừa không phải gặp ánh sáng chứ..."