Làn Da Của Chị
Chương 1
Chị tôi là người con gái quý giá nhất trong làng, làn da chị trắng như tuyết, chẳng bao giờ bước chân ra cửa để tránh ánh mặt trời.
Ông nội nuôi mấy con dê, ngày nào cũng vắt sữa dê cho chị tắm.
Nhưng tôi chẳng hề ghen tị với chị chút nào, bởi tôi biết, bộ da của chị, ông nội có chỗ cần dùng tới.
1.
Tôi ghét ban ngày, nhất là những ngày nắng gắt. Bởi vì chỉ cần trời không mưa, ông nội sẽ đuổi tôi ra ngoài phơi nắng.
Bữa trưa, tôi ngồi xổm ở cửa gặm bánh ngô.
Trước mặt chị bày đầy một bàn thức ăn, riêng món mặn đã chiếm hết một nửa.
Tôi lén nhìn chị, trong nhà tối om, ban ngày ban mặt mà ông nội vẫn bật đèn tiết kiệm điện.
Dưới ánh đèn, chị trắng đến mức gần như trong suốt, hệt như một khối ngọc.
Tay phải chị cầm một cái đùi gà to tướng, gặm đến mỡ chảy đầy miệng.
Tôi vừa ăn bánh ngô, vừa nuốt nước miếng.
Trời nóng quá, nắng chiếu làm tôi không mở nổi mắt.
Đầu óc tôi choáng váng, hơi mụ mị đi, cái bánh ngô trong tay cũng bị mồ hôi làm ướt nhẹp.
Tôi thực sự không chịu nổi nữa, đành lén lút thò đầu vào bóng râm dưới mái hiên, muốn hóng chút mát.
Căn nhà cũ này mùa hè vốn không nóng, ông nội còn đặc biệt lắp điều hòa cho chị.
Tôi tham lam hít lấy hơi lạnh tỏa ra từ trong nhà, đầu óc tỉnh táo hơn hẳn.
Bất ngờ, ông nội tung một cú đá mạnh vào đầu tôi.
Tôi lăn lông lốc như quả bóng ra khỏi cửa, m.á.u mũi m.á.u miệng bắt đầu tuôn ra, cái bánh ngô trên tay cũng chẳng biết bay đi đằng nào.
"Đồ tạp chủng, tao đã nói với mày rồi, phải phơi nắng đến khi mặt trời lặn mới được về nhà. Mày mà còn dám thò đầu vào nữa, tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày."
2.
Tôi và chị đều là trẻ ông nội nhặt về, nhưng người trong làng đều nói chị là đứa con gái số hưởng nhất vùng này, còn tôi là thằng con trai số khổ nhất.
Chị không bao giờ bước ra khỏi phòng, chỉ cần chị muốn thứ gì ông nội đều mua cho.
Ông nội mua sữa dưỡng thể nhập khẩu về, ngày nào cũng bôi cho chị hai lần.
Tất cả cửa sổ và rèm cửa trong nhà đều được che bằng vải chống nắng màu đen dày cộp, sợ ánh nắng chiếu vào người chị.
Nhà nuôi mấy con dê, dê mẹ ngày nào cũng bị vắt sữa.
Nhưng tất cả sữa dê đều mang đi cho chị tắm hết.
Có lần, tôi lén uống một ngụm. Ông nội phát hiện ra liền treo tôi lên cửa đ.á.n.h cả buổi trời, roi tre gãy mất ba cây.
Ngày nào tôi cũng phải ra đồng làm việc, da dẻ cháy đen nhẻm, khắp người toàn sẹo do làm lụng.
Người làng hay trêu tôi: "Thằng bé chăm chỉ thế này, vào nhà ai cũng là cục vàng, tiếc là lại vào nhà lão Chu..." Mỗi lần thế tôi đều giả vờ không nghe thấy.
Thật ra, ông nội đối xử với tôi cũng không tệ lắm. Mỗi lần tôi ốm, ông đều cõng tôi đi bác sĩ.
Chỉ là, tôi vẫn có chút ghen tị với chị. Nếu được sống cuộc sống của chị mấy ngày, tôi c.h.ế.t cũng cam lòng.
Chị thật ra cũng rất thương tôi, ông nội không cho chị đụng vào kim chỉ nữ công.
Hồi trước có lần quần tôi bị rách, chị trộm cây kim khâu lại giúp tôi, ông nội phát hiện suýt nữa đ.á.n.h c.h.ế.t tôi. Chị phải quỳ xuống đất khóc lóc cầu xin ông đừng đ.á.n.h nữa, ông mới chịu dừng tay.
Tôi không hận ông nội, tôi và chị đều là trẻ bị bỏ rơi, không có ông nhận nuôi thì chúng tôi đã c.h.ế.t đói từ lâu rồi.
Ơn nghĩa này, tôi phải trả.
3.
Ăn cơm xong, tôi xử lý sơ qua vết thương trên mặt rồi bị ông nội gọi đi phụ làm thuyền.
Gần làng có một con sông lớn, nước chảy xiết, ngư dân bình thường rất khó bắt được cá.
Ông nội là lão ngư dân nổi tiếng trong vùng, hễ ông ra khơi đ.á.n.h cá thì không bao giờ về tay không.
Mọi chi tiêu trong nhà đều nhờ vào việc ông đ.á.n.h cá kiếm được.
Sau khi bóc vỏ một khúc gỗ hòe thượng hạng, tôi đã mệt đến mức không nhấc nổi tay.
"Ông ơi, ông định làm thuyền gì thế ạ? Sao lại dùng gỗ hòe, trước giờ ông toàn dùng gỗ tếch mà?"
Ông nội bỏ cái bào gỗ trên tay xuống, thở dài một hơi.
"Tiểu Kiệt, cháu mười lăm tuổi rồi, cũng coi như là người lớn, có một số chuyện nên nói cho cháu biết.
Cháu có biết con sông gần làng mình tên là sông gì không?"
Tôi gật đầu: "Sông Long mà ông, nghe nói hồi xưa có người thấy rồng ở dưới sông, nhưng mấy cái đó toàn lừa người thôi ông ơi."
Ông nội lấy tẩu t.h.u.ố.c ra, rít sâu một hơi, nhả ra vài vòng khói.
"Là thật đấy, dưới sông thật sự có rồng. Có điều, đó là một con Ác Giao, vẫn chưa thể coi là rồng hoàn toàn."
Tôi nhìn ông đầy vẻ không tin: "Sao có thể chứ..."
Ông nội thở dài, trong mắt lộ ra đôi chút đau khổ.
"Năm đó, sông Long bất ngờ lũ lụt, bà nội cháu đang thu lưới trên thuyền, ông lên bờ buộc lại neo thuyền. Nước dâng quá nhanh, thuyền lật úp ngay tức khắc, bà ấy không chạy kịp.
Ông cậy mình bơi giỏi, định nhảy xuống cứu bà. Nhưng vừa định xuống sông thì thấy dưới nước trồi lên một cái đầu rồng to như cái chum nước, một ngoạm nuốt chửng bà nội cháu."
4.
Đầu óc tôi trống rỗng trong tích tắc, da gà nổi lên rần rần.
"Dưới sông Long... lại thực sự có rồng sao..."
Ông nội gõ gõ tẩu t.h.u.ố.c, giũ tro tàn bên trong ra.
"Rồng cái rắm, một con Ác Giao ăn thịt người thôi. Cháu không phải muốn biết tại sao lại dùng gỗ hòe làm thuyền à? Ông nói thật cho cháu biết, là để làm thuyền âm, g.i.ế.c c.h.ế.t con Ác Giao đã ăn thịt bà nội cháu!"
Ông nội trợn tròn mắt, ánh mắt lộ vẻ hung dữ.
"Trẻ con tụi bay không hiểu đâu, người bị hổ ăn thịt, hồn làm trành cho hổ; người bị rồng ăn thịt, hồn làm nô lệ cho rồng. Hồn phách của họ sẽ vĩnh viễn bị giam cầm bên cạnh hổ và rồng, muôn đời không được siêu sinh.
Ông già rồi, ông không muốn xuống suối vàng rồi mà vẫn không gặp được bà nội cháu. Cho nên, con Ác Giao dưới sông kia phải c.h.ế.t!"
Tôi nghe mà khô cả cổ họng, m.á.u nóng sôi sục.
Ông nội ngầu thật, lớn tuổi thế này rồi mà còn định đi g.i.ế.c rồng... đó là rồng đấy nhé...
"Gỗ hòe mang tính âm, bên ngoài bọc thêm một lớp da dê là có thể làm thành thuyền âm. Loài Giao Long súc sinh này mồm miệng kén chọn lắm, không ăn đồ c.h.ế.t. Chỉ có dùng cách này mới lừa được nó.
Đến lúc đó ông sẽ thả lên thuyền một con heo béo đã cho ăn đẫm t.h.u.ố.c mê, không tin là nó không mắc bẫy!"
Tôi nghe mà tấm tắc khen lạ, thảo nào trong nhà nuôi nhiều dê cái thế, hóa ra còn có công dụng này.
"Tiểu Kiệt, cháu có biết tại sao ngày nào ông cũng ép cháu phơi nắng không?"
Tôi nín thở, ngượng ngùng lắc đầu.
Vấn đề này tôi nghĩ mấy năm nay rồi mà quả thực nghĩ không ra. Tôi từng quy kết là do ông nội có sở thích quái đản nào đó...
"Hê hê, thuyền âm âm khí quá nặng, cần Dương Đồng* chèo thuyền, nếu không ắt gặp chuyện chẳng lành. Ông già này dương khí không đủ, chỉ đành ngày ngày ép cháu phơi nắng để tích lũy dương khí thôi."
*Đứa trẻ mang khí dương
5.
Đi trên con đường đất nhỏ trong làng, đầu óc tôi toàn là những lời ông nội vừa nói.
Mặc dù Giao Long nghe thì đáng sợ thật, nhưng ông nội vất vả nuôi tôi và chị khôn lớn, cái mạng này có trả lại cho ông thì đã làm sao...
Tôi thầm thề, nhất định phải nghe lời ông, mỗi ngày phơi nắng nhiều hơn, tích dương khí, cố gắng giúp ông thực hiện nguyện vọng g.i.ế.c rồng cứu bà.
Đúng giữa trưa, mặt trời treo cao trên đỉnh đầu, tiếng ve kêu inh ỏi không dứt.
Tôi ngồi xổm ở bãi đất trống bên cạnh miếu Quan Đế, bị nắng chiếu đến đắng cả miệng, hoa cả mắt.
Không xong rồi... thật sự sắp không chịu nổi nữa rồi... Tôi cảm thấy mình bị say nắng khá nặng, ý thức bắt đầu mơ hồ.
Trong cơn mê man, tôi gắng gượng đứng dậy, trốn vào trong miếu Quan Đế để tránh nóng.
Trong miếu rất mát, mùi hương khói thoang thoảng rất dễ chịu, gương mặt uy vũ anh tuấn của Quan Đế gia làm người ta cảm thấy rất an toàn. Nhưng lạ một cái là, trên tay Quan Đế gia không cầm đại đao.
Tôi nằm vật ra đất, cơn buồn ngủ ập đến như thủy triều.
Ngay lúc tôi đang ch.óng mặt hoa mắt sắp ngủ thiếp đi thì bỗng nghe thấy một giọng nói rè như tiếng chiêng vỡ.
"Khà khà khà, đây không phải thằng nhóc nhà lão Chu sao, sao lại ngủ ở đây thế này."
Tôi kinh hãi trong lòng, cả người tỉnh hẳn ngủ.
Tôi vội vàng ngồi dậy, định thần nhìn kỹ, một bà lão dáng người cao lớn, dung mạo xấu xí xuất hiện trước mắt tôi, là bà Tiêu.
6.
Bà Tiêu là bà đồng trong làng, tướng mạo vừa dữ vừa xấu. Nhất là hai bên khóe miệng bà ta mọc hai cái nốt ruồi, trên mỗi nốt ruồi lại có một sợi lông trắng dài, trông như con chuột cống.
Trẻ con trong làng đứa nào cũng sợ bà ta, sau lưng toàn gọi là "Lão bà chuột".
"Khặc khặc, lại bị ông mày đuổi ra ngoài à?"
Bà Tiêu cười mà nghe như khóc, đôi mắt bà ta vừa to vừa tròn, nhìn mà khiến tôi rùng mình một cái rõ mạnh.
Tôi nuốt nước bọt, theo bản năng lùi về phía sau hai bước.
"Cháu chào bà Tiêu, cháu vừa bị say nắng, khó chịu quá mới vào đây nghỉ một lát. Xin bà ngàn vạn lần đừng nói cho ông cháu biết là cháu từng vào đây..."
Bà Tiêu cười "khặc khặc", phẩy phẩy tay, ra hiệu cho tôi đi.
Tôi cúi chào bà ta một cái, quay đầu chạy biến ra ngoài.
"Khoan đã!"
Giọng nói như ác quỷ của bà Tiêu đột nhiên vang lên, bước chân tôi khựng lại, mồ hôi lạnh toát ra ngay lập tức.
"Nhóc con, ta nhìn cháu cũng thuận mắt, bà đây phá lệ giúp cháu một lần. Gần đây cháu có phải hay bị tay chân bủn rủn, đầu váng mắt hoa không?"
Tôi ngẩn người, gật đầu một cách máy móc.
"Thằng ngốc, cháu bị âm khí nhập thể, tà khí ám vào người rồi. Cầm lấy cái này, nó có thể giúp cháu trừ tà chắn tai ương."
Mặt tôi tái mét, da gà da vịt dựng hết cả lên.
Âm khí? Không phải là thứ dơ bẩn gì chứ... nhưng dạo này tôi cũng đâu có gặp ác mộng...
Bà Tiêu đưa cho tôi một miếng ngọc bội to cỡ bàn tay, tỏa ra ánh sáng xanh biếc.
Trông nó... giống hệt một cái vảy cá khổng lồ.
"Cầm lấy đi, chàng trai, cháu có duyên với nó đấy."
Tôi gượng gạo nặn ra một nụ cười, trong lòng sợ hãi tột độ, cảm ơn bà Tiêu xong là cắm đầu bỏ chạy.
7.
Trên đường về nhà, trong đầu tôi toàn là câu "âm khí nhập thể" của bà Tiêu.
Bà già này bình thường cứ thần thần bí bí, không phải là đang dọa mình đấy chứ...
Trước đây xem tin tức, cũng thấy mấy tên thầy bói vô đạo đức lừa dân chúng bỏ tiền mua nước bùa, thứ đó hại c.h.ế.t không ít người rồi.
Nhưng trước giờ tôi đâu quen biết bà Tiêu, vả lại bà ta cho tôi đồ cũng không lấy tiền, thế bà ta mưu cầu cái gì chứ...
Nghĩ không thông, thật sự nghĩ không ra.
Về đến cửa nhà, tôi thấy cửa khóa, ông nội không có nhà.
Tôi sờ vào túi quần, chợt phát hiện chìa khóa đâu mất rồi.
Tôi hoảng hốt ngay tức khắc, năm ngoái từng làm mất chìa khóa một lần, bị ông đ.á.n.h gãy hai cái răng.
Nhớ lại dáng vẻ đ.á.n.h tôi như điên dại của ông, tôi sợ run cả người, vội vàng quay lại tìm chìa khóa.
Quay ngược lại đường cũ, đi thẳng một mạch về đến cửa miếu. Tôi c.ắ.n răng, đ.á.n.h liều đi vào trong miếu.
Bên trong không có một bóng người, chiếc chìa khóa nằm im lìm cạnh góc bàn thờ.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, cầm chìa khóa vừa định đi ra ngoài thì ngoài cửa bỗng vang lên giọng nói quen thuộc.
"Bà đồng Tiêu, bộ da của Âm Nữ phải nuôi đến bao giờ? Cái thân già này ngày nào cũng đi đ.á.n.h cá, sắp nuôi không nổi nữa rồi."
C.h.ế.t tiệt, là ông nội! Nếu để ông nhìn thấy tôi ở trong miếu, chắc chắn sẽ tưởng tôi vào đây trốn nắng lười biếng, ông sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t tôi mất!!
Tôi cuống đến toát mồ hôi hột, bỗng nhìn thấy cái bàn thờ được phủ kín mít, tôi nhanh trí chui tọt xuống gầm bàn thờ.