Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Ký Ức Không Hoàn Chỉnh
Chương 4
27
Năm đó, một đứa trẻ non nớt ngu muội là tôi đã tin lời bà nội, quyết định dùng việc tắm rửa để chứng minh tình yêu dành cho em gái.
Tôi yêu em, cho nên tôi phải tắm cho em thật sạch sẽ, trang điểm cho em thật xinh đẹp, không chỉ để những con vật nhỏ thích em, mà còn để tất cả những đứa trẻ trên thế giới này đều thích em.
Rốt cuộc ai là người đã bế em gái từ nhà trong ra phòng tắm?
Là chính tay tôi bế em vào? Hay là bà nội giúp tôi bế vào?
Tôi nhớ không rõ nữa.
Nhưng tôi có thể nhớ rành rành rằng trong phòng tắm lúc đó em gái không hề kêu la t.h.ả.m thiết, không phát ra bất cứ âm thanh nào.
Điều này chứng tỏ, trước khi nhiệt độ nước tăng lên, em ấy đã sớm mất đi tri giác.
Ai đã tước đoạt tri giác của em? Lẽ nào là bà nội sao? Là những viên t.h.u.ố.c nhỏ của bà nội sao?
Câu hỏi này tôi vẫn chưa dám khẳng định chắc chắn nhưng câu hỏi tiếp theo đã lập tức nhảy vọt vào tâm trí.
Chú vốn tính nóng nảy, lại thương con gái vô ngần. Tôi tắm c.h.ế.t em gái, chú nhất định sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t tôi.
Lẽ nào bà nội lại không nghĩ đến điều đó?
Năm tôi năm tuổi, dân thôn nói mẹ là đồ tể. Năm tám tuổi, khi đứng xem bố luộc sủi cảo, tôi phát hiện ra chính mình mới là đồ tể.
Cho đến tận giây phút này, tôi rốt cuộc cũng vỡ lẽ tôi hoàn toàn không phải là đồ tể. Tôi chỉ là một thanh đao bị đồ tể cầm trong tay mà thôi.
Bà nội dùng xong thanh đao trong tay, còn muốn bẻ gãy luôn thanh đao đã nhuốm m.á.u này.
Thế này gọi là gì? Một mũi tên trúng hai đích chăng?
Giả như hôm đó, chú thím về nhà trước mẹ, nhìn thấy tôi đang hì hục đun củi thì sẽ ra sao?
Giả như mẹ không cõng cái bao tải lớn kia rời đi, mà vì quá kinh hãi cứ mặc kệ để cả nhà phát hiện ra cảnh tượng trong phòng tắm thì tôi sẽ ra sao?
Chẳng còn nghi ngờ gì nữa, kết cục của tôi nhất định sẽ rất thê t.h.ả.m.
Và đó chính xác là kết quả mà bà nội mong muốn, phải không?
Năm xưa bà tự xưng “đang ngủ”, là để trút bỏ trách nhiệm, phòng ngừa chú trút giận lên đầu bà.
Giờ đây bà thản nhiên thừa nhận, là vì chú từ lâu đã có gia đình mới và những đứa con mới, sẽ chẳng bao giờ bận tâm đến cái con bé Tiểu Nha Đầu c.h.ế.t yểu năm nào nữa.
28
Ngọn lửa củi dưới đáy nồi tắm, đã cháy rực suốt nhiều năm ròng. Trong nồi nước sôi sùng sục, thứ bị luộc nát bét chính là lương tâm của tôi.
Đao xét cho cùng vẫn là đao. Máu dính trên đao cũng thật sự là m.á.u.
Nói gì đi nữa, người châm lửa là tôi, người thêm củi cũng là tôi. Tôi chỉ cần sống thêm một ngày, là thêm một ngày phải chịu đựng sự giày vò. Nỗi đau khổ tột cùng về mặt tinh thần này, từng khiến tôi vô số lần nảy sinh ý định tự vẫn.
Cho đến một ngày của nhiều năm sau, một cuộc hội ngộ kỳ diệu đã tạo nên bước ngoặt ch.óng mặt cho cốt truyện.
Năm hai mươi lăm tuổi, tôi gặp lại mẹ tôi.
Không phải là người dì được tôi gọi bằng tiếng “mẹ” kia, mà là người mẹ thật sự, người mẹ ruột thịt của tôi.
Mẹ không hề c.h.ế.t. Mẹ thậm chí không bị phán bất cứ hình phạt nào.
Điều khiến tôi kinh ngạc hơn cả là sau khi công an tiến hành điều tra xong, họ đã phóng thích mẹ trắng án. Trong suốt hai mươi năm qua, mẹ sống ở một thành phố khác, nhận trợ cấp của nhà nước, sống một cuộc đời khá tốt.
Từ chính miệng mẹ, tôi đã được nghe một phiên bản hoàn toàn khác của câu chuyện.
Và phiên bản mới toanh này, không chỉ lật đổ toàn bộ những suy đoán trước đó của tôi, mà còn triệt để đảo lộn cả tam quan của tôi.
29
Khi gặp lại mẹ, mẹ đang đi lại bồn chồn dưới lầu khu tôi ở, dò hỏi hàng xóm về tên của tôi.
Hai mẹ con tôi nhìn nhau đăm đăm, ngập ngừng, sững sờ rồi từng bước tiến lại gần, ôm chầm lấy nhau thật c.h.ặ.t. Hàng ngàn vạn lời muốn nói nghẹn lại trong cổ họng, cả hai đều nức nở không thốt nên lời.
Những năm qua, tôi chưa bao giờ dò hỏi tung tích của mẹ. Càng không dám tra cứu kết quả phán quyết năm xưa trên mạng.
Bởi vì tôi sợ.
Tôi không dám đối mặt với kết quả tồi tệ nhất. Tôi ngây thơ cho rằng chỉ cần tôi không đi nghe ngóng, không đi tìm, không đi hỏi thì vận mệnh của mẹ sẽ giống như con mèo của Schrodinger, sẽ có một nửa cơ hội là vẫn còn sống.
Và khoảnh khắc này, nhà vật lý vĩ đại Schrodinger đã x.é to.ạc cái hộp trong thí nghiệm tưởng tượng ấy ra, bế chú mèo tội nghiệp ra ngoài.
Mẹ tôi vẫn còn sống!
“Mẹ ơi, con xin lỗi! Đều tại con hại mẹ!” Tôi quỳ rạp xuống đất, nước mắt tuôn rơi rào rạt như vòi nước bị hỏng van.
Tôi nghĩ chắc là mẹ vừa mãn hạn tù rồi được thả ra. Người khiến mẹ phải chịu oan ức là tôi, thế mà tôi lại hèn nhát đến mức không dám đi dò la tung tích của mẹ.
“Đều tại con! Là con đã hại c.h.ế.t em gái! Con đáng c.h.ế.t! Con đáng c.h.ế.t!”
Tôi tự tát mạnh vào mặt mình: “Con là thứ súc sinh không bằng cầm thú, con đã hại c.h.ế.t em gái, còn hại cả mẹ! Mẹ ơi, mẹ hận con thì cứ đ.á.n.h c.h.ế.t con đi! Con đền mạng cho mẹ!”
Mẹ nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi, đỡ tôi đứng dậy. Khuôn mặt mẹ lộ ra biểu cảm vừa dịu dàng lại vừa xót xa.
“Tiểu Ngư Nhi, con đúng là đồ ngốc.”
Mẹ chớp chớp mắt, mỉm cười đầy bí ẩn nói: “Con thật sự nghĩ rằng con đã hại c.h.ế.t em gái con sao?”
Tôi nhìn mẹ, sững sờ.
Mẹ nói tiếp: “Con thật sự nghĩ rằng năm đó từ trong cái nồi kia, thứ mẹ vớt lên là em gái con sao?”
30
Tiếp theo, mẹ lại nói với tôi một câu nữa.
Chính câu nói ngắn ngủi này, đã vớt lương tâm của tôi từ trong cái nồi nước sôi sục kia lên. Sau đó mẹ kể lại rành mạch toàn bộ ngọn nguồn sự việc.
Phiên bản hoàn toàn mới của câu chuyện này, đã từng chút từng chút khâu lại, chữa lành trái tim thối rữa của tôi, khiến tôi sôi sục nhiệt huyết, chấn động tinh thần, đồng thời cũng khiến tôi da đầu tê dại.
Lúc đứng xem bố luộc sủi cảo, cái đứa trẻ ngây thơ vui vẻ là tôi đã c.h.ế.t đi mãi mãi.
Lúc nói chuyện với mẹ, cái kẻ bị mặc cảm tội lỗi giày vò là tôi cũng đã vĩnh viễn c.h.ế.t đi.
Một “tôi” mới toanh đã được tái sinh.
Tôi đã hiểu tiếp theo mình nên làm gì rồi.
Tôi phải đem toàn bộ những thống khổ mà tôi đã phải gánh chịu, trả lại gấp bội, giáng thẳng xuống đầu kẻ đầu sỏ đã gây ra mọi chuyện.
31
Mười năm sau.
Năm ba mươi lăm tuổi, tôi sự nghiệp thành đạt, vinh quy bái tổ.
Đêm giao thừa tuyết rơi trắng trời, tôi phanh xe lại trước cửa căn nhà cũ ở quê, tay xách nách mang đủ thứ hàng hiệu đắt tiền cùng trái cây nhập khẩu bước qua cổng viện.
Bà nội ngoài tám mươi tuổi liệt giường nằm bẹp ở phòng trong, đôi chân cứng đờ đã không thể khoanh lại được nữa. Nếp nhăn trên mặt bà chằng chịt, mái tóc rối bù như một đống tuyết bẩn thỉu, lưng còng gập xuống như một kẻ gù.
Tôi nghe nói, hiện giờ bà đã không thể đi lại được nữa, ngay cả nhích một bước cũng phải có người dìu dắt.
Bà mặc một chiếc áo bông đỏ mới toanh, toét miệng cười, vui vẻ chào đón đứa cháu gái hiếu thảo là tôi cùng đống quà cáp trên tay.
“Ái chà, về thì về, còn mang theo nhiều đồ thế này làm gì cơ chứ?” Bà vừa lúng b.úng cằn nhằn bằng cái miệng móm mém rụng hết răng, vừa vươn tay đỡ lấy túi đồ của tôi.
Tôi lôi ra một chiếc hộp nhỏ, lấy ra một đôi bông tai bằng vàng ròng tinh xảo vô cùng.
“Bà nội, đây là cháu mua cho bà đấy. Mang từ chuyến công tác Nam Mỹ về, ở trong nước không mua được đâu ạ. Cháu phải mòn gót giày mới tìm được kiểu dáng hợp với bà thế này, để cháu đeo thử cho bà xem nhé!”
Bà nội nhìn thấy món trang sức vàng óng ánh, khuôn mặt nhăn nheo dúm dó cười tít mắt như một mớ bòng bong.
“Cháu này, bà đã ngần này tuổi rồi, còn đeo mấy thứ này, chẳng phải sẽ biến thành lão yêu quái sao?” Bà cười khà khà nói nhưng vẫn vươn tai về phía tôi.
Tôi cười nhạt một tiếng, tháo đôi khuyên tai cũ của bà xuống, xỏ chiếc chốt vàng sáng ch.ói qua lỗ tai bà. Đôi bông tai hình con cá vàng điểm xuyết đôi mắt bằng hồng ngọc, treo ngược trên dái tai chảy xệ của bà nội, nhẹ nhàng đung đưa theo nhịp gật gù của bà.
“Đeo vào rồi thì bà đừng tháo ra nữa nhé, bà xem, đẹp biết bao nhiêu.”
Tôi giơ một chiếc gương tròn lên cho bà soi, trong gương phản chiếu khuôn mặt già nua xấu xí hệt như một mụ phù thủy.
Tôi ghé sát vào má bà, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc bà.
“Bà đã nói từ lâu rồi mà, vẫn là cháu gái hiểu chuyện nhất.” Bà nội vừa soi gương vừa lẩm bẩm: “Mấy thằng cháu trai thối tha kia, hết đứa này đến đứa khác chỉ biết chạy ra ngoài đ.á.n.h mạt chược, chẳng bao giờ mua cho bà thứ gì.”
Hơi thở hôi hám của bà phả vào mũi tôi, khiến tôi cảm thấy buồn nôn.
Ngay lúc này đây, cứ thế bóp c.h.ế.t bà ta, c.ắ.n đứt cổ bà ta... Sự hưng phấn khát m.á.u khiến tôi rùng mình một trận.
Nhưng tôi đã kiềm chế được sự xúc động. Không thể phá hỏng kế hoạch.
Bà ta phải có một cái c.h.ế.t thuộc về riêng mình.
Trên bàn ăn tối giao thừa bày một bát súp cá diếc trắng như sữa. Con cá diếc c.h.ế.t chìm nổi lềnh bềnh giữa những lát đậu phụ và hành lá.
“Bà nội, bà xem đôi bông tai này của bà, có giống con cá diếc này không?”