Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Ký Ức Không Hoàn Chỉnh
Chương 3
17
Tôi khoanh một dấu hỏi chấm to đùng bên cạnh điểm mâu thuẫn thứ hai.
Điểm mâu thuẫn thứ ba cũng là điểm quan trọng nhất, chính là câu “Cẩn thận” mà mẹ đã hét với tôi. Điểm này đã phân tích kỹ rồi, không cần nói dông dài thêm nữa.
Tôi mơ hồ cảm thấy, đằng sau những nghịch lý này, đang che giấu một thứ gì đó vô cùng đáng sợ, không thể thấy ánh mặt trời.
Nhưng dù làm thế nào tôi cũng không thể nắm bắt được nó.
Những điểm mâu thuẫn này ngày đêm ám ảnh quấn lấy tôi, khiến ban ngày nghe giảng thì lơ đãng, ban đêm đi ngủ lại gặp ác mộng. Đã có lúc tôi cảm thấy mệt mỏi, muốn quên đi tất cả. Xét cho cùng thì mọi chuyện cũng đã trôi qua quá lâu rồi, còn mẹ tôi cũng đã bị xóa sổ hoàn toàn khỏi thế giới của tôi.
Sự thật có được tìm ra hay không, đều chẳng hề hấn gì đến cuộc đời tôi. Bố thường xuyên nhắc tôi: “Đừng để ánh mắt mắc kẹt ở quá khứ, phải nhìn về phía tương lai.”
Thế nhưng tôi vẫn cảm thấy quá khứ vô cùng quan trọng. Tôi là một người hoài niệm, tôi cứ cố tình thích ngoái nhìn về quá khứ đấy.
Vì vậy tôi quyết định, tiếp tục truy tìm, cho đến khi đào ra được lời giải đáp.
18
Khoảnh khắc lóe lên tia sáng, ập đến một cách thật tình cờ.
Mùa đông năm nhất đại học, nhà trường đồng loạt làm thủ tục chuyển hộ khẩu tập thể cho sinh viên. Lúc xếp hàng đến lượt tôi, tôi đưa sổ hộ khẩu của mình cho cô giáo phòng hộ tịch. Cô lật giở vài trang, có chút kỳ lạ hỏi tôi: “Em đứng tên riêng một sổ hộ khẩu à?”
Tôi gật đầu xác nhận.
Cô giáo giữ sổ hộ khẩu của tôi lại, không giải quyết cho tôi, bảo là phải vào hệ thống kiểm tra trước đã. Mãi đến lúc đó tôi mới ngớ ra, các bạn học khác đều chung sổ hộ khẩu với gia đình.
Còn sổ hộ khẩu của tôi, chỉ có một mình tôi, tôi là chủ hộ. Trong ấn tượng của tôi, từ nhỏ tôi đã độc chiếm cả một cuốn sổ hộ khẩu rồi.
Chẳng lẽ có vấn đề gì sao?
Tôi lên mạng tra cứu một chút mới vỡ lẽ trẻ vị thành niên không được phép lập hộ khẩu riêng, bắt buộc phải nhập hộ khẩu theo bố hoặc mẹ, nếu không rất có thể thuộc diện hộ khẩu khống, sai quy định.
Thật kinh ngạc. Tôi chưa từng biết đến chuyện này.
Đầu ngón tay tôi lướt nhanh trên màn hình, cho đến khi hai chữ thu hút sự chú ý của tôi:
“Vượt chuẩn”
Tôi nhìn không rõ, dụi mắt nhìn thêm lần nữa:
“Trước đây có một số gia đình, để trốn tránh việc nộp phạt vì sinh đẻ vượt kế hoạch, sẽ lập hộ khẩu riêng cho đứa con gái đầu lòng, khi làm hộ khẩu sẽ nói dối là đã cho họ hàng nhận nuôi, hoặc không phải là con ruột do mình sinh ra. Làm như vậy, sau này sinh thêm con trai, sẽ dễ dàng làm hộ khẩu hơn.
Sinh con trai xong, thứ tự của bé trai trong sổ hộ khẩu sẽ xếp ngay sau người lớn, sở hữu thân phận là “con trai trưởng”...”
Đọc đến đây, đầu óc tôi ong lên như có thứ gì đó vừa nổ tung.
19
Tôi luôn cho rằng mình lớn lên trong tình yêu thương.
Mãi đến sau này, khi dì sinh cho bố một cậu con trai, bố mừng rơi nước mắt, tôi cũng chẳng mảy may nghi ngờ điều gì. Bố quan tâm đến em trai nhiều hơn, quan tâm đến tôi ít đi. Tôi chỉ nghĩ là do em trai còn nhỏ, đương nhiên phải được thiên vị.
Dì tươi cười với em trai nhiều hơn, cười với tôi ít đi. Đó lại càng là chuyện hợp tình hợp lý.
Chuyện “Trọng nam khinh nữ” trừu tượng và xa lạ kia, làm sao có thể xảy ra với tôi được?
Tôi lập tức gọi điện cho bố, vặn hỏi về vấn đề hộ khẩu của mình: “Tại sao con lại có sổ hộ khẩu riêng vậy bố? Cô giáo bảo thế này là không hợp lệ!”
“Sao có thể không hợp lệ được?” Bố nói: “Năm xưa bố nhờ quan hệ làm hộ khẩu cho con, không có chút vấn đề nào hết...”
“Sao cơ ạ?”
Tôi nắm bắt được trọng tâm trong lời của bố: “Tại sao lại phải nhờ vả người ta để làm hộ khẩu riêng cho con?”
“Haiz...” Bố chần chừ một chút, ấp úng nói nhỏ: “Là bà nội con bảo làm thế mà! Vốn dĩ bố không có ý định này. Bà nội con muốn có cháu trai... Ây da, nói mấy chuyện này làm gì cơ chứ! Con cứ bảo cô giáo, hộ khẩu của con không có vấn đề gì đâu...”
Bà nội tôi...
Tôi đã phát hiện ra lỗ hổng của câu chuyện nằm ở đâu rồi. Giống như một mảnh ghép được đặt vào đúng vị trí của bức tranh, một chuỗi tình tiết đứt gãy vốn có, đột nhiên lại có thể xâu chuỗi liền mạch với nhau.
Khi hồi tưởng lại câu chuyện năm năm tuổi ấy, tôi đã bỏ quên mất vai trò của bà nội tôi.
20
Trong cái buổi chiều mà nước trong nồi tắm sôi sục cuồn cuộn ấy...
Trong nhà ngoài tôi, em gái và người mẹ xuất hiện sau đó ra, vẫn còn một người nữa! bà nội của tôi.
Sau khi sự việc xảy ra, tôi đã từng hỏi bà: “Em gái đi đâu rồi ạ? Có phải mẹ làm em gái biến mất không?”
Bà nội lắc đầu bảo không biết, bởi vì bà vẫn luôn ngủ.
Thực sự là như vậy sao?
21
Từ khi lên thành phố sống, tôi rất hiếm khi gặp lại bà nội.
Đến mức rất nhiều chuyện liên quan đến bà đều đã phai nhạt dần trong ký ức.
Kỳ nghỉ đông, tôi lấy cớ đi dạo cho khuây khỏa, một mình bắt xe về quê để nhặt nhạnh lại những ký ức về bà.
Lúc gặp lại, bà vẫn giống hệt như hơn mười năm trước, ngồi khoanh chân trên chiếc giường ở gian trong. Nếp nhăn trên mặt bà nhiều hơn, tóc bạc hơn, lưng còng hơn nhưng khuôn mặt vẫn là dáng vẻ mà tôi quen thuộc.
Ánh nắng vương trên mái tóc mai hoa râm của bà, bà mỉm cười nhìn tôi.
Đột nhiên một chi tiết ký ức chí mạng giáng mạnh vào tâm trí tôi.
Chiếc giường này rất lớn.
Mỗi buổi trưa thuở nhỏ, bà nội, tôi và em gái, ba người chúng tôi đều ngồi trên chiếc giường này. Bố mẹ và chú thím đều phải ra đồng làm việc. Ban ngày ở nhà chỉ có ba bà cháu.
Chúng tôi đã trải qua vô số buổi chiều trên cùng một chiếc giường.
Khung cảnh này là ký ức được xếp chồng lên nhau từ vô số buổi chiều.
Bà nội chưa bao giờ ngủ vào ban ngày, ban đêm cũng thường xuyên than phiền bị mất ngủ. Bà có một loại t.h.u.ố.c viên nhỏ kỳ diệu, tối trước khi đi ngủ uống một viên là có thể chìm vào giấc mộng - bà từng cho tôi xem loại t.h.u.ố.c này, nó được cất trong ngăn kéo ngay tầm tay bà. Trót tò mò, tôi từng lén nếm thử một viên nhưng vì quá đắng nên vội vàng nhổ ra ngay.
Bởi vậy mới nói, buổi chiều hôm đó, rất có thể tôi đã bế em gái đi ngay dưới mí mắt của bà nội.
Chính bà nội đã trơ mắt nhìn tôi bế em gái đi.
22
Trở lại căn nhà nhỏ chốn thôn quê thuở ấu thơ, những ký ức trôi chảy ùa về trong tâm trí.
Bà nội rất thích kể chuyện cho tôi nghe. Bà thích nhất là kể những câu chuyện về việc đi tắm.
“Chó không thích tắm nên người nó hôi rình. Chó chạy đi tìm ếch chơi, ếch kêu ộp ộp bảo, cậu bẩn quá, tớ không chơi với cậu đâu. Chó lại chạy đi tìm mèo, mèo bịt mũi bảo: cậu hôi quá, cậu tránh xa tớ ra một chút...”
Tôi bị những câu chuyện nhỏ đơn giản ấy chọc cười khúc khích.
Lúc này bà nội sẽ chỉ tay vào em gái đang ngồi cạy kẽ chân bên cạnh, nói với tôi: “Cháu xem, em gái cháu có bẩn không?”
“Bẩn ạ!” Tôi cười hi hi gật đầu.
Cô em gái hai tuổi ngây ngốc cười rạng rỡ, cạy đám cặn bẩn trong kẽ ngón chân ra rồi nhét vào miệng, sau đó lộ ra vẻ mặt vô cùng thỏa mãn.
“Tiểu Nha Đầu, cháu bẩn quá đi mất!”
Bà nội phóng đại chỉ vào em gái, dùng giọng điệu như đang hát tuồng nói: “Cháu bẩn thế này, ch.ó, mèo với ếch đều không thèm chơi với cháu đâu!”
Mỗi lúc như vậy, tôi vừa thấy buồn cười, lại vừa cảm thấy có chút xót xa đồng cảm. Em gái bẩn thế này, đến cả những con vật nhỏ cũng chẳng muốn chơi cùng em.
Tại sao em gái lại để lại ấn tượng “ở dơ” trong tôi?
Chính là bắt nguồn từ những câu chuyện của bà nội.
23
Quân cờ domino đầu tiên bị xô đổ, kéo theo một chuỗi phản ứng dây chuyền, càng có nhiều ký ức cuồn cuộn ập đến.
Tôi từng nói, một trong những ký ức hạnh phúc nhất thời ấu thơ của tôi là được ngâm mình trong làn nước nóng ấm áp, mẹ dùng khăn lau người cho tôi, còn bà nội ngồi ngoài tường thêm củi.
Lúc tôi thấy lạnh, mẹ sẽ nói vọng ra ngoài: “Mẹ ơi, thêm củi đi!”
Rồi nước lại thần kỳ ấm lên.
Có lần kể chuyện, bà nội từng nói cho tôi biết bí phương thần kỳ để làm nước nóng lên:
“Đó chính là phải đun củi. Củi cháy càng đượm, nước càng ấm. Nước càng ấm, tắm càng dễ chịu. Đun củi là một công việc vất vả lắm đấy. Không được sợ khổ, không được sợ mệt, phải đun liên tục không ngừng nghỉ, tuyệt đối không được để lửa tắt. Lửa tắt rồi, người sẽ bị lạnh, người mà lạnh thì sẽ bị cảm mạo phát sốt đấy. Lúc cháu tắm, bà nội ngồi ngoài đun củi cho cháu, ái chà, đun mệt ơi là mệt, chỉ sợ cục cưng của bà bị lạnh thôi...”
Tôi cười nói: “Nhưng bà nội ơi, bà vẫn lười biếng mà! Cháu tắm được một nửa đã thấy lạnh rồi, phải đợi mẹ nhắc thì bà mới nhớ ra để thêm củi đấy chứ!”
“Cháu đừng có học theo bà!”
Bà nội gõ nhẹ lên mũi tôi, dùng đôi mắt hình tam giác hiền từ nhìn tôi chằm chằm: “Sau này cháu đun củi tắm cho em gái, tuyệt đối không được lười biếng đâu đấy! Em gái còn nhỏ thế này, lỡ mà bị lạnh phát sốt, là mất mạng như chơi đấy!”
Tôi nghiêm túc đáp lại bà: “Tất nhiên rồi ạ! Cháu yêu em gái nhất mà!”
24
“Cháu nhìn cái dáng vẻ này của em cháu xem!”
Trưa nọ, bà nội rúc vào góc khuất bóng râm của chiếc giường, vẻ mặt sầu t.h.ả.m nói: “Em cháu đã hơn hai tuổi rồi mà vẫn chưa biết nói. Nó là một đứa ngốc đấy, nhà ta sinh ra một đứa ngốc rồi.”
“Em không phải là đồ ngốc!” Tôi lập tức phản bác.
“Nó chẳng những ngốc, mà còn bẩn thế này. Chú thím cháu đều chẳng thương nó, đến việc tắm rửa cho nó cũng lười. Cháu xem, nó cứ như một đứa trẻ bùn đất, chẳng có một ai yêu thương nó cả.”
Em gái lúc đó đang ngồi trước cửa sổ ngập tràn ánh nắng, chăm chú ngắm nhìn những chú bướm bay lượn giữa không trung. Nhìn bóng lưng nhỏ bé cô độc, không nơi nương tựa của em, mũi tôi bỗng cay cay.
“Ai bảo thế ạ? Cháu yêu em gái cháu!” Tôi lớn tiếng nói với bà.
“Cháu yêu nó? Cháu yêu nó thế nào?”
Bà nội như thể vừa nghe được một câu chuyện cười, lắc lắc đầu: “Cháu đến cả việc tắm cho nó còn không thèm làm, thế mà dám bảo là yêu nó sao?”
25
Đoạn hội thoại trên từ từ trồi lên từ tận đáy biển sâu thẳm của ký ức.
Nó xảy ra vào năm nào, mùa nào, ngày nào, tôi đã không còn nhớ rõ nữa. Nó tồn tại một cách mơ hồ trong hồi ức của tôi, tựa như một cánh bướm chập chờn lúc ẩn lúc hiện.
Cho nên lúc trước khi nỗ lực nhớ lại lý do tại sao tôi lại muốn tắm cho em gái, tôi đã không mường tượng ra được nguyên nhân này.
Giờ phút này, tôi lôi cuốn sổ và cây b.út chì từ trong balo ra, viết thêm hai chữ vào bên cạnh điểm mâu thuẫn thứ nhất:
“Bà nội”.
26
Bà nội lâu ngày không gặp tôi, đang thân thiết kể lể những câu chuyện việc nhà.
Tôi đáp lời câu được câu chăng, thực chất chẳng chữ nào lọt vào tai. Bỗng nhiên, tôi xen vào một câu:
“Bà nội, bà còn nhớ Tiểu Nha Đầu không?”
Sắc mặt bà nội rất thản nhiên, không hề có chút biến đổi nào.
“Tiểu Nha Đầu? Tiểu Nha Đầu nào?”
“Cô con gái đầu lòng của chú ấy ạ.”
“À...” Bà nheo mắt nhìn bầu trời xanh ngoài cửa sổ, dường như đã nhớ ra điều gì: “Tiểu Nha Đầu, đứa c.h.ế.t từ sớm ấy hả.”
“Em ấy c.h.ế.t thế nào vậy bà?”
“Chẳng phải là do cháu thui c.h.ế.t nó sao?” Khóe miệng bà nội bất chợt nở một nụ cười.
Câu nói đột ngột không kịp phòng bị này, khiến tim tôi lỡ đi một nhịp.
“Ngư à, lúc đó cháu thật sự rất cừ đấy... Bà nhìn thấy hết mà, cháu bé tí tẹo ngồi trên chiếc ghế đẩu, đun củi hăng hái biết bao... Lúc đó bà đã nghĩ sau này cháu nhất định sẽ là một tay nấu cơm cừ khôi!”
Tôi lao đến bên giường, bàng hoàng hỏi gắt: “Tại sao bà không cản cháu lại?”
“Nó c.h.ế.t rồi chẳng phải tốt hơn sao?”
Bà nội mỉm cười, giọng điệu khàn khàn rít qua kẽ hàm răng ố vàng: “Nó đã ngốc nghếch như vậy, lại còn là con gái. Mở miệng ra là đòi ăn, ăn là phải tốn tiền, tiền nhà chúng ta là từ trên trời rơi xuống chắc? Nuôi nó cho lớn, cùng lắm cũng chỉ gả cho một thằng điên làm vợ, chi bằng c.h.ế.t quách đi cho nhẹ nợ... Ngư à, cháu đã diệt trừ một mầm tai họa cho cái nhà này đấy! Cháu từ bé đã có bản lĩnh như vậy rồi cơ mà!”
Bà nội vừa nói, vừa giơ ngón tay cái lên với tôi.
Tôi trừng mắt nhìn bà, nghẹn họng không thở nổi.
Dưới sự bao phủ của ánh nắng và bụi bặm, khuôn mặt tươi cười nhăn nheo héo úa trước mắt tỏa ra một luồng khí tức dữ tợn, kinh hãi đến mức không giống con người.
Tôi không thể kiểm soát được đôi bàn tay đang run rẩy kịch liệt, cắm đầu cắm cổ lao ra ngoài.
Trong cơn gió lạnh buốt của mùa đông, nước mắt đóng băng trên mặt tôi. Lạnh cứng luôn cả trái tim tôi.
Phiên bản chân thực của câu chuyện, cuối cùng cũng được phơi bày.
Đây là một câu chuyện về một người bà nội, lấy chính cô cháu gái ruột của mình làm thanh đồ tể, để mưu sát một cô cháu gái ruột khác.