Ký Ức Không Hoàn Chỉnh

Chương 2



10

 

Về sau, mỗi khi nhớ lại sự việc năm năm tuổi đó, tôi đều cảm thấy càng nghĩ càng thấy sợ hãi. Cùng với sự trưởng thành của tuổi tác, nỗi sợ hãi này ập đến càng thêm mãnh liệt.

 

Vào một ngày hồi học tiểu học, tôi đứng xem bố luộc sủi cảo. Lửa réo rắt dưới đáy nồi, nước sôi sùng sục bên trong.

 

Tôi thử dùng đầu ngón tay chạm vào thành nồi.

 

“Xèo!” Cơn đau như c.ắ.n tôi một nhát, nóng rát như lửa đốt luồn thẳng vào tim.

 

Tôi thổi thổi ngón tay, lại định chạm vào nước trong nồi. Bố vội gạt phắt tay tôi ra.

 

“Không được đụng vào nước sôi!” Bố nghiêm khắc quát.

 

“Tại sao ạ?” Tôi hỏi.

 

“Con muốn bị luộc c.h.ế.t à?”

 

“Nhưng hồi nhỏ con toàn tắm bằng nước nóng trong nồi tắm mà, sao con không bị c.h.ế.t?”

 

Bố cười cười, dường như cảm thấy tôi ngốc nghếch đến đáng yêu. Bố kiên nhẫn giải thích: “Nước trong nồi tắm được giữ ở một nhiệt độ khiến người ta thoải mái, là bởi vì người đun củi đang kiểm soát ngọn lửa. Nước hơi lạnh thì thêm củi, nước quá nóng thì dập bớt lửa đi, còn phải múc thêm nước lạnh vào nồi nữa. Nếu như cứ bất chấp đun củi mãi thì nước trong nồi tắm chẳng phải sẽ sôi lên sao? Nước sôi rồi, người chẳng phải sẽ bị luộc chín à?”

 

Bố xoa xoa đầu tôi, bảo tôi đi rửa tay chuẩn bị ăn cơm.

 

Tôi c.h.ế.t sững tại chỗ.

 

Lời của bố như một tia sét, đ.á.n.h toạc bộ não hỗn độn bao năm qua của tôi.

 

Một cơn sợ hãi rờn rợn, dày đặc như dây leo lan tràn khắp cơ thể, tựa như hàng ngàn hàng vạn xúc tu cuộn c.h.ặ.t lấy lục phủ ngũ tạng, khiến tôi phút chốc vã mồ hôi hột.

 

Ly thủy tinh phản chiếu khuôn mặt trắng bệch của tôi.

 

Khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy toàn bộ ánh sáng trên thế giới này đều vụt tắt. Còn tôi, dường như cũng biến thành một kẻ xa lạ mà chính tôi cũng chẳng nhận ra.

 

11

 

Kể từ khi rời khỏi quê hương, tôi chưa từng nghe ai nhắc đến tung tích của mẹ nữa.

 

Từ ngày bị công an giam giữ, mẹ bặt vô âm tín.

 

Bố lảng tránh mọi chủ đề liên quan đến mẹ, giống như đang lảng tránh một vũng bùn dơ bẩn. Bố tìm được một công việc ở thành phố, ổn định nhà mới rồi kết hôn với một người dì. Sau đó dì ấy trở thành mẹ tôi.

 

Người mẹ thật sự của tôi đã bị chôn vùi dưới nấm mồ của thời gian, vĩnh viễn biến mất không tăm tích. Biến mất cùng mẹ, còn có cả đứa trẻ ngây thơ vui vẻ là tôi khi ấy.

 

Tôi nhấm nháp lại từng phút, từng giây của cái buổi chiều mùa xuân rực rỡ năm năm tuổi ấy hết lần này đến lần khác, cho đến khi vắt kiệt từng chi tiết.

 

Để rồi, xuyên qua màn sương mù dày đặc của năm tháng, tôi nhìn thấy một phiên bản chân thực của câu chuyện, rùng rợn đến sởn gai ốc.

 

12

 

Tôi hân hoan vui sướng đun củi, chỉ sợ em gái bị lạnh.

 

Còn ở một phía khác chỉ cách nhau một bức tường, em gái lại đang rên rỉ đau đớn. Trong sự tấn công liên tục của ngọn lửa dữ dội, chẳng mất bao lâu, nước sẽ sôi lên sùng sục.

 

Em gái đang kêu la t.h.ả.m thiết, đang gọi “mẹ”.

 

Tôi có nghe thấy tiếng thét của em không?

 

Tôi vắt óc nhớ lại nhưng dù thế nào cũng không thể tìm ra âm thanh kêu t.h.ả.m thiết ấy từ trong kẽ hở của ký ức.

 

Tôi không thể nhớ ra. Thực sự không thể nhớ ra nổi.

 

Mẹ đẩy cửa sân bước vào, dùng khăn lau những giọt mồ hôi lấp lánh trên mặt. Mẹ thân thiết gọi tên tôi, hỏi tôi đang chơi gì.

 

Tôi bảo: “Con đang tắm cho người ta đấy.”

 

Rồi tôi ôm bụng chạy ra nhà xí. Mẹ nhíu mày, phát hiện ra đống củi đang cháy hừng hực, thế là liền lao vọt vào phòng tắm.

 

Mẹ đã nhìn thấy gì?

 

Tôi không dám nghĩ sâu hơn. Nói chung, mẹ đã sợ đến đờ đẫn, không thể thốt ra một chút âm thanh nào, hoặc cũng có thể đã hét lên một tiếng, tôi không biết.

 

Chú tôi vốn tính nóng nảy, lại cực kỳ thương con gái. Giả như cảnh tượng này bị chú nhìn thấy, tôi chắc chắn sẽ bị chú đ.á.n.h c.h.ế.t tươi.

 

Thế là sau khi suy đi tính lại nhiều lần, mẹ run rẩy vớt thứ trong nồi... nhét vào trong bao tải.

 

Mẹ dập tắt củi lửa, đổ phần nước còn lại trong nồi tắm ra bụi cỏ trong sân rồi vác bao tải ra khỏi nhà.

 

Mẹ lấm lét đi men theo bờ tường.

 

Người đi ngược chiều hỏi: “Tuyết Mai, đi đâu thế?”

 

Mẹ đáp: “Đi bán khoai tây.”

 

Mẹ đem chôn thứ trong bao tải trên ngọn núi hoang ngoài thôn.

 

 

Mẹ rất sợ hãi. Mẹ sợ bị công an phát hiện, càng sợ bị chú phát hiện hơn nên mới hoảng loạn lẩn trốn.

 

Nhưng chuyện này sớm muộn gì cũng bại lộ.

 

Tiểu Nha Đầu mất tích, người nhà chắc chắn sẽ báo án. Công an thần thông quảng đại cái gì cũng có thể điều tra ra được. Một khi sự thật phơi bày, cho dù tôi có không bị công an định tội vì còn quá nhỏ, tôi cũng chắc chắn sẽ bị người chú đang phẫn nộ lột da rút gân, hành hạ đến c.h.ế.t. Thịt của tôi sẽ bị chú vứt vào chuồng heo cho heo ăn.

 

Chú làm được chuyện đó.

 

Thế là sáng hôm sau, mẹ đã đến đồn công an trên trấn, nhận trách nhiệm về cái c.h.ế.t của em gái lên đầu mình. Công an kinh ngạc nhìn mẹ, yêu cầu mẹ kể rõ sự tình.

 

Mẹ lấy những việc tôi đã làm, biến thành việc do chính mình làm rồi khai với công an.

 

Viên công an đầy căm phẫn đập mạnh xuống bàn một cái, lớn tiếng quát hỏi: “Tại sao lại làm như vậy?”

 

“Để trả thù.”

 

Ánh mắt mẹ trống rỗng, giọng điệu kiên định: “Em trai của chồng tôi đã cưỡng h.i.ế.p tôi, tôi g.i.ế.c con gái hắn ta, không quá đáng chứ?”

 

Trong giây phút đó, có lẽ mẹ thậm chí còn cảm ơn lần bị xâm hại t.ì.n.h d.ụ.c ấy, vì nó đã bổ sung động cơ gây án hoàn hảo cho mẹ.

 

Tôi luôn nhớ câu nói chú gầm lên trong cơn thịnh nộ: “Chỉ vì tao ngủ với cô ta một lần, mà cô ta đòi làm thịt con gái tao sao!”

 

Mãi cho đến khi khôn lớn, tôi mới thấu hiểu được ý nghĩa tàn nhẫn của câu nói ấy.

 

Ngay khoảnh khắc này, những hình ảnh trong tâm trí vỡ vụn thành vô số mảnh ghép, rơi loảng xoảng ch.ói tai, đ.â.m nát bét trái tim tôi.

 

Tôi gào thét mất kiểm soát.

 

Trong đôi mắt nhạt nhòa đẫm lệ, tôi dùng sức nhớ lại cảnh tượng ấy.

 

Xuyên qua song sắt lạnh lẽo và cứng ngắc, tôi nhìn thấy mẹ tôi: Mẹ cúi gầm mặt, mái tóc xõa xượi che khuất khuôn mặt, đang ràn rụa nước mắt kể lể điều gì đó với công an.

 

“Mẹ!” Tôi gọi lớn.

 

Mẹ ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt về phía chúng tôi. Nhưng khi nhìn về hướng tôi, mẹ bỗng nhiên hét lên một tiếng ch.ói tai, trên mặt lộ ra vẻ kinh hoàng tột độ, ngũ quan xinh đẹp trở nên vặn vẹo, méo mó.

 

Mẹ há hốc miệng, dùng hết sức bình sinh gào lên: “Tiểu Ngư Nhi, cẩn thận!”

 

...

 

Ủa?

 

Hình như có chỗ nào đó không đúng.

 

13

 

“Tiểu Ngư Nhi, cẩn thận!”

 

Giọng nói ấy lại một lần nữa vang vọng bên màng nhĩ tôi.

 

Mẹ bảo tôi cẩn thận. Cẩn thận cái gì? Cẩn thận ai?

 

Dù nhiều năm đã trôi qua, những ký ức thuở nhỏ sớm đã nhạt nhòa úa vàng nhưng câu nói ấy, lại luôn khắc sâu trong lòng tôi, tuyệt đối không thể nào sai được.

 

Còn cả khuôn mặt đó của mẹ nữa. Khuôn mặt biến dạng vì sợ hãi đó.

 

Tôi chưa từng thấy khuôn mặt nào vặn vẹo đến thế. Cho dù một người đang đứng bên bờ vực của cái c.h.ế.t, có lẽ cũng không sợ hãi đến mức ấy.

 

Mẹ đang sợ hãi điều gì?

 

Khi mẹ nhìn về phía tôi, mẹ đã nhìn thấy cái gì?

 

14

 

Chi tiết nhỏ bé nhưng vô cùng quan trọng này, khiến phiên bản câu chuyện mà tôi tưởng tượng ra trở nên lung lay sắp đổ.

 

Nếu như mẹ thật sự vì bảo vệ tôi mà tự ôm lấy tội lỗi, vậy thì khi mẹ nhìn tôi qua chấn song sắt, đáng lẽ mẹ phải cố gắng giữ bình tĩnh, để tránh công an nghi ngờ về hành vi tự thú của mình.

 

Hoặc mẹ sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt thương xót và lưu luyến.

 

Hoặc mẹ sẽ cố tình nói một câu “Xin lỗi” với gia đình.

 

Hoặc mẹ sẽ giả vờ lạnh lùng tàn nhẫn, ném về phía người chú ánh nhìn đầy khiêu khích và đắc ý...

 

Có rất nhiều khả năng.

 

Nhưng tuyệt đối không phải là sự kinh hoàng.

 

Tuyệt đối không phải là tiếng thét khản đặc dặn tôi: “Cẩn thận!”

 

Tại sao?

 

Nhất định là có chỗ nào đó nhầm lẫn rồi. Tôi đã bỏ qua một thứ gì đó vô cùng quan trọng.

 

15

 

Thế là tôi bắt đầu chắp nối lại câu chuyện này từ đầu.

 

Mùa thu năm mười tám tuổi, tôi ngồi bên cửa sổ thư viện trường đại học, lần lượt nhớ lại hết lần này đến lần khác những sự việc xảy ra trong buổi chiều năm tôi năm tuổi ấy, dùng b.út ghi chép lại toàn bộ các tình tiết.

 

Từ lúc tôi bế em gái vào nồi tắm, đến lúc tôi đi vệ sinh rồi lại đến lúc mẹ ra đầu thú... Tôi viết vô cùng cẩn thận, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.

 

Tôi đang tìm ra lỗi sai.

 

Tôi phải tìm ra những điểm mâu thuẫn của câu chuyện này. Chỉ cần tìm được những mâu thuẫn đó, là có thể tìm ra sự thật.

 

16

 

Điểm mâu thuẫn đầu tiên rất nhanh đã xuất hiện.

 

Tại sao tôi lại muốn tắm cho em gái? Tôi, một bé gái năm tuổi, làm sao lại nảy ra suy nghĩ muốn tắm cho cô em mới hai tuổi cơ chứ? Em ấy có bố mẹ đàng hoàng, muốn tắm cũng chắc chắn chẳng đến lượt tôi nhúng tay vào.

 

Tôi nhớ lại trạng thái tâm lý của mình năm ấy.

 

Tôi muốn tắm cho em gái thật sạch sẽ thơm tho, buộc cho em hai b.í.m tóc sừng dê trên đầu rồi thắt một đôi nơ bướm màu đỏ. Đợi đến khi chú thím đi làm đồng về, thấy con mình sạch sẽ như vậy, nhất định sẽ hỏi: “Ủa, ai đã tắm cho Tiểu Nha Đầu nhà ta thế này?”

 

Tôi sẽ giơ tay lên cao, giành nói trước: “Con con con!”

 

Cho nên tôi làm vậy vì tò mò, vì muốn diện đồ cho em gái và cũng vì muốn thể hiện năng lực của bản thân trước người lớn.

 

Điều này cũng có thể giải thích được. Vậy thì tạm gác lại điểm mâu thuẫn này sang một bên đã.

 

Điểm mâu thuẫn thứ hai nối gót ngay sau đó.

 

Em gái tuy không biết nói nhưng biết khóc, biết la hét. Nếu như em cảm thấy nóng, nhất định sẽ khóc ré lên, vậy thì tôi sẽ biết em không thoải mái, sẽ chạy vào xem em bị làm sao, chứ không thể cứ mù quáng mà ném củi ở bên ngoài được.

 

Tại sao tôi lại không nghe thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết của em gái?

 

 

Nồi tắm và chỗ đốt củi chỉ cách nhau một bức tường, ở giữa không có cánh cửa kín nào, chỉ cần đi vòng qua tường là sang được, không tồn tại khả năng không nghe thấy.

 

Tôi chắc chắn thính lực của mình khi đó không có vấn đề gì. Bởi vì tôi nhớ, lúc mẹ đẩy cổng bước vào phát ra tiếng “kẽo kẹt”, tôi đã quay đầu lại nhìn ngay lập tức.

 

Vậy thì chỉ còn lại một khả năng.

 

Em gái không hề kêu la.

 

Tại sao em gái lại không kêu la? Dù có ngủ thiếp đi, bị nước nóng làm cho bỏng rát thì chắc chắn cũng phải giật mình tỉnh lại chứ.

 

Lẽ nào... lúc đó em ấy hoàn toàn không có cảm giác gì?

Chương trước Chương tiếp
Loading...