Đường Hầm Không Lối Thoát

Chương 2



5.

 

Sự liều lĩnh của Thiên Thiên đã khiến mọi chuyện phát triển theo một hướng khá kỳ quặc.

 

Vào đúng đêm giao thừa, bốn người chúng tôi bị kẹt trong một đường hầm vòng lặp, tìm thấy một căn phòng kỳ lạ, rồi dùng nguyên liệu trong tủ lạnh nấu một bữa cơm bốn món một canh, vừa ăn uống ngon lành vừa để mắt tới ông lão trông như xác khô nằm bên cạnh.

 

Chuyện này thật ly kỳ nhưng quả thực lại là lựa chọn tốt nhất lúc bấy giờ.

 

Chúng tôi buộc phải duy trì thể lực thì mới có hy vọng thoát ra ngoài.

 

Nghĩ đến đây, tôi lại thầm cảm ơn Thiên Thiên.

 

Sau bữa ăn, chúng tôi kiểm tra kỹ lưỡng toàn bộ căn phòng.

 

Nơi này đúng là một phần của hiện tượng dị thường.

 

Sách trên giá có thể thay đổi tùy ý, biến thành nội dung mà người cầm muốn đọc.

 

Thực phẩm và nước trong tủ lạnh sẽ tự động đầy lại sau khi đóng cửa.

 

Tivi có thể bật lên nhưng không có tín hiệu.

 

 

Sau tấm bình phong có phòng tắm và bồn cầu, đều có thể sử dụng bình thường.

 

Ngoại trừ việc không có mạng Internet và thiết bị liên lạc ra, nơi này thậm chí có thể gọi là nơi ở lý tưởng.

 

Nhưng mục đích của chúng tôi không phải là định cư ở đây.

 

Tôi hít một hơi thật sâu:

 

"Bây giờ chúng ta tổng kết lại tình hình đi. Theo tôi thấy, khả năng cao nhất hiện nay là… tất cả chúng ta đều đã c.h.ế.t rồi."

 

Thiên Thiên nghe xong liền phun hết ngụm nước trong miệng ra ngoài.

 

6.

 

"Giả thuyết này có lẽ hơi khó chấp nhận nhưng xin mọi người hãy bình tĩnh nghe tôi nói."

 

"Tôi là một người theo chủ nghĩa duy vật, mà duy vật không có nghĩa là không tin vào siêu nhiên, mà là chỉ tin vào những sự vật tồn tại khách quan."

 

"Hiện tại, chúng ta đang ở trong một căn phòng mà tài nguyên có thể tái tạo, bên ngoài là đường hầm vòng lặp vô tận, điều này chứng tỏ hiện tượng siêu nhiên đã tồn tại khách quan rồi."

 

"Vậy nên theo suy luận của tôi, lời giải thích hợp lý nhất là: Không lâu sau khi vào đường hầm, chúng ta đã gặp t.a.i n.ạ.n giao thông và tất cả đều đã t.ử vong. Những người đang ở trong căn phòng này thực chất là linh hồn của bốn chúng ta."

 

"Điều này có thể giải thích được nhiều việc, ví dụ như chuyện vòng lặp đường hầm xảy ra sau khi cả ba người trên xe đều đã ngủ thiếp đi. Bác tài, bác có thể đảm bảo rằng mình không hề ngủ gật một chút nào không?"

 

"Nếu bác cũng từng ngủ gật, thì t.a.i n.ạ.n cực kỳ có khả năng đã xảy ra vào lúc cả bốn chúng ta đều đang ngủ."

 

Cứ như vậy, việc đường hầm lặp lại xuất hiện một cách kỳ lạ có thể được giải thích là linh hồn của chúng tôi đang bị mắc kẹt tại nơi mình đã c.h.ế.t.

 

Cách giải thích này nghe khá tầm thường, thực ra chính tôi cũng chẳng tin lắm.

 

Nó chỉ là suy đoán hợp lý nhất dựa trên những thông tin hiện có nhưng chúng tôi có quá ít manh mối, sự hợp lý này cũng chỉ đáng tin được khoảng hai phần.

 

Nhưng về việc chúng tôi có thể thoát ra ngoài hay không, tôi có tám phần chắc chắn là có thể.

 

Hãy nghĩ kỹ xem, chúng tôi bị nhốt ở đây nhưng lại không hề gặp phải bất kỳ nguy hiểm nào, điều này rất bất bình thường.

 

Bất luận thế lực nào đã nhốt chúng tôi ở đây, chắc chắn nó phải có mục đích.

 

Ví dụ, nếu là ác quỷ nhốt chúng tôi, lẽ ra chúng tôi phải bị những hiện tượng đáng sợ hay quái vật truy đuổi, rồi lần lượt bỏ mạng.

 

Nhưng hiện tại chúng tôi vẫn an toàn, chứng tỏ mục đích của thế lực đó không phải là g.i.ế.c người.

 

Vì vậy, chúng tôi nên thu thập thông tin, tìm tòi chi tiết và cố gắng chắp vá lại sự thật.

 

Tìm ra mục đích của thế lực đang giam cầm chúng tôi, có lẽ sẽ tìm thấy cách để rời đi.

 

Còn về ông lão này, đúng là một ẩn số. Tuy nhiên lão ta không thể nói chuyện, cũng chẳng thể cử động, tạm thời không cần quá bận tâm, để sau này hãy điều tra kỹ.

 

Bây giờ mọi người cứ nghỉ ngơi đi, có lẽ phải mất một thời gian rất dài nữa chúng tôi mới có thể thoát khỏi nơi này.

 

7.

 

Vẻ mặt của ba người cuối cùng cũng giãn ra đôi chút.

 

Gã tài xế thở phào nhẹ nhõm, chạy lại loay hoay với cái tivi. Hứa An tìm được một cuốn truyện tranh, nép vào góc xa ông lão nhất để đọc.

 

Cứ như vậy là tốt rồi.

 

Phải để họ thả lỏng trước đã, có thoải mái thì mới tìm được đường ra.

 

Thiên Thiên sáp lại gần: "Chị Thẩm, chúng ta ở đây điều tra bao lâu cũng được nhưng còn mẹ chị..."

 

Tôi bẹo má cô bé: "Đừng lo cho chị, chị tự có tính toán."

 

"Vậy ạ? Thế thì tốt quá. Nhưng chị thật sự rất bình tĩnh đó nha, dù trong hoàn cảnh nào cũng có thể suy nghĩ thấu đáo, thật khiến người ta ngưỡng mộ."

 

Ngưỡng mộ tôi sao?

 

Tôi trái lại còn ngưỡng mộ em hơn đấy.

 

Chẳng biết cha mẹ đã dành cho em bao nhiêu yêu thương mới có thể nuôi dạy nên một cô con gái tràn đầy sức sống đến vậy.

 

Sự bình tĩnh và khả năng suy luận là kỹ năng sinh tồn của tôi, bởi vì chẳng có ai làm chỗ dựa cho mình, tôi vĩnh viễn chỉ có thể dựa vào chính bản thân.

 

Kể từ khi trốn khỏi cái nhà đó, đã tám năm tôi chưa quay về.

 

Nhớ khi còn rất nhỏ, chỉ vì bữa sáng lỡ ăn một chiếc quẩy mà bị mẹ túm tóc mắng là đồ tham ăn, không biết để dành cho bố.

 

Năm mười hai tuổi vào dịp Tết, một ông cụ từ nước ngoài về quê có cho tôi bao lì xì, tôi lén ra chợ mua một chiếc váy giá mười tệ.

 

Ngày hôm sau, mẹ lục ra chiếc váy từ dưới gối rồi đem cắt nát, mắng tôi là đồ lăng loàn, mới tí tuổi đầu đã muốn quyến rũ đàn ông.

 

Đang học dở cấp ba thì mẹ tôi sinh em trai.

 

Bà làm thủ tục cho tôi thôi học, bắt tôi đi làm kiếm tiền nuôi em.

 

Tôi rất biết ơn em trai mình, sự ra đời của nó đã khiến bố mẹ buông tha cho tôi.

 

Chỉ cần mỗi tháng tôi gửi tiền về nhà, họ sẽ chẳng thèm đếm xỉa gì đến tôi nữa.

 

Ngoại trừ thỉnh thoảng gọi điện hối thúc tôi lấy chồng để đòi tiền sính lễ, chúng tôi không còn bất kỳ mối liên hệ nào.

 

Mãi đến năm nay mẹ tôi lâm bệnh nặng, bố gọi điện nói bà ấy muốn gặp tôi lần cuối.

 

Tôi quay về gặp bà cũng chỉ vì làm tròn bổn phận của một người con.

 

Thực ra tôi cũng chẳng thiết tha gặp lại đến thế...

 

Đột nhiên, từ tivi phát ra một tiếng động lớn, làm tất cả mọi người giật thót mình:

 

"Thân chào quý vị khán giả, chúc mừng năm mới!"

 

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau.

 

Chiếc tivi vốn không có tín hiệu, bỗng nhiên bắt đầu phát chương trình Gala chào xuân.

 

8.

 

Chuyện này thực sự có chút quái dị.

 

Ban đầu, tôi cứ ngỡ sẽ xuất hiện những hình ảnh bất thường nào đó.

 

Nhưng không, chương trình vẫn diễn ra bình thường.

 

Khi vở kịch ngắn đầu tiên bắt đầu, Thiên Thiên liền ngồi bệt xuống ghế sofa, chăm chú theo dõi.

 

 

Vài phút sau, chúng tôi cũng vô tình bị cuốn vào bầu không khí đó.

 

Hứa An sáp lại gần Thiên Thiên, đưa đồ uống và bánh kẹo cho cô bé với vẻ mặt nịnh nọt.

 

Riêng khoản này thì cậu ta chẳng thấy nhát gan chút nào.

 

Tôi thấy vở kịch đó cũng thường thôi nhưng Thiên Thiên cười nắc nẻ làm tôi cũng không nhịn được mà cười theo.

 

Ca múa, ảo thuật, tấu hài... chưa bao giờ tôi thấy chương trình Gala chào xuân lại hay đến thế.

 

Trong trạm dịch vụ đường hầm kỳ quái này, bốn người hoàn toàn xa lạ bỗng chốc tạo nên một cảm giác như người một nhà.

 

Khi chương trình sắp kết thúc, Thiên Thiên tựa vào người tôi:

 

"Chị Thẩm, chị với mẹ không được hòa thuận lắm đúng không? Em không có ngốc đâu nha.”

 

"Chị đừng trách em nhiều chuyện, vì em rất quý chị, không muốn chị phải hối hận nên mới nói đấy.”

 

"Em nghĩ phần lớn cha mẹ trên đời đều không phải hạng người xấu xa đến mức không yêu con cái đâu. Có lẽ trong nhiều trường hợp, họ chỉ là không biết cách bày tỏ thôi.”

 

"Em không biết trước đây mẹ chị đã làm những gì nhưng bà ấy sắp đi rồi, chị có chắc chắn là nếu không gặp mặt, sau này chị sẽ không hối hận chứ?"

 

Tôi bỗng cảm thấy có chút phiền muộn.

 

Một cô bé lớn lên trong tình yêu thương như em, làm sao có thể hiểu được chứ.

 

Thiên Thiên gối đầu lên vai tôi:

 

"Chắc hẳn chị đang nghĩ, em có tư cách gì mà lên mặt dạy đời chị.”

 

"Nhưng chính vì cha mẹ em là kiểu người xấu không hề yêu thương con cái, nên em mới nói vậy.”

 

"Chị biết vì sao em tên là Thiên Thiên không?”

 

"Cái tên này là em nhờ người ta đặt cho đấy, vì em không biết chữ, mà hai chữ này lại dễ viết.”

 

"Em là đứa con thứ hai, vì bố mẹ không muốn nộp tiền phạt nên sinh em tại nhà, chẳng làm giấy tờ tùy thân gì cả.”

 

"Từ nhỏ em đã phải sống cùng lũ lợn, chẳng bao giờ được thấy ai khác.”

 

"Chỉ có anh trai thường xuyên đến đưa cơm cho em và lũ lợn, còn cho em một cái đài radio nữa, nhờ vậy em mới biết thế giới bên ngoài trông như thế nào.”

 

"Năm em khoảng mười mấy tuổi, anh trai đã năm ngày không đến đưa cơm, em và lũ lợn suýt thì c.h.ế.t đói, mãi sau mới có mấy chú cảnh sát tìm thấy chúng em.”

 

"Lúc đó em mới biết, vì một cuộc tranh chấp mà em chẳng hiểu nổi, cả bố mẹ và anh trai đều bị kẻ xấu sát hại rồi.”

 

"Em biết bố mẹ đối xử với mình không tốt, em cũng chẳng thích họ, em chỉ thích anh trai thôi.”

 

"Nhưng khi nhìn thấy t.h.i t.h.ể của họ, em vẫn muốn khóc, em cảm thấy mình không còn chút liên hệ nào với thế giới này nữa.”

 

"Em rất muốn được nói chuyện với họ, thậm chí là nghe họ mắng mỏ cũng được, dù sao họ cũng là những người đã đưa em đến với thế giới này.”

 

"Chị Thẩm, em nghĩ mẹ của chị chắc không tệ hơn bố mẹ em đâu nhỉ?”

 

"Cứ đi gặp một lần đi ạ, dù chuyện gì xảy ra chăng nữa cũng vẫn tốt hơn là sau này phải hối hận."

 

Tôi ngẩn người nhìn Thiên Thiên.

 

Em xinh xắn đáng yêu như một nàng công chúa nhỏ.

 

Ẩn sau những lời nói tràn đầy năng lượng ấy lại là một quá khứ kinh hoàng đến vậy.

 

Thiên Thiên cúi đầu:

 

"Xin lỗi chị, em không được dạy dỗ đàng hoàng, nếu chị thấy không vui thì cứ mắng em đi..."

 

Tôi xoa đầu cô bé, cảm giác có thứ gì đó nghẹn đắng nơi cổ họng, không sao thốt nên lời.

 

"Năm! Bốn! Ba! Hai! Một! Chúc mừng năm mớ..."

 

Chương trình Xuân Vãn đột ngột dừng lại.

 

Vào khoảnh khắc giao thừa, tivi lại trở về màn hình nhiễu hạt không có tín hiệu, nụ cười reo hò của Hứa An và bác tài xế bỗng cứng đờ trên mặt.

 

Tôi nhìn vào điện thoại, mồ hôi lạnh bắt đầu chảy ròng ròng.

 

23:61.

Chương trước Chương tiếp
Loading...