Đừng Ăn Thứ Đó

Chương 5



Cô ta bây giờ thì hay rồi, không cần làm bài nhóm nhưng chúng tôi vẫn phải hoàn thành.

 

“Cô không có chút kiến thức thường thức nào à? Máy tính có bức xạ, sẽ làm hại đứa bé trong bụng tôi!”

 

Nói xong, Phương Duyệt bước tới định tắt máy tôi.

 

“Còn Từ Hiểu Tĩnh, điện thoại của cô cũng không được dùng, điện thoại cũng có bức xạ!”

 

Phương Duyệt ngang ngược vô lý.

 

“Vậy điện thoại của cô cũng đừng dùng nữa.”

 

Tôi lập tức giật lấy điện thoại của cô ta.

 

Đúng lúc đó, Đường Đại Hải lại gọi tới.

 

Phương Duyệt có vẻ rất sợ Đường Đại Hải đến tìm, đến cả điện thoại cũng không muốn nghe.

 

“Alo, Đường Đại Hải, Phương Duyệt m.a.n.g t.h.a.i rồi, anh còn không mau thuê cho cô ta căn nhà đàng hoàng, để cô ấy ra ngoài dưỡng t.h.a.i cho yên ổn đi?”

 

Câu này của tôi vừa dứt, mặt Phương Duyệt trắng bệch.

 

Cô ta lập tức giật lại điện thoại: “Đại Hải, em…”

 

Phương Duyệt muốn từ chối: “A Hải, em còn phải đi học, ở ký túc tiện hơn…”

 

Cô ta còn chưa nói xong, đối phương hình như đã cúp máy.

 

Phải biết rằng đàn ông trong làng chúng tôi, cả đời chỉ bùng lên đúng một lần.

 

Họ không muốn để lại bất cứ tiếc nuối nào.

 

Đường Đại Hải vốn đã luôn khuyên Phương Duyệt dọn ra ở cùng hắn, giờ có lý do rồi.

 

Lý do “dưỡng thai” này, Phương Duyệt không thể từ chối.

 

Chỉ là, Phương Duyệt dọn ra ngoài chưa được ba ngày, đã chạy về lại ký túc.

 

Tinh thần cô ta không tốt, cổ đầy những vết đỏ, xem ra Đường Đại Hải quả thật không hề nương tay.

 

“Đường Ninh, cô nói giúp với Đại Hải đi, có thể cho tôi ở lại ký túc không? Cơ thể tôi bây giờ không chịu nổi bị hành hạ như vậy đâu…”

 

Phương Duyệt hiếm khi nói chuyện mềm mỏng, nhưng chuyện này, tôi không giúp được.

 

Đường Đại Hải lúc này đang như sói đói, không chỉ ngày nào cũng ngồi chầu chực dưới ký túc, mà còn theo cả vào lớp học.

 

Phương Duyệt không có chỗ nào trốn.

 

“Phương Duyệt, cô làm tôi buồn nôn quá! Thằng mập kia là ai? Tôi thấy hắn hôn cô rồi!”

 

Đỗ Viễn dùng thân phận bạn trai chính thức để chất vấn.

 

“Đỗ Viễn, em…” - Phương Duyệt lúc này cũng không nói rõ được.

 

“Cô m.a.n.g t.h.a.i rồi đúng không? Tôi cứ tưởng là tin đồn, không ngờ là thật!”

 

Đỗ Viễn cúi mắt nhìn bụng cô ta: “Là của thằng mập đó à?”

 

Phương Duyệt ấp úng.

 

Đỗ Viễn còn không biết sống c.h.ế.t, chạy ra ngoài đòi dạy dỗ Đường Đại Hải.

 

Đường Đại Hải to lớn vạm vỡ, còn Đỗ Viễn yếu ớt như thư sinh, làm sao là đối thủ.

 

Bị đ.á.n.h cho mặt mũi bầm dập, quá mất mặt, anh ta ném lại mấy lời cay độc rồi chia tay Phương Duyệt.

 

15

 

“Ninh Ninh, trước kia là anh bị Phương Duyệt lừa, giờ anh đã nhìn rõ cô ta rồi. Thật ra trong lòng anh, người anh yêu chỉ có em.”

 

Ngay trong ngày đó, Đỗ Viễn lại tỏ tình với tôi.

 

Tôi chỉ nói với anh ta một chữ: “Cút.”

 

Vừa đuổi xong Đỗ Viễn, tôi liền thấy Phương Duyệt và Đường Đại Hải đang giằng co dưới gốc cây trước tòa giảng đường.

 

“A Hải, em bây giờ mang thai, thật sự không chịu nổi nữa. Hay anh tìm Đường Ninh đi, hai người chẳng phải là đồng hương sao?”

 

Phương Duyệt không muốn đi theo Đường Đại Hải, cô ta trơ trẽn đẩy tôi ra ngoài.

 

“Trong làng bọn tôi có quy củ, chỉ được chọn một người! Mau đi theo tôi, đừng lãng phí thời gian!”

 

Đường Đại Hải vô cùng sốt ruột, bởi vì thời gian của hắn đã không còn nhiều.

 

“Đường Ninh eo thon chân dài, lại xinh. Nếu anh không thích cô ấy thì Chu Nhiên cũng được, cô ấy trắng trẻo non nớt.” - Giọng Phương Duyệt run rẩy thấy rõ.

 

Có thể thấy Đường Đại Hải hành hạ cô ta tàn nhẫn đến mức nào.

 

“Nếu kiểu Chu Nhiên anh cũng không thích, thì Từ Hiểu Tĩnh nhé, cô ấy hiền lành ngoan ngoãn, rất nghe lời!”

 

 

Phương Duyệt giờ đã biết sợ, gần như sắp quỳ xuống cầu xin.

 

“Tôi đã nói rồi, trong làng chỉ được chọn một người! Chọn rồi thì bồi dưỡng cho đàng hoàng!

 

Hay là cô khinh tôi? Cố tình trốn tôi hả?”

 

Đường Đại Hải nheo đôi mắt vốn đã chẳng to.

 

“Sáng nay thằng kia bảo là bạn trai cô, cô chơi bời cũng dữ lắm. Xem ra là do tôi để cô rảnh rỗi quá rồi!”

 

Nói xong, Đường Đại Hải bế thốc Phương Duyệt lên, đi thẳng về phía cổng trường.

 

Từ đó về sau, suốt hai tháng, Phương Duyệt không xuất hiện nữa.

 

Chúng tôi thì yên ổn hẳn.

 

Một sự nhẹ nhõm chưa từng có.

 

Hai tháng sau, Phương Duyệt gọi điện cho tôi.

 

Cô ta nói Đường Đại Hải biến dị rồi, bảo tôi lập tức qua một chuyến.

 

“Đừng quan tâm đến cô ta.”

 

Chu Nhiên vừa ăn khoai tây chiên vừa khuyên.

 

Nhưng lần này, tôi bắt buộc phải đi.

 

Không phải vì Phương Duyệt, mà là vì đứa trẻ.

 

Đường Đại Hải thuê cho Phương Duyệt một căn biệt thự độc lập.

 

Trên đường lái xe tới đó, tôi đã đeo khẩu trang.

 

Tôi biết mình sẽ nhìn thấy cảnh gì.

 

Mở cửa biệt thự ra, một mùi tanh nồng xộc thẳng vào mũi.

 

Tôi khóa trái cửa lại, tiến về phía căn phòng có mùi tanh nặng nhất.

 

Đứng ngoài cánh cửa khép hờ, tôi kinh hãi nhìn thấy khắp nơi bừa bộn, dưới đất toàn m.á.u, bên giường là nửa xác một con bọ ngựa.

 

Phương Duyệt miệng đầy m.á.u, đã hôn mê bất tỉnh.

 

Còn dưới thân cô ta, có…. một ổ trứng.

 

16

 

Thật ra, chúng tôi là tộc bọ ngựa.

 

Khi bọ ngựa sinh sản, bọ ngựa cái sẽ ăn thịt bọ ngựa đực.

 

Đó là quy luật tự nhiên.

 

Dù chúng tôi đã tu luyện thành tinh quái, vẫn phải tuân theo quy luật ấy.

 

Vì vậy trước kia tôi luôn nghĩ, đợi đến khi gặp được người mình thật sự yêu, tôi sẽ chọn không sinh con, chỉ ở bên người đó thật tốt.

 

Còn “thịt diễn sinh” mà Phương Duyệt ăn, thực chất chính là thịt của bọ ngựa đực.

 

Tinh nhục của bọ ngựa đực có thể khiến con người trở thành “phái sinh nữ”.

 

Trước kia tộc đàn ít người, muốn sinh sôi, cũng có thể tìm những người tự nguyện ăn thịt diễn sinh.

 

Sau khi trở thành phái sinh nữ, nhiệm vụ của họ là giúp mở rộng tộc, tức là sinh con.

 

Mà bọ ngựa con trong bụng sẽ khiến Phương Duyệt, trong thời gian mang thai, hoàn toàn mang tập tính của bọ ngựa.

 

Chính là ăn bọ ngựa đực để cung cấp dinh dưỡng cho con, nuôi dưỡng t.h.a.i nhi.

 

“Không tệ, chỗ này chắc cũng nở được hơn chục con.”

 

Tôi gói túi trứng lớn như quả dưa hấu lại.

 

Sau đó nhanh tay c.h.ặ.t thịt bọ ngựa đực thành từng khối, cho vào đại hũ mà mẹ tôi gửi tới rồi dọn dẹp sạch sẽ hiện trường, cũng lau rửa cho Phương Duyệt gọn gàng.

 

Xong xuôi, tôi ôm túi trứng, định lập tức về nhà.

 

Vừa đặt túi trứng và hũ vào cốp xe, tôi đã cảm thấy có người đứng sau lưng.

 

Quay phắt đầu lại… là Đỗ Viễn.

 

“Ninh Ninh, chiếc Cayenne này là của em à?”

 

Đỗ Viễn nhìn tôi, ánh mắt đầy kinh ngạc.

 

“Không phải của tôi, chẳng lẽ là của anh?”

 

Tôi khó chịu hỏi lại, chuẩn bị lên xe.

 

“Ninh Ninh, sớm biết điều kiện của em tốt thế này, lúc trước anh đã không vì tương lai mà ở với Phương Duyệt.”

 

Thấy tôi ngồi vào xe, Đỗ Viễn lập tức mở cửa ghế phụ ngồi vào.

 

“Anh làm gì vậy? Xuống xe ngay!” - Tôi quát.

 

“Ninh Ninh, anh thật sự yêu em, là Phương Duyệt luôn phá giữa chúng ta. Chúng ta quay lại nhé.” - Hắn vẫn trơ trẽn giải thích.

 

“Chúng ta chưa từng chính thức yêu nhau, nói gì đến quay lại? Xuống xe!” - Mặt tôi lạnh hẳn.

 

“Đường Ninh, nếu em không ở với anh, thì mấy tấm ảnh này…”

 

Đỗ Viễn mở album điện thoại.

 

Tôi nhìn thấy là ảnh chúng tôi thay đồ trong ký túc.

 

Hóa ra Phương Duyệt thường lén chụp trộm, đem ra giễu cợt.

 

Giờ đây, Đỗ Viễn lại tưởng mình nắm được điểm yếu của tôi.

 

“Tôi về nhà một chuyến, anh thật sự muốn đi cùng à?” - Tôi nhìn thẳng vào hắn.

 

“Ra mắt bố mẹ sớm cũng tốt, không biết bố em làm ăn gì mà mua được xe xịn thế này.”

 

Đỗ Viễn sờ xe, vô cùng hài lòng.

 

“Tôi không có bố, chỉ có mẹ và các em.” - Tôi khởi động xe.

 

“Vậy càng tốt, sau này anh sẽ làm trụ cột cho gia đình em, chăm sóc mọi người.”

 

Hắn phấn khích vô cùng.

 

Lúc này, tôi thật sự thấy mình đã từng mù quáng, mới có thể để ý tới loại người như hắn.

Chương trước Chương tiếp
Loading...