Bảy Năm Theo Đuổi, Một Sáng Buông Tay

Chương 7



Chương 16

 

Tim Ôn Hạ đập mạnh.

 

Cô theo bản năng muốn đẩy Hạ Nam Châu ra.

 

Nhưng anh đã đứng thẳng dậy.

 

“Chú Ôn họ đang đợi cô ở phía bên kia.”

 

Mặt Ôn Hạ nóng bừng.

 

Cô nhìn ánh mắt đầy ý cười của anh, trong lòng vừa xấu hổ vừa tức giận, quay người đi về phía khác.

 

Đi được mấy chục bước cô mới bình tĩnh lại.

 

Cúi đầu xuống.

 

Mới phát hiện trong tay mình có thêm một tấm danh thiếp.

 

Trên danh thiếp chỉ có một số điện thoại.

 

Số của Hạ Nam Châu sao?

 

Ôn Hạ quay đầu.

 

Hạ Nam Châu vẫn đứng tại chỗ.

 

Bóng dáng cao lớn, cô độc, như hòa vào màn đêm.

 

Ánh mắt anh vẫn dõi theo cô.

 

Thấy cô quay lại, anh cong môi cười rồi giơ điện thoại lên.

 

Ôn Hạ siết chặt tay.

 

Cô cực kỳ ghét vẻ tự tin quá mức của Hạ Nam Châu.

 

Anh nghĩ cô sẽ gọi cho anh sao?

 

Ôn Hạ cười lạnh.

 

Thuận tay ném danh thiếp xuống đất.

 

Đi đến góc khuất.

 

Đến khi Hạ Nam Châu không còn nhìn thấy cô nữa, cô đứng vài phút.

 

Nghe thấy tiếng xe anh rời đi.

 

Cô mới bước ra khỏi góc.

 

Đứng trước tấm danh thiếp.

 

Cô cúi đầu nhìn số điện thoại.

 

Thật sự cảm thấy mình điên rồi.

 

Ôn Hạ do dự rất lâu.

 

Cuối cùng vẫn cúi xuống nhặt tấm danh thiếp lên.

 

Vừa nhặt lên, điện thoại cô liền nhận được tin nhắn.

 

Số gửi đến trùng hệt số trên danh thiếp.

 

Là số của Hạ Nam Châu.

 

Tin nhắn gửi một bức ảnh.

 

Trong ảnh chính là cảnh cô đang cúi xuống nhặt danh thiếp.

 

Ôn Hạ lập tức ngẩng đầu.

 

Nhìn theo góc chụp.

 

Chiếc xe đáng lẽ đã rời đi vẫn đang đậu ở chỗ khác.

 

Qua một con sông đêm.

 

Trong ghế lái, Hạ Nam Châu đang cười nhìn cô.

 

Đôi mắt cong lên.

 

Ánh nước đêm lấp lánh.

 

Đây là lần đầu tiên Ôn Hạ thấy anh cười không phải kiểu xã giao.

 

Niềm vui xuất phát từ bên trong.

 

Nụ cười lan từ khóe mắt đến chân mày.

 

Dịu dàng mà rực rỡ.

 

Tim Ôn Hạ đập nhanh không kiểm soát.

 

Sự bực bội vì bị trêu chọc ban nãy dường như cũng tan biến theo nụ cười đó.

 

Cô nhìn tấm danh thiếp trong tay.

 

Không nhịn được cũng bật cười.

 

“Giống như đồ ngốc vậy.”

 

Gió đêm cuốn đi lời cô nói.

 

Không biết là nói Hạ Nam Châu.

 

Hay là nói chính mình.

 

Về đến nhà.

 

Ôn Hạ lưu số điện thoại đó vào máy.

 

Sau đó kẹp hai tấm danh thiếp có tên Hạ Nam Châu vào cùng một cuốn sách.

 

Chuyện của Diệp Trì Trú, Hạ Nam Châu chỉ nói sơ với ba mẹ Lục.

 

Chỉ nói đó là một người bạn trai cũ dây dưa không dứt.

 

Vì chuyện này, Ôn Hạ có ấn tượng tốt hơn với anh một chút.

 

Dù sao giữa cô và Hạ Nam Châu chỉ là quan hệ giao dịch.

 

Cô không muốn nói hết mọi chuyện.

 

Mà Hạ Nam Châu dường như cũng không quan tâm quá khứ của cô.

 

Ngày đính hôn đã chọn xong.

 

Lễ phục cũng chọn xong.

 

Mọi chuyện dường như tiến hành rất trật tự.

 

Tin nhắn của Diệp Trì Trú gửi cho cô chưa từng dừng.

 

Ban đầu là xin lỗi.

 

Sau đó lại nói cô làm quá.

 

Giữa những dòng chữ đều lộ ra sự mất kiên nhẫn.

 

Anh luôn là người như vậy.

 

Thời gian tự kiểm điểm bản thân vĩnh viễn ngắn hơn thời gian trách người khác.

 

Người duy nhất thật sự nhận được sự thiên vị của anh.

 

Có lẽ chỉ có Lục Vi.

 

Ôn Hạ đọc những tin nhắn đó.

 

Nhưng chưa từng trả lời.

 

Cho đến một ngày.

 

Cô nhận được một bức ảnh Diệp Trì Trú gửi tới.

 

Trong ảnh là cảnh bên trong phòng đấu quyền.

 

Ôn Hạ lập tức đến đấu trường.

 

Vừa bước vào cửa đã bị tiếng reo hò dâng trào làm giật mình.

 

Nhân viên nhận ra cô đến tìm Hạ Nam Châu nên dẫn cô lên phòng riêng tầng hai.

 

Ôn Hạ tiện hỏi chuyện gì xảy ra.

 

Nhân viên nói:

 

“Có người đến phá quán. Ở phòng riêng trên lầu.”

 

Mỗi đấu trường đều có vài võ sĩ chủ lực.

 

Phần lớn khán giả đến để xem họ.

 

Những người này cũng không phải ngày nào cũng thi đấu.

 

Dù lên sàn, theo quy tắc ngầm của đấu trường, họ cũng sẽ dừng đúng lúc.

 

Nhưng người phá quán hôm nay lại không theo quy tắc.

 

Anh ta tìm mấy chục người.

 

Luân phiên đánh.

 

Ôn Hạ không cần đoán cũng biết người phá quán là ai.

 

Cô đẩy cửa bước vào.

 

Thấy Hạ Nam Châu đang đứng trước lớp kính một chiều, nhìn xuống trận đấu.

 

Còn Diệp Trì Trú ngồi trên sofa.

 

Vừa thấy cô, anh liền cười.

 

“Tôi còn tưởng em không thấy tin nhắn chứ.”

 

________________________________________

 

Chương 17

 

Ôn Hạ mím môi.

 

Không để ý đến anh.

 

Mà nhìn sang Hạ Nam Châu.

 

Hạ Nam Châu mỉm cười bình thản với cô.

 

Ôn Hạ bất giác thấy có chút áy náy.

 

Dù sao chuyện này cũng vì cô mà ra.

 

 

 

Cô hít sâu.

 

“Diệp Trì Trú, anh làm vậy thật sự rất trẻ con.”

 

Không có được thì ép những người bên cạnh cô.

 

Thật sự rất vô nghĩa.

 

“Đưa người của anh đi.”

 

Diệp Trì Trú nói:

 

“Đấu trường có quy định không được thi đấu sao?”

 

“Thi đấu bình thường thì hoan nghênh.” Ôn Hạ nói.

 

“Nhưng anh rõ ràng không bình thường.”

 

“Tôi không bình thường?” Diệp Trì Trú cười lạnh.

 

Anh nhìn sang Hạ Nam Châu.

 

“Còn hắn thì bình thường?”

 

Ôn Hạ nhìn Hạ Nam Châu.

 

Hôm nay anh đặc biệt yên lặng.

 

Khóe môi mang nụ cười nhạt.

 

Ánh mắt nhìn cô rất thu hút.

 

Cô nhíu mày.

 

“Vậy anh muốn thế nào?”

 

“Không muốn gì.” Diệp Trì Trú nói.

 

“Thi một trận.”

 

“Hôm nay tôi thắng thì em là của tôi.”

 

“Hắn thắng thì tôi buông tay.”

 

Anh sống trong thế giới thi đấu quá lâu.

 

Luôn cho rằng thắng thua có thể quyết định tất cả.

 

Nhưng Ôn Hạ không phải phần thưởng.

 

Cô là con người.

 

Có suy nghĩ riêng.

 

Diệp Trì Trú chưa từng quan tâm.

 

Ôn Hạ bắt đầu tức giận.

 

Cô định từ chối.

 

Nhưng Hạ Nam Châu đã nói trước.

 

“Cô ấy không phải vật cược.”

 

Ôn Hạ sững lại.

 

Hạ Nam Châu bước đến trước mặt cô.

 

Nhẹ nhàng nắm tay cô.

 

Rất lịch thiệp nói:

 

“Bất cứ thứ gì trong đấu trường đều có thể làm tiền cược.”

 

“Chỉ riêng cô ấy là không.”

 

Anh dịu dàng nhìn cô.

 

Ôn Hạ ngẩn ra.

 

Tim cô hơi nóng lên.

 

Ánh mắt Diệp Trì Trú rơi xuống bàn tay họ đang nắm.

 

Anh nheo mắt.

 

“Cái gì cũng được?”

 

Anh cười.

 

“Được thôi.”

 

“Cược tay hắn.”

 

Ôn Hạ mím chặt môi.

 

“Diệp Trì Trú anh điên rồi sao?”

 

Diệp Trì Trú nhướn mày.

 

“Em sợ à?”

 

“Sợ tay hắn bị chặt hay tay tôi?”

 

Ôn Hạ nhíu mày.

 

Cô biết nói với anh cũng vô ích.

 

Cô nhìn Hạ Nam Châu muốn anh từ chối.

 

Nhưng Hạ Nam Châu nói:

 

“Được.”

 

Ôn Hạ trợn mắt.

 

Hạ Nam Châu bóp nhẹ tay cô.

 

“Bắt đầu đi.”

 

Giọng anh chắc chắn.

 

Diệp Trì Trú cũng không giống đang đùa.

 

Ôn Hạ biết mình không thể ngăn.

 

Chỉ có thể lo lắng đứng trước kính nhìn xuống sàn đấu.

 

Trước khi cô đến.

 

Bên Hạ Nam Châu đã thua hai trận.

 

Bên kia chưa thua trận nào.

 

Trận này chính là trận quyết định.

 

Nếu Diệp Trì Trú thắng thêm một trận.

 

Hạ Nam Châu sẽ thua.

 

Mà võ sĩ bên này rõ ràng đã kiệt sức.

 

Diệp Trì Trú hỏi:

 

“Lo lắng à?”

 

Ôn Hạ không muốn nhìn anh.

 

Chỉ quay lại nhìn Hạ Nam Châu.

 

Cô định bảo anh rút cược.

 

Đột nhiên bên dưới vang lên tiếng hét.

 

Ôn Hạ vội nhìn xuống.

 

Võ sĩ vừa nãy còn yếu ớt bỗng bùng nổ.

 

Một đòn KO đối thủ.

 

Ngay sau đó trận tiếp theo bắt đầu.

 

Không giống những trận giằng co trước.

 

Trận này kết thúc cực nhanh.

 

Vẫn là bên Hạ Nam Châu thắng.

 

Tốc độ và sức mạnh hoàn toàn không giống trước.

 

Ôn Hạ quay đầu nhìn Hạ Nam Châu.

 

Nụ cười trên môi anh không hề thay đổi.

 

Như thể mọi thứ đã nằm trong dự liệu.

 

Trái tim cô lập tức bình tĩnh lại.

 

Biểu cảm đó cô từng thấy nhiều lần.

 

Đó là biểu cảm của người đang giăng bẫy.

 

Nhìn con mồi tự chui vào.

 

Niềm vui và hưng phấn như mèo vờn chuột.

 

Ngay từ lúc Diệp Trì Trú bước vào.

 

Anh đã rơi vào bẫy.

 

Sắc mặt Diệp Trì Trú đã đen lại.

 

Đến khi trận cuối kết thúc.

 

Bên Hạ Nam Châu hoàn toàn thắng.

 

Mặt anh càng trầm xuống.

 

“Anh chơi tôi!”

 

“Đấu trường không bao giờ thiếu cao thủ.”

 

 

 

Hạ Nam Châu nói.

 

“Chỉ là đôi khi phải giấu đi.”

 

“Để đổi lấy thu hoạch lớn hơn.”

 

Anh nhìn Diệp Trì Trú.

 

Sau lớp kính.

 

Đôi mắt anh vẫn mang nụ cười.

 

Nhưng giống như một tấm lưới dày đặc.

 

Hoặc một con trăn.

 

Từng vòng từng vòng siết chặt con mồi.

 

Dù anh không nhìn Ôn Hạ.

 

Cô vẫn cảm thấy ngột ngạt đến nghẹt thở.

 

Cô nghe Hạ Nam Châu nói:

 

“Vậy thì, anh Diệp.”

 

“Anh muốn giữ lại bàn tay này như thế nào?”

 

Chương 18

 

Diệp Trì Trú nhìn Ôn Hạ một cái, lại nhìn Hạ Nam Châu, sắc mặt tái xanh.

 

Đối với một tay đua, đôi tay gần như chính là mạng sống.

 

Trong khoảnh khắc, anh có chút hối hận vì sự bốc đồng của mình — chưa kịp điều tra rõ đối phương đã vội vàng đặt cược.

 

Nhưng anh cũng không làm được chuyện lật lọng.

 

“Đã cược thì phải chịu thua. Không có gì là không dám cược, tùy anh xử lý.”

 

Hạ Nam Châu khẽ vẫy tay.

 

Một nhân viên phục vụ bước tới.

 

Ôn Hạ nhíu mày. Cô không muốn chuyện này bị làm lớn, vừa định lên tiếng ngăn lại.

 

Thì nghe nhân viên nói:

 

“Anh Diệp, tôi tiễn anh ra ngoài.”

 

Diệp Trì Trú nhíu mày: “Sao? Nghĩ tôi không dám?”

 

“Anh hiểu nhầm rồi.” Nhân viên mỉm cười. “Chỗ chúng tôi là nơi hợp pháp, chỉ tổ chức thi đấu quyền anh, không đánh bạc.”

 

“Vì vậy tiền cược của anh không có hiệu lực. Trò chơi trẻ con như vậy, lần sau đừng chơi nữa.”

 

Diệp Trì Trú mím chặt môi rồi quay người bước ra.

 

Hạ Nam Châu nhàn nhạt nói:

 

“Anh quên mang theo vài thứ.”

 

Anh gõ nhẹ ngón tay lên tập tài liệu trên bàn.

 

Ôn Hạ nhìn qua, trên đó toàn là thông tin điều tra về Hạ Nam Châu.

 

Hạ Nam Châu nói:

 

“Nếu muốn điều tra tôi thì cần cố gắng thêm một chút.”

 

“Dù sao…”

 

“Những gì anh nhìn thấy chỉ là những thứ tôi muốn anh nhìn thấy.”

 

Diệp Trì Trú đứng ở cửa một lát rồi bước ra ngoài.

 

Ôn Hạ đứng trước cửa kính sát đất, nhìn anh băng qua đám đông rời đi trong cơn giận.

 

Diệp Trì Trú nổi tiếng từ khi còn trẻ, là tay đua F1 trẻ nhất.

 

Đi đến đâu cũng được vây quanh.

 

Chưa từng chịu thiệt như vậy.

 

Cô quay đầu nhìn Hạ Nam Châu:

 

“Anh cố ý để anh ta nghĩ mình sắp thắng, rồi gọi tôi tới chỉ để xem vở kịch này?”

 

Hạ Nam Châu nói:

 

“Có vẻ cô không thích.”

 

“Đương nhiên.” Ôn Hạ đáp. “Anh coi tôi là quân cờ, còn hỏi tôi có thích không sao?”

Chương trước Chương tiếp
Loading...