Bảy Năm Theo Đuổi, Một Sáng Buông Tay

Chương 8



Ôn Hạ cảm thấy rất khó chịu.

 

Cô quay người định đi.

 

Nhưng Hạ Nam Châu nắm lấy cổ tay cô.

 

Cô lạnh lùng quay lại.

 

Thấy anh thoáng ngẩn ra, có chút khó hiểu.

 

“Tôi nghĩ mình đang giúp cô giải quyết rắc rối này. Cô lại cho rằng tôi đang lợi dụng cô sao?”

 

“Nếu anh làm vậy chỉ khiến anh ta phản ứng ngược và càng dây dưa hơn.”

 

Ôn Hạ quá hiểu Diệp Trì Trú.

 

Nếu cứ mặc kệ không phản hồi, chờ đến khi mùa giải F1 mới bắt đầu, anh ta tự khắc sẽ nguôi.

 

Nhưng bây giờ khiến anh ta cảm thấy không cam lòng, anh ta nhất định sẽ quay lại.

 

Cô chỉ thấy đầu đau nhức.

 

Lời nói cũng trở nên khó nghe.

 

“Chuyện giữa tôi và anh ta anh hiểu được bao nhiêu?”

 

“Tôi không cần anh giúp, cũng không muốn anh xen vào.”

 

“Anh có thể sau này đừng xen vào chuyện của tôi nữa được không?”

 

“Anh nghĩ anh là ai?”

 

“Anh là ai?” Hạ Nam Châu lặp lại câu đó.

 

Rồi lạnh lùng cười.

 

Anh buông tay cô ra, lùi lại một bước.

 

“Tôi dĩ nhiên chẳng là ai cả.”

 

“Nếu cô muốn quay lại đau lòng vì Diệp Trì Trú thì tôi cũng không có lập trường ngăn cô.”

 

“Bây giờ cô có thể đi.”

 

Ngón tay anh đặt trên bàn siết chặt đến trắng bệch.

 

Cả người toát ra khí lạnh.

 

Đây là lần đầu Ôn Hạ thấy anh nổi giận.

 

Cô sững lại.

 

“Ý tôi không phải vậy.”

 

Hạ Nam Châu cúi mắt.

 

“Tiễn khách.”

 

Ôn Hạ im lặng một lúc.

 

Cô không muốn Hạ Nam Châu tức giận.

 

Nhưng nghĩ mãi cũng không biết phải nói gì.

 

Cô thậm chí còn không biết vì sao anh đột nhiên nổi giận.

 

Nhân viên bước đến bên cô.

 

“Cô Ôn, tôi tiễn cô ra ngoài.”

 

Ôn Hạ do dự một lát rồi rời đi.

 

Cửa đóng lại.

 

Hạ Nam Châu nhìn về phía cửa.

 

Anh tháo kính xuống, day trán.

 

Thật sự điên rồi…

 

Sau ngày đó, mấy ngày liền Ôn Hạ không gặp lại Hạ Nam Châu.

 

Nghĩ lại chuyện hôm đó, Diệp Trì Trú gây chuyện với Hạ Nam Châu là vì cô.

 

Ngày đó cô rất bực bội.

 

Nhưng nói cho cùng, cô không có lý do trút giận lên Hạ Nam Châu.

 

Chuyện này đối với anh hoàn toàn là tai bay vạ gió.

 

Cô thở dài.

 

Nhìn ngày trên điện thoại.

 

Chỉ còn vài ngày nữa là đến lễ đính hôn.

 

Cuối cùng cô quyết định chủ động gọi cho Hạ Nam Châu xin lỗi.

 

Cô tìm tờ giấy ghi số điện thoại của anh.

 

Gọi đi.

 

Chuông reo vài lần thì được bắt máy.

 

Hạ Nam Châu không nói gì.

 

Trong không khí yên tĩnh, tim Ôn Hạ bỗng đập nhanh.

 

Cô nhất thời không biết mở lời thế nào.

 

Đang chuẩn bị nói.

 

Thì nghe đầu dây bên kia nói:

 

“Xin lỗi.”

 

________________________________________

 

Chương 19

 

Ôn Hạ ngẩn người.

 

Bên kia điện thoại, giọng nói trầm thấp dịu dàng của Hạ Nam Châu vang lên qua sóng điện.

 

“Hôm đó là lỗi của tôi. Xin lỗi.”

 

Cô không ngờ Hạ Nam Châu lại chủ động xin lỗi.

 

Người như anh luôn mang dáng vẻ của người ở vị trí cao.

 

Vậy mà cũng có lúc cúi đầu?

 

Cô bật cười.

 

Không khỏi tưởng tượng lúc này anh đang ở đầu dây bên kia với biểu cảm thế nào.

 

Tựa trên sofa, xoa trán.

 

Hay ngồi trước bàn làm việc, bất lực mà khó xử.

 

Nói thật lúc này Ôn Hạ không còn giận.

 

Dù có giận cũng không giận nổi.

 

Cô cố tỏ ra lạnh lùng hỏi:

 

“Anh sai ở đâu?”

 

Hạ Nam Châu im lặng một lúc.

 

Cuối cùng nói:

 

“Không nên lợi dụng cô.”

 

Dù thật ra cũng không hẳn là lợi dụng.

 

Ôn Hạ gật đầu.

 

Hiếm khi thấy Hạ Nam Châu chịu xuống nước.

 

“Còn gì nữa?”

 

“Không nên giấu cô.”

 

“Còn nữa?”

 

Bên kia lại im lặng.

 

Một lúc lâu sau mới nghe tiếng Hạ Nam Châu cười bất lực.

 

 

 

“Không nên nghe điện thoại của cô, để cô có cơ hội được nước lấn tới.”

 

Ôn Hạ bĩu môi.

 

“Hôm đó tôi cũng nói quá đáng. Huề nhau.”

 

Hạ Nam Châu “ừm” một tiếng.

 

Rồi im lặng.

 

Không khí yên tĩnh chảy trong cuộc gọi.

 

Không ai nói gì.

 

Nhưng cũng không ai cúp máy.

 

Thật kỳ lạ.

 

Nếu là người khác im lặng lâu như vậy, Ôn Hạ sẽ thấy khó chịu và ngượng.

 

Nhưng lúc này nghe hơi thở nhẹ nhàng từ đầu dây bên kia lại khiến cô cảm thấy thư giãn.

 

Cô vốn không thích gọi điện.

 

Nếu muốn nói chuyện thường sẽ nhắn tin.

 

Chỉ khi có việc gấp mới gọi điện.

 

Cũng không thích tán gẫu qua điện thoại.

 

Nhưng người ở đầu dây bên kia là Hạ Nam Châu.

 

Cô lại hỏi thêm một câu.

 

“Anh đang làm gì?”

 

Hạ Nam Châu đáp:

 

“Làm việc.”

 

“Ở đấu trường?”

 

“Chỉ là một trong những khoản đầu tư.”

 

Nghe có vẻ rất bận.

 

Ôn Hạ gật đầu.

 

“Ừm… vậy tôi không làm phiền anh nữa…”

 

“Không phiền.” Hạ Nam Châu nói.

 

Anh dừng lại một chút.

 

“Bây giờ tôi cũng không bận.”

 

Ý là không muốn cúp máy.

 

Ôn Hạ mím môi.

 

Không nhịn được cười.

 

Cô nói:

 

“Tối nay anh rảnh không? Tôi tìm được một nhà hàng khá ngon. Vừa ăn vừa bàn chuyện chuẩn bị đính hôn.”

 

“Tối nay có một buổi xã giao, nhưng không lâu.” Hạ Nam Châu nói.

 

“Tám giờ, được không?”

 

Ôn Hạ ngẩn ra.

 

Cô phát hiện giọng của Hạ Nam Châu rất dễ khiến người ta mê mẩn.

 

Cô đã nghe nhiều kiểu giọng của anh.

 

Lịch sự.

 

Giả tạo.

 

Cố tình hạ thấp.

 

Uy hiếp.

 

Nhưng không có cảm giác gì.

 

Chỉ có giọng tự nhiên như bây giờ mới khiến người ta tưởng tượng nhiều.

 

Cô không trả lời ngay.

 

Hạ Nam Châu hỏi lại:

 

“Cô còn ở đó không?”

 

Ôn Hạ hoàn hồn.

 

Vội vàng đáp lại.

 

Sau khi cúp máy mới nhận ra tai mình nóng lên.

 

Cô hít sâu một hơi để bình tĩnh lại.

 

Đang định thay đồ.

 

Điện thoại bỗng nhận tin nhắn của quản lý.

 

Cô khựng lại.

 

Trái tim lập tức lạnh đi.

 

Buổi tối tám giờ.

 

Phòng tiếp khách sáng rực ánh đèn.

 

Hạ Nam Châu ngồi trên sofa.

 

Thuận tay lật trang hợp đồng vừa ký.

 

Người bên cạnh đưa rượu cho anh.

 

“Anh Hạ, nếu dự thảo hợp đồng mua lại không có vấn đề thì chúng ta có thể bàn về giá.”

 

Hạ Nam Châu đặt hợp đồng xuống.

 

“Công ty kiểm tra xong sẽ đưa phương án.”

 

Người kia im lặng một lúc.

 

“Gần đây tôi thiếu tiền xoay vòng. Chờ công ty thẩm định sẽ mất thời gian, tôi muốn sớm nhận tiền mặt…”

 

“Anh có thể bán cho người khác.”

 

Hạ Nam Châu nói nhàn nhạt.

 

“Tôi là thương nhân, không có nghĩa vụ nghe câu chuyện của anh.”

 

“Hợp đồng tôi sẽ gửi về công ty. Trước khi có phương án anh có thể đổi ý, bán cho người khác.”

 

Nhưng quy mô lớn như vậy.

 

Người khác cũng khó mua.

 

Loại thương vụ này nếu không phải khủng hoảng tài chính thì thường liên quan đến cờ bạc hoặc ma túy.

 

Buôn lậu lại dính líu quá nhiều.

 

Đi theo con đường hợp pháp sẽ bớt được rất nhiều rắc rối.

 

Người kia do dự.

 

Muốn nói thêm.

 

Hạ Nam Châu trực tiếp nói:

 

“Tiễn khách.”

 

Sau khi trợ lý tiễn người kia đi.

 

Hạ Nam Châu tháo kính.

 

“Hai mươi giờ mấy rồi?”

 

“Bảy giờ rưỡi.”

 

Thời gian vừa khít.

 

Hạ Nam Châu “ừm” một tiếng.

 

Đang định ra ngoài.

 

Điện thoại lại nhận được tin nhắn của Ôn Hạ.

 

“Đêm nay có việc, lần sau hẹn.”

 

Anh khẽ nhíu mày.

 

“Xem cô ấy ở đâu.”

 

Trợ lý nhanh chóng trả lời.

 

“Cô ấy đang ở hội sở Linglong.”

 

Ôn Hạ vốn không thích những nơi như vậy.

 

Ánh mắt Hạ Nam Châu trầm xuống.

 

“Đi với ai?”

 

Trợ lý nhìn cái tên trên điện thoại.

 

Da đầu tê dại.

 

Im lặng rất lâu.

 

Cuối cùng nói:

 

“Với Diệp Trì Trú.”

 

________________________________________

 

Chương 20

 

Hội sở Linglong.

 

Ôn Hạ đẩy cửa phòng riêng.

 

Vừa nhìn đã thấy Diệp Trì Trú say nằm trên sofa.

 

Chiều nay cô nhận được tin nhắn của quản lý.

 

Ông hy vọng cô đến chăm sóc Diệp Trì Trú.

 

Ban đầu cô muốn từ chối.

 

Nhưng quản lý lại gọi điện.

 

Nói hết lời.

 

Đến mức cô không thể từ chối.

 

Cuối cùng đành đến một chuyến.

 

Cô đặt sẵn phòng khách sạn.

 

Gọi nhân viên đến giúp đưa Diệp Trì Trú ra ngoài.

 

Diệp Trì Trú có lẽ thật sự say.

 

Nhân viên vừa chạm vào anh.

 

 

 

Anh đã mơ màng mở mắt.

 

Nhìn mặt nhân viên rồi cười ngốc nghếch.

 

“Hạ Hạ…”

 

Anh nắm tay nhân viên.

 

Áp mặt vào lòng bàn tay cô ấy cọ cọ.

 

“Đừng đi…”

 

Nhân viên quay lại nhìn Ôn Hạ bối rối.

 

“Cái này…”

 

Ôn Hạ nhíu mày nhìn Diệp Trì Trú.

 

Rồi xin lỗi nhân viên.

 

“Xin lỗi, cô ra ngoài trước đi.”

 

Nhân viên vội rút tay.

 

Đỏ mặt rời khỏi phòng.

 

Cửa đóng lại.

 

Ôn Hạ nhíu mày nhìn Diệp Trì Trú.

 

“Không phải anh không uống rượu sao?”

 

Ở New York, để giữ đầu óc tỉnh táo.

 

Diệp Trì Trú chưa từng uống rượu.

 

Ngay cả trong tiệc mừng chiến thắng.

 

Anh cũng không chạm vào một giọt.

 

Khi không từ chối được.

 

Cô sẽ thay anh uống.

 

Ngay cả khi cô uống đến say mèm.

 

Anh cũng chưa từng nhìn cô thêm một lần.

 

Chỉ sau khi tiệc kết thúc, bế cô về nhà.

 

Khen một câu:

 

“Bảo bối giỏi quá.”

 

Lúc đó anh sống thoải mái biết bao.

 

Cô từng nghĩ anh thật sự có thể không uống một giọt.

 

Hóa ra vẫn uống được.

 

Ôn Hạ cười lạnh.

 

Cô đá nhẹ vào chân anh.

 

“Dậy đi. Tự về.”

 

Diệp Trì Trú mở mắt nhìn cô.

 

Dường như tỉnh hơn một chút.

 

“Em đến rồi.”

 

Ôn Hạ lạnh lùng nhìn anh.

 

Diệp Trì Trú cũng nhìn cô.

 

Đột nhiên giọng anh khàn đi.

 

“Xin lỗi.”

 

Ôn Hạ ngẩn ra.

 

Lúc này mới nhận ra anh đang xin lỗi.

 

Anh vậy mà xin lỗi.

 

Đôi khi cô cảm thấy Diệp Trì Trú quá trưởng thành.

 

Trong chuyện tình cảm.

 

Trong việc khiến người khác hy sinh vì anh.

 

Anh thật sự rất giỏi.

 

Nhưng trong việc đáp lại tình cảm.

 

Lại ngây thơ như một đứa trẻ.

 

Có lẽ vì từ nhỏ anh luôn được mọi người vây quanh.

 

Nên anh luôn nghĩ tình yêu đó là điều hiển nhiên.

 

Trước khi rời bỏ Diệp Trì Trú.

 

Ôn Hạ từng nghĩ.

 

Nếu một ngày anh xin lỗi.

 

Có lẽ cô vẫn sẽ rung động.

 

Có lẽ vẫn mềm lòng.

 

Nhưng lúc này.

 

Cô phát hiện lòng mình bình lặng như nước chết.

 

Trái tim cô còn kiên định hơn cô tưởng.

 

Ôn Hạ nói:

 

“Diệp Trì Trú, có những chuyện không thể cứu vãn chỉ bằng một lời xin lỗi.”

 

“Tôi đã xin lỗi rồi.” Diệp Trì Trú nhíu chặt mày.

 

“Tôi đã xin lỗi rồi. Sao em còn giận?”

 

Từ nhỏ đến lớn.

 

Anh chưa từng xin lỗi ai nghiêm túc như vậy.

 

Ôn Hạ nhìn gương mặt đỏ vì rượu của anh.

 

Cô cũng không hiểu vì sao mình lại nói những lời này với một kẻ say.

 

Nhưng cô vẫn muốn nói.

 

“Trong mắt anh, lời xin lỗi đó có thể là cúi đầu rất lớn.”

 

“Nhưng thực ra nó chỉ là một lời xin lỗi bình thường.”

 

“Không có ý nghĩa đặc biệt gì.”

 

“Không có ý nghĩa?” Diệp Trì Trú đột nhiên đứng dậy nắm cổ tay cô.

 

“Nhưng em từng nói.”

 

“Chỉ cần tôi xin lỗi, em sẽ tha thứ tất cả.”

 

Đó là ba năm trước.

 

Lần đầu Ôn Hạ giận dỗi.

 

Cô nghĩ Diệp Trì Trú sẽ đến dỗ mình.

 

Nhưng cô đợi ba ngày.

 

Anh không đến.

 

Sau đó cô quay lại.

 

Khóc hỏi anh vì sao không đến.

 

“Anh rõ ràng biết, chỉ cần anh xin lỗi, em sẽ tha thứ tất cả.”

 

Khi đó cô thấp kém biết bao.

 

Ôn Hạ khẽ thất thần.

 

“Anh cũng nói đó là trước kia.”

 

“Tôi sẽ không ngu ngốc như vậy nữa.”

 

“Diệp Trì Trú.”

 

“Con người như vậy anh đã không cần.”

 

“Còn anh của bây giờ, tôi cũng không cần.”

 

Cô đứng dậy định rời đi.

 

Nhưng Diệp Trì Trú đột nhiên ôm chặt eo cô từ phía sau.

 

“Tôi không bỏ em.”

 

“Tôi muốn Ôn Hạ.”

 

“Tôi vẫn luôn muốn…”

 

Ôn Hạ đứng yên.

 

Cô cảm nhận nước mắt của anh thấm vào áo.

 

Nóng bỏng.

 

Rơi trên vai cô.

 

Cảm giác nóng rát lan theo mạch máu khắp cơ thể.

 

Ngay cả trái tim cũng đau nhói.

 

Diệp Trì Trú ôm chặt cô.

 

Giọng khàn khàn nói:

 

“Chỉ cần em đừng đi.”

 

“Em bảo gì tôi cũng thay đổi.”

 

“Tôi xin em.”

 

“Đừng bỏ tôi.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...