Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Bảy Năm Theo Đuổi, Một Sáng Buông Tay
Chương 6
Diệp Trì Trú mím môi. Sự bình tĩnh trước mặt mọi người vừa rồi hoàn toàn sụp đổ.
“Chỉ vì quả khế đó sao? Em dị ứng thì cứ để đó, để anh mua thứ khác cho em.”
Anh hoàn toàn không biết, cũng chưa từng nghĩ xem vì sao cô rời đi.
Ôn Hạ kéo khóe môi: “Chỉ vậy thôi?”
Diệp Trì Trú nói: “Vì anh đưa Lục Hoan đi Abu Dhabi mà không đưa em đúng không? Nhưng anh chẳng phải đã bảo em tự mua vé bay sang sao?”
“Em có biết vì em không gửi tài liệu cho Lục Hoan mà anh phân tâm, mất chức vô địch không? Mọi chuyện đã thành thế này rồi vẫn chưa đủ sao? Em còn muốn gì nữa?”
Ôn Hạ hỏi: “Vậy anh nghĩ việc anh mất chức vô địch là lỗi của tôi?”
Cô cúi đầu nhịn một lúc, rồi bật cười.
“Anh luôn như vậy. Tất cả lỗi của anh đều đổ lên tôi.”
“Khi phục hồi chức năng, chân anh đau là vì tôi điều trị không tốt. Tôi không tìm được cái vỏ sò xanh không tồn tại trên bãi biển là vì mắt tôi kém. Tôi không thích hoa tường vi là vì gu tôi kém…”
Cô cắn chặt răng.
Cô tưởng rằng mình sẽ không còn cảm xúc gì với Diệp Trì Trú.
Nhưng khi nhớ lại từng chuyện đã xảy ra trong quá khứ, trái tim vẫn đau như bị dao cắt.
Cô ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào mắt anh.
Bao nhiêu tủi thân trong lòng bỗng như nước lũ vỡ đê, không thể ngăn lại.
“Anh chưa từng quan tâm đến cảm xúc của tôi. Khế, hoa tường vi…”
Giọng Ôn Hạ rất bình thản, nhưng từng chữ như rỉ máu.
“Anh rõ ràng biết tôi không thích, nhưng vẫn luôn đặt trước mặt tôi. Tại sao? Vì anh căn bản không quan tâm đến tôi.”
“Bao nhiêu chuyện nhỏ như vậy anh chưa từng nhớ. Anh chưa từng quan tâm đến cảm xúc của tôi.”
“Anh chỉ nhớ những khuyết điểm của tôi, nhớ tôi chỗ nào không tốt.”
Cô hít sâu một hơi, cố kìm nén cảm xúc dâng trào.
Sau đó mỉm cười nói với Diệp Trì Trú:
“Nếu trong lòng anh tôi tệ như vậy, thì bây giờ tôi không muốn thích anh nữa.”
“Không muốn dây dưa gì với anh nữa.”
“Được không?”
Chương 14
Không khí như đông cứng lại.
Ôn Hạ nhìn vào mắt Diệp Trì Trú, trong lòng dâng lên vô vàn cảm xúc.
Cô từng nghĩ khi đối mặt với anh mình có thể bình tĩnh, có thể thờ ơ.
Nhưng khi gương mặt này thật sự đứng trước mặt, trái tim cô lại không thể yên tĩnh.
Cô không phóng khoáng như mình tưởng.
Năm năm qua đã cắm rễ trong lòng cô.
Dù có chặt đi, rễ cây vẫn cắm sâu trong tim.
Cô gần như đã moi hết trái tim mình ra trước mặt Diệp Trì Trú.
Tất cả tủi thân đều nói hết.
Nhưng vẫn chưa nói rõ chuyện anh thích Lục Vi.
Ngay cả cô cũng không hiểu vì sao.
Muốn anh hối hận sao?
Muốn anh ăn năn sao?
Rồi sao nữa?
Tha thứ cho anh?
Ôn Hạ không muốn thừa nhận mình thấp kém như vậy.
Nhưng sự thật là cô vẫn mong Diệp Trì Trú có chút hối hận.
Móng tay cô cắm sâu vào lòng bàn tay.
Cô nhìn chằm chằm vào mắt anh.
Rồi cô thấy Diệp Trì Trú nhìn cô một lúc, nghe hết tất cả những lời cô nói.
Sau đó đột nhiên cười khẩy.
“Chỉ vì những chuyện này?”
Giọng điệu thờ ơ, thái độ lạnh nhạt.
Hoàn toàn giống trước đây.
Không khác chút nào.
Ôn Hạ như bị rút hết sức lực.
Hai bàn tay đang siết chặt dần buông ra.
Cô nói: “Đúng. Chỉ vì những chuyện này.”
Diệp Trì Trú dường như thở phào.
“Nếu chỉ vì những chuyện này thì anh có thể thay đổi vì em.”
“Bao nhiêu ngày qua em cũng làm mình làm mẩy đủ rồi chứ? Chuyện F1 anh sẽ không trách em. Lục Hoan anh cũng sẽ cho cô ấy đi nơi khác làm việc.”
“Vậy em có thể theo anh về Mỹ được chưa?”
Anh nói tự nhiên như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
Ôn Hạ lùi lại một bước.
Giữa cô và Diệp Trì Trú dường như không còn gì để nói.
Cô bình tĩnh nói:
“Chúng ta chia tay rồi.”
“Chúng ta chưa đăng ký kết hôn, nên cũng không phải vợ chồng. Chuyện đính hôn hai bên phụ huynh cũng không tham dự.”
“Coi như chưa từng xảy ra.”
“Sau này xin anh đừng đến tìm tôi nữa.”
Cô định quay lại bãi đỗ xe.
Nhưng Diệp Trì Trú nắm lấy cổ tay cô.
“Đủ rồi đấy. Làm mình làm mẩy quá sẽ mất vui đấy, Ôn Hạ.”
Ôn Hạ hất tay anh ra: “Tôi không đùa.”
Cô nhìn thẳng vào mắt anh, từng chữ nói rõ:
“Chúng ta chia tay rồi.”
Biểu cảm của cô quá nghiêm túc.
Cuối cùng Diệp Trì Trú cũng nhận ra có gì đó không đúng.
Anh bắt đầu hoảng.
Anh đứng chắn trước mặt cô: “Anh chưa từng nghĩ sẽ chia tay với em.”
“Tránh ra.”
Ôn Hạ đẩy anh rồi bước đi.
Diệp Trì Trú định nắm lại tay cô.
Cô vừa định bước nhanh hơn.
Nhưng bàn tay cô bị một người khác nắm lấy trước.
Ngay sau đó cả người cô bị kéo vào một vòng tay ấm áp.
Bàn tay đang nắm cổ tay cô lại lạnh.
Tim Ôn Hạ khẽ run.
Cô ngẩng đầu lên.
Thấy Hạ Nam Châu đang nhìn Diệp Trì Trú với vẻ bình thản.
Cô ngẩn người.
Nghe thấy giọng nói trầm thấp, mang theo nguy hiểm của anh vang lên trên đỉnh đầu.
“Nếu cô ấy đã nói chia tay, tiếp tục dây dưa như vậy không lịch sự đâu.”
Diệp Trì Trú đứng tại chỗ, lạnh lùng nhìn anh.
“Anh là ai?”
Hạ Nam Châu đẩy nhẹ gọng kính.
Sau lớp kính trong suốt, đôi mắt anh vẫn mang nụ cười.
Anh nhìn Ôn Hạ.
“Câu hỏi này, có lẽ anh nên hỏi Ôn Hạ.”
Ôn Hạ cảm thấy tay mình bị bóp nhẹ một cái.
Cô lập tức hiểu ý.
Cô trấn tĩnh lại rồi nói:
“Anh ấy là vị hôn phu của tôi.”
“Vị hôn phu?” Diệp Trì Trú cười lạnh. “Chưa đầy một tuần đã tìm được người mới rồi à?”
“Ôn Hạ, vậy những lời em vừa nói tính là gì?”
Ôn Hạ bất lực, vừa định nói.
Hạ Nam Châu lại nhìn cô rồi nói:
“Người không liên quan thì không cần giải thích.”
“Chú Ôn và dì Ôn đã đợi em lâu rồi.”
“Chúng ta nên về nhà thôi.”
Chương 15
Tai Ôn Hạ bỗng ngứa ran.
Hạ Nam Châu không hề cố tình hạ thấp giọng, nhưng hai chữ “về nhà” khi thốt ra từ miệng anh lại mang theo một sự mập mờ khó tả.
Ôn Hạ hít sâu một hơi rồi ngẩng đầu nhìn Hạ Nam Châu.
Ánh mắt anh bình tĩnh, thản nhiên, như thể mọi chuyện to lớn đến đâu, đứng trước anh cũng có thể được hóa giải.
Ôn Hạ nhìn vào đáy mắt anh.
Cô biết rõ đây chỉ là đang diễn.
Nhưng sự bực bội ban nãy dường như thật sự lắng xuống theo ánh mắt đó.
Cô gật đầu, nắm lại tay Hạ Nam Châu.
“Ừm, về nhà thôi.”
Diệp Trì Trú vẫn muốn đuổi theo.
Ôn Hạ quay đầu lại, lạnh lùng nói:
“Nếu anh không muốn tôi càng ghét anh hơn, thì đừng đuổi theo nữa, cũng đừng xuất hiện trước mặt ba mẹ tôi.”
Bước chân Diệp Trì Trú khựng lại.
Anh chỉ có thể trơ mắt nhìn Ôn Hạ nắm tay Hạ Nam Châu, dần biến mất trước mắt mình.
Bàn tay bên người anh chậm rãi siết chặt.
Anh lấy điện thoại ra gọi một cuộc.
“Giúp tôi điều tra một người.”
Bên ngoài bãi đỗ xe.
Ôn Hạ và Hạ Nam Châu im lặng đi bên nhau.
Cô cúi đầu, nghe thấy phía sau không còn tiếng bước chân đuổi theo nữa mới thở phào nặng nề rồi dừng lại.
Lúc này cô mới phát hiện mình vẫn đang nắm tay Hạ Nam Châu.
Cô định rút tay ra.
Nhưng tay cô vẫn bị giữ chặt trong lòng bàn tay anh.
Ôn Hạ nhìn anh: “Thích nắm lắm à?”
“Tôi vừa giúp cô.” Hạ Nam Châu nói. “Bình thường cô nói chuyện với người giúp mình như vậy sao?”
“Chúng ta là đính hôn giao dịch.” Ôn Hạ nói. “Giải quyết rắc rối cho đối tượng đính hôn cũng là một phần của giao dịch. Đây không phải giúp tôi, mà là đôi bên cùng có lợi.”
Cô giơ bàn tay đang bị nắm lên.
“Vậy cái này có tính là anh đang chiếm tiện nghi không?”
Ánh mắt Hạ Nam Châu lướt qua gương mặt cô.
Anh bỗng bật cười rồi buông tay.
“Cô vừa rồi đối mặt với bạn trai cũ không như vậy.”
“Vậy à?” Ôn Hạ hỏi. “Lúc đó tôi thế nào?”
Hạ Nam Châu nhìn thẳng vào mắt cô.
Đuôi mắt dài khẽ hạ xuống, như muốn nhìn thấu điều gì đó trong mắt cô.
Đối diện ánh mắt anh, Ôn Hạ cảm thấy hô hấp hơi khó khăn.
Cô cúi mắt muốn tránh đi.
Nhưng Hạ Nam Châu đã nói:
“Thấp kém. Lấy lòng.”
Anh nói:
“Trông không giống cô khi đứng trước tôi, sắc bén như vậy.”
“Vậy tôi nên vui vì thấy một mặt khác của cô, hay nên buồn vì cô chỉ đối xử với tôi như vậy? Dù là cố tình nhắm vào tôi… cũng là một kiểu quan tâm?”
Ôn Hạ nhíu mày.
Cô vốn không phải người sắc bén như vậy.
Ngay cả cô cũng thấy việc mình nhằm vào Hạ Nam Châu có chút bất thường.
Cô từng cố kiềm chế.
Nhưng sự tự tin của Hạ Nam Châu, cảm giác như anh nhìn thấu cô từ trong ra ngoài, thật sự khiến người ta bực bội.
Cô lạnh lùng nói:
“Anh rất hiểu tôi sao?”
“Nếu biết cô thích gì, ghét gì được coi là hiểu…” Hạ Nam Châu nói chậm rãi.
“Thì có lẽ là vậy.”
“Thật sao?”
Ôn Hạ bước về phía trước.
Hạ Nam Châu đi bên cạnh cô.
Bãi đỗ xe tối mờ, ánh đèn đường chập chờn kéo dài bóng hai người, quấn vào nhau.
Ôn Hạ nhìn hai cái bóng đó.
Bỗng thuận miệng hỏi:
“Tôi thích ăn gì nhất?”
Cô chưa từng nói cho ai biết sở thích của mình.
Chỉ định hỏi cho vui.
Nhưng Hạ Nam Châu không hề suy nghĩ.
“Canh đuôi bò.”
Ôn Hạ sững lại.
Cô nhìn anh rồi hỏi tiếp:
“Tôi thích loại trái cây nào?”
“Bưởi.”
“Rau?”
“Khoai tây.”
“Đồ ăn vặt?”
Hạ Nam Châu nhìn cô.
“Cô không thích ăn vặt.”
Ôn Hạ mím môi.
Cô quay sang nhìn hình xăm hoa tường vi dại trên cổ anh.
Rồi hỏi:
“Tôi thích hoa gì?”
Bao nhiêu năm qua, cô chỉ nhận được hoa tường vi.
Cô nghĩ Hạ Nam Châu cũng sẽ nói vậy.
Nhưng anh bỗng cong môi cười.
Anh nói:
“Matthiola.”
Ôn Hạ hoàn toàn sững sờ.
Cô dừng bước.
“Sao anh biết?”
Ngay cả Diệp Trì Trú cô cũng chưa từng nói.
Ba ngày trước họ còn chưa quen nhau.
Vậy mà Hạ Nam Châu lại hiểu cô đến vậy.
Cô bất giác quan tâm.
Cô nắm lấy tay áo anh.
Hạ Nam Châu khẽ cười, hơi nâng mắt.
Ánh mắt sau lớp kính nhìn thẳng vào mặt cô.
Anh khẽ nói:
“Muốn biết?”
Ôn Hạ mím môi.
Không trả lời, nhưng thái độ đã rất rõ.
Hạ Nam Châu cười bất lực.
Anh cúi xuống gần cô.
Nắm lấy tay cô.
Ôn Hạ giật mình.
Khoảng cách giữa họ đột nhiên gần vô hạn.
Hạ Nam Châu nói bên tai cô.
Hơi thở ấm áp gần như phả vào vành tai.
“Về nhà gọi số này.”
“Cô sẽ biết.”