Bảo Mẫu Của Giới Hào Môn

Chương 3



Cô bé nhìn chằm chằm chiếc thìa hai giây, âm thanh trong đầu trở nên sôi nổi: “Thìa màu hồng! Là cái mà bản tiểu thư muốn! Hơn nữa mùi này, ngòn ngọt, giống y cái đồ ngon lần trước!”

 

Cô bé ngập ngừng há miệng ra.

 

Thìa được đưa vào. Cô bé ngậm một chút, nhai nhai, rồi nuốt xuống.

 

Trong đầu truyền đến tiếng “Ừm” thỏa mãn.

 

Rồi cô bé há miệng ra. Tự động há miệng.

 

Nước mắt Hà phu nhân tuôn trào ngay tại chỗ.

 

“Nó ăn rồi! Nó tự há miệng rồi! Nửa năm rồi! Lần đầu tiên chủ động há miệng!”

 

Mười phút tiếp theo, bát khoai lang nướng nghiền đã vơi đi hai phần ba. Cô bé nhai tóp tép phồng cả má, nét mặt từ thờ ơ chuyển sang thỏa mãn, cuối cùng thậm chí còn vỗ đập lên ghế ăn tỏ ý muốn ăn thêm.

 

Âm thanh trong đầu vui như trẩy hội: “Ngon ngon ngon! Chị gái này hiểu bản tiểu thư! Sau này phải để chị này đút cơm! Không ai được đụng vào bát của bản tiểu thư!”

 

Hà phu nhân suýt nữa quỳ xuống trước mặt tôi. Tôi sợ hãi vội vàng đỡ cô ấy: “Hà phu nhân, phu nhân, chị đừng làm vậy, không khoa trương thế đâu.”

 

“Em không biết nửa năm qua chị sống thế nào đâu!” Hà phu nhân nắm chặt tay tôi, khóc sướt mướt: “Mỗi ngày cho con ăn cứ như ra pháp trường! Con không ăn, cân nặng không đạt chuẩn, mẹ chồng ngày nào cũng mắng chị không biết chăm con, chồng chị thì bảo chị làm quá, bảo trẻ con đói tự khắc sẽ ăn. Nhưng nó nhất quyết không ăn! Chị còn nghi ngờ có phải vấn đề do chị không! Có phải sữa của chị có vấn đề không! Có phải lúc mang thai chị làm sai điều gì không!”

 

“Không liên quan gì đến chị cả.” Tôi vỗ vỗ mu bàn tay cô ấy: “Mỗi đứa trẻ có một sở thích và điểm nhạy cảm riêng, tìm ra được là ổn thôi.”

 

Hà phu nhân vừa khóc vừa cười, sau đó làm một hành động khiến tôi trở tay không kịp. Cô ấy lấy điện thoại ra, gọi ngay một cuộc điện thoại, bật loa ngoài.

 

“Alo? Tô phu nhân đó hả? Lần trước chị chẳng bảo chuyện tiểu công chúa nhà chị hay nghiến răng ban đêm mãi không giải quyết được sao? Em giới thiệu cho chị một người, tên là Khương Vãn, chị nhất định phải tìm cô ấy, cô ấy đúng là thần tiên!”

 

Đầu dây bên kia Tô phu nhân nghe có vẻ hứng thú: “Thật sao? Còn giỏi hơn cả giáo sư Chương?”

 

“Giáo sư Chương khám cho con gái em ba lần mà chẳng ăn thua! Khương Vãn đến một chuyến là giải quyết xong! Một chuyến thôi đấy!”

 

Tôi đứng bên cạnh điên cuồng vẫy tay ra hiệu bảo cô ấy đừng nói nữa, nhưng Hà phu nhân hoàn toàn không nhìn thấy động tác của tôi, hoặc thấy mà lờ đi.

 

Cúp điện thoại, cô ấy lại bấm số tiếp theo. Gọi liền bốn cuộc, tôi nghe mà tê dại cả người. Đây không phải nhờ người giúp đỡ, đây là tốc độ mở rộng của chuỗi nhượng quyền thương hiệu rồi.

 

Lúc rời khỏi nhà họ Hà, điện thoại của tôi đã có thêm bốn tin nhắn chưa đọc, toàn là hẹn lịch.

 

Tình huống nhà họ Tô thì đặc biệt hơn.

 

Nhà họ Tô làm trong ngành thiết bị y tế, ông Tô quanh năm chạy việc bên ngoài, việc nhà một tay bà Tô lo liệu. Vấn đề của nhà họ không phải là một đứa trẻ, mà là sinh đôi. Một cặp bé trai sinh đôi bảy tháng tuổi, mắc chung một tật: nghiến răng ban đêm, nghiến kèn kẹt, thường xuyên nghiến đến mức tự tỉnh giấc, rồi khóc ré lên.

 

Đã đi khám mấy bác sĩ, người thì bảo thiếu canxi, người thì bảo đang mọc răng nên bình thường, người lại bảo có thể do giun sán. Bổ sung canxi rồi, thuốc tẩy giun cũng uống rồi, nhưng vẫn nghiến.

 

Khi tôi đến nhà họ Tô thì vừa đúng giờ ngủ trưa. Hai cậu nhóc nằm trong hai chiếc nôi riêng biệt, trông đúng là rất giống nhau, nhưng nhìn kỹ sẽ thấy có điểm khác biệt tinh tế. Cậu anh lông mày đậm hơn một chút, cậu em cằm tròn hơn một chút.

 

Tôi ngồi giữa hai chiếc nôi, nhắm mắt lại, tập trung tinh thần nhận tín hiệu.

 

Tiếng lòng của hai anh em sinh đôi truyền vào cùng một lúc, ban đầu không phân biệt rõ ai là ai, cứ như hai cái radio cùng phát sóng. Nhưng rất nhanh tôi đã phát hiện ra, giọng cậu anh trầm hơn, chậm hơn; giọng cậu em cao hơn, vội vã hơn.

 

Cậu anh: “Em trai lại cựa quậy. Em trai lật người rồi. Em trai đang nhìn mình. Em trai đừng nhìn mình. Bản đại gia muốn đi ngủ.”

 

Cậu em: “Anh trai không để ý đến mình. Sao lại không để ý đến mình. Trước kia trong bụng mẹ tụi mình nằm chen chúc với nhau, giờ lại xa nhau thế này. Xa quá. Giường của bảo bảo ở bên trái, giường của anh ở bên phải, ở giữa còn có cái tủ chắn ngang. Bảo bảo không với tới anh. Bất an. Sợ hãi. Phải cử động miệng. Cắn cắn cắn.”

 

Tôi mở mắt. Cậu em đang nghiến răng. Không phải kiểu nghiến răng vô thức khi ngủ, mà là vừa thức đã nghiến, miệng mím chặt, hàm dưới di chuyển qua lại, tiếng “kèn kẹt” vang lên rõ mồn một.

 

Nhưng cảm xúc của bé, rõ ràng là lo âu. Hội chứng lo âu xa cách (Separation anxiety).

 

Sinh đôi từ trong bụng mẹ đã luôn sát cánh bên nhau, sau khi chào đời lại bị chia ra hai nôi riêng biệt, ở giữa còn ngăn cách bởi một chiếc tủ, đối với đứa trẻ bảy tháng tuổi, khoảng cách này chẳng khác nào cách biệt một ngọn núi. Cậu em thông qua việc nghiến răng để giải tỏa sự lo âu.

 

Vậy còn cậu anh?

 

Tôi lại lắng nghe kỹ tiếng lòng của cậu anh.

 

 

 

“Em trai lại nghiến răng rồi. Ồn ào. Ồn quá khiến bản đại gia ngủ không ngon. Bản đại gia cũng muốn nghiến. Không đúng, bản đại gia không muốn nghiến. Nhưng miệng không khống chế được. Em trai nghiến mình cũng nghiến. Từ trong bụng mẹ đã thế này rồi, em trai nhúc nhích mình cũng nhúc nhích.”

 

Hóa ra là vậy. Nguồn gốc là từ cậu em, nghiến răng bắt nguồn từ lo âu xa cách. Cậu anh thì bị nhịp điệu của cậu em kéo theo, phản ứng đồng bộ sinh lý giữa hai anh em sinh đôi.

 

Giải pháp thực ra rất đơn giản.

 

“Tô phu nhân,” Tôi nói: “Chị ghép hai nôi lại với nhau, tháo vách ngăn ở giữa ra.”

 

Tô phu nhân ngơ ngác: “Hả? Tại sao? Sách nuôi dạy con bảo sinh đôi phải cho ngủ riêng, để bồi dưỡng tính độc lập mà.”

 

“Bảy tháng tuổi vẫn còn quá sớm.” Tôi đáp: “Các bé chưa sẵn sàng để tách ra. Đặc biệt là cậu em, bé ỷ lại vào anh rất nhiều. Hai chiếc giường cách nhau quá xa, lúc ngủ bé không cảm nhận được anh ở bên cạnh, lo âu sẽ được xả ra qua việc nghiến răng. Cậu anh bị nhịp điệu của em kéo theo, cũng nghiến theo. Ghép giường lại, để các bé có thể chạm vào nhau, cảm giác lo âu của cậu em sẽ giảm đi đáng kể, nghiến răng tự nhiên cũng sẽ thuyên giảm.”

 

Tô phu nhân bán tín bán nghi, nhưng vẫn để bảo mẫu ghép giường lại với nhau.

 

Hai phút sau.

 

Cậu em vươn bàn tay nhỏ xíu ra, chạm vào cánh tay cậu anh.

 

Miệng bé ngừng lại.

 

Trong đầu truyền đến tiếng thở dài dài thỏa mãn: “Chạm vào rồi. Anh trai ở đây rồi. Tốt rồi. Không sợ nữa.”

 

Tiếp đó, cậu bé nắm lấy tay áo anh mình. Cậu anh bị chộp một cái, cau mày, nhưng không tỉnh giấc, ngược lại trong lúc ngủ say còn nhích về phía em một chút. Hai cái đầu nhỏ xíu dựa sát vào nhau.

 

Im lặng rồi. Yên tĩnh hoàn toàn.

 

Tô phu nhân đứng bên cạnh quan sát cảnh này mất ba phút, không nói một lời. Sau đó cô ấy quay mặt đi, lén lau khóe mắt vào tường. Khi quay lại, viền mắt đỏ hoe, nhưng giọng nói rất kiên định: “Khương Vãn, em để lại số tài khoản. Chuyện tiền bạc đừng khách sáo với chị.”

 

Cô ấy ngừng lại một chút, rồi nói thêm: “Bên nhà mẹ chồng chị có một người cháu họ xa, gả vào nhà họ Lâm. Nhà họ Lâm em biết chứ? Làm bất động sản đấy. Thằng nhóc 8 tháng bên nhà đó cũng quấy khóc, quấy đến gà bay chó sủa cả nhà. Chị sẽ giới thiệu em qua đó.”

 

Tôi nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cô ấy, khẽ gật đầu.

 

Thành thật mà nói, ngày đầu tiên đến nhà họ Thẩm trong túi tôi chỉ có 83 tệ, ra ngoài làm việc chưa đầy một tháng, tài khoản tiết kiệm của tôi đã vượt quá con số 10 vạn (hơn 300 triệu VNĐ). Tốc độ này làm chính tôi cũng thấy không chân thực.

 

Nhưng điều không chân thực hơn là, trong tiếng lòng của những đứa trẻ hào môn này, tôi phát hiện ra một điểm chung:

 

Vấn đề của chúng, hầu như không bao giờ là do cơ thể.

 

Mà là không được thấu hiểu.

 

Rõ ràng chúng khóc la “Con đau”, nhưng người lớn lại tưởng chúng đang làm mình làm mẩy.

 

Rõ ràng chúng gào lên “Con sợ”, người lớn lại tưởng chúng đang ăn vạ.

 

Rõ ràng chúng nói “Con không thích cái này”, người lớn cứ nhất quyết ép buộc đút vào miệng.

 

Người lớn đổ cả núi tiền mua sữa bột đắt nhất, quần áo xịn nhất, đồ chơi đắt đỏ nhất chất thành đống trước mặt chúng, duy chỉ không chịu dừng lại một chút để suy nghĩ xem cái sinh linh nhỏ bé này rốt cuộc đang nghĩ gì.

 

Gia đình giàu có thì lại càng như thế. Họ quá quen với việc dùng tiền để giải quyết vấn đề. Con khóc? Mời bác sĩ đắt nhất. Con không ăn? Đổi sữa bột đắt nhất. Con quấy? Mua đồ chơi dỗ dành đắt nhất.

 

Nhưng đôi khi câu trả lời có lẽ chỉ là một chiếc thìa nhựa, hoặc ghép hai cái giường lại với nhau.

 

Tôi cúi đầu nhìn màn hình điện thoại, trên đó lại có thêm ba tin nhắn mới.

 

Một tin nhắn từ nhà họ Lâm.

 

Một tin nhắn từ một số điện thoại lạ tự xưng là Phương phu nhân.

 

Và một tin nhắn từ một người mà tôi không ngờ tới: Chu Nhiễm.

 

Nội dung tin nhắn chỉ có một dòng chữ: “Khương Vãn, lúc nào rảnh ghé nhà họ Thẩm ngồi chơi một chút, tôi có chuyện muốn nhờ cô giúp đỡ.”

 

Tôi nhìn chằm chằm tin nhắn này rất lâu.

 

Giọng của tiểu thiếu gia trong đầu vang lên không đúng lúc chút nào, mặc dù cách xa nửa thành phố, tín hiệu vẫn rõ như được lắp trạm phát sóng:

 

“Chị ơi! Chị ơi chị đang ở đâu! Bảo bảo nhớ chị quá! Dì bảo mẫu pha sữa nóng quá! Đồ đàn bà ngốc nghếch kia! Còn nữa, cái người đàn bà xịt nước hoa hôm nay lại đến thăm bảo bảo rồi, cười tủm tỉm, nhưng bảo bảo ngửi thấy mùi chua trên người bà ta còn nồng hơn lần trước! Chị mau về đi!”

 

Tôi cất điện thoại, về nhà họ Thẩm trước đã. Chuyện của Chu Nhiễm, không gấp.

 

07

 

Về đến nhà họ Thẩm đã là chạng vạng tối.

 

Tiểu thiếu gia quả nhiên đang làm ầm ĩ. Bảo mẫu gấp đến mức đổ mồ hôi hột, bế thằng bé đi vòng quanh phòng, nhưng nó nhất quyết không chịu yên, đôi tay nhỏ xíu quơ quào, tiếng khóc vang dội mà dõng dạc, rõ ràng không phải không thoải mái, mà là đang tức giận phát cáu.

 

Tôi vừa bước vào cửa, tiếng khóc của nó lập tức yếu đi.

 

 

 

Giọng nói trong đầu uất ức đáng thương: “Chị cuối cùng cũng về rồi! Chị đi lâu thật là lâu! Bảo bảo tưởng chị không cần bảo bảo nữa! Dì bảo mẫu bế sai tư thế rồi! Đầu thấp quá! Máu của bảo bảo dồn hết lên não rồi! Hơn nữa trên tay dì ấy có cục chai cứng ngắc, cấn cả vào lưng bảo bảo!”

 

Tôi nhận lấy thằng bé từ tay bảo mẫu, điều chỉnh lại tư thế bế, một tay đỡ lấy phần đầu và cổ, để nó tựa vào vai mình. Thằng bé lập tức im bặt, dụi dụi cái đầu nhỏ xíu vào vai tôi, ngáp một cái thỏa mãn.

 

“Dì bảo mẫu không cố ý đâu,” Tôi thầm đáp lại trong lòng, mặc dù tôi không chắc thằng bé có nhận được không, “Dì ấy cũng rất cố gắng chăm sóc em rồi.”

 

“Hừ, cố gắng cũng vô dụng, kỹ thuật không đạt yêu cầu.” Tiểu thiếu gia lẩm bẩm trong đầu một câu, rồi ngủ thiếp đi.

 

Cái thằng nhóc này, mới đầy tháng được vài hôm mà trình độ mỏ hỗn đã sắp theo kịp ông nội nó rồi.

 

Chín giờ tối, Triệu Linh Lung đến phòng trẻ xem con trai, xác nhận mọi thứ bình thường xong, cô ấy ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh nói chuyện với tôi vài câu.

 

“Khương Vãn, mấy chuyện bên nhà họ Tiền, nhà họ Hà tôi đều nghe nói rồi, làm đẹp lắm.” Giọng điệu của cô ấy rất ôn hòa, nhưng mang theo sự chừng mực đặc trưng của đương gia chủ mẫu: “Sau này có những việc ra ngoài giúp đỡ thế này, cô nói trước với tôi một tiếng, tôi sẽ sắp xếp bảo mẫu khác thay thế. Cô giúp đỡ gia đình khác, người ta cũng nể mặt mũi nhà họ Thẩm, có lợi cho mạng lưới quan hệ của gia đình chúng ta.”

 

Tôi gật đầu: “Triệu phu nhân yên tâm, bên phía tiểu thiếu gia tôi sẽ không làm chậm trễ.”

 

Cô ấy cười một cái, đứng dậy định rời đi, bước đến cửa lại dừng bước.

 

“Đúng rồi, hôm nay Chu Nhiễm có gửi tin nhắn cho cô không?”

 

Tôi sững lại, không ngờ chuyện này cô ấy cũng biết.

 

“Vâng, nói có việc muốn nhờ tôi giúp đỡ.”

 

Triệu Linh Lung quay lưng về phía tôi, khựng lại hai giây, giọng điệu nhàn nhạt: “Cứ đi đi. Cô ta nói gì cô cứ làm theo như thế, đừng suy nghĩ nhiều.”

 

Câu nói này nghe thì đơn giản, nhưng tôi lại nếm ra được chút dư vị khác. Ba chữ “đừng suy nghĩ nhiều” mới chính là sự khẳng định rằng việc này tuyệt đối không hề đơn giản.

 

Sáng hôm sau, tôi đi đến khu nhà phía Tây tầng hai nơi Chu Nhiễm ở.

 

Phong cách trang trí của khu nhà phía Tây tầng hai hoàn toàn khác biệt với khu vực của nhà con cả dưới tầng một. Tầng một là tông màu tối kiểu Trung Quốc truyền thống, trầm ổn vững chãi. Tầng hai lại là phong cách hiện đại tông màu nhạt, tường trắng, gỗ mộc, hoa khô, khắp nơi đều toát lên một cảm giác “tinh xảo” đầy cố ý.

 

Chu Nhiễm đang đợi tôi ở phòng khách, mặc chiếc áo lụa màu be, xõa tóc, trang điểm nhạt hơn lần trước, trông có vẻ mềm mỏng hơn hẳn.

 

“Ngồi đi, uống trà.”

 

Tôi ngồi xuống. Cô ta đích thân rót cho tôi một tách trà, động tác ưu nhã, nhưng lúc đặt bình trà xuống bàn, lực dùng mạnh hơn mức cần thiết một chút.

 

“Khương Vãn, dạo này cô rất bận rộn.” Cô ta mở lời, giọng điệu thong dong: “Nhà họ Tiền, nhà họ Hà, nhà họ Tô, nghe nói đều mời cô qua xem?”

 

Tôi không rõ thái độ của cô ta thế nào, đành khiêm tốn nói: “Chỉ là tiện tay giúp đỡ thôi ạ.”

 

“Tiện tay giúp đỡ.” Cô ta lại lặp lại lời tôi nói, đây dường như là thói quen của cô ta.

 

Cô ta bưng tách trà của mình lên nhấp một ngụm, đặt xuống, rồi ngồi thẳng người lại.

 

“Tôi có một người bạn thân họ Phương, lấy chồng nhà họ Phương. Chắc cô chưa từng nghe qua gia đình này. Nhà họ Phương làm logistics, top 5 toàn quốc. Phương phu nhân tháng trước mới sinh được một cô con gái, đứa bé mọi thứ đều bình thường, ăn uống ngủ nghỉ tốt, chỉ có một vấn đề.”

 

Cô ta ngừng lại một chút.

 

“Không biết cười.”

 

“Không biết cười?”

 

“Đúng vậy, từ lúc sinh ra đến giờ gần hai tháng rồi, chưa từng cười lấy một lần. Không có nụ cười giao tiếp xã hội, không phản ứng khi bị trêu đùa, bất kể cô dỗ dành nó thế nào, dùng cách gì, nó vẫn cứ giữ bộ mặt không cảm xúc. Phương phu nhân sắp phát điên rồi, đưa đứa bé đi làm đủ các loại kiểm tra, bác sĩ bảo phát triển bình thường, nhưng nó vẫn không cười. Lên mạng tra thông tin, toàn ra mấy từ khóa về chứng tự kỷ, cô ấy đã bắt đầu đặt lịch đánh giá tâm lý trẻ em rồi.”

 

“Cô muốn tôi qua xem sao?”

 

“Đúng.” Chu Nhiễm nhìn tôi, ánh mắt nhìn thẳng vào tôi: “Phương phu nhân là người bạn thân nhất của tôi, chuyện này tôi quan tâm hơn bất cứ ai. Nếu cô có thể giúp cô ấy giải quyết, tôi nợ cô một ân tình.”

 

Một ân tình.

 

Thốt ra từ miệng Chu Nhiễm, sức nặng của ba chữ này không hề nhỏ.

 

“Tôi có thể đi xem, nhưng không đảm bảo chắc chắn có hiệu quả.” Tôi đáp.

 

“Cứ đi xem là được.”

 

Cô ta lấy điện thoại ra, gửi cho tôi thông tin liên lạc và địa chỉ của Phương phu nhân.

 

Lúc rời đi, tôi chú ý thấy trên bàn trà của cô ta để một xấp tài liệu, tờ trên cùng có in dòng chữ lộ ra ngoài: “Bệnh viện XX – Khoa Hỗ trợ sinh sản – Phiếu hẹn.”

 

Tôi không nhìn thêm nữa. Nhưng tôi đã ghi nhớ nó trong đầu.

 

Người phụ nữ này nhờ tôi giúp đỡ cho cô bạn thân của mình, rốt cuộc là thật lòng quan tâm đến bạn bè, hay là đang kinh doanh mạng lưới quan hệ và quyền phát ngôn trong giới phu nhân thượng lưu, tôi không thể phán đoán chính xác được.

Chương trước Chương tiếp
Loading...