Bạn Thân Mua Nhà Đối Diện Tôi

Chương 3



Giang Thần nhíu mày: “Thế là cô ta sẽ phải làm một phiên bản đắt hơn em?”

 

“Đúng. Em báo ngân sách thi công 500.000 tệ (khoảng 1,7 tỷ VNĐ), cô ta ít nhất phải vung ra 600.000.”

 

“Nhưng thực tế em…”

 

“Thực tế em đếch thèm làm nội thất căn 1601. Nhà của em là 1603, em thuê người khác thiết kế, làm bình thường là được.”

 

Giang Thần nhìn tôi, từ từ mỉm cười.

 

“Lâm Dao, em trở nên thâm hiểm thế này từ bao giờ vậy?”

 

“Bị ép thôi.”

 

“Thế lỡ cô ta vứt 600.000 tệ vào thi công xong phát hiện em không ở đối diện thì sao?”

 

“Đó là chuyện của cô ta.” Tôi nhấp ngụm nước, “Là cô ta tự đòi mua nhà đối diện, tự đòi bám đuôi thiết kế của em, em có kề dao vào cổ ép cô ta đâu.”

 

“Được.” Giang Thần gật đầu, “Anh cần làm gì?”

 

“Phối hợp diễn kịch. Lát nữa em nhắc chuyện nội thất trước mặt Tô Miên, anh cứ hùa theo là được.”

 

“Ok.”

 

Chiều hôm đó, tôi nhắn tin cho Trương Lỗi.

 

“Anh Trương, tôi chốt ý tưởng rồi. Tối giản toàn bộ, tone trắng xám, nội thất tôi định dùng của B&B Italia, ngân sách rơi vào khoảng 500 nghìn tệ.”

 

Trương Lỗi rep ngay: “Vâng! Tôi lên bản vẽ luôn!”

 

Tôi biết thừa, trễ nhất là tối nay, Tô Miên sẽ biết cái tin này.

 

Quả nhiên.

 

Chín giờ tối, Tô Miên nhắn tin: “Bé ơi, nhà bà chốt phương án chưa?”

 

“Ừ, vừa chốt với anh Lỗi xong.”

 

“Kiểu gì đấy?”

 

“Tối giản, Giang Thần với tôi đều thích đơn giản.”

 

“Oa, tối giản nhìn sang lắm! Ngân sách khoảng nhiêu?”

 

Tới công chuyện rồi.

 

“Khoảng 500 nghìn tệ, chủ yếu tốn tiền nội thất.”

 

Cô ta khựng lại mất một phút mới nhắn lại.

 

“50 vạn tệ? Hai người chịu chi thế!”

 

“Giang Thần bảo làm nội thất một lần ở mười, hai mươi năm, không nên tiết kiệm.”

 

“Đúng đúng!”

 

Sau đó cô ta không nhắn thêm gì nữa.

 

Nhưng tôi dư sức đoán đêm nay cô ta sẽ mất ngủ.

 

500.000 tệ.

 

Cô ta muốn đu đu đưa đưa theo tôi thì phải ói ra 600.000 tệ trở lên.

 

Cộng với hơn 2 triệu tệ mua đứt nhà, cộng với tiền trả góp con Mer E, cộng với đống chi phí “phông bạt” hàng ngày——

 

Tô Miên, cô tiền đâu ra mà đú?

 

Chương 18

 

Hai tuần tiếp theo, tôi liên tục “cho ăn” qua Trương Lỗi.

 

Hôm nay bảo muốn lắp hệ thống Smart Home, giá 12 vạn.

 

Ngày mai bảo muốn nâng cấp sàn sưởi nhập khẩu, 8 vạn.

 

Ngày kia bảo nhà vệ sinh ốp đá cẩm thạch nguyên khối, 6 vạn.

 

Mỗi một cái thông tin, Trương Lỗi đều “vô tình” tiết lộ cho Tô Miên.

 

Và lần nào Tô Miên cũng sẽ nâng cấp bản thiết kế của mình trong vòng 1-2 ngày.

 

Smart Home của tôi 12 vạn, của cô ta phải là 15 vạn.

 

Sàn sưởi của tôi 8 vạn, của cô ta phải là 10 vạn.

 

Đá cẩm thạch của tôi 6 vạn, của cô ta phải là 8 vạn.

 

Sau 2 tuần, ngân sách làm nhà của cô ta từ 40 vạn ban đầu đã phi thẳng lên 85 vạn (gần 3 tỷ VNĐ).

 

Còn tôi?

 

Tôi chả mất một cắc nào.

 

Bởi vì 1601 có phải nhà tôi đâu.

 

Căn 1603 thật của tôi, tôi thuê designer khác, budget 20 vạn, làm đơn giản nhẹ nhàng xong xuôi rồi.

 

Tối hôm đó, Triệu Hằng gửi cho tôi một cái ảnh chụp màn hình chuyển khoản mới.

 

Tháng này Tô Miên đòi anh ta 5 vạn.

 

Không phải 2 vạn nữa, mà là 5 vạn.

 

Lý do là “có việc gấp”.

 

Nhìn con số đó, tôi biết cô ta bắt đầu đuối rồi.

 

85 vạn tiền nội thất, hơn 200 vạn tiền nhà, tiền nợ xe, chi phí đú đởn…

 

Dòng tiền của cô ta sắp đứt gãy rồi.

 

Và đây, chính là thời cơ tôi chờ đợi.

 

Chương 19

 

Chiều thứ sáu, Tô Miên hẹn tôi đi uống trà chiều.

 

Cô ta đến trễ 20 phút, trang điểm không còn lồng lộn như trước, dưới mắt lộ rõ quầng thâm mà kem che khuyết điểm không giấu nổi.

 

“Xin lỗi xin lỗi, kẹt xe quá.”

 

Cô ta ngồi xuống, gọi một ly Americano rẻ nhất.

 

Bình thường cô ta toàn gọi cà phê pha tay (hand-drip) cơ.

 

“Dạo này sao rồi?” Tôi hỏi.

 

“Tốt lắm nha!” Cô ta cười tươi rói, “Tiến độ làm nhà nhanh cực, tháng sau là xong rồi.”

 

“Sướng thế, bên tôi còn lâu.”

 

“Bà không vội, dù sao nửa năm nữa hai người mới cưới mà.”

 

Cô ta ngoáy ly cà phê, ngập ngừng một lát, đột nhiên nói: “Dao Dao, tôi muốn mượn bà ít tiền.”

 

Tới rồi đây.

 

“Có chuyện gì thế?” Tôi tỏ vẻ quan tâm.

 

“À thì… làm nhà bị lố budget một tí, đang hơi kẹt.” Cô ta cười gượng gạo, “Mượn bà 5 vạn (khoảng 170 triệu VNĐ) thôi, tháng sau có lương tôi trả.”

 

Năm vạn.

 

Khớp đúng với con số cô ta vừa tống tiền Triệu Hằng.

 

“Đương nhiên là được.” Tôi nói, “Bao nhiêu cũng được, chị em với nhau mà.”

 

“Cảm ơn bé!” Cô ta đỏ cả khóe mắt, “Bà đúng là bạn thân nhất của tôi.”

 

Tôi chuyển 5 vạn cho cô ta.

 

Sau đó, tôi thả một câu.

 

“À Miên Miên này, nói bà nghe chuyện này.”

 

“Chuyện gì cơ?”

 

“Cái nhà đó ấy, tôi đổi căn khác rồi.”

 

Tay khuấy cà phê của cô ta khựng lại.

 

“Đổi? Ý bà là sao?”

 

“1601 tôi không mua, tôi mua 1603.”

 

Biểu cảm trên mặt cô ta lúc đó, cả đời này tôi không bao giờ quên được.

 

Đầu tiên là ngơ ngác, sau đó là sững sờ không thể tin nổi, và cuối cùng là một thứ cảm xúc mà tôi chưa từng thấy trên mặt cô ta bao giờ ——

 

Hoảng loạn.

 

“1603?” Giọng cô ta lạc đi, “Đổi lúc nào?”

 

“Lúc ký hợp đồng đặt cọc là đổi luôn rồi. 1601 sáng thì sáng thật nhưng tôi không ưng layout lắm, 1603 tuy nhỏ hơn một tí nhưng chia phòng hợp lý hơn.”

 

Tôi nói nhẹ bẫng.

 

Nhưng mặt Tô Miên đã trắng bệch ra.

 

Căn 1602 mà cô ta đập 85 vạn vào thi công, đối diện nó KHÔNG CÓ TÔI.

 

 

 

Mọi chi tiết mà cô ta cất công thiết kế sao cho “xịn hơn tôi một tí”, giờ mất sạch hệ tham chiếu.

 

“Thế… thế còn nội thất của bà? Bà không thuê Trương Lỗi nữa à?”

 

“Không, tôi thuê người khác làm, đã thi công xong rồi.”

 

“THI CÔNG XONG RỒI?!”

 

“Ừ, tuần trước vừa nghiệm thu.”

 

Cà phê trong ly cô ta sánh ra ngoài một chút.

 

Chương 20

 

Tô Miên mất khoảng 10 giây để điều chỉnh lại trạng thái bình thường.

 

“Trời ạ, sao bà không nói sớm! Tôi còn đang tính chị em mình ở đối diện nhau cho tiện.”

 

“Thì 1603 cũng cùng tầng mà, cách có một căn thôi.”

 

“Ừ ừ, cũng đúng.” Cô ta cười, nhưng nụ cười cứng đờ.

 

Tôi không bồi thêm nhát nào nữa.

 

Mục đích hôm nay đã đạt được.

 

Về nhà, tôi mở điện thoại, ngồi chờ xem cô ta phản ứng.

 

Y như rằng, tối đó Trương Lỗi gọi điện cho tôi.

 

“Chị Lâm, cô Tô vừa hỏi tôi, bảo là chị đổi nhà à? Chị ấy hỏi gấp lắm.”

 

“Ừ, tôi đổi nhà thật.”

 

“Thế mấy cái ý tưởng chị trao đổi với tôi bữa giờ——”

 

“Hủy hết đi, ngại quá anh Trương, làm mất thời gian của anh.”

 

“Không sao không sao. Nhưng bên chỗ cô Tô… Bản thiết kế của chị ấy toàn làm dựa theo ý tưởng của chị, giờ thì…”

 

“Đó là chuyện của cô ấy, không liên quan đến tôi.”

 

Cúp máy, tôi lại nhận được tin nhắn từ Triệu Hằng.

 

“Tô Miên vừa gọi cho tôi 4 cuộc, tôi không nghe. Cô ta nhắn tin bảo đang cần gấp 10 vạn.”

 

Mười vạn.

 

Cô ta hoảng thật rồi.

 

85 vạn tiền thi công đã bắt đầu làm, rất nhiều đồ custom không thể trả hàng.

 

Tiền cô ta đổ vào đó, quá nửa là vứt đi.

 

Tôi rep Triệu Hằng: “Đừng nghe máy, cũng đừng chuyển tiền.”

 

“Nhưng cô ta bảo không đưa thì xé to chuyện.”

 

“Cứ để cô ta xé.” Tôi nói, “Anh có gì phải sợ? Cái chuyện anh từng thích tôi, chồng tôi biết thừa, có phải bí mật đếch đâu.”

 

Triệu Hằng im lặng một lát: “Thế cô ta có tìm cô làm loạn không?”

 

“Tôi đang đợi cô ta đến đây.”

 

Chương 21

 

Tô Miên không đến tìm tôi.

 

Cô ta làm một việc mà tôi không ngờ tới.

 

Cô ta đi tìm Giang Thần.

 

Trưa thứ hai, Giang Thần gọi điện cho tôi, giọng điệu khá vi diệu.

 

“Em đoán xem ban nãy ai đến công ty anh?”

 

“Tô Miên à?”

 

“Đúng. Cô ta bảo có chuyện muốn nói riêng với anh.”

 

Tôi ngả người ra ghế văn phòng: “Cô ta nói gì?”

 

“Cô ta nói ——” Giang Thần ngừng lại một nhịp, “Cô ta bảo dạo này trạng thái tinh thần của em không ổn, đa nghi lắm, lúc nào cũng nghĩ người xung quanh muốn hại em. Xong bảo anh quan tâm em nhiều hơn, đưa em đi khám tâm lý.”

 

Tôi bật cười.

 

Chiêu này độc đấy.

 

Cô ta đang đội mũ chụp tội lên đầu tôi.

 

“Còn nói gì nữa không?”

 

“Bảo là dạo này em qua lại thân thiết với một người đàn ông, cô ta không chắc có hiểu lầm gì không nhưng thân là bạn bè thì thấy cần phải báo cho anh biết.”

 

“Người đàn ông nào?”

 

“Cô ta không gọi thẳng tên. Nhưng anh đoán là đang ám chỉ Triệu Hằng.”

 

“Anh nghĩ sao?”

 

Giọng Giang Thần rất bình thản: “Lâm Dao, anh hiểu em mà. Ba cái bài văn mẫu của cô ta với anh không có tác dụng đâu. Nhưng anh báo cho em biết, cô ta bắt đầu phản đòn rồi đấy.”

 

“Em biết.”

 

“Em tính sao?”

 

“Cô ta thích tạt nước bẩn, thì cứ để cô ta tạt. Tạt càng nhiều, lúc bị cắn ngược lại càng thê thảm.”

 

“Em chắc chắn là gánh được chứ?”

 

“Anh tin em không?”

 

“Tin.”

 

“Vậy là đủ rồi.”

 

Chương 22

 

Ba ngày tiếp theo, Tô Miên bắt đầu tiến hành “chiến tranh dư luận”.

 

Cô ta hẹn nhóm bạn chung của chúng tôi ra ăn cơm, đi “quan tâm” tôi qua miệng từng người một.

 

Chu Lâm nhắn tin cho tôi: “Dao Dao, Tô Miên bảo dạo này bà áp lực lắm, hai vợ chồng cãi nhau hả?”

 

Bạn học Lý Duệ gọi điện: “Lâm Dao, Tô Miên bảo bà nghỉ việc rồi? Còn bảo bà với Giang Thần đang đòi ly hôn? Bà không sao chứ?”

 

Đồng nghiệp Tiểu Hà kéo tôi vào phòng pantry: “Chị Dao, có người add WeChat em, hỏi em dạo này chị biểu hiện ở công ty thế nào, có hay xin nghỉ không.”

 

Trong vòng ba ngày, năm người chạy đến tìm tôi để “xác minh thông tin”.

 

Toàn bộ đều là tin giả.

 

Tôi không nghỉ việc, không ly hôn, không xin nghỉ, chả có gì bất ổn cả.

 

Nhưng Tô Miên đã thành công nhào nặn một hình tượng “Lâm Dao dạo này không bình thường” trước mặt tất cả mọi người.

 

Cứ như vậy, đến lúc tôi tung hê chuyện của cô ta ra, phản ứng đầu tiên của mọi người sẽ là ——

 

“Lâm Dao quả nhiên bị khùng, đến bạn thân cũng nghi ngờ.”

 

Cao tay.

 

Cao tay thật đấy.

 

Nhưng cô ta quên mất một điều.

 

Tôi CÓ BẰNG CHỨNG trong tay.

 

Ghi chép 47 lần bám đuôi đối chiếu.

 

Ảnh chụp màn hình chuyển khoản của Triệu Hằng.

 

Lịch sử chat với Trương Lỗi.

 

Lời làm chứng của cậu sale bất động sản.

 

Cô ta có dư luận, tôi có sự thật.

 

Mà sự thật thì lúc nào cũng cứng hơn dư luận.

 

Chương 23

 

Tôi chọn một ngày thứ bảy, hẹn Chu Lâm, Lý Duệ và ba người bạn chung khác ra ngoài.

 

Quán lẩu, phòng bao riêng.

 

“Hôm nay tôi mời, có chuyện muốn nói rõ trực tiếp với mọi người.”

 

Tất cả nhìn tôi, biểu cảm muôn màu muôn vẻ.

 

Có người lo lắng, có người tò mò, và có một người rõ ràng mang tâm lý “hóng drama” đến.

 

“Dạo gần đây có phải Tô Miên tìm từng người để nói là tôi đang bất ổn không?”

 

Mọi người nhìn nhau, rồi cùng gật đầu.

 

“Vậy hôm nay tôi sẽ cho các bạn biết sự thật.”

 

 

 

Tôi mở điện thoại, cast cái bảng Excel “47 lần bám đuôi” lên màn hình TV trong phòng bao.

 

“Đây là bảng đối chiếu tiêu dùng giữa Tô Miên và tôi trong 3 năm qua. Cứ mỗi lần tôi mua cái gì, cô ta sẽ mua một món tương tự nhưng đắt hơn trong vòng một tuần.”

 

Mọi người xúm lại xem.

 

“Chắc chỉ trùng hợp thôi?” Lý Duệ lên tiếng.

 

“47 lần á?” Chu Lâm nhíu mày, “Thế thì trùng hợp quá đáng rồi.”

 

“Chưa hết.” Tôi lướt sang trang sau, “Cô ta trả thẳng mua căn nhà đối diện nhà tôi, thông qua designer để ăn cắp bản vẽ mặt bằng và ý tưởng nhà tôi, rồi dựa theo tiêu chuẩn ‘xịn hơn nhà Lâm Dao một tí’ để làm nội thất nhà cô ta.”

 

Tôi mở lịch sử chat với Trương Lỗi lên.

 

“Nguyên văn lời cô ta: ‘Hi vọng hiệu ứng tổng thể nhìn phải XỊN HƠN nhà hàng xóm đối diện một chút, nhưng phong cách thì phải na ná nhau’.”

 

Phòng bao lặng ngắt.

 

“Và đây.” Tôi đưa ảnh chuyển khoản của Triệu Hằng ra, “Cô ta dùng một cái ‘bí mật’ không hề tồn tại để tống tiền bạn trai cũ Triệu Hằng 22 vạn tệ.”

 

“Bí mật gì?” Chu Lâm hỏi.

 

“Triệu Hằng từng thích tôi hồi đại học. Chuyện này tôi và Giang Thần biết từ tám đời rồi, chả phải bí mật gì sất. Nhưng Tô Miên đe dọa Triệu Hằng là nếu không xì tiền ra, sẽ kể cho Giang Thần nghe để phá hoại tụi tôi.”

 

Lý Duệ bưng miệng.

 

“Cuối cùng,” Tôi tắt màn hình chiếu đi, “Sau khi bị tôi lật tẩy, cô ta bắt đầu đi rêu rao bịa đặt, bảo thần kinh tôi có vấn đề, đòi ly hôn với Giang Thần, rồi lăng nhăng với đàn ông bên ngoài. Mục đích là để mọi người không tin những gì tôi sắp nói ra.”

 

Tôi nhìn từng người đang ngồi ở đó.

 

“Nên hôm nay tôi bày hết bằng chứng ra đây, mọi người tự phán xét nhé.”

 

Chương 24

 

Phòng bao im lặng khoảng 10 giây.

 

Chu Lâm lên tiếng đầu tiên: “Thảo nào, hôm bữa ăn cơm với tôi, cô ta cứ hỏi đông hỏi tây chuyện của bà, lương lậu ra sao, Giang Thần đối xử tốt không, chừng nào sinh con. Tôi lúc đó lại tưởng cô ta quan tâm bà thật.”

 

Lý Duệ tiếp lời: “Cũng hỏi tôi luôn! Còn hỏi xem ở công ty bà có hay qua lại với đồng nghiệp nam không. Tôi bảo không, cô ta còn gạn hỏi đi hỏi lại mấy lần.”

 

Tiểu Trần – một người bạn khác nói: “Tháng trước cô ta vay tôi 2 vạn, bảo là kẹt tiền thi công nhà. Giờ tôi mới biết cô ta đập 85 vạn vào tiền nội thất —— Một đứa lương 1 vạn 2 như cô ta lấy đâu ra ngần ấy tiền tự tin mà tiêu?”

 

“Tiền tống tiền người ta đấy.” Tôi nói.

 

“Quá đáng sợ.” Tiểu Trần rùng mình, “Chúng ta quen cô ta bao nhiêu năm…”

 

“Tám năm.” Tôi nói, “Cô ta ở cạnh tôi suốt tám năm.”

 

Chu Lâm sực nhớ ra: “Khoan đã, thế bữa cô ta bảo bà qua lại với đàn ông —— là nói Triệu Hằng á?”

 

“Đúng. Tôi hẹn Triệu Hằng ra để điều tra cái vụ tống tiền.”

 

“Cô ta đổi trắng thay đen biến chuyện đó thành bà đi ngoại tình?”

 

“Chuẩn.”

 

“Đệch mợ.” Chu Lâm chửi thề, “Con đần này bị điên à?”

 

“Không phải điên.” Tôi nói, “Là tâm địa độc ác.”

 

Bữa lẩu này ăn mất 3 tiếng.

 

Lúc ăn xong, tất cả mọi người đều đứng về phía tôi.

 

Tiểu Trần nhắn tin đòi nợ ngay tại trận: “Hai vạn tệ, trong vòng 3 ngày trả tôi.”

 

Tô Miên rep: “Sao tự nhiên đòi vội thế?”

 

Tiểu Trần không thèm trả lời.

 

Chương 25

 

Tin tức lan truyền rất nhanh.

 

Tôi không cố ý rêu rao, nhưng rõ ràng đám Chu Lâm đã kể cho những người khác.

 

Chỉ trong ba ngày, từ một đứa ngày up 3-4 cái story, vòng bạn bè của Tô Miên im lìm không một bóng ma.

 

Avatar WeChat thay từ ảnh selfie sống ảo sang hình một bông hoa.

 

Cô ta không tìm tôi.

 

Nhưng cô ta tìm người khác.

 

Tối thứ tư, mẹ tôi gọi điện.

 

“Dao Dao, con bé Tô Miên bạn con hôm nay đến nhà mình đấy.”

 

Tim tôi thót lại: “Cô ta đến làm gì?”

 

“Bảo là đến thăm mẹ, còn mang theo trái cây. Nói chuyện một lúc, bảo dạo này con áp lực công việc, dặn mẹ quan tâm con nhiều hơn.”

 

“Mẹ, cô ta còn nói gì nữa không?”

 

“Bảo là… bảo là dạo này con với Giang Thần hình như đang cãi nhau, bảo mẹ khuyên con đừng bốc đồng.”

 

Tôi nhắm mắt lại.

 

Cô ta bắt đầu đánh bài tình thân rồi.

 

“Mẹ, mẹ nghe con nói. Tô Miên con người này có vấn đề, sau này con giải thích kỹ với mẹ sau. Nhưng bây giờ mẹ nhớ kỹ một điều —— Bất cứ lời nào cô ta nói về con, mẹ tuyệt đối ĐỪNG CÓ TIN.”

 

“Nghiêm trọng thế hả con?”

 

“Rất nghiêm trọng.”

 

“Được rồi, mẹ nghe con.”

 

Cúp máy, tôi nhắn cho Tô Miên một tin.

 

“Tô Miên, cô đến nhà mẹ tôi à?”

 

Cô ta rep ngay: “Ừa, lâu rồi không thăm cô, tiện đường ghé qua xíu.”

 

“Từ nay đừng có đến nữa.”

 

Cô ta mất một lúc mới rep: “Sao vậy? Quan hệ của tôi với cô vẫn luôn rất tốt mà.”

 

“Tôi nói rồi, đừng có đến nữa.”

 

“Lâm Dao, rốt cuộc bà bị sao vậy? Dạo này sao cứ nhặng xị lên thế?”

 

Tôi không rep.

 

Cô ta nã liên tục 3 tin:

 

“Có phải ai nói linh tinh gì với bà không?”

 

“Bà đừng nghe người ta nói xằng bậy, tôi thật lòng tốt với bà mà.”

 

“Dao Dao?”

 

Tôi úp điện thoại xuống mặt bàn.

 

Tô Miên à, cái “thật lòng tốt với bà” của cô, tôi đã nhìn thấu tận ruột gan rồi.

 

Chương 26

 

Thêm một tuần nữa trôi qua, Tô Miên cuối cùng cũng không ngồi yên được nữa.

 

Cô ta vác mặt đến thẳng sảnh công ty tôi.

 

Lúc tan làm bước ra, tôi thấy cô ta đứng ở cửa, mặc chiếc áo khoác măng tô mà tôi đã nhìn thấy N lần, tay xách một túi hạt dẻ rang đường.

Chương trước Chương tiếp
Loading...