Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Bạn Thân Mua Nhà Đối Diện Tôi
Chương 2
Tôi nhìn chằm chằm vào bảng dữ liệu, lạnh toát sống lưng.
Đây không phải là ganh đua thông thường.
Đây là sự giám sát rình rập.
Chương 8
Tôi đưa bảng này cho Giang Thần xem.
Anh nhìn suốt 5 phút, sắc mặt ngày càng khó coi.
“Lâm Dao, chuyện này không bình thường chút nào.”
“Em biết.”
“Em có muốn hỏi thẳng cô ta không?”
“Không.” Tôi lắc đầu, “Hỏi thì cô ta chắc chắn sẽ chối, còn cắn ngược bảo em suy nghĩ nhiều, rồi em sẽ thành ‘đứa bạn tồi đa nghi’. ”
Giang Thần ngẫm nghĩ: “Vậy em tính sao?”
“Tiếp tục thả thính. Nhưng lần này không thả bằng đồ tiêu dùng nữa, câu cái khác.”
“Câu gì?”
“Câu giới hạn đạo đức của cô ta.”
Tôi cầm điện thoại, nhắn cho Tô Miên.
“Miên Miên, tôi kể bà nghe chuyện này, bà tuyệt đối đừng nói cho ai biết nhé.”
Cô ta rep ngay lập tức: “Chuyện gì chuyện gì? Kể lẹ!”
“Công ty Giang Thần sắp lên sàn chứng khoán rồi, anh ấy có thể được chia cổ phần, giá trị khoảng 3 triệu tệ (hơn 10 tỷ VNĐ).”
Tất nhiên là tin giả.
Công ty Giang Thần gọi vốn vòng B còn chưa xong.
Nhưng Tô Miên không biết điều đó.
Tin nhắn gửi đi, cô ta mất chừng 2 phút mới rep.
“Trời ơiiii!!! Chúc mừng nha!!!”
Bảy cái dấu chấm than.
“Hai người phát tài rồi!”
“Chưa chốt chắc chắn đâu, bà đừng có rêu rao đấy.”
“Yên tâm yên tâm, miệng tôi kín lắm!”
Tôi bỏ điện thoại xuống, quay sang Giang Thần: “Bắt đầu bấm giờ.”
“Bấm giờ cái gì?”
“Xem bao lâu thì cô ta rêu rao cái tin này ra ngoài.”
Chương 9
Đáp án là: Chưa đầy 24 tiếng.
Trưa hôm sau, Chu Lâm – bạn học đại học của tôi – đột nhiên nhắn tin.
“Dao Dao! Nghe nói công ty Giang Thần sắp lên sàn à? Chúc mừng nha!”
Tôi hỏi: “Bà nghe ai nói vậy?”
“Tô Miên chứ ai, trưa nay đi ăn cô ấy bô bô kể mà.”
Tôi chụp màn hình lại.
Bằng chứng rõ rành rành.
Tôi dặn “đừng nói ai”, cô ta quay đầu đi phát thanh toàn đài.
Nhưng đó chưa phải là điều tôi bận tâm nhất.
Điều khiến tôi để tâm là câu tiếp theo của Chu Lâm.
“Tô Miên bảo Giang Thần được chia cổ phần tận 5 triệu tệ hả?”
Tôi bảo 3 triệu.
Qua miệng cô ta thành 5 triệu.
Cô ta đang phóng đại.
Tại sao?
Nếu ghen tị, cô ta phải nói giảm con số đó đi mới đúng chứ.
Nhưng cô ta lại bơm phồng nó lên.
Trừ phi —— cô ta muốn tất cả mọi người đều nghĩ tôi đã “phát tài”.
Để ai cũng chạy đến vay tiền tôi? Để ai cũng đòi tôi khao? Để ai cũng đặt kỳ vọng vào tôi, rồi khi cái bong bóng kỳ vọng đó vỡ vụn…
Có phải tôi suy nghĩ quá sâu xa rồi không?
Không.
Kết hợp với 47 lần “so kè” kia, tôi không hề nghĩ nhiều.
Tô Miên đang làm một việc: Cô ta đang nhào nặn một hình tượng “ảo mà xịn hơn con người thật của tôi”, sau đó khoanh tay đứng chờ cái hình tượng đó sụp đổ.
Cô ta đang bắc thang cho tôi.
Bắc càng cao, tôi ngã càng đau.
Chương 10
Tôi quyết định đổi chiến thuật.
Không “câu” nữa.
Tôi bắt đầu “cho ăn”.
Mớm cho cô ta những thông tin cô ta muốn, nhưng tất cả đều là đồ giả.
Xem thử cô ta cầm đống thông tin giả đó sẽ làm nên trò trống gì.
Bước 1: Tôi bảo tôi chuẩn bị nghỉ việc kinh doanh.
“Tính mở tiệm hoa, đợt trước có đi học cắm hoa mà.”
Mắt cô ta sáng rực: “Thật hả? Mở ở đâu?”
“Ngay con phố dưới công ty tôi luôn, có cái mặt bằng đang sang nhượng.”
“Phí sang nhượng bao nhiêu?”
“Chủ nhà bảo 150 nghìn tệ.”
Cô ta gật gù, không nói gì.
Nhưng tối hôm đó, cô ta đăng status: “Có ai quen mặt bằng kinh doanh nào ngon không? Mình đang muốn mở tiệm, tài chính tầm 200 nghìn tệ đổ lại.”
Tôi suýt thì phì cười.
Tôi bảo 15 vạn, cô ta budget 20 vạn.
Công thức toán học cũng chưa chuẩn đến thế.
Bước 2: Tôi bảo Giang Thần định tặng tôi một chiếc xe làm quà sinh nhật.
“Anh ấy bảo ngân sách 300 nghìn tệ (tầm 1 tỷ VNĐ), bảo tôi tự đi chọn.”
Tô Miên lập tức hiến kế tại chỗ.
“300 ngàn thì BMW series 3 ổn đấy, hoặc Mercedes C cũng được.”
“Bà thấy sao?”
“Tôi thấy Mer C đẹp! Màu trắng, hợp với bà cực.”
Ba ngày sau, cô ta khoe ảnh vô lăng trên mạng xã hội.
Mercedes E.
Hơn 400 nghìn tệ.
Phần bình luận có người hỏi: “Đổi xe hả?”
Cô ta rep: “Ừa, xe cũ đi chán rồi.”
Tôi lướt xem lại – xe hiện tại của cô ta là Honda Accord mua trả góp năm ngoái.
Đi một năm đã đổi Mer E?
Tiền ở đâu ra?
Chương 11
Vấn đề này làm tôi đau đầu mất hai ngày.
Lương của Tô Miên tôi nắm rõ, tầm 12.000 tệ/tháng (khoảng 40 triệu VNĐ).
Nhà không có điều kiện, bố mẹ làm công nhân bình thường ở huyện.
Ba năm qua cô ta bám đuôi tôi tiêu xài, mua túi, mua xe, mua nhà——
Khoan đã.
Mua nhà.
Cô ta mua đứt căn 1602.
Giá trung bình khu đó là 23.000 tệ/m2, căn 1602 là 89m2 (căn 2 phòng ngủ).
Trả thẳng tức là phải hơn 2 triệu tệ (hơn 7 tỷ VNĐ).
Cô ta moi đâu ra hơn 2 triệu tệ?
Càng nghĩ càng thấy sai sai.
Tối đó tôi nói thắc mắc này với Giang Thần.
Anh im lặng một lát rồi nói: “Hay em kiểm tra xem cô ta có nguồn thu nào khác không?”
“Kiểm tra thế nào?”
“Chẳng phải cô ta hay khoe đồ trên mạng sao? Em xem thử có quy luật thời gian nào không.”
Tôi lật lại trang cá nhân của cô ta.
Lần này không thèm đọc nội dung, chỉ xem mốc thời gian.
Tầm mùng 15 hàng tháng, cô ta sẽ đăng một loạt ảnh “phông bạt” – túi mới, quần áo mới, đi ăn nhà hàng sang.
Trông giống kiểu có lương nên đi ăn mừng.
Nhưng đến cuối tháng, cô ta lại đăng thêm một đợt nữa, mà giá trị toàn món khủng.
Tiền đợt cuối tháng ở đâu ra?
Tôi chợt nhớ đến một người.
Triệu Hằng.
Bạn trai cũ của Tô Miên, chia tay gần một năm rồi.
Nhưng tôi nhớ tháng trước đi trung tâm thương mại, Tô Miên nghe một cuộc gọi, lánh đi mấy phút.
Lúc quay lại tôi hỏi ai gọi đấy.
Cô ta bảo: “Shipper.”
Nhưng biểu cảm lúc nghe điện thoại của cô ta không hề giống đang nói chuyện với shipper.
Chương 12
Tôi đã làm một việc có vẻ hơi thiếu đạo đức.
Tôi hẹn Triệu Hằng ra ngoài.
Lý do là: “Sắp sinh nhật Tô Miên rồi, tôi muốn chuẩn bị bất ngờ cho cô ấy, anh tư vấn giúp tôi chút được không?”
Triệu Hằng do dự một lúc, nhưng vẫn đến.
Trong quán cà phê, trông anh ta rất tiều tụy.
“Hai người chia tay rồi mà nhỉ?” Tôi dò hỏi, “Gần đây cô ấy còn liên lạc với anh không?”
Triệu Hằng cười khổ.
“Lâm Dao, tôi nói thật với cô nhé.”
“Anh nói đi.”
“Chúng tôi chưa chia tay.”
Tôi sững sờ.
“Thế là sao?”
“Cô ấy ra ngoài bảo là chia tay rồi, nhưng tháng nào cũng đòi tiền tôi. Gọi là ‘phí chia tay’, trả góp hàng tháng.”
“Trả góp phí chia tay á?”
“Mỗi tháng 20 nghìn tệ (khoảng 70 triệu VNĐ).” Giọng anh ta trầm xuống, “Tôi trả được 11 tháng rồi.”
Đầu tôi ong lên một tiếng.
Mỗi tháng 2 vạn, 11 tháng là 22 vạn (hơn 750 triệu VNĐ).
Cộng thêm tiền lương và tiền tiết kiệm của cô ta…
Thảo nào cô ta dám mua đứt căn nhà.
“Cô ta lấy cớ gì để tống tiền anh?”
Triệu Hằng im lặng.
“Triệu Hằng.”
Anh ta ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt chứa đựng một thứ cảm xúc khó tả.
“Cô ấy nói nếu tôi không đưa tiền, cô ấy sẽ kể chuyện của tôi cho cô nghe.”
“Kể chuyện gì?”
Anh ta lại im lặng.
“Triệu Hằng, tốt nhất anh nên nói rõ ngay bây giờ.”
Anh ta hít một hơi thật sâu.
“Cô ấy nói sẽ kể cho cô biết —— trước khi hẹn hò với cô ấy, tôi đã từng theo đuổi cô.”
Chương 13
Tôi cứng đờ người trên ghế.
“Anh nói cái gì?”
Triệu Hằng không dám nhìn tôi.
“Hồi đại học, năm hai, trước khi tôi quen Tô Miên… thực ra tôi có ấn tượng tốt với cô. Chuyện tỏ tình với Tô Miên là sau này.”
“Thì sao?”
“Tô Miên luôn biết chuyện này. Cô ấy bảo nếu để Giang Thần biết bạn trai của cô ấy từng thích cô, thì cả hai cặp đều tan nát.”
Tôi nhìn chằm chằm anh ta.
“Chỉ vì chuyện này mà tháng nào anh cũng cúng cho cô ta 20 nghìn tệ?”
“Tôi không muốn rước họa vào thân.” Giọng anh ta nhỏ xíu, “Với lại cô ấy hứa chỉ lấy trong vòng một năm, sau một năm sẽ cắt đứt hoàn toàn.”
Tôi ngả lưng ra ghế, cảm thấy chuyện này hoang đường đến cực điểm.
Tô Miên dùng một “bí mật” bé bằng cái móng tay để tống tiền Triệu Hằng 22 vạn tệ.
Và Triệu Hằng lại ngoan ngoãn nôn tiền ra.
“Triệu Hằng, anh có biết thế này gọi là tống tiền không?”
“Tôi biết… nhưng tôi không muốn xé to chuyện.”
“Anh sợ Giang Thần biết?”
Anh ta gật đầu.
Tôi bật cười.
“Tôi nói cho anh hay, Giang Thần BIẾT. Giữa tôi và anh ấy không có bí mật. Thời đại học ai từng thích ai, dăm ba cái chuyện cỏn con đó có là cái thá gì đâu.”
Triệu Hằng ngẩng phắt lên, ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi.
“Cô… cô biết từ lâu rồi sao?”
“Hồi năm 3 Tô Miên từng ‘vô tình’ buột miệng với tôi, bảo là hình như ngày xưa anh thích tôi. Lúc đó tôi đã kể cho Giang Thần nghe, hai đứa tôi cười một cái rồi thôi.”
Sắc mặt Triệu Hằng thay đổi.
“Vậy mà cô ta…”
“Cô ta lừa anh rồi.” Tôi nói, “Cái bí mật đó chẳng có tí lực sát thương nào cả. Cô ta chỉ đang nắm thóp tâm lý không dám làm lớn chuyện của anh thôi.”
Triệu Hằng như bị rút cạn sức lực, xụi lơ trên ghế.
“22 vạn tệ…”
“Anh có thể đòi lại.”
“Đòi kiểu gì?”
“Đừng vội.” Tôi nói, “Tôi vẫn chưa rõ rốt cuộc cô ta muốn làm cái trò gì. Nhưng tôi cần anh phối hợp một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Từ bây giờ, cô ta đòi tiền, anh cứ chuyển bình thường. Nhưng mỗi lần chuyển xong, chụp màn hình gửi cho tôi.”
Chương 14
Sau khi Triệu Hằng rời đi, tôi ngồi lại trong quán cà phê, xâu chuỗi mọi thông tin.
Thứ nhất, 3 năm qua Tô Miên luôn “bám đuôi” cuộc sống của tôi, món nào cũng phải xịn hơn tôi một bậc.
Thứ hai, cô ta mua đứt căn nhà đối diện tôi, muốn sống cạnh tôi.
Thứ ba, một trong các nguồn tiền của cô ta đến từ việc tống tiền bạn trai cũ.
Thứ tư, cô ta đi rêu rao, thổi phồng đời tư của tôi cho người khác nghe.
Thứ năm, cô ta giới thiệu chính designer của cô ta cho tôi.
Tách riêng ra, từng chuyện một đều có thể ngụy biện là “mấy xích mích nhỏ giữa bạn bè thân thiết”.
Nhưng gộp chung lại thì…
Đây là một dự án mang tính hệ thống.
Cô ta đang nỗ lực nhân bản cuộc sống của tôi, đồng thời đảm bảo “phiên bản của cô ta” luôn xịn sò hơn một chút.
Cô ta không muốn vượt qua tôi quá xa.
Cô ta muốn “chỉ vừa vặn tốt hơn tôi một chút”.
Để khi đứng cạnh nhau, tất cả mọi người sẽ thấy CÔ TA mới là người ưu tú hơn.
Còn tôi chỉ là kẻ “cũng được nhưng không bằng cô ta”.
Lúc ngộ ra điều này, tôi bỗng thấy lạnh toát cả sống lưng.
Tám năm.
Cô ta đã ẩn nấp bên cạnh tôi tám năm trời.
Điện thoại rung lên.
Tin nhắn của Tô Miên: “Bé ơi, mai đi xem vật liệu xây dựng với tôi không? Tôi muốn đi ngó nghiêng trước.”
Tôi rep: “Ok nha, mấy giờ?”
“10h sáng, tôi qua đón bà ở chỗ cũ nhé!”
Tôi bỏ điện thoại xuống.
Được thôi.
Bắt đầu từ ngày mai, giai đoạn 2 bắt đầu.
Tôi sẽ khiến Tô Miên tự mình lộ cái đuôi cáo ra.
Chương 15
Sáng hôm sau, Tô Miên đến đón tôi đúng giờ.
Cô ta lái chiếc Mer E màu trắng mới toanh, công nhận đẹp thật.
“Lên xe lên xe!”
Tôi mở cửa ghế phụ ngồi vào, liếc mắt nhìn ra băng ghế sau – có một chiếc túi mua sắm, lấp ló logo, chính là chiếc túi 52.000 tệ hôm nọ.
Cố tình để đấy cho tôi thấy đây mà.
Tôi vờ như không để ý.
Đến chợ vật liệu xây dựng, Tô Miên dẫn tôi đi thuộc đường như lòng bàn tay.
“Tiệm gạch này xịn lắm, hôm trước tôi xem rồi.”
“Tiệm tủ bếp này giá hợp lý nè.”
“Đèn trang trí tôi chốt tiệm này rồi, bà có mua chung không? Đi chung được giảm 15% đấy.”
Cô ta quá rành cái khu này.
“Bà đến đây mấy lần rồi?” Tôi vờ hỏi.
“Mới đến một lần tuần trước thôi.” Cô ta đáp tỉnh bơ.
Nhưng bà chủ tiệm gạch ban nãy rõ ràng có quen cô ta, còn đon đả “Cô Tô lại đến à”.
Lại đến.
Không phải lần một, cũng chẳng phải lần hai.
Tôi không bóc phốt, cứ ngoan ngoãn đi theo cô ta từ tiệm này sang tiệm khác.
Đến tiệm nào cô ta cũng hỏi một câu y hệt: “Nhà 1601 của bà là layout kiểu nào nhỉ? Để tôi tư vấn kích thước cho.”
1601.
Cô ta đinh ninh tôi mua 1601.
Nhưng tôi mua 1603.
Đây chính là nước cờ tôi giữ lại.
Để cho cô ta tha hồ thiết kế 1602 theo layout của 1601, chỗ nào cũng cố rướn lên “đối chiếu” đắt tiền hơn nhà tôi…
Rồi cuối cùng phát hiện ra tôi đếch ở căn 1601.
Tôi ở 1603.
Mớ tiền trăm triệu cô ta đổ vào để “bám đuôi” sẽ trôi sông tuột biển hết.
Nghĩ đến đó tôi suýt thì cười phá lên.
Nhưng giờ chưa phải lúc lật bài.
Tôi cần thêm bằng chứng.
Dạo đến trưa, hai đứa ăn ở nhà hàng ngay cạnh khu vật liệu.
Lúc Tô Miên đi vệ sinh, màn hình điện thoại cô ta sáng lên.
Một tin nhắn WeChat hiện ra.
Người gửi: “Designer Trương Lỗi”.
Tôi chỉ đọc được nửa câu đầu ——
“Cô Tô, mặt bằng căn 1601 cô yêu cầu tôi đã——”
Tim tôi trễ đi một nhịp.
Cô ta đi xin bản vẽ mặt bằng nhà tôi.
Cô ta lấy bản vẽ nhà tôi làm gì?
Tô Miên từ nhà vệ sinh quay lại, tôi nhanh chóng thu ánh mắt về.
“Sao thế?” Cô ta hỏi.
“Không có gì, đang nghĩ chiều đi đâu xem tiếp.”
Cô ta cầm điện thoại lên xem, nét mặt không mảy may biến sắc, khóa màn hình rồi úp xuống.
“Chiều đi xem rèm cửa nhé, tôi biết một tiệm xuất sắc lắm.”
“Ok.”
Tôi mỉm cười đồng ý, trong đầu đã bắt đầu lên kế hoạch cho bước tiếp theo.
Cô ta đã lấy được bản vẽ 1601 thông qua gã designer.
Nhưng 1601 không phải của tôi.
Căn đó hiện tại vẫn đang trống, chưa có ai mua.
Khoan đã ——
Nếu cô ta phát hiện ra 1601 không có người mua thì sao?
Nếu cô ta đi hỏi sale và biết tôi chưa từng ký 1601 thì sao?
Tôi phải đẩy nhanh tốc độ thôi.
Chương 16
Tối hôm đó tôi làm hai việc.
Việc 1: Nhắn tin cho cậu sale, bảo cậu ta giữ bí mật giúp tôi.
“Nếu có ai đến hỏi thông tin chủ nhà 1601, em cứ bảo là bán rồi, nhưng thông tin chủ nhà phải bảo mật nhé.”
Cậu sale rep: “Ok chị, em hiểu mà.”
Việc 2: Tôi gọi điện cho designer Trương Lỗi.
“Chào anh Trương, tôi là Lâm Dao, bạn của Tô Miên, cô ấy có giới thiệu anh cho tôi.”
“À à vâng, cô Tô có nhắc đến chị! Chị là chủ căn 1601 đúng không ạ?”
“Đúng rồi.” Tôi nói, “Nhưng tôi muốn hỏi trước một chút, phương án thiết kế bên nhà Tô Miên đã chốt chưa? Có tiện cho tôi tham khảo xíu không?”
“Chốt rồi chị! Để tôi gửi chị xem.”
Ba phút sau, tôi nhận được trọn bộ bản thiết kế 1602 của Tô Miên.
Phòng khách: Phong cách Creamy, tường TV ốp đá cẩm thạch.
Phòng ngủ master: Phong cách French Luxury, phòng thay đồ walk-in.
Bếp: Bếp mở, có đảo bếp.
Từng lựa chọn đều là phong cách thịnh hành nhất, “sống ảo” đẹp nhất hiện tại.
Tôi lại hỏi: “Anh Trương, Tô Miên có yêu cầu gì đặc biệt với anh không?”
Trương Lỗi nghĩ ngợi: “Cô ấy nói hi vọng hiệu ứng tổng thể nhìn phải XỊN HƠN nhà hàng xóm đối diện một chút, nhưng phong cách thì phải na ná nhau. Còn dặn tôi bao giờ nhà bên kia chốt phương án thì phải báo cho cô ấy biết đầu tiên.”
Tôi nắm chặt điện thoại, thấy vừa tức vừa buồn cười.
“Xịn hơn nhà đối diện, nhưng phong cách na ná.”
Đây chính là core chiến lược của Tô Miên.
Mãi mãi phải giống tôi, nhưng mãi mãi phải xịn hơn tôi một tí.
“Vâng cảm ơn anh Trương, bên tôi vẫn chưa chốt được ý tưởng, khi nào nghĩ xong tôi báo anh sau nhé.”
“Vâng vâng, không vội chị ạ.”
Cúp máy, tôi mở Ghi chú trên điện thoại, bắt đầu viết kế hoạch.
Đã thích “bám đuôi” đến thế ——
Thì tôi sẽ quăng cho cô ta một cái bia tập bắn giả.
Để cô ta đâm đầu vào cái bia giả đó mà đốt tiền.
Chương 17
Hôm sau tôi hẹn Giang Thần ăn trưa, kể toàn bộ kế hoạch cho anh.
“Em định thông qua Trương Lỗi để mớm cho cô ta một bản thiết kế giả.”
“Nghĩa là sao?”
“Em sẽ bảo Trương Lỗi là em làm phong cách Minimalist (tối giản), tone trắng xám toàn nhà, nội thất nhập khẩu từ Ý đắt tiền nhất.”