Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Bãi Sậy Năm Đó
Chương 6
17.
Hôm đó tôi đã về nhà bằng cách nào, tôi không còn nhớ rõ nữa, chỉ nhớ cảm giác tê dại, toàn thân lạnh lẽo như rơi vào hầm băng.
Tất cả dân làng tham gia, lấy cha tôi làm chủ, đều bị đưa đi, cảnh sát hình như có hỏi tôi vài câu hỏi, nhưng tôi không nhớ rõ mà chỉ biết gật đầu lắc đầu, khi tỉnh lại thì đã nằm trên giường ở nhà rồi.
"Xin lỗi, là tôi đã hại người ăn xin." Trần Tình khóc đỏ mắt, khóe miệng sưng vù, mặt đầy nước mắt.
"Khi tôi ra ngoài thì bị anh Tấn phát hiện, anh ta cứ đánh tôi bắt tôi phải khai, tôi không còn cách nào mới nói ra, tôi không ngờ người ăn xin sẽ chết."
Tôi nằm trên giường, hai mắt vô thần, nhìn nước mắt Trần Tình chảy không ngừng như suối.
Rất lâu sau mới lẩm bẩm một câu: "Tất cả mọi người đều là hung thủ bao gồm cả tôi và cô."
18.
Thôi Hách đã không thể nghe tiếp được nữa, anh ấy nắm chặt nắm đấm, khóe mắt ứa nước mắt rồi nghẹn ngào nói: "Người ăn xin đó là cha của tôi."
Tôi biết. Nhưng lúc mới quen anh ấy thì tôi không biết.
Tất cả đều là nghiệt duyên.
"Ông ấy... Tôi cứ tưởng ông ấy không phải một người cha tốt, sau khi ông ấy thất nghiệp thì cứ nhàn rỗi chìm đắm vào đánh bài, em gái tôi…"
Trên mặt Thôi Hách thoáng qua một nét đau buồn: "Ông ấy đánh bài đã làm mất em gái, người nhà tìm điên cuồng, tất cả mọi người đều tìm điên cuồng, sau này em gái không tìm về được, mẹ tôi cũng ly hôn với ông ấy. Từ đó về sau, tôi không còn nghe tin tức gì về ông ấy nữa."
Tôi nói: "Ông ấy đã đi tìm em gái anh rồi, đã đi rất nhiều nơi, tìm được một chút manh mối là cố sống cố c.h.ế.t truy tìm, ông ấy tìm kiếm nhiều năm, tự mình biến thành người ăn xin."
Thôi Hách đột nhiên ôm mặt cười, nước mắt lại chảy ra từ kẽ tay anh ấy: "Nhưng ông ấy c.h.ế.t rồi, em gái cũng c.h.ế.t rồi."
Phải, Bé Câm chính là con gái của người ăn xin, là em gái của Thôi Hách.
Lúc đến đây, cô bé đã không còn nói được, quần áo rách nát, xương cốt gầy trơ, chỉ có một đôi mắt ướt đẫm nước.
Tôi đã phát hiện ra vết bớt trên vai cô bé như thế nào nhỉ...
Là nhìn thấy khi cô bé bị thằng ngốc kia ức hiếp, bị cố ý xé rách quần áo, lúc đó có rất nhiều người chứng kiến.
Mọi người nhìn thấy cũng chỉ cười, Bé Câm đang khóc mà tất cả mọi người đều đang cười.
Cô bé thút thít khóc, không phát ra tiếng, kinh hoàng nhìn những người xung quanh.
Sau này đám đông giải tán, thằng ngốc bị gọi về nhà ăn cơm, cô bé vẫn cứ ngồi xổm dưới gốc cây hòe ở đầu làng, khắp người đầy tro bụi.
Cuối cùng, tôi cũng lấy hết dũng khí đi đến, đưa viên kẹo nắm trong lòng bàn tay cho cô bé, giấy bọc màu sắc trong suốt, dính chút đường đã chảy, khiến cái mùa hè đầy sầu khổ ấy cuối cùng cũng có thêm chút ngọt ngào.
Bé Câm c.h.ế.t rồi, trong làng đều đồn là thằng con ngốc của trưởng thôn đã lỡ tay g.i.ế.c c.h.ế.t cô bé. Nhưng tôi biết hung thủ là ai, là Trương Long.
Anh ta là một tên khốn.
Đó là lần đầu tiên tôi cảm thấy anh ta đáng chết.
19.
"Vậy, Trương Long đã c.h.ế.t như thế nào?"
Nỗi bi ai im lặng tan biến, Thôi Hách gắng gượng lấy lại tinh thần, trong đôi mắt anh ấy ẩn chứa sự thù hận.
Tôi khẽ mỉm cười với anh ấy: "Anh ta ấy à, đương nhiên là bị người ta hại chết."
Trương Long là một tên khốn.
Sau khi chuyện ma quỷ được đồn ra, anh ta cũng ngoan ngoãn được một thời gian, thế nhưng chưa đầy ba ngày, anh ta lại đắc ý trở lại.
Ngày đầu thất của người ăn xin, Trương Long lại uống rượu đến say mèm, lảo đảo chạy đến bãi sậy, một cơn gió lạnh thổi qua khiến anh ta rùng mình, anh ta nhìn lên bầu trời tối đen như mực, trong lòng đột nhiên dấy lên một chút bất an.
Nhưng cả đời này anh ta làm quá nhiều chuyện ác, thành ra cũng chẳng còn sợ hãi nữa, anh ta khạc một tiếng rồi bắt đầu chửi rủa.
"Những kẻ bị tao đưa đến đây thì chưa có ai quay về được đâu! Mày tưởng tao không biết mày đến tìm con gái sao? Mớ chó má! Ông đây ghét nhất cái loại người như chúng mày!"
"Mẹ kiếp, còn đi hỏi thăm từng làng từng xóm, trên đời này người có vết bớt thì nhiều vô kể, lẽ nào đều là con gái của mày chắc? Dù có phải thì bây giờ cũng không phải nữa! Mẹ kiếp, muốn tay không bắt cướp à! Ăn cứt đi mày!"
Trương Long chửi rủa lẩm bẩm, anh ta càng chửi thì chút sợ hãi trong lòng càng biến mất nhanh hơn.
Cho đến khi cổ anh ta bị một vật lạnh lẽo nào đó chạm vào, rất quen thuộc, còn mang theo mùi cỏ xanh và đất bùn.