Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Bãi Sậy Năm Đó
Chương 7
Anh ta vô thức muốn quay đầu, chỉ trong nháy mắt, cổ họng anh ta đã bị cắt đứt.
Một tiếng loảng xoảng, lưỡi hái rơi xuống đất, Trương Long trợn mắt, liều mạng bịt lấy cổ, muốn giữ lại sinh mạng đang dần cạn.
Những giọt mưa từ bầu trời rơi xuống khiến Trần Tình như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, cô ấy run rẩy nhặt lấy lưỡi hái, mang theo vết m.á.u khắp người mà tháo chạy thục mạng.
Cho đến khi bóng dáng cô ấy đi xa, tôi mới xoa xoa đôi chân đã sớm tê dại vì ngồi xổm rồi bước ra từ sâu trong bãi sậy.
Mưa càng lúc càng lớn, nặng trĩu.
Gió bão cuồng phong thổi bãi sậy bay múa loạn xạ, tôi gắng sức kéo Trương Long trên mặt đất, khiến cơ thể anh ta vẫn chưa hoàn toàn cứng đờ tạo thành một tư thế chuộc tội, mắt anh ta trợn trừng, tràn đầy sợ hãi.
Mưa lớn đã xóa đi phần lớn dấu vết, vụ án g.i.ế.c người đầy sơ hở này không ai muốn đào sâu, cái giá phải trả quá lớn, bất luận là ai cũng không gánh nổi.
20.
Ban đầu, cứ nghĩ mọi chuyện đến đây là kết thúc rồi, dù sao Bé Câm đã chết, người ăn xin đã chết, Trương Long cũng c.h.ế.t nhưng tôi không ngờ Trần Tình lại táo bạo hơn tôi tưởng.
"Lê Lê nghĩ người tiếp theo sẽ là ai?"
Khi cô ấy hỏi câu này, tôi đã biết cô ấy muốn làm gì rồi.
Tôi nghĩ là anh Tấn.
Trần Tình là một người khiến tôi rất kính nể, cô ấy mạnh mẽ hơn tất cả những người đàn ông mà tôi từng gặp.
Những năm tháng bị lừa gạt đến đây, cô ấy không ngừng nghĩ cách bỏ trốn, những trận đòn roi và lời chửi rủa không thể đè bẹp ý chí của cô ấy mà chỉ khiến cô ấy mọc ra đôi cánh cứng rắn hơn.
Tôi nghĩ nếu anh Tấn chết, liệu cô ấy có thể sống tốt hơn một chút không. Nhưng tôi không ngờ, kiểu gì tôi cũng không ngờ, anh Tấn không c.h.ế.t mà Trần Tình lại mất tích.
Sống c.h.ế.t không rõ, sống không thấy người c.h.ế.t không thấy xác.
Khoảng thời gian đó, mỗi ngày tôi đều đến sau núi, mong chờ có thể tìm thấy điều gì đó nhưng tôi hoàn toàn không biết mình muốn tìm thấy gì.
Mỗi ngày đều thất vọng trở về, tôi an ủi chính mình, có lẽ cô ấy đã trốn thoát thành công, có lẽ cô ấy đã được người khác cứu giúp.
Cùng với việc ngày tháng trôi qua, trong tiềm thức tôi đã chấp nhận sự thật Trần Tình không còn nữa, cho đến khi tôi biết được sự thật từ miệng cha tôi.
"Lúc rơi xuống, không ngờ con đàn bà điên đó lại túm lấy ta, ông đây nhặt đá lên đập mạnh, lúc này cô ta mới buông tay."
Khoảnh khắc này, một sợi dây nào đó trong lòng tôi đã lung lay sắp đổ cuối cùng cũng đứt lìa, đồng thời một bộ xương phụ nữ cùng với đá núi lăn xuống.
Tôi vừa nhìn đã biết đó là Trần Tình.
21.
Cả làng đều biết cha tôi nghiện rượu.
Hễ say rượu là ông ta sẽ đánh tôi, vớ được gì là ném vào người tôi rồi khi tỉnh táo lại sẽ ôm tôi mà khóc lóc thảm thiết.
Ông ta là một người đàn ông giả dối, dùng bộ mặt xấu xí đó dệt nên hết lời nói dối này đến lời nói dối khác, sự đụng chạm của ông ta khiến tôi ghê tởm đến mức muốn nôn cũng không nôn ra được.
Thế là vào ngày thứ hai sau khi hài cốt Trần Tình được an táng, tôi đã đưa ra một quyết định, tôi muốn c.h.ế.t cùng ông ta.
Lúc đó tôi quá ngây thơ, muốn bắt chước Trần Tình dùng một nhát d.a.o cắt đứt cổ họng ông ta, hoàn toàn không hề nghĩ đến sự chênh lệch sức mạnh giữa nam và nữ.
Cho dù là một người đàn ông say rượu như c.h.ế.t nhưng vào khoảnh khắc cận kề cái c.h.ế.t cũng có thể bùng nổ sức mạnh kinh người.
Ngày đó, ông ta vẫn say mèm, lảo đảo đi về phía bãi sậy.
Khi tỉnh táo, ông ta tuyệt nhiên sẽ không đi qua đó nhưng ngày đó ông ta lại đi.
Tôi theo sau ông ta, trong tay áo dài giấu một lưỡi hái đã mài bén, tôi bám theo ông ta vào sâu trong bãi sậy.
Ông ta đột nhiên đứng yên bất động, chai rượu trong tay cũng lăn lông lốc xuống đất.
Tôi cứ tưởng mình bị phát hiện, nhất thời trở nên căng thẳng nhưng lại thấy ông ta đột nhiên cong lưng, loạng choạng quỳ xuống đất rồi phát ra tiếng rên rỉ đau đớn.
Dưới đất là chai rượu rỗng, tiếng rên rỉ của ông ta từ lớn dần nhỏ lại, đau đớn không ngừng, thế mà còn vươn tay cố gắng với lấy chai rượu, dường như vẫn muốn dùng cồn để tê liệt bản thân.
Thế là tôi đi đến trước mặt ông ta, đá chai rượu văng xa hơn một chút nhưng vì căng thẳng nên lưỡi hái trong tay áo đã lộ ra nửa phần.
Thế là ánh mắt cầu cứu của ông ta bỗng biến thành kinh hoàng. Ông ta vùng vẫy đứng dậy, lảo đảo đi vào sâu hơn nữa.
Tôi do dự rút ra lưỡi hái, giơ lên nhưng chưa kịp hành động, bỗng nhiên ông ta quỳ xuống đất, ánh mắt kinh hãi nhìn chằm chằm vào sâu trong bãi sậy đang lay động theo gió, tựa hồ thấy được thứ gì đó đáng sợ rồi cứ thế quỳ yên, dần dần không còn chút động tĩnh.
22.
Hai năm nữa trôi qua, cuối cùng một người phụ nữ trong thôn cũng chạy thoát thành công. Cô ấy không dám báo cảnh sát ở thị trấn mà run rẩy gọi điện về nhà.
Sau đó, từng đợt người trong thôn bị đưa đi mà không ai trở về nữa. Những phụ nữ và trẻ nhỏ cũng bỏ đi mà không ai quay lại. Tôi được đưa đến viện phúc lợi.
23.
Thôi Hách lặng lẽ lắng nghe, thấy tôi im lặng, một lúc lâu sau mới lên tiếng: "Ngày đó, vì sao em không chết?"
Tôi biết anh ấy định nói gì.
Ngày đó, tôi định c.h.ế.t cùng cha tôi.
Sau khi ông ta không còn động tĩnh, tôi đứng sững tại chỗ rồi tự hỏi, phải c.h.ế.t thế nào mới không quá đáng sợ.
Dùng lưỡi hái trong tay sao? Dường như quá thảm khốc.
Tôi nghĩ rất lâu, rất lâu rồi theo ánh mắt ông ta nhìn về phía bãi sậy, tôi nghĩ không bằng nhảy xuống sông đi.
Thế là tôi bước tới, mắt cá chân bị nước lạnh băng nhấn chìm, mặt bị nước mưa lạnh buốt làm ướt đẫm, dòng sông trong đêm tối lấp lánh thứ ánh sáng ẩn hiện, từng hạt mưa tí tách rơi xuống, đập vào mặt đau rát.
Bỗng nhiên, một đôi tay đột ngột kéo lấy tôi, tôi quay đầu lại, là một cô gái trẻ tuổi giống hệt Trần Tình, trên mặt mang theo vết thương nhục nhã với đôi mắt đẫm nước mắt.
Cô ấy là vợ mới được mua về của nhà trưởng thôn.
24.
"Người phụ nữ mà anh gặp ở Quý Châu chính là cô ấy, cô ấy tên Phương Vãn." Tôi nhìn thẳng vào mắt Thôi Hách: "Ngày đó, cô ấy vốn cũng muốn tự vẫn nhưng trùng hợp thay lại cứu em, sau này em đã giúp cô ấy trốn thoát."
Giữa chừng cũng đã trải qua biết bao nhiêu chuyện, giúp cô ấy trốn thoát cũng phải trả giá lớn. Tất cả mọi chuyện đều bị che giấu trong vài câu nói miêu tả nhẹ nhàng của tôi.
Câu chuyện này quá nặng nề, Thôi Hách không thể chấp nhận nên đã bỏ chạy.
Khi quen biết Thôi Hách, tôi cũng không ngờ lại thành ra thế này, ông trời luôn ban cho tôi hết trò đùa này đến trò đùa khác.
Tôi và Trần Tình lợi dụng người ăn xin, ngược lại lại hại c.h.ế.t lão, đến lúc c.h.ế.t lão cũng không biết con gái mình đã qua đời từ lâu.
Trần Tình chạy trốn hết lần này đến lần khác, không tiếc tự hủy dung mạo, cuối cùng cũng không thể thoát khỏi núi lớn.
Tôi và Phương Vãn, hai kẻ tìm cái chết, ngược lại lại trốn thoát được, thấy được ánh mặt trời, những tội nghiệt sâu nặng kia bị thời gian dần dần vùi lấp, chúng tôi đều giả vờ quên đi.
Tôi không sạch sẽ. Tôi bò ra từ luyện ngục dơ bẩn, tôi cũng từng nghĩ tẩy đi vết sẹo xấu xí trên vai là có thể có được cuộc đời mới nhưng kỳ thực từ trước đến nay tôi vẫn luôn ở dưới đáy hố.
Thôi Hách đi rồi không quay lại nữa. Mà tôi cũng nhanh chóng rời khỏi thành phố này.
(Hết)