Bãi Sậy Năm Đó

Chương 5



12.

 

Tôi tên Từ Lê Lê, sinh ra tại một thôn làng nghèo nàn lạc hậu trên núi, làng Bán Oa.

 

Từ khi còn rất nhỏ, tôi đã biết mẹ tôi không phải c.h.ế.t vì khó sinh khi sinh tôi, mà bà ấy tự sát.

 

Bà ấy hận tôi, trước khi sinh tôi đã nhiều lần muốn bỏ tôi. Nhưng tôi mệnh cứng, mấy lần đều sống sót.

 

Nghe nói khi tôi được sinh ra, bà ấy còn không thèm nhìn tôi một cái mà quay đầu đi, bảo người mang tôi ra xa, sau đó c.ắ.t c.ổ tay tự vẫn ngay trong đêm, lúc c.h.ế.t m.á.u chảy lênh láng khắp người tôi.

 

Thứ đầu tiên tôi nếm sau khi sinh ra không phải là sữa mẹ, mà là m.á.u của bà ấy.

 

Sau khi biết sự thật, tôi đã hận bà ấy nhiều năm.

 

Sau này, khi tôi gặp Trần Tình cùng rất nhiều phụ nữ bị lừa gạt đến đây giống như cô ấy, tôi chợt nhận ra điều gì đó. Thế là tôi không hận bà ấy nữa.

 

Trong làng, hàng năm đều xuất hiện những gương mặt lạ, không chỉ phụ nữ mà còn có trẻ con, cô con dâu nuôi từ bé của nhà trưởng thôn chính là một trong số đó.

 

Con dâu nuôi từ bé kia trạc tuổi tôi, được đưa đến đây ba năm trước.

 

Con trai của trưởng thôn bị khuyết tật trí tuệ, trưởng thôn sợ người phụ nữ mua về không nghe lời sẽ ức h.i.ế.p con trai mình, thế là đã chọn đi chọn lại để tìm cho anh ta một người con dâu nuôi từ bé.

 

Con dâu nuôi từ bé không có tên, cô bé cũng không biết nói, mọi người đều gọi cô bé là Bé Câm.

 

Bé Câm luôn mặc đồ rách rưới, theo sau thằng con trai ngốc của nhà trưởng thôn, cô bé luôn bị ức hiếp, luôn mở to đôi mắt ngưỡng mộ nhìn chằm chằm vào tôi.

 

Cô bé ngưỡng mộ tôi có thể đến trường, cũng ngưỡng mộ tôi có quần áo mới để mặc.

 

Sau đó không lâu, cô bé đã biến mất.

 

Nghe nói là lúc đùa giỡn, thằng con trai ngốc của nhà trưởng thôn đã không cẩn thận đã dùng gối úp c.h.ế.t cô bé, cô bé c.h.ế.t một cách lặng lẽ mà không kinh động bất cứ ai, chỉ dùng một chiếc chiếu quần rách quấn lại rồi bị chôn đại một chỗ ở sau núi.

 

Trần Tình đã chứng kiến tất cả, biết ngôi làng này đang lặng lẽ ăn thịt người, vì vậy cô ấy lại bỏ trốn lần nữa.

 

Khi bị bắt về, cả làng đều xem trò cười, lúc đó anh Tấn vẫn chưa bị què, đi lại như gió, kéo tóc Trần Tình đi rất nhanh.

 

Trên đường, Trần Tình không ngừng kêu gào chửi rủa thảm thiết, tiếng vọng khắp không trung của ngôi làng.

 

 

13.

 

Sau này, chân anh Tấn bị đánh gãy, Trần Tình bị hủy dung, trở thành kẻ điên trong miệng dân làng, tôi cứ nghĩ cô ấy sẽ không bỏ trốn nữa.

 

Nhưng cô ấy vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi rồi kiên định nói: "Lê Lê không hiểu đâu, tôi nhất định phải rời khỏi đây. Tôi phải về nhà."

 

Về nhà...

 

Vậy còn tôi thì sao?

 

Cô ấy đi rồi thì tôi sẽ không còn bạn bè nữa.

 

14.

 

Sau đó, người ăn xin xuất hiện. Lão trở thành người bạn thứ hai của tôi.

 

Lão kể rất nhiều câu chuyện, dưới mái tóc rối bời dơ bẩn ẩn chứa một đôi mắt lấp lánh ánh sáng.

 

Tôi nhận ra người ăn xin khác biệt với chúng tôi, lão khác biệt với tất cả mọi người trong làng.

 

Tôi thích nghe lão kể chuyện. Nhưng một ngày nọ, lão đột nhiên kể cho tôi nghe chuyện về con gái của mình.

 

Lão nói mình là một tên khốn, đã làm mất con gái, vợ lão đã ly hôn lão, con trai ruột cũng không nhận lão nữa, lão nói lão muốn chuộc tội.

 

"Con gái ta ấy à, trạc tuổi con, đôi mắt vừa to vừa tròn, cười lên đáng yêu lắm, à đúng rồi, vai phải nó có một vết bớt màu đỏ..."

 

Tôi vô thức sờ lên vai mình, không khỏi tiếc nuối, nơi đó không có vết bớt mà chỉ có một mảng lớn da bị bỏng rộp thành vết sẹo dày xấu xí.

 

15.

 

Trần Tình nói người ăn xin không phải ăn xin, lão là một người cha đáng thương đang khổ sở tìm kiếm con gái mình.

 

Cô ấy cũng tiếc nuối nhìn vết sẹo trên vai tôi một cái, cuối cùng dứt khoát hạ quyết tâm, nghĩ ra một ý tưởng.

 

"Lê Lê, chúng ta phải trốn thoát khỏi cái làng ăn thịt người này, nhưng mỗi một người ở đây đều là hung thủ, chúng ta chỉ có thể dựa vào người bên ngoài làng mới có thể rời khỏi đây."

 

Tôi biết người "bên ngoài làng" mà cô ấy nói là ai. Nhưng liệu người ăn xin có giúp chúng tôi không?

 

Trần Tình mỉm cười, chỉ vào vết sẹo trên vai tôi rồi nói: "Nếu em là con gái của người ăn xin, lão nhất định sẽ cứu em ra ngoài." Nhưng tôi không phải là con gái của người ăn xin.

 

Vết sẹo trên vai là do sau khi cha tôi say rượu đã đổ nước sôi lên làm bỏng, sau này liên tục viêm nhiễm lở loét, hình thành vết sẹo xấu xí, nơi đó đâu có vết bớt nào.

 

16.

 

Người ăn xin đã khóc. Lão nhìn vết sẹo trên vai tôi, khóc đến nỗi không thể đứng thẳng lưng được.

 

Tôi bất lực nhìn Trần Tình, không dám nhìn người ăn xin. Bởi vì tôi biết chúng tôi đang lừa dối lão.

 

Trần Tình đã giúp tôi bịa ra một lời nói dối, nói rằng tôi bị bán đến làng, vết bớt trên vai quá rõ ràng, sợ bị cha mẹ ruột tìm thấy, thế là bị người ta hủy đi.

 

Người ăn xin tin, ôm tôi xót xa không thôi.

 

Lão nói muốn đưa tôi về nhà, lão nói lão vừa nhìn thấy tôi đã vui mừng và nói tôi là con gái của lão.

 

Phụ nữ trong làng không thể ngồi xe đến thị trấn, tài xế và người trong làng đều quen biết rõ đến từng gốc gác.

 

Vậy nên hôm đó chúng tôi đã hẹn, Trần Tình sẽ lén mặc quần áo của anh Tấn giả làm đàn ông để hội hợp với chúng tôi.

 

Đó là chuyến xe cuối cùng trong ngày đi đến thị trấn, mặt trời đã lặn, bầu trời âm u một mảng, dường như đang báo hiệu điều gì đó.

 

Hôm đó, người ăn xin đã gội đầu rửa mặt, tự mình chỉnh trang không còn giống ăn mày nữa, một tay lão dắt tôi, một tay nắm vài tờ tiền giấy nhăn nhúm.

 

Chúng tôi chờ mãi chờ mãi, thời gian hẹn đã qua lâu rồi, thế nhưng Trần Tình vẫn bặt vô âm tín.

 

Người ăn xin thấy xe vang lên tiếng còi thúc giục không kiên nhẫn thì nghiến răng, một tay ôm lấy tôi rồi dứt khoát nói: "Không đợi nữa! Chúng ta đi thôi!"

 

Tôi bỗng hoảng hốt, liều mạng quay đầu nhìn con đường nhỏ dẫn thẳng vào làng, tôi mong mỏi bóng dáng Trần Tình có thể xuất hiện.

 

Tuy nhiên, không thấy Trần Tình đâu, ngược lại lại thấy cha tôi xách xẻng sắt dẫn theo một đám người hùng hổ chạy về phía này.

 

Khoảnh khắc ấy, tôi biết mọi chuyện đã xong rồi.

 

Quả nhiên, xe dừng lại, người ăn xin bị ném xuống xe một cách thô bạo rồi bị kéo lê về phía xa, tôi thấy một đám người vây lại rồi nghe thấy tiếng chửi rủa và tiếng rên rỉ đau đớn.

 

Người ăn xin đau đớn tột cùng, không biết sức lực từ đâu mà bò ra khỏi đám người, lão vật lộn chạy về phía bãi sậy. Lão giỏi bơi lội nên nhảy xuống có lẽ sẽ thoát được một kiếp.

 

Nhưng rất nhanh sau đó, từ cổ chân lẫn bắp chân, một cơn đau kịch liệt như muốn lấy mạng truyền đến, lão loạng choạng quỳ xuống đất, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, ngoảnh đầu nhìn lại mới phát hiện chân sau đang tuôn m.á.u ồ ạt, có thể thấy một vài đoạn xương trắng ẩn hiện.

 

Thấy máu, không ai sợ hãi, ngược lại còn càng hưng phấn hơn.

 

Người ăn xin đã không thể kêu lên một tiếng rên rỉ trọn vẹn nào nữa, mắt lão chỉ nhìn thấy một mảng đen đỏ, dựa vào trực giác, lão nhìn về phía tôi.

Chương trước Chương tiếp
Loading...