Bãi Sậy Năm Đó

Chương 4



Mấy năm sau đó, tôi vẫn luôn suy nghĩ về vấn đề này, cho đến năm tôi mười lăm tuổi, sau khi cha tôi uống rượu đã lỡ lời.

 

"Con còn nhớ kẻ điên trong thôn trước đây không? Chính là kẻ thường xuyên đến tìm con đó."

 

"Chắc chắn kẻ điên này đã bị hồn người ăn xin nhập vào rồi, hôm đó cô ta lừa anh Tấn lên núi, sau đó thừa lúc anh ta không để ý mà đẩy anh ta xuống sườn dốc. May mà anh ta mệnh lớn, bị một thân cây chặn lại rồi khi mấy người chúng ta lên núi đuổi theo kẻ điên đó, kẻ điên này đã chạy rất nhanh, hơn mười người chúng ta tìm suốt nửa đêm!"

 

Ông ta nói đến đây thì đắc ý cười: "Khi cô ta bị tóm thì giãy giụa ghê gớm lắm, cúc áo đều bị xé toạc, đúng là đáng tiếc, sao một cô gái tốt như vậy lại tự dưng hóa điên chứ?"

 

"Cô ta cũng xui xẻo, khi xuống núi thì giẫm phải chỗ trơn trượt, ngã xuống, còn suýt chút nữa kéo cả ta xuống, may mà ta nhanh tay lẹ mắt tránh được cô ta, nếu không con gái bảo bối của ta sẽ không còn ai chăm sóc."

 

Ông ta vừa nói vừa đặt tay lên lưng tôi mà xoa xoa, lồng n.g.ự.c nóng hổi cũng áp sát lại.

 

"Con gái của ta thật trắng trẻo mềm mại, giống hệt mẹ con, thơm phức."

 

Tôi đã c.h.ế.t lặng trước những hành động động tay động chân của ông ta từ lâu, khoảnh khắc biết được tin Trần Tình đã chết, tôi cũng chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát.

 

Lúc đó, tôi nhớ lại một câu nói của Trần Tình, đây là một thôn làng ăn thịt người, cô ấy phải trốn khỏi nơi này.

 

Thế nhưng nửa tháng sau, cha tôi chết.

 

Tư thế c.h.ế.t giống hệt Trương Long năm đó, quỳ gối trong bãi sậy với tư thế cầu xin, vẻ mặt kinh hãi.

 

Người trong thôn đều đồn đại rằng người ăn xin kia lại quay về đòi mạng, cũng có kẻ nói là Trần Tình.

 

Bởi vì mấy ngày trước, sau trận mưa lớn, có người xuống núi chăn dê đã nhặt được một bộ hài cốt dưới đất, quần áo trên hài cốt rất giống với bộ đồ Trần Tình mặc khi mất tích năm đó.

 

Đồng thời, trong thôn cũng truyền ra một sự thật, hóa ra năm đó, trước khi Trần Tình ngã xuống núi đã nắm lấy cổ tay cha tôi nhưng lại bị cha tôi bẻ ra.

 

Vậy thì hung thủ rốt cuộc là người ăn xin hay là Trần Tình đây?

 

9.

 

Thôi Hách nghe vậy thì rùng mình một cái, vẻ mặt cũng lập tức nghiêm túc.

 

"Năm đó Trương Long c.h.ế.t với tư thế quỷ dị, cuối cùng cũng không điều tra ra hung thủ, năm năm sau, cha em..."

 

Anh ấy khựng lại rồi đánh giá sắc mặt tôi, thấy tôi không có phản ứng gì mới tiếp tục nói: "Cha em lại xảy chuyện theo cách tương tự, thời điểm lại trùng hợp đến thế, vừa đúng lúc hài cốt của Trần Tình được phát hiện, nghe qua thì giống như Trần Tình quay về báo thù."

 

Giọng Thôi Hách có phần không chắc chắn, tuy bình thường anh ấy thích đọc sách về những chuyện quỷ quái, nhưng lại là một người thuộc phái vô thần kiên định, không tin chuyện quỷ quái hại người.

 

Tôi gật đầu: "Phải, lúc đó một bộ phận người trong thôn tin chắc là Trần Tình đến tìm cha em báo thù, còn đặc biệt đi tìm hài cốt của cô ấy về và an táng một cách long trọng."

 

"Nhưng một bộ phận người khác thì cho rằng là người ăn xin. Dù sao cha em c.h.ế.t ở bãi sậy, tư thế c.h.ế.t còn giống hệt Trương Long năm đó. Hơn nữa, năm đó cũng là cha em dẫn đầu đánh c.h.ế.t người ăn xin. Tóm lại, mọi người đều nói lung tung."

 

Thôi Hách nhíu mày: "Vậy cảnh sát nói sao? Lại không điều tra ra manh mối nào sao?"

 

"Ừm... Cũng không phải là không có chút manh mối nào." Tôi nghiêng đầu, giải thích: "Là đột tử do uống rượu quá độ, cha em nghiện rượu, người trong thôn đều biết nên sau khi cảnh sát đưa ra báo cáo giám định thì vội vàng kết án."

 

"Rốt cuộc vì sao nửa đêm ông ta lại chạy đến bãi sậy, lại vì sao quỳ trên đất mà c.h.ế.t thì không ai biết."

 

Tôi bình tĩnh kể mà trên mặt không hề lộ chút buồn bã nào.

 

10.

 

Dường như mọi chuyện đến đây nên kết thúc nhưng Thôi Hách lại nhạy bén đưa ra một vấn đề khác.

 

"Em không thấy từ khi người ăn xin chết, mọi chuyện đều rất giống một cuộc báo thù có chủ đích sao?"

 

"Còn nhớ vấn đề anh đã hỏi em ngay từ đầu không? Nếu người ăn xin kia hoàn toàn không phải là kẻ buôn người mà chỉ là một người cha đáng thương đi tìm con bị bắt cóc..."

 

Tôi nhìn chằm chằm vào đôi mắt Thôi Hách rồi chợt mỉm cười.

 

"Anh muốn nói rằng có khả năng em chính là đứa trẻ bị bắt cóc kia mà người ăn xin thật ra là cha ruột của em sao?"

 

"Ban đầu em cũng nghĩ như vậy hay nói đúng hơn, nếu thật sự là như vậy thì tốt biết bao."

 

Ánh mắt tôi chợt trở nên sâu thẳm, nói: "Quả thực người ăn xin từng nhắc đến con gái của lão với em, lão nói tuổi tác của con gái lão tương đương với em, trên vai có một vết bớt màu hồng đậm. Anh cũng biết đó, trên người em đâu có vết bớt nào."

 

"Còn về việc báo thù, ai mà biết được? Là thiên tai hay nhân họa, là lòng họ có quỷ hay thật sự có quỷ quái hại người, tất cả những chuyện này, từ lâu đã không thể nói rõ ràng, cũng sẽ không có ai đi đào sâu thêm nữa."

 

Thôi Hách trầm mặc, anh ấy chỉ cảm thấy đầu óc hỗn loạn, dường như có điều gì đó đã bị anh ấy bỏ qua nhưng nhất thời lại không nghĩ ra được.

 

 

Tôi ngẩng đầu nhìn đồng hồ rồi vỗ vỗ vai anh ấy: "Thôi được rồi, thời gian không còn sớm nữa, hôm nay cứ đến đây thôi."

 

Thôi Hách muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn không nói gì. Anh ấy tắm rửa xong rồi lên giường, thế mà cả một đêm trằn trọc, không được ngủ ngon giấc.

 

Sáng sớm hôm sau, Thôi Hách đã vội vàng hỏi tôi tên của ngôi làng. Tôi không giấu giếm, đã nói cho anh ấy biết.

 

Ngay tối hôm đó, anh ấy thu dọn đồ đạc, nói là phải đi công tác.

 

"Gấp gáp vậy sao? Đi bao lâu?"

 

"Ừm, khoảng bốn năm ngày thôi. Vừa hay có một người bạn học cũ ở đó, tiện thể ôn lại chuyện xưa."

 

Thôi Hách dời mắt đi, động tác thu dọn đồ đạc hơi không được tự nhiên.

 

Tôi không nói gì mà chỉ dặn dò anh ấy phải chú ý an toàn.

 

Nhưng không lâu sau khi anh ấy đi, tôi đã gọi một cuộc điện thoại. Điện thoại reo khoảng ba mươi giây mới được kết nối.

 

Đầu dây bên kia truyền đến giọng một người phụ nữ: "Này, có phải Lê Lê không?"

 

Tôi khẽ ừ một tiếng: "Thôi Hách đã đến đó rồi, hẳn anh ấy đã đoán ra."

 

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu, sau đó hóa thành một tiếng thở dài: "Rồi cũng sẽ có ngày biết thôi."

 

11.

 

Mất trọn mười ngày Thôi Hách mới về nhà, vừa về đã đổ người xuống ngủ, râu ria lồm xồm đầy mặt, trông cứ như vừa đi công tác trong rừng sâu núi hoang về vậy.

 

Anh ấy vừa ngủ được một lát thì điện thoại của mẹ Thôi đã gọi đến, sau vài câu xã giao mới cẩn thận mở lời.

 

"Lê Lê à, có phải con với Tiểu Hách cãi nhau không? Sao hai hôm trước mẹ gọi cho thằng bé để giục chuyện đính hôn của con với thằng bé mà giọng thằng bé nghe không được tốt lắm?"

 

"Mẹ với cha của Tiểu Hạo đã ly hôn khi thằng bé còn rất nhỏ, cho nên tính cách thằng bé luôn hơi cô độc, cũng không giỏi ăn nói. Nếu thằng bé có ức h.i.ế.p con, con phải nói cho mẹ biết, mẹ sẽ thay con dạy dỗ thằng bé."

 

Mẹ Thôi lo lắng đứng ngồi không yên.

 

Bà ấy là một người rất tốt, đối xử với tôi rất tốt, như mẹ ruột vậy.

 

Tôi không muốn làm tổn thương tấm lòng của bà ấy, thế nên chỉ có thể an ủi: "Không có, chúng con rất tốt... Chuyện đính hôn, là do con vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng."

 

Lúc này, mẹ Thôi mới yên tâm, lại trò chuyện thêm vài câu chuyện thường ngày với tôi rồi mới cúp điện thoại.

 

Khi tôi đặt điện thoại xuống, không biết Thôi Hách đã mở mắt, đang lặng lẽ nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt u ám, tựa như một đầm nước chết.

 

Anh ấy khàn khàn nói: "Câu chuyện lần trước em chưa kể xong phải không? Lần này anh đến Quý Châu, thật trùng hợp, cũng gặp một người phụ nữ tên Trần Tình, câu chuyện cô ấy kể cho anh nghe hơi khác so với của em."

 

Tôi khẽ cười nhìn anh ấy.

 

Phải, những câu chuyện tôi kể cho Thôi Hách ở trên đều không phải là thật nhưng cũng không hoàn toàn là giả dối.

Chương trước Chương tiếp
Loading...