Ảnh Chụp Đoạt Hồn

Chương 2



Mẹ tôi đảo mắt nhìn sắc mặt của cả bố và tôi, im lặng một lát, bà lên tiếng: “Ngày mai mẹ thử thuyết phục bà thêm lần nữa xem sao, chỉ sợ người phụ nữ kia không có mối làm ăn, sau này không thèm vào thôn mình nữa. Giờ muốn dỗ bà cố xuống núi chụp ảnh cũng không thực tế.”

 

Tôi chống nạng lết về phòng, bà cố đang ăn ngon lành trên giường, liếc xéo tôi một cái.

 

Ánh mắt ánh lên vẻ đắc ý tột độ.

 

Tôi lờ mờ cảm nhận được hình như bà ta đang cố tình so đo hơn thua với tôi.

 

Thật nực cười làm sao.

 

Hôm sau, người phụ nữ chụp ảnh lại cất tiếng rao, rảo bước vào thôn chúng tôi. Dưới sự ép buộc của mẹ và hai bà cô, cuối cùng bà cố cũng chịu chụp một tấm ảnh mừng thọ trăm tuổi nhưng nét mặt thì vô cùng khó coi.

 

Theo như lời mẹ tôi xì xào phàn nàn thì mặt mũi bí xị như thể bị ai lấy đòn gánh đập cho một trận.

 

Lúc chụp ảnh bà cụ quậy phá kịch liệt, còn c.ắ.n mẹ tôi một miếng rõ đau, hằn nguyên dấu răng tấy đỏ sưng vù.

 

Nói thật tôi có chút xót mẹ, sự chán ghét dành cho bà cố càng thêm sâu sắc, tôi liền đề nghị đổi chỗ ngủ với bố.

 

“Bà cố chẳng phải muốn bố bảo vệ bà sao? Vậy vừa hay, để bố ngủ giường con, con sang ngủ với mẹ.”

 

Mẹ tôi không thèm suy nghĩ đã gạt phắt đi: “Bố con là trụ cột gia đình, ban đêm cần phải được nghỉ ngơi đàng hoàng.”

 

Thật ra nói đến đây, tôi đã cảm nhận rất rõ ràng địa vị của từng người trong cái nhà này rồi.

 

 

Tôi không bằng bố tôi, bố tôi không bằng bà cố, còn mẹ tôi thì không bằng tôi.

 

Đêm đó, chẳng hiểu vì sao, tôi lại tiếp tục mơ thấy “Thúy Trân”.

 

Có một người phụ nữ oan hồn không tan đang truy sát bà cố, đòi mạng bà ta.

 

Trong mơ, tôi điên cuồng ám thị tâm lý bản thân: “Trương Tuyết Long, ngày mai ra phơi nắng ngủ một giấc cho đã, gác công việc sang một bên đi, bớt lo âu, bớt áp lực lại.”

 

Thế nhưng vào lúc sáng sớm đang ngon giấc nhất, tôi bị đ.á.n.h thức bởi tiếng khóc lóc ầm ĩ của mọi người.

 

Tiếng khóc tang thương cứ thế cao dần lên.

 

Bà cố Thúy Trân vừa chụp xong bức ảnh trăm tuổi, đã trút hơi thở cuối cùng ngay trong giấc ngủ.

 

Chuyện này quả thật khiến người ta bàng hoàng.

 

Một người hôm qua vẫn còn khỏe mạnh sờ sờ, sao hôm nay lại đột ngột ra đi như thế?

 

Ông bà nội của tôi ngày trước cũng ra đi theo cách y hệt, lặng lẽ không một tiếng động.

 

Bố tôi vội vã từ ngoài đồng chạy về, quỳ rạp xuống đất gào khóc t.h.ả.m thiết: “Bà nội của con ơi! Biết thế này, đêm qua con nhất định đã ở bên cạnh bà!”

 

Chẳng mấy chốc, phòng khách đã được đám họ hàng và hàng xóm láng giềng nhanh tay lẹ mắt dọn dẹp, dựng linh cữu, bố tôi cũng đi lên ủy ban trấn xin giấy chứng t.ử cho bà.

 

Bọn họ dường như chưa từng nảy sinh bất cứ sự hoài nghi nào trước cái c.h.ế.t của bất kỳ người già nào trong thôn.

 

Cứ như thể cái c.h.ế.t, là chuyện đỗi bình thường nhất ở cái thôn làng này vậy.

 

Mẹ sắp xếp cho tôi ngồi sát mép linh đường, nhìn từng tốp người trong thôn lần lượt đến thắp hương.

 

Đại khái là họ cảm thấy bà cố của tôi chỉ còn vài ngày nữa là tròn một trăm tuổi, có người thở dài xót xa, có người tặc lưỡi tiếc nuối.

 

Lại có những kẻ xúm xít một góc thì thầm to nhỏ.

 

Tai tôi từng được huấn luyện nghiệp vụ nên thính lực khá tốt.

 

Tôi nghe thấy một bà cụ rỉ tai: “Khéo trong thôn này có ma thật đấy, cái bà mẹ chồng tôi, hôm qua cũng hóa điên rồi...”

 

“Hả? Chuyện là sao?”

 

“Ai mà biết được chứ, bà ấy cứ lẩm bẩm trong miệng cái gì ấy, chẳng ai biết bà ấy bị kích động bởi cái gì.”

 

Giữa lúc họ đang rầm rì bàn tán, người phụ nữ chụp ảnh tay cầm xấp ảnh vừa rửa xong mang đến giao, đúng là đúng hẹn thật.

 

Mụ ta cũng thắp cho bà tôi một nén nhang. Lúc mụ ngước mắt lên, tôi thoáng thấy nửa khuôn mặt nhìn nghiêng của mụ.

 

Biểu cảm của mụ, nụ cười mang theo vị đắng chát, trong nỗi xót xa lại điểm xuyết ý cười, lại còn pha lẫn một tia lạnh lẽo âm u khó tả.

 

Tôi nhìn chằm chằm mụ, mụ cũng chú ý đến tôi.

 

Nụ cười của mụ càng thêm ngoác rộng, hàm răng nhiễm fluor vàng khè chìa cả ra ngoài môi. Tôi gần như có thể tưởng tượng được mùi hôi thối kinh tởm tỏa ra từ cái miệng đó nhưng lại khó lòng mường tượng được con người này, lúc còn trẻ rốt cuộc mang dáng vẻ thế nào, đã phải trải qua số phận ra sao.

 

Trong một khoảnh khắc thoáng qua, tâm trí tôi bỗng hiện lên một gương mặt từ quá khứ xa xôi.

 

Người bạn thuở ấu thơ của tôi, cô bé hoàn toàn trái ngược với tôi, từ nhỏ đã luôn mang trên môi nụ cười đắng chát ấy...

 

Ngày đầu tiên nhà tôi tổ chức tang lễ, có hai bà cụ sống ở dưới chân núi đi cùng nhau đến, trước khi thắp nhang, họ tìm gặp mẹ tôi trước.

 

Tôi trơ mắt nhìn họ kéo mẹ tôi ra một góc thì thầm: “Bà Thúy Trân còn bảy ngày nữa là tròn trăm tuổi, thế mà đột nhiên lại ra đi, đây là điềm đại hung đấy, chị phải mau ch.óng tìm một thầy pháp về lập đàn giải hạn đi, nếu không cả thôn mình đều mất mạng theo đấy!”

 

Mẹ tôi không tin: “Thím ba, lấy đâu ra cái thuyết đó, cháu chưa nghe bao giờ!”

 

Bà cụ béo ục ịch đứng cạnh được nước đổ thêm dầu vào lửa: “Gặp số bảy chị từng nghe rồi chứ, hôm qua đúng là mùng bảy, ai mà c.h.ế.t vào ngày dính chữ “bảy” thì trong thôn kiểu gì cũng phải cống nạp thêm bảy mạng người nữa.”

 

Ba người bọn họ chụm đầu vào nhau thần thần bí bí.

 

Thấy mẹ tôi khoanh tay trước n.g.ự.c, vẻ mặt bán tín bán nghi bước vào, tôi vội vàng chen ngang: “Mẹ, mẹ đừng có nghe họ nói bừa, vớ va vớ vẩn.”

 

Mẹ tôi ậm ừ qua loa vài tiếng lấy lệ nhưng chỉ một lát sau, bà đã bàn bạc với bố tôi chuyện rước thầy về giải hạn.

 

Bố tôi thậm chí còn nhanh nhảu chuẩn bị sẵn hai ngàn tệ. Là phận con cháu, tôi cũng chẳng biết khuyên can thế nào nữa.

 

Nhất là bố tôi, ông ấy đặc biệt thích “tự quyết định” mọi chuyện.

 

Năm đó tôi thi đậu đại học, ông đập bàn bảo tôi nghỉ học đi, lấy tiền đó mà sửa nhà. Cuối cùng, nhờ sự kiên trì của hai mẹ con tôi, phải vay mượn tiền của cậu mới có thể học tiếp, khoản nợ đó cũng do một tay tôi gồng gánh trả hết.

 

Thế nhưng ngay trong đêm hôm đó, trong thôn lại có thêm một người già nữa ra đi.

 

Bốn giờ sáng pháo nổ đì đùng, tôi bị đ.á.n.h thức từ ổ rơm ở góc linh đường.

 

Chỉ thấy mẹ tôi hớt hải từ đầu thôn chạy về, nét mặt vô cùng nặng nề: “Mọi người cứ ở yên trong nhà, đừng ai bước ra ngoài.”

 

Cô hai hỏi dồn: “Chuyện gì vậy chị dâu?”

 

“Thím ba ở đầu thôn, đêm qua đang ngủ thì ngã lăn khỏi giường, đập đầu xuống đất, đi rồi.”

 

Đám đông trong linh đường nhất loạt câm nín.

 

Tôi đưa tay dụi dụi mắt, thím ba mà mẹ tôi vừa nhắc đến, chẳng phải là người ban ngày vừa cất công sang khuyên mẹ tôi rước thầy giải hạn đó sao?

 

Câu nói của bà cụ vẫn còn văng vẳng bên tai tôi.

 

“Nếu không cả thôn mình đều mất mạng theo đấy!”

 

Trời vừa sáng, tôi đã chống nạng định đi ra ngoài. Mẹ tôi chặn ngay lại: “Long Long, con định đi đâu?”

 

“Con sang nhà bà ba xem thử, nhà họ tổ chức tang lễ từ sáng sớm thế này, sao không đưa đi bệnh viện? Con phải sang đó xem tình hình thế nào.”

 

Mẹ tôi giật phăng chiếc nạng của tôi, nghiêm giọng: “Không được đi, nhà người ta đang có tang!”

 

“...” Tôi ngẩn người: “Xem một tí thì có sao đâu ạ?”

 

“Con cứ ngoan ngoãn ở nhà cho mẹ, nhà mình hôm nay cũng có chuyện lớn phải làm!”

 

Bà cụ béo đi cùng bà ba đến nhà tôi hôm đó nghe đâu cũng hóa điên rồi, ngay cả con ruột cũng chẳng nhận ra.

 

Cứ trợn trừng đôi mắt đờ đẫn, cật lực đập đầu vào tường, miệng không ngừng lẩm bẩm một cái tên nào đó.

 

“Nha Nha”, một cái tên mà chẳng ai trong thôn từng nghe qua.

 

 

Đầu gối tôi vẫn chưa lành lặn, chỉ có thể duỗi thẳng chân ngồi bệt trên mặt đất. Bố tôi đi lướt qua, buông lời rủa xả đầy cay nghiệt: “Vừa vác mặt về là đã rước theo đủ thứ chuyện quái gở, đúng là đồ sao chổi!”

 

Khoảnh khắc ấy, bảo không lạnh lòng là nói dối.

 

Mọi chuyện điên rồ xảy ra trong thôn dạo gần đây, sao có thể đổ hết lên đầu tôi được?

 

Lẽ nào ông ấy nghĩ rằng những kẻ hóa điên, những người mất mạng kia, đều do một tay tôi hãm hại sao...

 

“Bố nói cái gì!”

 

Tôi vùng vằng đứng phắt dậy, gào lớn về phía ông ta: “Con là đồ sao chổi, có giỏi thì bố đừng sinh ra con! Bố đi mà đẻ đứa nào không phải sao chổi ấy!”

 

Đáp lại lời tôi là một cái tát trời giáng bay thẳng vào mặt. Đầu tôi ngoẹo sang một bên, áp c.h.ặ.t vào tường, m.á.u mũi lập tức trào ra nhuộm đỏ nửa thân dưới khuôn mặt.

 

Mẹ tôi lao tới che chở cho tôi nhưng sự “che chở” của bà cũng chỉ là kéo tôi lại, bắt tôi trốn trong phòng không được ra ngoài, để tránh khỏi đầu sóng ngọn gió trong khoảng thời gian này.

 

Nhưng bộ mặt hung tợn, độc đoán của bố cứ liên tục lởn vởn trước mắt tôi...

 

Vài ngày sau khi nhà tôi làm xong pháp sự, thôn làng dường như khôi phục lại vẻ bình yên giả tạo.

 

Nhưng khi bắt gặp những ánh nhìn lén lút, đầy vẻ đề phòng cùng những lời xì xầm to nhỏ giữa mẹ và mấy bà cô, tôi cũng dần chấp nhận thực tại này.

 

Đám đàn bà chỉ biết tin vào ma quỷ thần thánh này, trình độ văn hóa thì thấp kém, tố chất lại tồi tàn, tôi có tư cách gì mà đôi co với bọn họ?

 

Tốn hơi phí sức giải thích, khéo lại bị hạ thấp giá trị bản thân, tự đ.á.n.h đồng mình với loại người như họ mất.

 

Vào ngày tôi xuống bệnh viện thị trấn để tái khám, hai ông chú “phu kiệu” khênh tôi xuống tận chân núi. Tôi ngồi lắc lư trên chiếc ghế địu sau lưng họ.

 

Sắp ra đến đường lớn, tiếng cãi vã ầm ĩ ở đầu thôn đã thu hút sự chú ý của tôi.

 

Một nhóm các bà, các mẹ tay lăm lăm đòn gánh, chổi chà, đang dốc sức “dạy dỗ” tên trộm mà họ vừa bắt quả tang.

 

Tên trộm bị đ.á.n.h đến mức lăn lộn dưới đất, những tiếng la hét t.h.ả.m thiết không ngừng vang lên.

 

Tôi cố gắng căng mắt nhìn rõ khuôn mặt tên trộm, hàm răng thối rữa của mụ ta lập tức tố cáo danh tính.

 

... Lại chính là người phụ nữ chụp ảnh dạo kia!

 

Mụ ta vừa khóc vừa gào, lăn lộn khắp mặt đất, bị một bà cụ bồi thêm một cú đá hiểm hóc, mụ nôn thốc nôn tháo ra đất.

 

Chứng kiến cảnh tượng này, tôi không kìm được cơn buồn nôn choáng váng, gọi ông chú đang cõng mình dừng lại, nôn khan đến trống rỗng cả ruột gan...

 

Ông chú cõng tôi cũng hùa theo đám đông: “Các bà ơi, có cần cháu gọi cảnh sát giúp không?”

 

Đám đàn bà nhất loạt quay sang nhìn tôi, như thể tránh tà, vội vàng vứt hết hung khí trên tay, lôi tuột người phụ nữ đang nằm dưới đất ra sân sau...

 

Người phụ nữ chụp ảnh bị đ.á.n.h thừa sống thiếu c.h.ế.t, chỉ còn thoi thóp chút hơi tàn.

 

Cũng may là tôi báo cảnh sát kịp thời, nếu không mụ ta có sống sót rời khỏi thôn làng này được hay không vẫn còn là một ẩn số.

 

Đồn cảnh sát thị trấn sau khi biết được nghề nghiệp của tôi, liền nhiệt tình mời tôi và bà thím đầu thôn đến đồn để tường thuật lại toàn bộ sự việc lúc đó.

 

Mẹ tôi bảo tôi đừng lo chuyện bao đồng, hai mẹ con lại cãi nhau một trận nảy lửa.

 

Tôi không tài nào hiểu nổi tại sao bà ấy lại ngăn cản tôi “thực thi công lý”.

 

Tôi chống nạng kiên quyết đi đến thị trấn.

Chương trước Chương tiếp
Loading...