Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
A Mãn Không Muốn Làm Hoàng Hậu
Chương 4
Ta vùng vẫy vài cái, khó khăn lắm mới đứng vững được.
May mà nước không sâu, chỉ tới eo ta.
Nhưng nước ao mùa thu lạnh đến đáng sợ.
Toàn thân ta run lên, răng va lập cập.
Huệ phi ngồi xổm bên bờ ao, vẻ mặt đắc ý.
“Ta có thai rồi. Ngươi đoán xem, nếu Hoàng thượng biết ngươi làm hại con của người, người còn giúp ngươi không?”
Ta đầy bụng ấm ức.
“Ta không làm hại con của ngươi.”
Nàng ta đã có em bé rồi, vì sao còn ném ta xuống nước?
“Ngươi đã sắp làm mẫu thân rồi, sao còn xấu xa như vậy? Không sợ sau này em bé của ngươi cũng ném ngươi xuống nước à?”
Sắc mặt Huệ phi cứng lại, tay vô thức che bụng.
“Kẻ ngốc như ngươi đang nói bậy gì đó!”
Nàng ta tức giận xoay người bỏ đi.
Hai cung nữ vội vàng chạy theo.
11
Ta chậm rãi bò lên bờ.
Một chiếc giày bị mất, ta đi chân trần một bên, giẫm lên phiến đá xanh trở về.
Đá vụn cộm vào lòng bàn chân.
Đi một bước đau một chút, đau mãi rồi cũng chẳng thấy đau nữa.
Trên đường gặp vài cung nữ thái giám, bọn họ đều cúi đầu giả vờ không nhìn thấy ta.
Ta cũng giả vờ không nhìn thấy bọn họ.
Khi về đến cung của Thái hậu, toàn thân ta vẫn còn run.
Thái hậu đang uống trà, thấy ta như vậy liền vội nói:
“A Mãn? Xảy ra chuyện gì?”
Ta đi tới, ôm lấy eo người, vùi mặt vào lòng người, nghẹn ngào dữ dội.
“Tiêu Mạc không cần ta nữa rồi. Có phải chàng ghét ta ngốc nên không cưới ta nữa không?”
Thái hậu vội gọi người lấy y phục tới.
“Tiêu Mạc nào? A Mãn đang nói Tiêu Dao Vương sao?”
Ta vừa định nói đúng, trước mắt đã tối sầm, chẳng biết gì nữa.
Trong mơ hồ, có người cạy miệng ta ra, rót thuốc vào.
Vừa đắng vừa chát.
Bên cạnh còn có người nói chuyện.
Thái hậu nói:
“Hoàng thượng biết Tiêu Dao Vương cầu cưới A Mãn, vì sao lại giấu A Mãn? Thậm chí còn sai Tiêu Dao Vương đi Giang Nam tra án.”
“Con bé không muốn ở lại trong cung này, ngươi…”
“Hoàng huynh chưa từng ở bên A Mãn. Chỉ vài ngày ngắn ngủi, chẳng lẽ huynh ấy thật sự cho rằng A Mãn hợp với mình sao? A Mãn tâm tính đơn thuần, lỡ bị lừa thì sao? Chỉ có trẫm…”
“Chỉ có ngươi cái gì?”
Thái hậu ngắt lời người.
“Chỉ có ngươi hiểu con bé nhất? Hoàng thượng cảm thấy ngươi có thể bảo vệ tốt A Mãn sao?”
“Trẫm…”
“Lần này con bé rơi xuống nước, chẳng phải do Huệ phi gây ra sao? Ngươi đã đòi lại công đạo cho con bé chưa?”
Rất lâu sau…
“Trẫm đã phạt nàng ta cấm túc rồi. Dù sao nàng ta cũng đang mang thai…”
“Hơn nữa A Mãn chưa từng rời khỏi trẫm.”
Thái hậu thở dài.
“Rốt cuộc là A Mãn không rời được ngươi, hay Hoàng thượng không rời được A Mãn?”
Tiêu Diễm không trả lời.
“A Mãn thích ai, ta sẽ ủng hộ con bé ở bên người đó. Hoàng thượng, ta chỉ cần A Mãn vui vẻ là đủ. Dù sau này Tiêu Dao Vương phụ bạc A Mãn, có ta ở đây, ta cũng nhất định không để con bé chịu ấm ức.”
Những lời phía sau ta không nghe rõ nữa.
Dược lực dâng lên, ý thức ta dần dần chìm xuống.
12
Khi ta tỉnh lại, Thái hậu đang ngồi bên giường.
“Tỉnh rồi?”
Người nghiêng người nhìn ta, viền mắt hơi đỏ.
“Còn khó chịu không?”
Ta lắc đầu.
Đầu vẫn hơi choáng, giống như bị nhét đầy hồ, nhưng người đã không lạnh nữa.
Thái hậu nhìn ta, do dự một lát rồi nói:
“A Mãn, Tiêu Dao Vương về rồi.”
“Thời gian trước chàng ra khỏi kinh làm việc, không phải không đến tìm A Mãn.”
Ta nhìn mặt người hồi lâu, xác nhận người không lừa ta, hốc mắt lập tức nóng lên.
Ta vén chăn muốn xuống giường, Thái hậu ấn vai ta lại:
“Con vừa hạ sốt…”
“Cô mẫu, con khỏi rồi.”
Ta đã bắt đầu tìm giày.
Người nhìn dáng vẻ cuống cuồng của ta, cuối cùng không ngăn nữa, sai cung nữ giúp ta chải đầu thay y phục, miệng còn dặn:
“Đi chậm thôi, đừng chạy, ngoài trời gió lớn…”
Ta ngoài miệng ngoan ngoãn đáp ứng, vừa ra cửa liền chạy.
Vừa rẽ qua một khúc, từ xa đã thấy cửa Ngự thư phòng hé mở.
Hai thái giám đứng ngoài cửa thấy ta chạy tới, nhìn nhau một cái, còn chưa kịp thông báo thì ta đã đến nơi.
Ta vừa định đẩy cửa bước vào, bên trong đã vang lên giọng Liêu thái y.
Ông ấy là lão thái y của Thái y viện, trước đây chỉ cần ta khó chịu ở đâu, ông ấy sẽ kê thuốc rất đắng cho ta.
“Bẩm Hoàng thượng, Vương gia quả thật bị trọng thương, có ảnh hưởng đến chuyện con nối dõi, e là…”
Tay ta đặt trên khung cửa khựng lại.
“Hoàng huynh lần này vất vả rồi. Nếu đã như vậy, trẫm sẽ ban hôn cho huynh và A Mãn.”
Ban hôn?
Tiêu Mạc bị thương rồi?
Đầu óc ta ong một tiếng, chẳng kịp nghĩ gì, lập tức đẩy cửa đi vào.
Vừa nhìn đã thấy Tiêu Mạc ngồi trên ghế, sắc mặt trắng như giấy, môi gần như không còn chút máu.
Cánh tay trái bị quấn mấy lớp băng, treo trước ngực.
Tiêu Diễm đứng sau án thư, trong tay cầm bút son.
Thấy ta đi vào, đầu bút khựng lại.
Ta đi thẳng tới trước mặt Tiêu Mạc, đau lòng vô cùng.
“Chàng bị thương à? Có đau không?”
Tiêu Mạc thấy ta, khóe miệng cong lên, mắt cũng sáng hơn vài phần.
“Không đau.”
Nói dối.
Băng gạc toàn là máu, sao có thể không đau.
Ta cúi sát lại, nhẹ nhàng thổi thổi lên cánh tay chàng.
Hồi nhỏ ta ngã trầy đầu gối, Tiêu Diễm cũng thổi cho ta như vậy.
13
Ngự thư phòng yên tĩnh trong chốc lát.
Ta cảm nhận được một ánh mắt từ sau lưng nhìn tới.
Quay đầu lại, là Tiêu Diễm sắc mặt xanh mét đến sắp đen.
“Hoàng thượng, ta nghe thấy rồi, người nói sẽ ban hôn cho ta và Tiêu Mạc. Vậy người mau viết đi.”
Người hít sâu một hơi, cố gắng kiềm chế cảm xúc, nhìn về phía Liêu thái y.
Liêu thái y khẽ gật đầu.
Tiêu Diễm cuối cùng cũng cầm bút son lên, bắt đầu viết.
Ta đứng bên cạnh đợi, trong lòng như giấu một con chim sẻ đang đập cánh loạn xạ.
“Xong rồi.”
Người đưa thánh chỉ màu vàng sáng qua.
Ta nhận lấy, ôm trong tay, lật qua lật lại nhìn, khóe miệng không hạ xuống nổi.
“Đa tạ Hoàng thượng.”
Tiêu Mạc ở bên cạnh lén nháy mắt với ta.
Chàng dùng bàn tay không bị thương nhẹ nhàng bóp lòng bàn tay ta.
“Để A Mãn đợi lâu rồi.”
Ta lắc đầu, cẩn thận đưa thánh chỉ cho chàng cầm.
“Không đợi lâu đâu, chẳng phải chàng đã về rồi sao?”
Nói xong lại thấy không yên tâm, ta bồi thêm một câu:
“Thánh chỉ này chàng phải cất kỹ đó. Làm mất là không cưới được ta đâu.”
Tiêu Mạc nghiêm túc nói:
“Ta nhất định sẽ giữ kỹ.”
14
Không biết tin tức từ đâu truyền ra, rất nhanh mọi người trong cung đều biết ta sắp gả cho Tiêu Dao Vương.
Trên đường đi ngắm hoa, ta gặp vài cung nữ quét dọn.
Ban đầu họ tụ lại nói chuyện, thấy ta đi tới liền lập tức tản ra.
Nhưng có hai người quay lưng về phía ta, không thấy ta đi qua.
“…Tiêu Dao Vương đang yên đang lành, dung mạo phong thần tuấn tú, không ngờ lại không được nữa.”
Người kia tiếp lời:
“Đúng vậy, nếu không phải không được nữa, sao lại để một kẻ ngốc nhặt được món hời này.”
Khi đi ngang qua, ta nhìn họ một cái.
Bọn họ thấy ta, sắc mặt thay đổi, cúi đầu giả vờ quét đất.
Tiêu Mạc không được chỗ nào?
Tay chân chàng vẫn còn, đi đường không cần người đỡ, ăn cơm không cần người đút.
Hôm đó ở Ngự thư phòng chàng còn tự ngồi được, đầu óc cũng tỉnh táo, nói chuyện rõ ràng mạch lạc.
Không được chỗ nào?
Ta nghĩ mãi không thông.
Buổi trưa, ta trốn ở góc Ngự hoa viên cho kiến ăn.
Bẻ vụn bánh quế hoa, rắc bên cạnh tổ kiến, nhìn chúng xếp hàng tha từng mảnh về nhà.
Đúng lúc này, bên kia tường lại truyền đến tiếng nói chuyện.
“…Nghe thái y nói, là tổn thương căn bản, sau này chuyện con nối dõi e rằng khó khăn.”
“Thật đáng thương, đường đường là Vương gia, ngay cả hậu duệ cũng không để lại được.”
“Cho nên mới tiện nghi cho vị kia. Nếu không thì đến lượt nàng ta sao?”
Ta nghĩ một lát rồi quay về.
Ta phải đi hỏi Thái hậu.
Rốt cuộc Tiêu Mạc không được ở đâu, có thể bảo Liêu thái y xem lại cho chàng không?
Liêu thái y là người giỏi nhất Thái y viện, bệnh gì cũng chữa được.
Đi đến cửa tẩm điện của Thái hậu, còn chưa vào, ta đã nghe bên trong có tiếng nói chuyện.
Là Thái hậu và Tiêu Diễm.
Hai người giống như đang cãi nhau.
“Hoàng thượng, ngươi phái Tiêu Dao Vương đi tra án, vì sao không cho hắn mang thị vệ? Bây giờ hắn bị thương, ngươi lại ban hôn cho hắn và A Mãn.”
“Ngươi có từng nghĩ A Mãn nửa đời sau phải sống thế nào không?”
Giọng Tiêu Diễm cứng đờ:
“Hoàng huynh bị thương là do huynh ấy năng lực không đủ. Còn chuyện huynh ấy bị thương… A Mãn tâm trí đơn thuần, có lẽ không cần thứ khác. Như vậy chẳng phải rất tốt sao?”
Thái hậu tức đến thở hổn hển:
“Hoàng thượng, ngươi thật ích kỷ!”
Tiêu Diễm như bị chọc trúng tâm sự, giọng cũng lớn hơn:
“Mẫu hậu, người bảo con ban hôn, con cũng đã ban hôn rồi, còn muốn thế nào nữa?”
15
Ta đứng ngoài cửa, rụt rè lên tiếng:
“Cô mẫu…”
Người bên trong đồng thời nhìn ra.
Mắt Thái hậu đỏ lên.
Lòng ta bỗng hoảng hốt, vội bước nhanh tới.
“Cô mẫu, bọn họ đều nói Tiêu Mạc không được nữa. Chàng không được ở đâu? Có thể gọi Liêu thái y khám lại cho chàng không?”
Người giơ tay, chậm rãi vuốt mặt ta, nước mắt bỗng rơi xuống.
Lòng ta giật mạnh.
Sao vậy?
Tiêu Mạc sắp chết sao?
Ta quay đầu nhìn Tiêu Diễm.
Vẻ mặt người phức tạp.
“A Mãn, nàng thích trẻ con không?”
Sao đột nhiên lại hỏi ta chuyện này?
“Giống như cháu trai nhà Minh Trung thừa trước đây. Nàng thích không?”
Ta nhớ ra rồi.
Năm ngoái trong cung yến, phu nhân Minh Trung thừa dẫn theo cháu trai nhỏ đến dự yến.
Đứa bé ấy béo tròn, trắng mũm mĩm, giống một chiếc bánh bao trắng.
Khi nó khóc, giọng lớn đến mức như muốn lật tung nóc nhà, ta phải bịt tai trốn sau cây cột.
Ta lắc đầu, nhíu mày nói:
“Không thích.”
Ta thích cháu trai nhà người ta làm gì?
Lại đâu phải của ta.
Tiêu Diễm nhìn ta, bỗng cười rất vui vẻ.
“Mẫu hậu, A Mãn nói không thích. Như vậy chẳng phải vừa hay sao?”
Thái hậu không nhìn người.
Tay người dừng trên mặt ta, nước mắt vẫn rơi, nhưng không nói thêm một chữ nào.
Hôn sự của ta và Tiêu Mạc định vào tháng mười.
Ngày là do Thái hậu tự mình chọn, nói là ngày lành tháng tốt, thích hợp cưới gả.
Ta không hiểu những thứ này, chỉ thấy tháng mười rất tốt, không lạnh không nóng, hoa quế còn nở, cả thành đều ngọt ngào.
16
Ngày thành thân, trời còn chưa sáng, ma ma đã vớt ta ra khỏi chăn.
Chải đầu, trang điểm, mặc hỷ phục, bận rộn hơn nửa canh giờ.
Ta ngồi trước gương đồng, nhìn chính mình trong gương, cảm thấy không giống A Mãn lắm, lại giống tiên nữ bước xuống từ tranh Tết.
Thái hậu đứng sau lưng ta, cài lên đầu ta một cây trâm bộ diêu bằng vàng đỏ, lại đeo vào tay ta một đôi vòng ngọc trắng.
“Đây là thứ mẫu thân con để lại.”
“Năm xưa khi nàng ấy gả cho phụ thân con, đã đeo đôi vòng này.”
Thái hậu lại sai người khiêng mấy rương lớn vào.
Mở ra xem, bên trong đầy ắp vàng bạc châu báu.
“Cô mẫu, sao người cho con nhiều đồ như vậy?”
Ta trợn to mắt.
“Của hồi môn nhiều một chút, lưng con mới thẳng được.”
Người chọc nhẹ trán ta:
“Đến Vương phủ rồi, không giống ở trong cung đâu, chuyện gì cũng phải để ý thêm một chút.”
Ta hiểu lơ mơ, gật đầu.
Khi bái biệt, ta mặc hỷ phục đỏ rực, quỳ trước mặt Thái hậu dập đầu ba cái.
Tiêu Diễm đứng bên cạnh Thái hậu, ánh mắt rơi trên người ta rồi khựng lại.
Giống như bị thứ gì đó làm lóa mắt, bỗng thất thần.
Ta còn chưa kịp nhìn kỹ, ma ma đã đỡ ta đi ra ngoài.
Đi đến cửa, ta bỗng vùng khỏi tay ma ma, chạy ngược về, ôm chầm lấy eo Thái hậu.
“Cô mẫu.”
Ta vùi mặt vào lòng người, lưu luyến không nỡ.
“Con sẽ ngày ngày về thăm người.”