68 Vạn Và Một Lựa Chọn

Chương 4



09

 

Tôi ngồi vào trong xe, trở tay ném túi vải lên ghế phụ.

 

Cục đồ ấy nặng nề đập xuống ghế, phát ra một tiếng trầm đục.

 

Ngoài cửa xe người qua lại không ngớt, có người đi đường giơ tay che nắng, mấy người trẻ tuổi bên ven đường đang xếp hàng mua trà sữa, không khí náo nhiệt mà nhẹ nhàng.

 

Hoàn toàn chẳng ăn nhập gì với cục khí nặng nề trong ngực tôi.

 

Tôi khóa cửa xe lại, tựa lưng vào ghế, hít sâu mấy hơi, rồi mới cầm điện thoại lên.

 

Trước tiên nên gọi cho ai?

 

Tôi nên gọi cho ai đây, Lâm Thanh, hay là chị dâu cả?

 

Tôi nhìn chằm chằm vào danh sách liên hệ, ngón tay lướt qua lướt lại trên màn hình, cuối cùng vẫn ấn vào tên chị dâu cả.

 

Điện thoại chỉ đổ chuông hai tiếng đã được bắt máy.

 

 

 

“Tiểu Trạch?” Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói quen thuộc của chị dâu cả, vẫn luôn chậm rãi, điềm tĩnh.

 

Tôi nhất thời không biết phải mở lời thế nào, cổ họng như bị thứ gì chặn lại.

 

“Sao rồi? Giá cả ổn chứ?” cô hỏi.

 

Tôi nhìn chằm chằm vào cái túi vải trên ghế phụ, nhìn khối nặng nề ấy, mắt hơi cay.

 

“Chị dâu cả.” Tôi cố gắng đè giọng mình cho bình tĩnh, “Người ta nói… lô thỏi vàng này độ tinh khiết không đủ.”

 

Đầu dây bên kia im lặng hai giây: “Ý gì?”

 

“Độ tinh khiết chỉ hơn sáu mươi phần trăm.” Tôi chậm rãi nhả ra con số ấy, “Không đạt chuẩn vàng đầu tư, chỉ có thể tính theo vàng nguyên liệu, đơn giá còn hơn một trăm tám mươi.”

 

Bên kia điện thoại lặng đi một lúc.

 

Qua khá lâu, cô mới hỏi: “Em chắc chứ, kiểm tra không sai à?”

 

“Họ dùng máy quét qua, nói có thể xuất báo cáo kiểm định. Em đã mang báo cáo về rồi.”

 

“Vậy họ nói, lúc đó không phải mua ở cửa hàng của họ?”

 

“Ừ.” Tôi cười khổ một tiếng, “Họ còn nói mấy mã khắc ở mặt sau của những thỏi này không phải hàng nhà họ bán năm đó.”

 

Đầu dây bên kia rõ ràng hít vào nặng hơn một chút.

 

“Tiểu Trạch, đồ đừng bán vội.” Giọng cô bỗng trở nên cứng rắn, “Lập tức mang về nhà, chụp ảnh rõ ràng, rồi chụp cả báo cáo gửi cho chị.”

 

“Em biết, em chưa bán.” Tôi nhìn dòng xe cộ qua lại ngoài kính chắn gió, “Chị dâu cả, chị còn nhớ lúc đó là ai đưa hàng cho chúng ta không?”

 

Đầu dây bên kia yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng hô hấp.

 

Qua mấy giây, chị dâu cả mới lên tiếng: “Hàn Chí Thành.”

 

Tim tôi siết lại: “Chính là quản lý hồi đó à?”

 

“Đúng.” Giọng cô hạ rất thấp, như đang cố nhớ lại điều gì, “Lúc đó cả con phố này, làm ăn vàng bạc cũng chỉ có mấy nhà. Lô của mẹ em, là anh ta đích thân lấy từ kho bên trong ra.”

 

“Nhưng bây giờ cửa hàng họ nói, hệ thống phía sau không tra được đơn này.”

 

“Hệ thống cái quái gì.” Chị dâu cả hiếm khi văng tục, “Hồi đầu những năm hai nghìn, hệ thống nào có chi tiết như bây giờ, rất nhiều thứ đều là sổ tay ghi chép.”

 

Tôi sững lại một chút.

 

Trong ấn tượng của tôi, chị chưa bao giờ chửi ai trước mặt tôi.

 

Bên kia dừng vài giây, đè lửa giận xuống, lại hỏi: “Báo cáo kiểm định, em chụp gửi chị xem.”

 

Tôi đỗ xe bên đường, lấy tờ báo cáo ra, chụp mấy tấm gửi qua.

 

Không đến nửa phút, bên kia đã gửi tới một đoạn tin nhắn thoại.

 

Tôi mở ra, nghe thấy cô nói với giọng trầm ổn: “Kết quả kiểm tra bằng máy kiểu này, hoặc là bên trong thật sự có trộn lẫn tạp chất, hoặc là máy đã bị động tay động chân. Em đi đo ở chỗ khác lần nữa đi, đừng đo ngay trên cùng một con phố.”

 

“Đo lại lần nữa?”

 

“Đúng, ngay lập tức.” Giọng cô không cho phép phản bác, “Tìm chỗ chuyên kiểm định vàng bạc, dù tốn chút tiền cũng được, trước tiên phải làm rõ hàm lượng.”

 

“Được.”

 

Tôi cúp điện thoại, tìm trên bản đồ hồi lâu, chọn một trung tâm kiểm định trang sức vàng bạc cách đó không xa.

 

Chỗ đó không nằm ở khu trung tâm, mà ẩn trong một tòa nhà văn phòng cũ, mặt tiền rất bình thường, trên cửa kính dán một bản photo chứng nhận “tư cách kiểm định” đã có chút phai màu.

 

Tôi xách túi vải lên lầu, gõ cửa rồi đi vào.

 

Không gian bên trong không lớn, đặt hai bộ thiết bị kiểm định, một người đàn ông trung niên đeo kính lão đang ngồi sau bàn, thấy tôi xách túi bước vào thì ngẩng lên nhìn tôi một cái.

 

“Kiểm tra vàng à?”

 

“Ừ, muốn xem hàm lượng.”

 

“Tính phí theo món, một món tám mươi, mấy món?”

 

Tôi nghĩ một lát: “Bốn món.”

 

Ông ta gật đầu, lấy ra một cái khay: “Đặt ở đây.”

 

Tôi tháo túi vải ra, đặt bốn thỏi vàng nặng nhất lên trên.

 

Ông ta đeo găng tay, cầm một thỏi lên, nhìn dưới đèn bàn một lát, rồi lại ghé sát xem ký hiệu phía sau.

 

“Ở đâu ra thế?”

 

“Mười lăm năm trước, mua ở Thành Đô.”

 

Ông ta “ừ” một tiếng, không hỏi thêm, đặt thỏi vàng xuống dưới đầu dò của máy quang phổ huỳnh quang tia X.

 

 

 

Máy phát ra một tràng tiếng ù ù rất khẽ.

 

Vài phút sau, kết quả kiểm định của thỏi đầu tiên hiện lên trên màn hình máy tính.

 

Tôi không hiểu mấy đường biểu đồ kia, chỉ nhìn chằm chằm vào vài con số.

 

Au: 99.32%.

 

Thỏi thứ hai, Au: 99.27%.

 

Thỏi thứ ba, Au: 99.41%.

 

Thỏi thứ tư, Au: 99.35%.

 

Sau lưng tôi lập tức dâng lên một luồng lạnh buốt.

 

Cái này và con số “61.78%” bên Bảo Khánh Trang Sức, hoàn toàn là hai thế giới khác nhau.

 

“Anh ơi, kết quả này… có đáng tin không?” Giọng tôi cũng đổi hẳn.

 

Người đàn ông trung niên ngẩng đầu nhìn tôi một cái: “Thiết bị năm nào cũng được đem đi kiểm định hiệu chuẩn, sai số sẽ không lớn. Mấy thỏi của cậu là vàng nguyên chất tiêu chuẩn.”

 

“Vậy sao cửa hàng trước lại nói chỉ hơn sáu mươi phần trăm?”

 

“Cậu đo ở đâu?”

 

“Bảo Khánh Trang Sức trên đường Xuân Hy.”

 

Khóe miệng ông ta nhếch lên, nụ cười mang theo chút mỉa mai: “Người ta làm ăn thế nào, nói ra sao là quyền của họ. Tôi chỉ phụ trách nói cho cậu sự thật.”

 

Tôi nhìn chằm chằm vào những con số trên màn hình, các đốt ngón tay từ từ siết chặt lại.

 

Trong đầu nhanh chóng lướt qua tờ báo giá vừa rồi, ánh mắt của người phụ trách ở cửa hàng trước, cùng câu “chỉ có thể tính theo vàng thô”.

 

Tôi đột nhiên nhận ra, thứ bị qua mặt, có lẽ không phải là hàm lượng của mấy thỏi vàng kia, mà là chính tôi — một kẻ ngoài nghề xách túi vải bước vào cửa.

 

“Nếu cậu định bán thì đừng bán ở chỗ bên kiểm định.” Người đàn ông trung niên hiếm khi nói thêm một câu, “Mấy món của cậu, nếu bán cho chỗ thu mua nguyên liệu vàng mà tôi quen, tính theo giá hôm nay, ít nhất cũng phải bốn trăm bảy một gram trở lên.”

 

Tôi rút điện thoại ra, liếc qua ứng dụng giá vàng, con số vẫn đang dừng ở hơn bốn trăm chín mươi.

 

“Thầy ơi, chỗ anh… có thu không?”

 

“Tôi không làm mua bán.” Ông ta xua tay, “Chỉ làm kiểm định thôi, có cần chứng thư không? Nếu cần thì mỗi món thêm ba mươi.”

 

“Cần.” Tôi cắn răng, “Tất cả đều cần.”

 

Nửa giờ sau, tôi cầm bốn tờ chứng thư kiểm định có đóng dấu đi ra khỏi tòa nhà đó, túi hồ sơ trong tay nặng hơn hẳn lúc nãy.

 

Không phải vì trọng lượng, mà là kiểu bằng chứng xác thực như rơi từ trên trời xuống đập thẳng vào trán.

 

Tôi đứng bên đường một lúc, rồi mới gửi cho chị dâu cả một đoạn voice, kể lại kết quả.

 

Bên kia rất nhanh đã gọi lại.

 

“Vàng nguyên chất à?”

 

“Ừ, khoảng chín mươi chín phẩy ba phần trăm.” Tôi nói, “Bên Quản lý Hàn đó, cố ý ép giá.”

 

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.

 

“Tiểu Trạch.” Chị chậm rãi mở miệng, “Bây giờ, lập tức đừng bán. Mang hết đồ về nhà, giấy tờ với báo cáo kiểm định đều khóa cẩn thận lại.”

 

“Tôi biết rồi.”

 

“Về nhà trước đừng nói chi tiết với mẹ, chỉ bảo là giá quá thấp nên không bán được.” Chị ngừng một chút, “Bên vợ cậu, cậu tự cân nhắc, đừng cãi nhau.”

 

Chị quá hiểu mấy người nhà tôi rồi.

 

“Chị dâu cả, chị thấy…”

 

Tôi siết chặt vô lăng, các đốt ngón tay trắng bệch, “Chuyện này là cửa hàng cố ý chặt chém tôi, hay là…”

 

“Không loại trừ có mờ ám.” Chị lạnh lùng nói, “Cậu cứ làm theo tôi nói trước, đừng nóng vội. Đợi tôi lật lại mấy món nợ cũ trước đây đã.”

 

“Chị định đi tìm cái quản lý Hàn đó à?”

 

“Ông ta sớm đã không còn ở Bảo Khánh Trang Sức nữa.” Chị dâu cả thở dài, “Mấy năm nay suốt ngày đổi chỗ làm, đám người ban đầu, có người tự ra ngoài làm riêng, có người đi nơi khác rồi.”

 

“Vậy chị—”

 

“Cậu về trước đi.” Chị cắt lời tôi, giọng dịu xuống, “Tối nay tôi sẽ gọi video cho cậu, chúng ta nói chuyện tử tế.”

 

Cúp máy xong, tôi tựa vào lưng ghế, thở ra một hơi dài.

 

Ban đầu cứ tưởng là bản thân thỏi vàng có vấn đề, giờ xem ra, vấn đề thật sự, có lẽ là lòng người.

 

Mười

 

Khi về đến khu chung cư thì trời đã hơi sẩm tối.

 

Tôi đỗ xe vào chỗ, xách túi vải về nhà trước. Vừa bước vào cửa, tiếng tivi trong phòng khách đã ùa tới.

 

 

 

Lâm Thanh đang ngồi trên sofa, tay lướt điện thoại, bụng dưới hơi nhô lên, nghe tiếng mở cửa thì ngẩng đầu nhìn tôi một cái.

 

“Lâu thế?” Cô ấy đặt điện thoại xuống, ánh mắt lập tức rơi vào túi vải trong tay tôi, “Thế nào? Giá ổn chứ?”

 

Bước chân tôi khựng lại.

 

Ngay khoảnh khắc đó, tôi đột nhiên không biết nên cất mấy tờ đơn và báo cáo kiểm định kia vào đâu.

 

Tôi đặt túi vải xuống sàn cạnh bàn trà, chậm rãi thay giày.

 

“Thế nào, nói đi.” Cô ấy thúc giục.

 

“Không bán được.” Tôi khẽ nói.

 

“Hả?” Cô ấy tưởng mình nghe nhầm, mày cau chặt lại, “Anh đã đi rồi, còn mất cả một ngày, sao lại không bán được?”

 

“Họ ra giá quá thấp.” Tôi ngẩng đầu nhìn cô ấy, “Thấp đến mức bất thường.”

 

Lâm Thanh rõ ràng sững ra một chút: “Thấp bao nhiêu?”

 

“Hơn một trăm tám một gram.”

 

“Hả?” cô ấy lập tức ngồi thẳng dậy, giọng cũng cao lên một bậc, “Giá vàng bây giờ bốn trăm chín mấy, họ trả anh một trăm tám? Cướp à?”

 

“Họ nói hàm lượng không đủ, chỉ có thể tính theo giá vàng nguyên liệu.” Tôi lấy tờ báo giá bên Quản lý Hàn ra, đưa cho cô ấy xem.

 

cô ấy nhận lấy, nhìn qua mấy lượt, vẻ mặt từ nghi hoặc dần chuyển thành kinh ngạc.

 

“Cái này… là giả à?”

 

“Không phải.” Tôi vội bổ sung, “Anh lại đi một trung tâm kiểm định khác đo rồi, độ tinh khiết đều trên chín mươi chín phẩy ba.”

 

Tôi cũng đặt bốn giấy chứng nhận kiểm định có đóng dấu kia lên bàn trà.

 

Lâm Thanh cầm lấy một tờ, liếc thấy dòng “Au:99.32%”, mắt lập tức sáng lên đôi chút.

 

“Vậy thì cửa hàng này cố tình hại người?”

 

“Chín phần mười là thế.” Tôi đè nén cơn giận trong lòng, “Xông thẳng vào cửa hàng lật mặt thì cũng chẳng có ích gì. Chỉ cần người ta nói một câu ‘thiết bị của chúng tôi sai rồi’, rồi xé luôn giấy ra, anh ngay cả chứng cứ cũng mất.”

 

“Vậy sao anh còn không tố cáo họ?” cô ấy siết chặt tờ kiểm định, giọng càng lúc càng kích động, “Bây giờ ở khắp nơi đều có chương trình bóc phốt, chuyên đi điều tra mấy cái cửa hàng lừa người. Em đi bóc phốt họ xem, xem họ còn dám làm bậy nữa không.”

 

Tôi biết lời cô ấy nói không phải không có lý.

 

Nhưng trong lòng tôi còn một nghi vấn khác, bám riết không buông.

 

“Tiểu Thanh.” Tôi ngồi xuống đối diện cô ấy, nhìn thẳng vào mắt cô ấy, “Em còn nhớ đợt thỏi vàng này lúc đầu là ai giúp chúng ta mua không?”

 

Lâm Thanh ngẩn ra: “Không phải anh tự đi à?”

 

“Là anh đi, nhưng người dẫn anh đến Quản lý Hàn là ai?”

 

cô ấy nhớ lại vài giây, rồi mới chậm rãi nói: “Chị dâu cả của anh. Hồi đó mẹ anh nói chị làm ở tiệm trang sức, bảo chị dẫn đi mua cho yên tâm.”

 

Tôi gật đầu: “Đúng.”

 

Trong phòng khách yên lặng mất mấy giây.

 

Lâm Thanh chợt phản ứng lại, ánh mắt hơi siết chặt: “Ý anh là gì?”

 

“Anh không có ý gì cả.” Tôi thở dài, “Chỉ là, cách làm của cửa hàng hôm nay khiến anh có chút không nghĩ ra.”

 

“Không nghĩ ra cái gì?”

 

“Năm đó chúng ta bỏ ra số tiền ấy, mua là thỏi vàng tiêu chuẩn mà cửa hàng này tự nhận là chuẩn, nhưng bây giờ họ lại một mực khẳng định đây là ‘hàng không phải tiêu chuẩn của cửa hàng họ’.” Tôi giơ tay xoa xoa giữa mày, “Nếu không phải bên họ có người cố tình giở trò trên sổ sách, thì chính giữa chừng đã có ai động vào lô hàng đó.”

 

Lâm Thanh im lặng.

 

Cô ấy cúi đầu nhìn mấy tờ giấy trong tay, qua rất lâu mới ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm tôi hỏi: “Anh  đang nghi ngờ chị dâu cả của anh?”

 

Câu này như một mũi kim, đâm thẳng vào tim tôi.

 

Tôi theo bản năng muốn phủ nhận, nhưng cổ họng như mắc phải một cục đá.

 

“Tôi… không muốn nghi ngờ.” Tôi chậm rãi nói, “Nhưng chuyện này, nghĩ thế nào cũng không thể vòng qua chị ấy.”

 

Năm đó mua thỏi vàng, là chị ấy một tay sắp xếp.

 

Chọn cửa hàng, là chị ấy chọn.

 

Đàm phán giá cả, là chị ấy nói.

 

Lúc nhận hàng, quản lý Hàn Chí Thành còn cúi đầu khom lưng với chị ấy.

 

 

 

Đến lúc chia hàng, chín trăm tám mươi gram đó, là chị ấy cố ý lấy riêng ra nhét cho tôi.

 

Lâm Thanh hít sâu một hơi, đặt nhẹ bản kiểm định trong tay lên bàn trà.

 

“Tiểu Trạch.” cô ấy nhìn tôi, trong mắt mang một cảm xúc phức tạp, “Anh phải làm rõ một chuyện.”

 

“Gì?”

 

“Bất kể năm đó ai đứng sau sắp xếp, thỏi vàng này là vàng thật, chất lượng đủ chuẩn.” cô ấy nói, “Bảo Khánh Trang Sức hôm nay muốn hại người, đó là chuyện của bây giờ. Nếu anh trộn lẫn hai chuyện này vào, cuối cùng anh sẽ hận luôn cả chị dâu cả của anh.”

 

cô ấy ngừng một chút: “Nhưng vấn đề là, hôm nay thứ muốn hố anh là cửa hàng, không phải thỏi vàng.”

 

Tôi sững người.

 

cô ấy nói tiếp: “Năm đó chị dâu cả của anh bảo anh mua vàng, không phải là hại anh , mà là giúp anh giữ lại số sáu mươi tám vạn kia. Nếu không, trong tay anh đã chẳng còn bao nhiêu vốn liếng như vậy rồi.”

 

“Nhưng—”

 

“Nhưng bây giờ anh không nghĩ thông được, là vì cửa hàng này không chịu nhận nợ.” cô ấy cắt ngang lời tôi, “Anh không tin họ, nhưng trong lòng anh cũng vô thức bắt đầu nghi ngờ cả chị dâu cả của anh.”

 

cô ấy nhìn chằm chằm tôi, ánh mắt sắc hơn hẳn: “Anh tự nghĩ xem, hai chuyện này có phải là một không.”

 

Tôi bị cô ấy hỏi đến ngẩn người, nhất thời không nói nên lời.

 

Lâm Thanh rất ít khi nói với tôi như vậy, phần nhiều lúc nào cô ấy cũng nóng tính, nói chuyện dễ bốc lên.

 

Bây giờ giọng điệu của cô ấy lại lạ thường bình tĩnh, trái lại khiến lòng tôi càng rối hơn.

 

“Tiểu Thanh, anh không phải nói chị dâu cả nhất định có vấn đề.” Tôi day day thái dương, “Nhưng em cũng biết đấy, mấy năm gần đây bên chị ấy sống không dễ dàng gì. Nếu năm đó có giao dịch ngầm gì với cửa hàng, chúng ta hoàn toàn không biết.”

 

Lâm Thanh nhíu mày: “Anh là nói, năm đó cô ấy và quản lý Hàn bắt tay với nhau, ăn chênh lệch từ sáu mươi tám vạn kia của anh à?”

 

Ý nghĩ này, hai ngày nay tôi cứ lật đi lật lại trong đầu.

 

Hôm nay khi nhìn thấy tờ báo giá đó ở Bảo Khánh Trang Sức, ý nghĩ ấy bỗng trở nên đặc biệt chói mắt.

 

“Anh không biết.” Tôi lắc đầu, “Cho nên mới thấy bức bối.”

 

cô ấy im lặng vài giây, cầm tờ báo giá của Bảo Khánh Trang Sức lên, xem lại một lượt.

 

“Anh định làm thế nào?”

 

“Trước tiên cứ làm theo lời chị dâu cả, cất kỹ đồ đã.” Tôi nói, “Ngày mai anh muốn lại đi Bảo Khánh Trang Sức một chuyến, đổi cách nói khác, xem họ ứng đối thế nào.”

 

“Anh  đừng một mình đi gây sự.” cô ấy dặn, “Nhớ bật ghi âm, ghi được thì cứ ghi, đừng động tay động chân.”

 

Tôi gật đầu.

 

cô ấy nhìn tôi một lúc, đột nhiên hỏi: “Vậy căn nhà thì làm sao?”

 

Tôi ngẩn ra.

 

Đúng vậy, lý do ban đầu quần thảo cả chuyện này, là để đổi nhà gom tiền đặt cọc.

 

Nhưng bây giờ, lô thỏi vàng này tạm thời không động đến được.

 

“Nhà, cứ để từ từ đã.” Tôi nói, “Tiền đặt cọc không đủ, cố quá ngược lại còn kéo theo công ty.”

 

Lâm Thanh cúi đầu, nhìn cái bụng hơi nhô lên của mình, vẻ thất vọng lướt qua trên mặt khiến lòng tôi nhói lên một trận.

 

“Ừ.” cô ấy mím môi, “Vậy em nói với môi giới, tạm thời không xem nhà nữa.”

 

Tôi hé miệng, muốn nói gì đó để an ủi cô ấy , nhưng lời đến bên miệng rồi lại nuốt xuống.

 

Đêm đó, chúng tôi không ai nhắc đến chuyện thỏi vàng nữa.

 

Nửa đêm tỉnh dậy, tôi nghe thấy tiếng bước chân của cô ấy đi lại ngoài phòng khách.

 

Tôi khẽ ngồi dậy, đi ra cửa, thấy cô ấy đang ngồi xổm bên bàn trà, lật lại xấp giấy kiểm định kia thêm một lượt, rồi lại xê dịch túi vải, xác nhận mấy lần cửa sổ cửa ra vào đều đã khóa chặt, sau đó mới quay về phòng ngủ.

 

cô ấy tưởng tôi đã ngủ, nên động tác rất nhẹ.

 

Nhưng mỗi tiếng thở dài khe khẽ của cô ấy, tôi đều nghe rõ mồn một.

 

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...