68 Vạn Và Một Lựa Chọn

Chương 3



Sắc mặt chị dâu cả so với mấy năm trước khá hơn đôi chút, tóc thì bạc hơn nhiều, nhưng cả người lại có vẻ tinh thần hơn.

 

Chị ấy làm hẳn một bàn đồ ăn, còn đặc biệt hấp món thịt bột mà tôi thích ăn.

 

Lúc ăn cơm, chị dâu cả hỏi tôi: “Tiểu Trạch, cái hộp sắt đó vẫn còn chứ?”

 

“Vẫn ở nhà mới, chưa động đến bao giờ.”

 

Chị dâu cả gật đầu, không hỏi thêm, chỉ dùng đũa gắp cho tôi một miếng thịt, nói: “Ăn nhiều một chút.”

 

Sau bữa cơm, chúng tôi ngồi trong sân uống trà.

 

Chị dâu cả đột nhiên lên tiếng: “Tiểu Trạch, em có biết bây giờ một gram vàng bao nhiêu tiền không?”

 

“Hơn bốn trăm một gram à?”

 

“Năm nay lúc cao nhất đã vọt lên hơn bốn trăm ba mươi.” Chị dâu cả nói, “Nhưng chị thấy, vẫn còn xa mới chạm đỉnh.”

 

“Chị dâu cả, ý của chị là…”

 

“Ý chị là, bây giờ đừng vội bán.” Chị dâu cả cầm cốc nước, vẻ mặt bình thản, “Đợi đến khi nào em thật sự có ngày bắt buộc phải dùng đến số tiền đó rồi hãy nói.”

 

“Chị dâu cả, sao chị cứ mãi nói đến ‘ngày thật sự phải dùng’ thế?” Rốt cuộc tôi không nhịn được nữa, “Chị có biết gì không?”

 

Chị dâu cả cười, nụ cười có phần khó đoán, tôi không nhìn thấu được.

 

“chị  chẳng biết gì cả, chị chỉ luôn tin vào vàng thôi.”

 

“Nhưng chị nói chuyện lúc nào cũng như nắm được tin nội bộ—”

 

“Tiểu Trạch.” Chị dâu cả khẽ cắt lời tôi, “Nếu chị thật sự biết gì đó, chị đã nói cho em từ lâu rồi. chị chỉ thấy rằng, cả đời em rồi cũng sẽ có lúc gặp phải khi bắt buộc phải dựa vào số tiền đó. Đến lúc ấy, em sẽ thấy may vì hôm nay mình chưa động vào nó.”

 

Tôi nhìn chị ấy, im lặng một lúc rồi hỏi: “Chị dâu cả, chị không hối hận sao?”

 

“Hối hận cái gì?”

 

“Năm đó ép chúng tôi dồn hết sáu mươi tám vạn ấy mua thành thỏi vàng, lỡ như cứ mãi không tăng, chị…”

 

“Không hối hận.” Chị dâu cả nói dứt khoát, “Dù có không tăng lấy một đồng, chị cũng không hối hận.”

 

“Tại sao?”

 

Chị dâu cả đặt cốc xuống bàn trà, nhìn ra cây long não già ngoài ban công, rồi buông một câu khiến tôi nhớ suốt bao năm:

 

“Bởi vì sáu mươi tám vạn đó, nếu không biến thành vàng, thì đã bị tiêu sạch từ lâu rồi.”

 

“Cái tính của mẹ em, thêm cả cái kiểu bốc đồng lúc còn trẻ của em, rồi mấy cái miệng của họ hàng nội ngoại, trong vòng năm năm, sáu mươi tám vạn ấy chắc chắn sẽ bị tiêu dần tiêu mòn hết, cuối cùng chẳng còn lại cả cặn.”

 

“Có thể đổi thành thỏi vàng, nó sẽ ngoan ngoãn nằm im ở đó, không ai lấy đi được, không ai mượn đi được, cũng không ai có thể chia phần.”

 

“Cuối cùng thứ còn giữ được, mới thật sự tính là của mình.”

 

Tôi ngồi đó, không nói thêm một lời nào nữa.

 

Sau này ngẫm lại, lời chị dâu cả quả thực chẳng sai chút nào.

 

Mười mấy năm qua, tiền trong thẻ của mẹ tôi bị họ hàng lần lượt mượn hết đợt này đến đợt khác, có khoản bặt vô âm tín, có khoản thì trả lấy lệ một chút.

 

Bản thân tôi lăn lộn làm ăn, trước trước sau sau cũng đổ vào không ít.

 

Nhưng cái thùng sắt ấy, từ đầu đến cuối vẫn chưa từng bị ai động tới.

 

Bởi vì nó đã được khóa lại.

 

Thứ đã khóa rồi, mới là thứ thật sự giữ được.

 

07

 

Mùa xuân năm 2024, chuyện đã tới.

 

Lâm Thanh sinh xong đứa thứ hai, đã hạ quyết tâm đổi sang một căn nhà lớn hơn.

 

Ban đầu tôi định bán căn hiện tại đi để góp tiền, nhưng thị trường ảm đạm, treo bán mấy tháng trời, vừa không gặp được người mua phù hợp, giá cả cũng không thương lượng được.

 

Mắt thấy Lâm Thanh ngày càng nóng ruột, tôi đành phải tính toán lại:

 

Chút vốn lưu động trong tài khoản không thể đổ hết vào nhà được, công ty còn phải chừa tiền để vận hành;

 

Cái thùng sắt kia…

 

Lần đầu tiên tôi nghiêm túc nhớ tới câu nói năm đó của chị dâu cả:

 

“Đợi đến khi nào em thật sự không thể rời nó, em sẽ hiểu.”

 

Có lẽ, ngày đó thật sự đã tới.

 

Tôi lấy điện thoại ra, bấm số của chị dâu cả.

 

“Chị dâu cả, em muốn đổi mấy thỏi vàng đó ra tiền mặt.”

 

 

 

Đầu dây bên kia im lặng mấy giây.

 

“Em quyết rồi à?”

 

“Ừ, muốn đổi nhà, gom tiền đặt cọc.”

 

Lại im lặng thêm mấy giây nữa, chị dâu cả mới nói: “Được, vậy em cứ đi đi, đến lượt mình dùng thì đừng tiếc.”

 

“Chị dâu cả, chị… không cản em nữa sao?”

 

“Hồi trước khuyên em, là vì chưa tới lúc.” Chị dâu cả nói, “Bây giờ à… em cứ tự tra xem giá vàng hôm nay bao nhiêu rồi hãy nói với chị.”

 

Tôi cúp máy, mở ứng dụng giá vàng trên điện thoại.

 

Ngay sau đó tôi sững người tại chỗ, nhìn chằm chằm vào con số trên màn hình suốt ba bốn chục giây.

 

Vẫn không yên tâm, tôi lại muốn xác nhận thêm lần nữa.

 

Tôi mở một ứng dụng thị trường khác, làm mới dữ liệu.

 

Con số không đổi.

 

Tôi lại gọi cho chị dâu cả, giọng hơi căng: “Chị dâu cả… hôm nay giá vàng…”

 

“Bao nhiêu?” Giọng chị dâu cả vẫn bình thản, như thể đã đoán trước tôi sẽ gọi cú điện này.

 

Tôi đọc con số đó cho chị nghe.

 

Đầu dây bên kia im một lát, rồi tôi nghe thấy chị khẽ cười một tiếng, nói: “Vậy em cứ đi đi, xem đổi được bao nhiêu.”

 

Sáng hôm sau, tôi kéo cái thùng sắt từ tận dưới cùng của tủ quần áo ra.

 

Lâm Thanh đứng bên cạnh, nhìn tôi mở nắp thùng, nhìn mấy thỏi vàng và mấy thanh vàng bên trong, dừng lại một chút: “Hôm nay đi luôn à?”

 

“Hôm nay đi luôn.”

 

Tôi lấy từng thỏi vàng ra, dùng tấm vải bông cũ bọc từng cái một thật chặt, rồi cho vào một cái túi vải chắc chắn.

 

Cái túi vải nặng đến mức làm tay tôi trĩu xuống, xách lên thì cổ tay đau mỏi cả đi.

 

Tôi đặt túi vải vào cốp xe, rồi lái xe tới phía đường Xuân Hy ở Thành Đô.

 

Tiệm Bảo Khánh Trang Sức năm xưa chị dâu cả từng đi làm vẫn còn đó, chỉ là biển hiệu đã đổi kiểu, còn mặt bằng thì vẫn ở vị trí cũ.

 

Tôi đỗ xe xong, xách túi vải bước vào tiệm.

 

Bên trong cửa tiệm được sửa sang bề thế hơn hồi trước nhiều, tủ kính dài hơn, ánh đèn cũng sáng hơn.

 

Sau quầy, một nữ nhân viên bán hàng trẻ tuổi ngẩng đầu nhìn tôi: “Chào anh, anh cần mua gì ạ?”

 

“Tôi muốn thu hồi vàng, đều là vàng thỏi, vàng miếng vật chất.” Tôi đặt túi vải lên quầy.

 

Nữ nhân viên bán hàng ngẩn ra hai giây, rồi quay người đi vào trong gọi người phụ trách.

 

Người phụ trách đi ra là một người đàn ông ngoài bốn mươi, đeo kính gọng mảnh, liếc qua túi vải rồi nói: “Anh đợi một chút, chúng tôi kiểm tra chất lượng trước cho anh.”

 

Tôi lấy từng miếng vàng ra, đặt lên mặt bàn kính.

 

Mấy thỏi vàng và vàng miếng dưới ánh đèn ánh lên sắc vàng nặng trĩu.

 

Ánh mắt người phụ trách rõ ràng sáng lên, anh ta đưa tay đẩy gọng kính, cầm một miếng lên lật mặt sau, soi những dấu in trên đó dưới ánh đèn.

 

“Lúc đó anh mua ở đâu?”

 

“Ở Bảo Khánh Trang Sức, chính tiệm này, hồi năm 2009.”

 

Anh ta gật đầu, không hỏi thêm, bưng vàng vào trong để kiểm tra.

 

Trong lúc chờ đợi, tôi đứng trước quầy, tay nắm chặt điện thoại, lại làm mới giá vàng ngày hôm đó một lần nữa.

 

Con số ấy vẫn yên ổn ở đó.

 

Tôi lại nhẩm tính trong đầu:

 

Chín trăm tám mươi gram.

 

Nếu tính theo giá thu hồi hôm nay…

 

Tôi nhập phép tính đó vào máy tính, nhìn kết quả hiện trên màn hình, rồi tính lại một lần nữa để chắc chắn mình không bấm sai.

 

Khoảng năm sáu phút sau, người phụ trách cầm một tờ giấy bước ra, đưa tới bên tay tôi: “Anh xem báo giá trước đi.”

 

Tôi cúi đầu nhìn, con số tổng trên tờ giấy ấy—

 

Toàn thân như bị ghim chặt xuống đất, tay run lên dữ dội.

 

Tôi gắng chịu đựng mười lăm năm, cuối cùng lại ra kết quả như thế này.

 

08

 

Dãy số ấy như một cú đấm giáng thẳng vào mắt tôi.

 

Tổng cộng: 179200.

 

Cột đơn giá, rõ ràng ghi: đơn giá mua lại mỗi gram một trăm tám mươi ba phẩy… mấy số thập phân phía sau tôi đã nhìn không rõ nữa.

 

Tôi nhìn chằm chằm vào con số “179200”, trong đầu chợt bật ra một con số khác.

 

 

 

Giá vàng ngày hôm nay vừa được làm mới trên màn hình điện thoại, giá tham khảo thu hồi, ghi: mỗi gram bốn trăm chín mốt.

 

Tôi bắt đầu đổ mồ hôi lòng bàn tay, đầu ngón tay hơi tê dại.

 

“Anh?”

 

Người phụ trách thấy tôi không nói gì, liền nhắc một câu, giọng không lớn, nhưng kéo tôi ra khỏi cơn sững sờ.

 

Tôi khó khăn nuốt nước bọt, nâng tờ giấy lên cao hơn một chút, rồi nhìn lại từ đầu.

 

Mục kiểm tra chất lượng, ghi:

 

Au: khoảng 62%.

 

Phần còn lại là bạc, đồng, v.v.

 

Nguồn gốc vàng miếng: không phải sản phẩm tiêu chuẩn do tiệm này bán ra.

 

Câu “không phải sản phẩm tiêu chuẩn do tiệm này bán ra” ấy, giống như một cây kim mảnh, đang chậm rãi đâm vào trước mắt tôi.

 

“Khoan đã.” Tôi ngẩng đầu nhìn người phụ trách, cổ họng hơi khô, “Anh vừa nói, cái này không phải… không phải do tiệm các anh bán ra sao?”

 

người phụ trách đẩy gọng kính lên, cố ý hạ thấp giọng: “Thưa anh, anh đừng vội, chúng tôi chỉ ghi đúng sự thật theo kết quả kiểm định. Lô hàng này của anh không đạt tiêu chuẩn vàng đầu tư, chỉ có thể thu mua lại theo loại vàng nguyên liệu độ tinh khiết thấp.”

 

Tôi nhìn chằm chằm mấy khối vàng đó, trong đầu ong ong.

 

Mấy thứ này, mười lăm năm trước, là chính tay tôi cầm tiền mặt đến, đứng trước quầy của tiệm này mà đếm từng thỏi một.

 

Ngày đó, người mặc đồng phục đứng sau quầy còn cười nói với mẹ tôi: “Yên tâm đi, đều là thỏi vàng tiêu chuẩn của tiệm chúng tôi cả.”

 

Tôi siết chặt tờ báo giá, các đốt ngón tay hơi trắng bệch: “Mười lăm năm trước tiệm các anh đã gọi là Bảo Khánh Trang Sức, ở ngay con phố này, đúng không?”

 

Người phụ trách gật đầu: “Đúng vậy. Bên chúng tôi là tiệm lâu năm rồi, từ những năm chín mấy đã mở cửa.”

 

“Vậy thì lúc đó, tôi chính là mua ở đây.” Tôi từng chữ từng chữ gắng nói ra, như muốn xác nhận điều gì đó, “Hóa đơn, hộp đựng, giấy chứng nhận, tất cả đều là của Bảo Khánh Trang Sức.”

 

Trên mặt người phụ trách thoáng lộ ra chút khó xử.

 

Anh ta không đáp ngay, mà lại nhìn mấy khối vàng trên bàn thêm lần nữa rồi mới lên tiếng: “Thưa anh, nói thật với anh, mặt sau của lô vàng này không có mã chống giả thống nhất của Bảo Khánh chúng tôi, cũng không có ký hiệu nội bộ của năm đó. Theo tài liệu trong hệ thống của chúng tôi, những thỏi vàng đầu tư bán trong mấy năm ấy đều có mã thống nhất, có thể tra được lịch sử trên hệ thống.”

 

Anh ta ngừng một chút: “Nhưng chúng tôi đã tra tên và số căn cước mà anh vừa cung cấp, không có hồ sơ tương ứng.”

 

Trước mắt tôi tối sầm lại, tôi cố chống tay lên quầy, mới không ngã khuỵu xuống.

 

“Hồi đó tôi mua bằng tiền mặt.” Tôi nghiến răng, “Không quẹt thẻ, cũng không để lại căn cước.”

 

“Vậy thì càng khó tra hơn.” Người phụ trách giang tay, giọng càng hạ thấp, “Thưa anh, chúng tôi không nghi ngờ chuyện năm đó anh có mua ở tiệm trang sức, nhưng thật sự chưa chắc đã là ở quầy của tiệm chúng tôi. Anh xem hình dạng của mấy thỏi này đi, so với quy cách mà chúng tôi bán mấy năm đó thì có vẻ không giống lắm.”

 

Tôi có cảm giác như mình đang bị người ta vòng vo đẩy ra xa, ngực nghẹn đến khó chịu.

 

“Vậy đơn giá của các anh là sao?” Tôi trực tiếp chỉ vào tờ giấy, “Hôm nay giá vàng hơn bốn trăm chín mươi, các anh trả tôi một trăm tám mươi ba?”

 

“Thưa anh, đừng vội, chúng tôi tính theo giá nguyên liệu.” Người phụ trách giải thích, “Thỏi vàng đầu tư khi thu mua lại thì tính theo giá vàng quốc tế cộng trừ điểm chênh lệch. Nhưng lô này của anh độ tinh khiết chỉ có sáu mươi hai phần trăm, tạp chất nhiều, chúng tôi còn phải nấu chảy, tinh luyện lại, giữa chừng có hao hụt, rủi ro cũng lớn, nên chỉ có thể trả mức giá này.”

 

Tôi nhìn anh ta rất lâu.

 

Ánh đèn phía sau quầy hắt lên mặt kính của anh ta, phản sáng lên, che mờ cả đôi mắt khiến tôi không nhìn rõ.

 

 

 

“Anh đưa tôi bản kết quả kiểm định độ tinh khiết.” Tôi cố nén sự run rẩy trong giọng nói, “Bản sao báo cáo cũng được.”

 

Người phụ trách khựng lại một chút, rồi gật đầu: “Được, tôi bảo đồng nghiệp in cho anh một bản.”

 

Anh ta quay người đi vào bên trong.

 

Tôi dựa vào bên quầy, cảm giác những viên gạch lát dưới chân như cũng đang khẽ lay động.

 

Mười lăm năm trước, chị gái nắm tay tôi, nói rằng “vàng không biết dỗ ngọt em”.

 

Nhưng bây giờ, mấy món đồ bày trên mặt bàn này, thậm chí còn trở thành vấn đề là “có phải vàng” hay không.

 

Không, là “vàng”, nhưng là thứ vàng đã bị pha nước.

 

Điện thoại trong túi rung lên một cái.

 

Tôi lấy ra xem, là tin nhắn do Lâm Thanh gửi đến.

 

“Đến nơi chưa? Giá cả thế nào?”

 

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, hồi lâu vẫn không gõ được chữ nào.

 

Ngón tay dừng lại trên bàn phím một lát, cuối cùng chỉ nhắn lại một câu: “Vẫn đang kiểm tra, lát nữa nói sau.”

 

Gửi đi rồi, ngay cả bản thân tôi cũng thấy câu này rất giống đang trốn tránh.

 

Người phụ trách cầm một bản báo cáo kiểm định đã in sẵn đi ra, cùng với bảng báo giá đặt trước mặt tôi: “Tiên sinh, anh xem trước đi, nếu có thắc mắc gì thì có thể hỏi ngay tại chỗ.”

 

Tôi nhận lấy tờ giấy, lướt mắt qua những tỷ lệ nguyên tố hóa học kia, gần như chẳng hiểu nổi một câu nào, chỉ có thể nắm lấy dòng “Au: 61.78%”.

 

“Kiểm định của các anh, có chuẩn không?” Giọng tôi khàn đi.

 

“Chúng tôi dùng máy huỳnh quang tia X, chỉ có thể đo lớp bề mặt.” Người phụ trách giải thích, “Thông thường sẽ không sai lệch quá nhiều. Nếu anh vẫn không yên tâm, cũng có thể mang đến cơ quan kiểm định chất lượng để làm kiểm tra chi tiết hơn, nhưng bên đó xuất báo cáo phải xếp hàng chờ, thời gian sẽ lâu hơn một chút.”

 

“Cơ quan kiểm định chất lượng?”

 

“Ở Thành Đô có mấy trung tâm kiểm định vàng bạc châu báu, anh có thể tra địa chỉ thử.” Anh ta nói, “Nhưng dù kiểm ở bên nào thì kết quả đại khái cũng như nhau thôi.”

 

Tôi nắm hai tờ giấy ấy, đầu ngón tay khẽ run lên.

 

“Nếu bây giờ tôi không bán, mang đồ về lại, được chứ?”

 

“Tất nhiên là được.” Người phụ trách cười một cái, vẻ mặt nhìn qua khá khách khí, “Chúng tôi chỉ đưa ra báo giá cho anh thôi, bán hay không hoàn toàn là do anh tự quyết.”

 

Tôi im lặng hai giây, gấp bảng báo giá lại, nhét vào túi, rồi đưa tay lần lượt gói mấy thỏi vàng ấy lại vào trong túi vải.

 

Khi xách túi vải lên, nó còn nặng hơn lúc vừa bước vào cửa.

 

Không phải là trọng lượng, mà là thứ cảm giác hoang đường đè trên tay.

 

Tôi vác túi vải lên vai, đi về phía cửa.

 

Đến cửa, phía sau vang lên giọng người phụ trách: “Tiên sinh, nếu sau này anh suy nghĩ kỹ rồi, bất cứ lúc nào cũng có thể quay lại, báo giá bên chúng tôi sẽ dao động theo giá vàng trong ngày.”

 

Tôi không quay đầu, chỉ khẽ giơ tay lên tỏ ý đã nghe thấy.

 

Khoảnh khắc bước ra khỏi cửa kính, âm thanh người qua lại trên phố Xuân Hi bỗng ào vào, náo nhiệt đến ồn ào.

 

Nhưng tôi nghe những tiếng bước chân, tiếng nói cười ấy, lại như bị ngăn cách bởi một tầng sương.

 

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...