Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Yêu Sai Vai, Gặp Đúng Người
Chương 2
“Không ngờ dáng người anh cũng đẹp phết đấy chứ.”
“Đúng là bên ngoài giẻ rách, bên trong vàng ngọc mà.”
Từ nhỏ Giang Dã đã mang gương mặt của một tên tiểu bạch kiểm.
Không ngờ body lại có độ tương phản lớn đến vậy.
Còn đẹp hơn dáng người của rất nhiều minh tinh trong mấy bộ phim truyền hình tôi hay xem.
Đạn mạc cũng chợt phấn khích:
【Wow, nam hai quả là giàu có lại hào phóng, mị xin cười nhận nhé.】
【Xuýt xoa xuýt xoa, mấy nữ cường nhân chúng mình tan sở xong là phải xem mấy thứ này thì mới có sức đi kiếm cơm chứ!】
Giang Dã đột nhiên sững người.
Anh trầm ngâm một lát, rồi bất thình lình giật lấy cái chăn trên giường.
Trùm kín tôi từ cổ trở xuống.
Gói tôi thành một cái kén nhộng.
Hai mắt tôi lập tức trợn tròn:
“Anh làm cái gì vậy?”
“Định mưu sát à?!”
Anh ấp úng hỏi tôi:
“Thế lát nữa chúng ta làm chuyện đó… bọn họ có phải cũng sẽ nhìn thấy không?”
Tôi lập tức nhận ra anh đang nói đến đạn mạc, liền “phụt” cười.
Tôi vỗ vỗ vai anh, ra vẻ không bận tâm lắm nói:
“Yên tâm đi, bọn họ chắc chắn không nhìn thấy đâu.”
“Suy cho cùng thì ai đọc tiểu thuyết cũng biết, từ phần cổ trở xuống là không qua ải kiểm duyệt được đâu.”
Giang Dã thở phào nhẹ nhõm.
“Vậy tôi bắt đầu đây.”
“Nếu thấy khó chịu, cô nhớ nói.”
Tôi khẽ gật đầu, “Ừm.”
Giây tiếp theo, Giang Dã đột ngột cúi đầu áp sát, hôn lấy môi tôi.
Hơi thở nóng bỏng quấn quýt lấy nhau.
Tôi không nhịn được nữa, nhắm mắt đưa tay vòng qua cổ anh.
3
Khi tỉnh lại vào ngày hôm sau.
Trong phòng chỉ còn lại một mình tôi.
Mọi chuyện xảy ra đêm qua vẫn còn rành rành ngay trước mắt.
Tôi bắt đầu cảm thấy xấu hổ muộn màng.
Tôi trùm kín chăn, dùng sức lăn lộn qua lại, cố gắng rũ bỏ những hình ảnh đáng xấu hổ kia ra khỏi đầu.
“Á á á sao cứ phải là anh ta chứ!”
“Biết thế tìm đại một anh nam mẫu cho rồi.”
Thật sự quá lúng túng.
Dù gì tôi cũng từng tuyên bố, cho dù đàn ông trên thế giới này chết hết, tôi cũng sẽ không bao giờ ở bên Giang Dã.
Tôi và Giang Dã là hàng xóm lớn lên cùng nhau từ nhỏ.
Hai nhà môn đăng hộ đối.
Thêm vào đó hai bà mẹ lại là bạn thân thiết nhất, muốn thân trên thêm thân, nên vừa ra đời đã hứa hôn từ bé cho chúng tôi.
Nhưng tôi và Giang Dã luôn nhìn nhau không vừa mắt.
Từ nhỏ tôi đã thích bám đuôi Lý Lương – con trai chú bảo vệ.
Từ nhỏ Giang Dã đã làm liếm cẩu cho Vương Thiến – con gái của Vương má bảo mẫu.
Kết quả, Lý Lương và Vương Thiến thành đôi.
Tôi và Giang Dã đều đồng loạt thất tình.
…
Lúc ngồi dậy, tôi theo bản năng chống tay đỡ lấy eo.
Mẹ kiếp!
Cái tên chó Giang Dã này, làm như chưa từng được ăn thịt vậy.
Rõ ràng là thuốc đã hết tác dụng.
Thế mà tối qua anh ta vẫn cứ bám riết lấy tôi không buông.
4
Đạn mạc liếc mắt một cái là nhìn thấu đêm qua giữa tôi và Giang Dã đã xảy ra chuyện gì.
Bàn luận vô cùng trắng trợn.
【Quá trình tối qua đâu? Quá trình rất quan trọng đó nha!!】
【Thế này là coi tụi này thành người ngoài rồi đó hả, tôi là hội viên VIP cao quý đấy, có cái gì mà không xem được hả?!】
【Vẫn là đôi vợ chồng này tốc độ nhanh nhạy, nhà bên kia vẫn còn đang chơi đồ hàng, bên này đã lên cao tốc phóng vèo vèo rồi.】
【Thiên kim giả kiêu kỳ hay làm nũng VS Thiếu gia giả nhị thế tổ não yêu đương, bộ đôi phản diện CP này sảng thật, mị ăn trước cả tỷ miếng.】
【Tôi nói đúng mà, não yêu đương thì phải ở bên não yêu đương mới đúng, một đứa não yêu đương thì là liếm cẩu, hai đứa não yêu đương thì đó mới là lãng mạn.】
Quả nhiên xào CP là chiêu tẩy trắng hiệu quả nhất.
Mới qua một đêm, tôi và Giang Dã, một nữ phụ độc ác, một nam phụ phản diện, thế mà cũng có người lên thuyền chèo CP mượt mà.
Cái gì cũng đu được chỉ có hại mấy người thôi!
Tôi xoa xoa cái eo đau nhức, vừa định đứng lên.
Đã nghe tiếng cửa “cạch” một cái, ngay sau đó một giọng nói trầm thấp vọng vào.
“Tỉnh rồi à?”
Tôi theo phản xạ vớ lấy cái chăn che chắn trước ngực, hung hăng trừng mắt nhìn Giang Dã vừa đột ngột bước vào:
“Giang! Dã!”
“Anh vào sao không gõ cửa hả?”
Giang Dã trĩu môi, ra vẻ không thèm quan tâm nói:
“Xấu hổ cái gì?”
“Trên dưới cả người cô, có chỗ nào mà tôi chưa thấy qua?”
Tôi tức đến phát run, mạnh bạo vớ lấy cái gối tựa trên giường, hung hăng đập thẳng vào anh ta:
“Chuyện đêm qua, anh tốt nhất là giữ kín trong bụng cho tôi.”
“Nếu không tôi liều mạng với anh đấy!”
Giang Dã thu lại nụ cười, trên mặt không nhìn ra được cảm xúc gì:
“Nguyễn Kiều, cô không phải là vẫn chưa chết tâm với Lý Lương đấy chứ?”
“Cô không muốn sống nữa à?”
Tôi cạn lời đảo mắt:
“Anh bị bệnh à.”
“Nếu tôi chưa chết tâm, tối qua đuổi anh ta đi làm gì?”
Giang Dã cười ngốc nghếch:
“Hì hì, cũng đúng.”
5
“Quần áo của tôi đâu?”
Nhìn đống quần áo rách nát tơi bời trên sàn nhà, tôi day day trán, bực dọc hỏi Giang Dã.
Nghe vậy, Giang Dã lập tức lôi từ phía sau ra một chiếc túi giấy ném cho tôi.
Bên trong quần áo từ trong ra ngoài đều đầy đủ.
Toàn là những thương hiệu mà ngày thường tôi hay mặc.
Lúc tôi thay quần áo, có thể cảm nhận rõ ràng ánh mắt nóng rực của Giang Dã luôn đi theo tôi.
Ban đầu tôi có hơi ngượng ngùng.
Nhưng sau đó nghĩ lại, dù sao thì đêm qua hai đứa cũng trần trụi với nhau rồi.
Giờ cũng chẳng có gì phải xấu hổ nữa.
Quan trọng là, tôi và Giang Dã xưa nay luôn không hòa thuận.
Tôi không muốn để anh ta nghĩ rằng tôi sợ anh ta.
Ngược lại, Giang Dã thấy tôi giữ vẻ rộng rãi tự nhiên, vành tai lại đỏ ửng lên.
Anh ho nhẹ một tiếng, ấp úng nói:
“Tôi ra ngoài đợi cô.”
Mặc xong quần áo, tôi đi chân trần bước ra khỏi phòng.
Giang Dã đang làm bữa sáng trong bếp, mùi thơm bay ra tận phòng khách.
Tôi men theo mùi thơm đi vào phòng ăn, ngạc nhiên lên tiếng hỏi:
“Wow, được đấy chứ.”
“Anh học nấu ăn từ khi nào vậy?”
Giang Dã giật giật khóe miệng:
“Từ hồi tiểu học đã biết nấu rồi.”
“Bởi vì mẹ tôi bảo, đàn ông không biết nấu ăn thì không lấy được vợ.”
Tôi gật đầu, rất tán thành:
“Mẹ anh nói đúng.”
“Nhưng mà chuyện này á, cũng còn tùy người.”
“Ví dụ như kiểu của anh, cho dù có biết nấu ăn, thì khả năng cao cũng vẫn ế vợ thôi.”
“Trừ khi người đó bị mù.”
Giang Dã đột ngột quay đầu lại, nháy mắt thả thính tôi:
“Vợ ơi~”
“Anh không cho phép em nói mình như vậy đâu.”
Tôi theo bản năng rùng mình một cái, không kìm được vẻ ghét bỏ:
“Eo ôi~”
“Gớm quá đi mất.”
Giang Dã tủi thân ra mặt: “Vợ ơi~ Lẽ nào em không định chịu trách nhiệm với anh sao?”
“Tối qua là lần đầu tiên của anh đấy.”
Xì.
Làm như ai không phải là lần đầu vậy.
Tôi không nhìn nổi cái dáng vẻ gớm ghiếc này của Giang Dã.
Nhanh chóng chạy trối chết: “Còn nói hươu nói vượn nữa, anh cút ra khỏi nhà tôi ngay.”
6
Trên bàn ăn.
Tôi nhai nhóp nhép, không kìm được đưa ngón tay cái lên khen ngợi Giang Dã:
“Toàn món tôi thích ăn.”
“Không ngờ anh nấu ăn cũng ngon phết.”
“Sau này tôi có thể thường xuyên sang nhà anh ăn chực không?”
Giây tiếp theo, Giang Dã tung ra một câu gây sốc:
“Cô hài lòng là được.”
“Tối qua chưa có kinh nghiệm gì, toàn dựa vào thiên phú dị bẩm của tôi.”
“Hay là cô cùng tôi luyện tập thêm nhé?”
Tôi với tốc độ nảy số cực nhanh ngay lập tức hiểu ra anh ta đang nói cái gì.
Kinh ngạc đến mức suýt sặc.
Vội vàng cầm ly nước bên cạnh, uống một ngụm để bình tĩnh lại.
Sau đó lườm anh ta một cái:
“Anh bị bệnh à!”
Tôi chỉ tay vào mâm cơm thịnh soạn trên bàn:
“Tôi đang nói là cái việc nấu ăn này này.”
“Anh có thể để việc nấu ăn chỉ đơn thuần là nấu ăn được không hả?!”
“Anh còn nhớ mình đã hứa với tôi chuyện gì không đấy?” Tôi đưa tay lên, làm động tác cứa cổ, “Chuyện xảy ra đêm qua, nửa chữ cũng không được tiết lộ ra ngoài, nếu không thì…”
Giang Dã ngẩng đầu lên, cười như không cười: “E là muộn mất rồi.”
“Anh có ý gì?” Tôi hồ nghi nhìn chằm chằm anh ta.
Lời còn chưa dứt, hai giọng nói mà tôi không muốn nghe nhất đồng thời vang lên.
Mẹ tôi: “Bảo bối, hai đứa… ?!”
Mẹ Giang Dã cười không ngậm được miệng: “Bà sui ơi, bà nói xem chúng ta nên làm đám cưới kiểu Trung hay kiểu Tây đây?”
“Thôi, làm cả hai luôn!”
Tôi: “…”
Không ai thèm hỏi chúng tôi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì trước sao?!
7
Trong phòng khách, mẹ tôi và mẹ Giang Dã thất vọng thở dài một hơi.
“Hai đứa thật sự không thể kết hôn sao?”
Tôi bất lực nói: “Mẹ, làm gì có ai vừa mới yêu nhau đã kết hôn luôn chứ?!”
Hết cách rồi.
Những dấu vết trên người tôi không lừa được bọn họ.
Bí quá hóa liều, tôi đành phải bảo bọn họ rằng, tôi và Giang Dã mới yêu nhau không lâu.
Hai bà mẹ liếc nhìn nhau, trong mắt là niềm vui sướng không giấu nổi:
“Được rồi được rồi, chuyện của bọn trẻ, chúng ta cũng khó mà can thiệp, cứ theo nhịp độ các con thích mà làm đi.”
Dì Giang kéo tay tôi, tháo chiếc vòng ngọc bích cực kỳ trong trẻo từ tay mình xuống, đeo vào tay tôi.
“Kiều Kiều à, dì nhìn con lớn lên, con là một đứa trẻ ngoan, có thể ở bên Giang Dã nhà dì, đúng là phúc phận của nó.”
“Dì và mẹ con là đôi bạn thân thiết nhất, bây giờ thấy hai nhà chúng ta thân càng thêm thân, người vui mừng nhất chắc là hai bà già này rồi.”
“Nhưng nếu Giang Dã làm con không vui, con cũng đừng vì nể mặt dì mà ngại. Cứ trực tiếp đá nó, để cái thằng nhãi đó tự mà đi hối hận.”
Giang Dã ngồi ở một góc nghe vậy, bất lực mở lời:
“Mẹ, có ai lại nói con trai mình như vậy không?”
Dì Giang lườm anh ta một cái:
“Chẳng phải tại con sao… bỏ qua một cô gái tốt như Kiều Kiều không theo đuổi, cứ phải ngày ngày chạy theo sau đuôi con bé Vương Thiến kia.”
Tim tôi “thịch” một cái.
Bất giác nhìn về phía Giang Dã.
Chỉ thấy Giang Dã cũng thu lại nụ cười, bầu không khí nhất thời có chút gượng gạo.
Tôi rụt rè dò xét hỏi hai bà mẹ:
“Sao hai mẹ lại không thích Lý Lương và Vương Thiến vậy?”
“Bọn họ sinh cùng năm cùng tháng cùng ngày với con và Giang Dã đấy.”
“Mẹ nói xem, có khi nào chúng con và họ bị bế nhầm không…”
Lời vừa dứt, đạn mạc lại đột nhiên nổ tung:
【Sao nữ phụ lại biết nam nữ chính bị bế nhầm? Lẽ nào cô ta có thể nhìn thấy chúng ta?!】
【Mẹ kiếp! Thế chẳng phải cô ta có bàn tay vàng rồi sao? Nếu cô ta cố ý ngăn cản, nam nữ chính còn có thể nhận lại thân phận được không?】
【Yên tâm đi, nhân vật chính chắc chắn có hào quang, cho dù nữ phụ có phá hoại cỡ nào, kết quả cũng sẽ không thay đổi đâu.】
8
“Nói bậy bạ.”
“Con là đứa trẻ mẹ mang thai mười tháng đẻ ra, làm sao mà bế nhầm với người khác được?”
“Đã bảo con bớt xem mấy cái phim ngắn đi rồi, mẹ thấy con xem phim đến hỏng cả não rồi đấy, con tưởng đẻ con như đi mua rau ngoài chợ chắc, làm gì có chuyện dễ bế nhầm như vậy.”
Tôi không phản bác mẹ.
Nhưng trong lòng vẫn bán tín bán nghi về những gì đạn mạc nói.
Vì vậy tôi lén nhổ một sợi tóc của mẹ tôi và mẹ Giang Dã, giấu ra sau lưng.
Trước khi hai người họ rời đi, Dì Giang đặc biệt kéo Giang Dã ra một góc, thấm thía dặn dò anh:
“Mấy ngày nay con đừng về nhà nữa.”
Giang Dã không hiểu: “Tại sao ạ?”
“Con lại làm mẹ giận chuyện gì à?”
Dì Giang dùng ngón tay ấn mạnh vào đầu Giang Dã:
“Con bị ngốc à?”
“Mẹ bảo con ở lại nhà Kiều Kiều, dành nhiều thời gian ở bên con bé hơn.”
“Nhỡ đâu con không giữ chặt, vợ con chạy theo người khác thì sao?”
Hết cách rồi.
Cái dáng vẻ bám riết lấy Lý Lương trước đây của tôi, ai cũng đều nhìn thấy.