Yếm Đào Đổi Mệnh

Chương 5



Tỷ ấy thở phào, lại thăm dò hỏi: “Vậy… vậy bên phía Bùi tướng quân, Nhị muội muội có thể giúp ta nói vài lời tốt đẹp được không?”

 

Ta bưng chén trà lên, che giấu nụ cười lạnh nơi khóe môi.

 

Quả nhiên.

 

Tỷ ấy đến tìm ta, không phải để xin lỗi, mà là để nhờ vả.

 

Bùi Hoán vì chuyện kháng chỉ bị Hoàng thượng chèn ép, ngày tháng trôi qua không dễ dàng.

 

Tỷ ấy sợ Bùi Hoán bị Hoàng thượng xử tội, nên muốn ta nói giúp cho hắn trước mặt ngài.

 

Ta đặt chén trà xuống, nhìn tỷ ấy.

 

“Đích tỷ, ta tuy sắp làm Quý phi, nhưng vẫn chưa chính thức nhập cung. Tâm tư của Hoàng thượng, ta cũng không dò đoán được.”

 

“Nếu tỷ thực sự lo lắng cho Bùi tướng quân, chi bằng tự mình đi cầu xin Hoàng thượng đi.”

 

Sắc mặt đích tỷ lập tức cứng đờ.

 

Một nữ tử chưa xuất giá như tỷ ấy, sao có thể đi cầu xin Hoàng thượng?

 

Chưa kể chuyện chiếc yếm đã làm ầm ĩ khắp kinh thành, giờ tỷ ấy đi cầu xin Hoàng thượng, chẳng khác nào tự chui đầu vào rọ?

 

Tỷ ấy cắn môi, cuối cùng không nói thêm gì nữa.

 

Đứng dậy, thất hồn lạc phách mà rời đi.

 

Ta nhìn bóng lưng tỷ ấy, đáy mắt chỉ toàn sự lạnh lẽo.

 

Đích tỷ, tỷ nghĩ chỉ cần nói vài câu mềm mỏng, là ta sẽ mủi lòng sao?

 

Những gì kiếp trước tỷ nợ ta, kiếp này ta sẽ bắt tỷ phải trả lại cả vốn lẫn lời.

 

13.

 

Nửa tháng sau, thánh chỉ của Hoàng thượng chính thức ban xuống.

 

Phong Tống nhị tiểu thư Tống Dao Niên làm Quý phi, chọn ngày lành tháng tốt nhập cung.

 

Ngày thánh chỉ đến Tống phủ, cả con phố xôn xao hẳn lên.

 

Đích mẫu quỳ ở chính sảnh nhận chỉ, kích động đến mức toàn thân run rẩy.

 

Có lẽ nằm mơ bà ta cũng không ngờ, nhà họ Tống lại có thể xuất ra một vị Quý phi.

 

Mà người đó lại chính là đứa thứ nữ mà bà ta chưa từng để mắt đến.

 

Sau khi tiễn thái giám truyền chỉ ra về, đích mẫu lập tức xắn tay áo lên lo liệu.

 

Bà ta mời tú nương giỏi nhất kinh thành đến may hỷ phục cho ta, lại sắm sửa vô số châu báu trang sức, hận không thể đem toàn bộ Tống phủ lật lên làm mới lại.

 

“Dao Niên, con xem bộ đầu diêu hồng ngọc này thế nào? Đây là năm xưa lúc ta gả vào Tống gia, phụ thân con đã tặng ta đấy.”

 

Đích mẫu bê một chiếc hộp gấm, cười không khép được miệng.

 

Ta mở hộp ra nhìn lướt qua, quả thật không tồi.

 

Nhưng ta không nhận.

 

“Mẫu thân giữ lại đi, đây là tấm lòng của phụ thân.”

 

Đích mẫu sửng sốt, lập tức nhét mạnh hộp gấm vào tay ta.

 

“Cái gì mà của ta với của con? Con sắp làm Quý phi rồi, toàn bộ đồ đạc trong Tống phủ này đều là của con cả.”

 

Ta cười cười, không từ chối nữa.

 

Thanh Hòa đi theo sau ta, nhỏ giọng nói: “Tiểu thư, lần này phu nhân đúng là dốc hết vốn liếng rồi.”

 

“Bà ta dốc vốn không phải vì ta.” Ta miết nhẹ lên hoa văn trên hộp gấm, “Bà ta làm thế là vì chính mình.”

 

“Ta nhập cung rồi, bà ta chính là đích mẫu của Quý phi. Sau này đứng trước mặt các phu nhân khác, lưng bà ta sẽ vươn thẳng hơn.”

 

Thanh Hòa bĩu môi: “Phu nhân nghĩ hay thật.”

 

Ta không đáp lời, chỉ quay đầu nhìn khoảng trời ngoài cửa sổ.

 

Ngày nhập cung được ấn định là mùng ba tháng sau.

 

Còn nửa tháng nữa.

 

Trong nửa tháng này, những chuyện cần xảy ra, rốt cuộc vẫn sẽ xảy ra.

 

14.

 

Ba ngày trước khi ta nhập cung, Bùi Hoán tìm đến.

 

Hắn không đi cửa chính, mà trèo tường lẻn vào.

 

Ta đang ngồi đọc sách bên cửa sổ, chợt thấy một bóng người nhảy từ trên tường xuống, giật nảy mình.

 

Đợi khi nhìn rõ người đến là Bùi Hoán, ta lại cúi đầu xuống, tiếp tục đọc sách.

 

“Bùi tướng quân, ngài trèo tường Tống phủ, truyền ra ngoài e là không dễ nghe đâu.”

 

Bùi Hoán phủi bụi trên người, bước đến trước mặt ta.

 

Sắc mặt hắn còn tệ hơn lần trước đến đây, quầng thâm dưới mắt rất rõ, môi khô nứt nẻ.

 

Nửa tháng nay, hắn bị Hoàng thượng ép quỳ bù một canh rưỡi.

 

Nhưng quỳ xong, Hoàng thượng lại bắt hắn viết kiểm điểm.

 

Một bản không đủ, viết ba bản.

 

 

 

Ba bản viết xong, Hoàng thượng lại bảo chữ viết cẩu thả, bắt viết lại từ đầu.

 

Bùi Hoán là võ tướng, cầm đao còn quen hơn cầm bút, bắt hắn viết kiểm điểm quả thực còn khó chịu hơn ra trận giết địch.

 

Nhưng hắn không dám không viết.

 

Bởi vì Hoàng thượng đã nói, không viết xong thì không cho phép hắn về quân doanh.

 

Một võ tướng, rời khỏi quân doanh nửa tháng, điều này có ý nghĩa gì, hắn là người rõ nhất.

 

“Dao Niên.” Giọng Bùi Hoán khàn đặc.

 

“Ta biết nàng không muốn gặp ta. Nhưng ta thực sự hết cách rồi.”

 

Ta lật một trang sách, không ngẩng đầu lên.

 

“Bùi tướng quân có chuyện gì, cứ nói thẳng.”

 

Bùi Hoán im lặng một lát, móc từ trong ngực ra một miếng ngọc bội, đặt lên bàn.

 

“Đây là ngọc bội gia truyền của nhà ta, cũng đáng giá chút đỉnh. Sau khi nàng nhập cung, có thể giúp ta nói vài lời tốt đẹp trước mặt Hoàng thượng được không?”

 

Ta liếc nhìn miếng ngọc bội kia, tiếp tục đọc sách.

 

“Bùi tướng quân, ngài nghĩ Hoàng thượng sẽ nghe ta sao?”

 

“Sẽ.” Giọng Bùi Hoán rất chắc chắn, “Hoàng thượng đối xử với nàng không giống người thường. Trong cung đều truyền tai nhau, Hoàng thượng coi nàng như châu như ngọc. Nàng chỉ cần nhắc qua một tiếng trước mặt Hoàng thượng, ngài nhất định sẽ cho ta một cơ hội.”

 

Ta đặt sách xuống, ngẩng đầu nhìn hắn.

 

“Bùi tướng quân, ngài đã từng nghĩ xem, tại sao Hoàng thượng lại nhằm vào ngài không?”

 

Bùi Hoán sững sờ.

 

“Ngài ấy chỉ bắt ngài quỳ bù một canh rưỡi, lại bắt viết vài bản kiểm điểm. Chút trừng phạt ấy, đối với một tướng quân mà nói, có đáng là gì?”

 

“Nhưng nếu Hoàng thượng thực sự muốn xử lý ngài, ngài nghĩ ngài ấy sẽ dùng cách này sao?”

 

Lông mày Bùi Hoán nhíu lại.

 

Ta đứng dậy, bước đến trước mặt hắn, nhìn thẳng vào mắt hắn.

 

“Bùi Hoán, Hoàng thượng không phải đang trừng phạt ngài.”

 

“Ngài ấy đang đợi.”

 

“Đợi cái gì?”

 

“Đợi kẻ đứng sau lưng ngài lộ mặt.”

 

Sắc mặt Bùi Hoán đột ngột thay đổi.

 

Ta tiếp tục nói: “Ngài tưởng chuyện chiếc yếm chỉ là trùng hợp sao? Ngài tưởng Hoàng thượng chỉ vô tình hỏi đến sao?”

 

“Bùi Hoán, ngài quá ngây thơ rồi.”

 

“Hoàng thượng đã sớm biết chiếc yếm đó không phải của ta. Sở dĩ ngài ấy truy hỏi trong yến tiệc, không phải vì ngài ấy không biết đáp án, mà vì ngài ấy muốn biết, là kẻ nào đang giật dây đứng sau.”

 

Đồng tử Bùi Hoán hơi co rụt lại.

 

“Lúc ngài hắt nước bẩn lên đầu ta, Hoàng thượng đã nhìn biểu cảm của ngài. Sắc mặt, giọng điệu, động tác của ngài lúc đó, toàn bộ đều bị Hoàng thượng thu vào tầm mắt.”

 

“Ngài ấy nhìn ra ngài đang nói dối, cũng nhìn ra ngài đang che giấu cho kẻ khác.”

 

“Cho nên ngài ấy mới chèn ép ngài, từng chút từng chút một thăm dò, để xem rốt cuộc là ai xúi giục ngài làm như vậy.”

 

Trán Bùi Hoán rịn ra những giọt mồ hôi li ti.

 

“Nàng… ý nàng là, Hoàng thượng đang điều tra nhà họ Tống?”

 

“Không chỉ là điều tra nhà họ Tống.” Ta lùi lại một bước, “Bùi Hoán, ngài nắm trong tay binh quyền, Hoàng thượng vốn đã có chút kiêng dè ngài. Ngài lại gây ra chuyện như thế này vào đúng lúc mấu chốt, ngài nghĩ Hoàng thượng sẽ nghĩ thế nào?”

 

“Ngài ấy sẽ nghĩ, ngài có phải đã bị người ta lợi dụng hay không. Và kẻ lợi dụng ngài, rốt cuộc muốn làm gì.”

 

Mặt Bùi Hoán trắng bệch như tờ giấy.

 

Hắn há miệng, muốn nói gì đó, nhưng lại phát hiện cổ họng như bị thứ gì chặn lại.

 

Ta quay lưng đi, cầm sách lên lại.

 

“Bùi tướng quân, ta không giúp được ngài. Không phải ta không muốn giúp, mà là ta không thể giúp.”

 

“Mỗi một câu ngài nói trước mặt Hoàng thượng, mỗi một việc ngài làm, đều nằm trong tầm kiểm soát của ngài ấy. Nếu ta xin tha cho ngài, chỉ khiến Hoàng thượng cảm thấy ta có dây dưa với ngài.”

 

“Đến lúc đó, ngay cả bản thân ta cũng không giữ nổi mình.”

 

Bùi Hoán đứng đờ tại chỗ, như bị rút cạn toàn bộ sức lực.

 

 

 

Rất lâu sau, hắn mới khàn giọng hỏi: “Vậy ta phải làm sao?”

 

Ta không trả lời.

 

Bởi vì câu trả lời, trong lòng hắn còn rõ hơn ai hết.

 

15.

 

Ngày hôm sau Bùi Hoán rời đi, Tống phủ đón một vị khách không mời mà đến.

 

Mẫu thân của Bùi Hoán, Bùi Lão phu nhân.

 

Bùi Lão phu nhân xuất thân từ phủ Hầu tước, sau khi gả vào nhà họ Bùi luôn nắm quyền quán xuyến mọi việc, là một người cực kỳ có thủ đoạn.

 

Bà mặc một chiếc áo bối tử màu xanh thẫm, tóc chải chuốt cẩn thận không một sợi thừa, tuy đã có tuổi, nhưng giữa lông mày và ánh mắt vẫn có thể nhìn ra phong thái thời trẻ.

 

Đích mẫu tự mình ra tận cửa đón, thái độ cung kính vô cùng.

 

“Lão phu nhân mau mời vào, đúng là khách quý đến nhà.”

 

Bùi Lão phu nhân hờ hững lướt mắt nhìn đích mẫu, không nói nhiều, chỉ gật đầu một cái.

 

Sau khi được rước vào chính sảnh, bà không khách sáo với đích mẫu, mà trực tiếp mở miệng.

 

“Hôm nay ta đến, là muốn gặp nhị tiểu thư.”

 

Nụ cười của đích mẫu cứng lại trong chốc lát.

 

“Lão phu nhân tìm Dao Niên sao?”

 

“Ừ.” Bùi Lão phu nhân bưng chén trà, “Nghe nói nhị tiểu thư sắp nhập cung làm phi, ta đặc biệt đến chúc mừng.”

 

Đích mẫu không tiện ngăn cản, đành sai người gọi ta đến.

 

Khi ta đến chính sảnh, Bùi Lão phu nhân đang uống trà.

 

Thấy ta bước vào, bà bỏ chén trà xuống, đánh giá ta một lượt từ trên xuống dưới.

 

“Ngồi đi.”

 

Ta ngồi xuống đối diện bà, Thanh Hòa đứng phía sau ta.

 

Bùi Lão phu nhân liếc nhìn Thanh Hòa, êm ấy lập tức lùi ra ngoài cửa.

 

Trong sảnh chỉ còn lại hai người chúng ta.

 

Bùi Lão phu nhân im lặng một lát, đột nhiên hỏi một câu khiến ta vô cùng bất ngờ.

 

“Nhị tiểu thư, cô có hận Bùi Hoán không?”

 

Ta hơi sững sờ, ngay lập tức lắc đầu.

 

“Sao Lão phu nhân lại hỏi vậy?”

 

Bùi Lão phu nhân không trả lời câu hỏi của ta, mà tự nói tiếp:

 

“Thằng bé Bùi Hoán này, từ nhỏ đã bị ta chiều chuộng sinh hư. Nó tính tình kiêu ngạo, cố chấp, một khi đã nhận định chuyện gì, thì chín con trâu cũng kéo không lại.”

 

“Nó nhận định đích tỷ của cô, thì chỉ nhìn thấy cái tốt của đích tỷ cô. Những chuyện mà đích tỷ cô làm, không phải nó không biết, chỉ là không muốn nghĩ tới.”

 

Ta rũ mắt, không tiếp lời.

 

Bùi Lão phu nhân thở dài.

 

“Chuyện chiếc yếm, là do ta quản giáo không nghiêm. Bùi Hoán không nên đối xử với cô như vậy, đây là lỗi của nó.”

 

“Lão phu nhân—”

 

“Để ta nói hết đã.” Bùi Lão phu nhân giơ tay ngăn ta lại.

 

“Nhị tiểu thư, hôm nay ta đến đây, không phải để cầu xin cho Bùi Hoán.”

 

“Ta đến là để nói cho cô biết một chuyện.”

 

Bà nhìn ta, ánh mắt sắc bén.

 

“Chuyện giữa đích tỷ cô và Bùi Hoán, không đơn giản như cô nghĩ đâu.”

 

Tim ta đập lỡ một nhịp.

 

“Ý ngài là sao?”

 

Bùi Lão phu nhân hạ thấp giọng.

 

“Hôn sự của đích tỷ cô và Bùi Hoán, không phải do bản thân Bùi Hoán tự định đoạt.”

 

“Mà là có người đứng sau giật dây tác hợp.”

 

Những ngón tay của ta khẽ siết chặt.

 

“Ai?”

 

Bùi Lão phu nhân không trả lời trực tiếp, mà nói ra một cái tên.

 

“Tam Hoàng tử.”

 

16.

 

Tam Hoàng tử.

 

Ta nghiền ngẫm cái tên này, đầu óc xoay chuyển cực nhanh.

 

Tam Hoàng tử là do Hoàng hậu sinh ra, trong số các hoàng tử thì hắn lớn tuổi nhất, nhưng không phải là người được sủng ái nhất.

 

Hoàng thượng thiên vị Tứ Hoàng tử, đây là chuyện cả triều đều biết.

 

Tam Hoàng tử vì muốn đoạt đích , luôn ngấm ngầm lôi kéo các võ tướng trong triều.

 

Bùi Hoán nắm trong tay mười vạn đại quân, hiển nhiên là đối tượng mà hắn muốn lôi kéo.

 

Còn đích tỷ… nhà ngoại của đích mẫu mang họ Triệu, Triệu gia và mẫu tộc của Tam Hoàng tử có quan hệ thông gia.

 

Nếu Tam Hoàng tử muốn thông qua Triệu gia để lôi kéo Bùi Hoán, thì việc gả đích tỷ cho Bùi Hoán chính là cách đơn giản và trực tiếp nhất.

 

Như vậy, Bùi Hoán sẽ trở thành người của Tam Hoàng tử.

 

Còn chuyện chiếc yếm, chẳng qua chỉ là thuận nước đẩy thuyền.

Chương trước Chương tiếp
Loading...