Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Xe Đêm Lạc Giới
Chương 3
Nếu ông ấy đi báo công an, cảnh sát sẽ nhanh ch.óng điều tra ra tôi.
Vì tương lai của mình, tôi với lấy chiếc kích nâng gầm xe giấu dưới gầm ghế phụ, đây là thói quen khi lái xe của tôi, dưới gầm ghế phụ luôn để sẵn những đồ nghề có thể cần dùng đến khi đi giao hàng.
Lúc đó tôi không suy nghĩ nhiều, chỉ là tiện tay vớ lấy mang theo xuống xe.
Tôi giấu tay cầm chiếc kích ra sau lưng, miệng không ngừng nói lời xin lỗi với ông cụ, khẳng định tôi sẵn sàng chịu mọi trách nhiệm, tuyệt đối không trốn chạy.
Thừa dịp ông cụ cúi xuống ôm lấy đứa cháu, tôi liền vung tay đập vỡ sọ ông ấy từ phía sau.
Lúc đó óc trắng óc đỏ b.ắ.n tung tóe lên người tôi.
Nhưng tôi đâu còn tâm trí mà quan tâm đến những thứ đó.
Con ch.ó mực màu vàng vẫn sủa điên cuồng bên cạnh rồi cắm đầu chạy về phía ngọn núi.
Rõ ràng là nó định đi gọi người tới cứu viện.
Tôi không thể để thêm bất kỳ người thứ ba nào biết chuyện này được nữa.
Không còn cách nào khác, tôi đuổi theo con ch.ó, dùng tất cả những thứ có trong tay.
Tôi đập c.h.ế.t con ch.ó.
Cô không biết đâu, cảnh tượng đó đã để lại cho tôi nỗi ám ảnh tâm lý lớn đến mức nào.
Hạ Đại Đảm càng kể, cả người càng run rẩy.
Nhưng anh ta vẫn nắm c.h.ặ.t cái kích nâng gầm, sẵn sàng dùng nó để đe dọa tôi bất cứ lúc nào.
Anh ta sợ, không chỉ sợ sự chỉ trích của tôi, mà còn sợ tôi đổi ý, vứt anh ta lại đây rồi một mình bỏ đi.
Tôi là người của huyền môn, kẻ ác hay ma quỷ từng tiếp xúc không hề ít.
Chỉ nhìn phản ứng lúc này của Hạ Đại Đảm, tôi hoàn toàn chắc chắn, hễ phản ứng của tôi bây giờ không như anh ta mong muốn, anh ta sẽ lập tức dùng cái kích trên tay, hệt như bảy năm trước, phang nát óc tôi.
“Sau đó thì sao, t.h.i t.h.ể được xử lý thế nào?” Tôi hỏi.
Anh ta kinh ngạc nhìn tôi, dường như không hài lòng với vẻ mặt chẳng chút sợ hãi nào của tôi.
“Bắt buộc phải kể chi tiết đến vậy sao?”
“Nếu anh thật sự muốn ra khỏi đây thì không được giấu giếm bất cứ điều gì, phải kể ngọn ngành từ đầu đến cuối cho tôi.” Tôi nhấn mạnh thêm lần nữa.
“Được.”
Hạ Đại Đảm lại tiếp tục kể.
Thật ra những chi tiết của ngày hôm đó tôi nhớ không còn rõ ràng nữa.
Tôi chỉ biết, đợi đến khi tôi hoàn hồn lại, hai cái xác, bao gồm cả con ch.ó bị tôi đập c.h.ế.t, đều đã được tôi vác lên xe.
Xe của tôi là xe tải lớn bốn chỗ, không gian bên trong đặt hai cái xác vào vẫn dư sức.
Tôi nhét cả ông cụ và đứa trẻ vào băng ghế sau, dùng thùng các-tông đậy kín lại.
Thật ra làm xong tất cả những việc này tôi đã gần như kiệt sức, mớ óc của ông cụ đập vào mắt khiến tôi bị kích động rất mạnh.
Nhưng vì cuộc sống, tôi bắt buộc phải giải quyết.
Tôi cởi quần áo ra, tìm bộ đồ thay giặt trên xe, lại dùng mấy chai nước suối, lau sạch vết m.á.u trên người.
Tất cả những việc này, tôi hoàn toàn làm theo bản năng.
Tôi cố c.ắ.n răng gượng gạo, chở đất cát đến công trường.
Khoản nợ vay của tôi vẫn còn sờ sờ ra đó, thời gian giao hàng không thể chậm trễ được.
Nhưng sau khi tôi đến công trường, một người anh em bình thường khá thân với tôi ngửi thấy mùi m.á.u tanh trên người tôi.
Nói đến đây, Hạ Đại Đảm khẽ khựng lại một chút.
Giống như nhớ lại chi tiết nào đó, biểu cảm trên mặt anh ta liền biến đổi.
“Anh bị phát hiện rồi sao?” Tôi hỏi.
Dù sao anh ta cũng ở chung với ba cái xác suốt dọc đường, cho dù đã thay quần áo, lau rửa qua loa thì mùi m.á.u tanh trên người cũng đâu dễ dàng bay sạch như thế.
Nhưng anh ta lại lắc đầu.
Tiếp tục kể...
Cậu bạn đó nhìn thấy vết thương do ch.ó c.ắ.n trên tay tôi, liền cười nhạo ầm ĩ hỏi có phải tôi ghé vào bụi cây đi vệ sinh nên bị ch.ó nhà ai c.ắ.n cho không.
Lúc đó tôi mới phản ứng lại, tay mình thế mà lại bị ch.ó c.ắ.n.
Dọc đường đi quá mức căng thẳng, tôi hoàn toàn không hề chú ý tới vết thương vẫn luôn rỉ m.á.u. Điều này cũng làm cho người tôi dính đầy m.á.u.
Cậu ta cười nói, nhìn cái dáng vẻ t.h.ả.m hại của tôi là biết ngay tôi bị ch.ó bắt nạt.
Sau đó cậu ta liền ra vẻ đắc ý khoe khoang trước đây mình đã đ.á.n.h đuổi bao nhiêu con ch.ó hoang, phải chạy xe tải đường dài thế nào mới không bị đói.
Vốn dĩ đổ cát xong là tôi định đi ngay nhưng tôi không chịu nổi cái điệu bộ hống hách của cậu ta, bèn mở cửa ghế phụ, lôi xác con ch.ó vàng ra.
Tôi nói: Tuy con súc sinh này c.ắ.n tao nhưng tao đã đập c.h.ế.t tươi nó rồi.
Vốn định tìm chỗ chôn nhưng con súc sinh này dám c.ắ.n tao một cái, không làm thịt nó thì không hả dạ.
Người trên công trường nghe nói có thịt ch.ó ăn, liền xúm hết cả lại.
Nhóm lửa, bắc nồi, đun nước làm một mạch thoăn thoắt.
Lúc đó cũng đã sắp đến giờ ăn. Tôi cũng thật sự đói meo rồi.
Nhưng thịt ch.ó nấu xong, tôi lại chỉ ăn được đúng hai miếng.
Đó rõ ràng là con ch.ó tôi mang tới, thế mà đám người kia ăn lấy ăn để, nhoáng cái đã tranh nhau sạch bách.
Bọn họ ăn thịt, tôi lại chỉ có thể gặm đống màn thầu nguội ngắt còn thừa của họ.
Nhưng cũng may, từ miệng đám công nhân đó, tôi nghe được cụm từ “đóng cọc sống” (đả sinh trang/ yểm bùa bằng người sống).
Tôi vẫn luôn rầu rĩ không biết xử lý cái xác của hai ông cháu kia thế nào.
Chỗ chúng tôi làm là công trình xây cầu. Nơi thâm sơn cùng cốc, chẳng có nhân chứng nào cả.
Thay vì nhọc công tìm chỗ chôn cất hai ông cháu, lại còn ôm cái rủi ro bị đào lên.
Chi bằng tôi tìm cơ hội ném hai ông cháu họ vào hố bê tông làm cọc sống, như vậy thì cả đời này cũng chẳng ai phát hiện ra.
Tôi đã làm được, tốn rất nhiều sức lực mới lén lút ném được hai ông cháu vào đó.
Vừa bật công tắc, xác hai ông cháu chớp mắt đã bị đổ tràn lấp mất.
Thế nhưng!
Cô không tưởng tượng được đám công nhân đó tởm lợm đến mức nào đâu.
Bọn họ nói, vì tôi lỡ tay chạm vào công tắc, đổ bê tông trước thời hạn.
Bọn họ trừ của tôi tám trăm tệ tiền công vận chuyển, lại còn bắt tôi đền ba ngàn tệ tiền bồi thường thiệt hại.
Lũ súc sinh ăn cháo đá bát đó, rõ ràng vừa mới húp thịt ch.ó của tôi xong, ngoảnh mặt đi đã lật lọng không nhận người!
Tôi tức phát điên, cãi nhau to với bọn họ nhưng tôi thân cô thế cô, làm sao làm lại cả đám công nhân đông đúc đó.
Huống hồ lúc đó tôi chỉ muốn rời đi cho nhanh, xe của tôi mà không rửa thì bốc mùi mất.
Tôi đành ngậm bồ hòn làm ngọt đền tiền.
Lái xe đến một con sông hoang dã, xách nước đến rách cả da tay, mới rửa sạch được vết m.á.u trên xe.
Nhưng từ sau lần đó, tôi không dám lái xe tải hạng nặng ra đường nữa, lúc nào cũng có cảm giác lạnh sống lưng.
Không lâu sau, tôi bán chiếc xe tải đi, không làm nghề chở hàng nữa.
Đó là toàn bộ quá trình xảy ra vào bảy năm trước.
Hạ Đại Đảm tung tung cái kích nâng gầm trên tay hai cái: “Tôi đã kể hết những gì cô muốn nghe rồi đấy.”
“Bây giờ cô lập tức đưa tôi ra khỏi đây, nếu không thì mặc kệ ma với quỷ gì sất, tôi tiễn cô thành ma trước.”
Ngay từ đầu, tôi đã biết Hạ Đại Đảm không hề nói đùa.
Nghe xong toàn bộ câu chuyện, cuối cùng tôi cũng hiểu ra, tại sao tôi mang tu vi trong người, trong túi còn có lá bùa hộ mệnh nhận được dịp lễ trưởng thành, mà vẫn bị kéo vào chướng ngại âm mộc này cùng anh ta.
Lệ quỷ đó, là mang theo quyết tâm thà hồn xiêu phách tán cũng phải bắt Hạ Đại Đảm đền mạng mà đến.
Bất cứ kẻ nào cản đường, đều chỉ có một kết cục là cái c.h.ế.t.
Nhưng tôi không thể c.h.ế.t.
Một kẻ trong huyền môn, nếu bị người khác liên lụy mà c.h.ế.t, đến lúc đó Hắc Bạch Vô Thường chẳng cười vào mũi tôi đến c.h.ế.t đi sống lại hay sao.
“Chỉ cần anh nghe lời tôi thì chắc chắn có thể ra ngoài.” Giọng tôi vô cùng kiên định.
“Đừng hòng giở trò với tôi, bí mật lớn nhất của tôi cô đã biết rồi, nếu trên tay tôi đã vấy m.á.u hai mạng người thì tôi cũng chẳng ngại thêm một mạng nữa đâu.”
Anh ta vẫn không yên tâm mà răn đe tôi.
Đây là lời cảnh cáo dành cho tôi, mà cũng là để anh ta tự trấn an chính mình.
Suốt bảy năm sau khi g.i.ế.c người, anh ta vẫn sống nhăn răng sung sướng, tuy bán xe tải, không chở hàng nữa.
Nhưng anh ta lại mở được một cửa hàng, làm ăn buôn bán nhỏ, trên thành phố cũng có nhà có xe.
Trong thâm tâm anh ta, nếu hôm nay không phải vì đưa tôi về nhà, anh ta hoàn toàn sẽ chẳng bao giờ đi con đường này, cả đời này cũng chẳng xui xẻo vấp phải tình cảnh nhường này.
Theo trí nhớ lúc trời còn sáng, tôi dùng điện thoại rọi đèn, đi về phía mảng tro đen giữa ruộng lúa mì.
Hạ Đại Đảm bám gót theo sát tôi.
Tinh thần anh ta căng như dây đàn, hễ tôi có một tia hành động khả nghi nào, cái kích trong tay anh ta sẽ lập tức phang thẳng vào huyệt thái dương của tôi.
Tôi cố gắng phớt lờ sự tồn tại của anh ta, bốc một nắm tro tàn.
“Đây là tro vàng mã do người thân họ đốt ở đây, mang theo nỗi nhớ mong của người ở lại, thuộc về vật chí dương.”
“Bốc một nắm cái này là ra ngoài được á?” Giọng điệu Hạ Đại Đảm đầy vẻ nghi ngờ nhưng tay chân lại không hề chậm chạp, gần như ngay lúc dứt lời, anh ta đã học theo tôi, bốc một nắm tro tàn.
Cái dáng vẻ đó y như sợ bị tôi vứt bỏ lại.
“Đây là cục diện do lệ quỷ sắp đặt, chỉ dựa vào tro vàng mã thôi thì chưa đủ, còn cần thêm vật chí dương thứ hai.”
“Cái gì?”
“Nước tiểu đàn ông.”
Tôi cảm giác không khí ngưng trệ, bàn tay đang nắm tro của Hạ Đại Đảm cứng đờ, đôi mắt anh ta hung hăng trừng trừng nhìn tôi.
Đang ra sức phân biệt xem rốt cuộc tôi có đang chơi xỏ anh ta hay không.
“Dùng một vật chí dương hòa với một vật chí dương khác để uống, sẽ có thể xua tan âm khí của lệ quỷ.
Đến lúc đó kết giới âm lộ không vững, chắc chắn sẽ xuất hiện một khe hở, tôi sẽ niệm chú lái xe, nhất định có thể thoát khỏi nơi này.”
“Đây là cách duy nhất để rời khỏi chỗ quái quỷ này.”
Khuôn mặt anh ta vặn vẹo, sau khi làm công tác tư tưởng cực kỳ mạnh mẽ, anh ta nhìn tôi: “Cô uống cùng tôi.”