Xe Đêm Lạc Giới
Chương 1
“Vu Mỹ Mỹ, cô điên rồi à, cướp vô lăng là c.h.ế.t người đấy.” Hạ Đại Đảm bị tôi dọa cho giật thót, gân xanh nổi đầy hai cánh tay, anh ta gắt gao giữ c.h.ặ.t vô lăng, không muốn để tôi lay chuyển dù chỉ một chút.
Miệng anh ta không chút nể nang buông lời mắng mỏ, chẳng còn vẻ mặt tươi cười niềm nở như lúc trước.
Tôi không kịp giải thích, thấy anh ta khư khư giữ vô lăng không chịu buông, tôi liền bấm đốt ngón tay niệm chú, tạm thời tăng cường sức mạnh, bẻ ngoặt vô lăng.
Đồng thời quát lớn: “Bảy năm trước, anh đã làm gì trên con đường này?”
Kẻ gây nghiệp chướng như anh ta thế mà lại tức giận hơn cả một kẻ chịu vạ lây là tôi: “Bớt dùng cái trò mê tín dị đoan đó ra dọa tôi đi, bảy năm trước cái khỉ gì, nếu không phải vì đi xem mắt cô, tôi còn lâu mới đi con đường này.” Anh ta c.h.ử.i thề ầm ĩ.
Càng ra sức bẻ vô lăng mạnh hơn, cố gắng điều chỉnh hướng đi của xe: “Cô đừng có lên cơn điên nữa, mau buông tay ra.”
Nhưng con đường mà chiếc xe đang chạy lúc này vốn dĩ đã không phải là đường ở cõi dương nữa, nếu cứ tiếp tục lái theo kiểu người trần mắt thịt, chúng tôi có lái cả đời cũng không thoát ra được.
Tôi không muốn c.h.ế.t ở nơi khỉ ho cò gáy này đâu.
“Tôi không nói đùa với anh, phía trước có âm mộc cản đường, anh đã đạp ga kịch sàn rồi, anh nhìn xem cảnh vật ngoài cửa sổ có mảy may thay đổi không?”
Lời của tôi cuối cùng cũng khiến sắc mặt Hạ Đại Đảm biến đổi, mặc dù tay vẫn giữ rịt lấy vô lăng nhưng rõ ràng anh ta đã liếc mắt nhìn ra sự thay đổi bên đường.
Chúng tôi đã xuống đường cao tốc được nửa tiếng rồi nhưng khoảng cách đến nhà tôi trên định vị vẫn y nguyên không xê xích chút nào.
Xe lao đi với tốc độ một trăm hai mươi dặm nhưng hàng cây xanh bên ngoài cửa sổ vẫn luôn là mấy cái cây khô héo đó, ngay cả góc độ của những cành cây bị gãy cũng chẳng hề thay đổi.
Anh ta toát mồ hôi lạnh ngày càng nhiều nhưng vẫn không chịu buông tay.
“Cây cối hai bên đường thôn chẳng phải đều giống nhau sao? Lái thêm một chút nữa là tới thôi.”
Càng nói giọng anh ta càng nhỏ dần, rõ ràng trong lòng đang chột dạ, chính bản thân anh ta cũng không còn chắc chắn nữa.
“Chẳng lẽ anh không nhận ra, cả đoạn đường này chỉ có mỗi chiếc xe của chúng ta sao?”
“Đường thôn mà, có một đoạn chỉ có một chiếc xe đi qua cũng là chuyện bình thường, đâu phải chỗ nào cũng đông người như vậy.” Hạ Đại Đảm vẫn ngoan cố cãi lại.
“Vậy anh nhìn ngọn núi đằng xa kia xem, có phải vẫn luôn đứng im không thay đổi, còn cả ruộng lúa mì này nữa, cái chỗ bị cháy sém kia y xì đúc nhau.”
Tôi chỉ tay ra ngoài cửa sổ ghế phụ cho anh ta xem.
Anh ta quay đầu nhìn theo, trên ruộng lúa mì xanh mướt có một mảng nhỏ đen ngòm, nhìn là biết có ai đó đã đốt thứ gì ở đó.
Và dù chiếc xe đang lao v.út đi, hướng và khoảng cách của mảng đen đó vẫn không hề thay đổi.
Anh ta chìm vào trầm tư.
Tôi chớp lấy cơ hội, dùng sức bẻ ngoặt vô lăng.
Chiếc xe lập tức chệch hướng, lao thẳng về phía lan can bảo vệ bên đường.
Hạ Đại Đảm giật mình hoàn hồn, mồ hôi hột vã ra đầy trán: “Vu Mỹ Mỹ, cái con điên này, tôi đúng là xui xẻo tám đời mới đi xem mắt với cô...”
Những lời c.h.ử.i rủa còn lại mắc nghẹn trong cổ họng Hạ Đại Đảm.
Cú va chạm mạnh như dự đoán đã không xảy ra.
Chiếc xe của chúng tôi, nhẹ bẫng như không khí, xuyên qua lan can bảo vệ, dừng lại an toàn giữa ruộng lúa mì.
Lúc này Hạ Đại Đảm cuối cùng cũng hoảng sợ, anh ta luống cuống nhìn tôi: “Chuyện... chuyện này là sao? Chúng ta thế mà lại không tông vào lan can, hơn nữa với tốc độ một trăm hai mươi dặm, làm sao có thể dừng lại êm ru trong nháy mắt như vậy được? Chuyện này không khoa học chút nào.”
“Chẳng phải tôi đã nói với anh rồi sao? Phía trước có âm mộc cản đường, oan hồn đoạt mạng, đường của chúng ta bị quỷ đòi mạng chặn lại rồi, hiện giờ không ở cõi dương, đương nhiên không bị ảnh hưởng bởi khoa học của cõi dương.”
“Cô không lừa tôi chứ?” Anh ta hồ nghi nhìn tôi, thái độ có chút lung lay.
“Nói thừa! Tôi bị anh làm liên lụy chặn lại cùng đây này, bây giờ chúng ta là châu chấu buộc chung một sợi dây, tôi lừa anh thì có khác gì biến mình thành kẻ c.h.ế.t thay, cùng c.h.ế.t với anh không?” Chuyện liên quan đến tính mạng, tôi chẳng buồn giữ sắc mặt hòa nhã nữa.
“Bà mối hẳn đã đưa thông tin nhà tôi cho anh xem từ trước, nhà họ Vu chúng tôi mở tiệm vàng mã ở trấn đã cả trăm năm nay, tuy tôi ra ngoài học đại học, đi làm nhưng từ nhỏ tai nghe mắt thấy, chút bản lĩnh này tôi vẫn phải có chứ.”
Sự hoài nghi trong mắt anh ta dần tan biến, thay vào đó là vài phần tin tưởng.
Tôi thừa thắng xông lên, vội vàng lên tiếng: “Lấy mạng tế hồn, giả c.h.ế.t gạt quỷ, vẫn còn đường sống.”
“Ý cô là sao?” Anh ta gặng hỏi.
“Ý là bây giờ anh bị quỷ đòi mạng ám, ngoài việc đền mạng ra, nếu không thì cho dù có dừng xe lại, anh cũng không bước ra khỏi con đường này được đâu.”
Nghe vậy, anh ta lập tức nổi đóa: “Cái gì mà đền mạng? Cô không muốn xem mắt kết hôn thì bảo tôi quay xe về là được, có cần phải giở trò với tôi như thế không.”
Anh ta vừa c.h.ử.i rủa vừa vặn chìa khóa, định nổ máy xe.
“Không giở trò gì hết, đã bảo là giả c.h.ế.t rồi cơ mà, tôi đang cứu anh đấy, nếu không cứ thế này, cả hai chúng ta đều phải c.h.ế.t.” Tôi sốt sắng giải thích, vì cái mạng nhỏ của mình, tôi tung ra một trăm phần trăm sự chân thành.
Nhưng Hạ Đại Đảm lúc này đã bị câu “đền mạng” của tôi dọa cho sợ mất mật, hoàn toàn không nghe lọt tai lời tôi nói.
“Tôi thấy cô hoàn toàn là không muốn cứu tôi, con người chỉ có một mạng, cô nói giả c.h.ế.t là giả c.h.ế.t được sao? Lỡ như thất bại, chẳng phải tôi phải bỏ mạng ở đây luôn à?”
“Mấy người phụ nữ các cô, hễ ra thành phố lớn học hành là y như rằng đầu óc có vấn đề. Bản thân đã là gái ế lớn tuổi rồi, còn kén cá chọn canh, lên mạng rêu rao đủ thứ, lập hội nhóm đi phá đám xem mắt, bây giờ lại còn giở trò huyền học với tôi nữa chứ.”
“Cô tự nhìn lại mình xem, móng tay làm còn dài hơn cả móng quỷ, lại còn quỷ đòi mạng, tôi thấy cô giống quỷ thì có.”
Càng nói càng tức.
Hạ Đại Đảm nổ máy xe, tháo dây an toàn, đẩy cửa ghế lái bước xuống.
Anh ta sải bước vòng sang ghế phụ, giật cửa xe lôi tuột tôi xuống: “Ông đây đếch thèm làm ch.ó cho đàn bà, cô không muốn kết hôn thì tự mình lội bộ về đi.”
Anh ta định bỏ tôi lại giữa đồng không m.ô.n.g quạnh, một mình phóng xe bỏ đi.
Bây giờ đã là chập tối, nếu chỉ dựa vào hai cẳng chân lội bộ, chưa chắc mười hai giờ đêm tôi đã về đến nhà.
Mẹ kiếp, người ta nói cấm có sai, đàn ông đúng là không thể tin tưởng được lấy một tẹo nào.
Đặc biệt là đối tượng xem mắt.
Nhưng vé tàu xe dịp Tết quả thật là khó săn quá.
Cứ tưởng Hạ Đại Đảm ban nãy trông lịch thiệp nhã nhặn thế kia thì sẽ là một ngoại lệ cơ chứ.
Sự thật chứng minh, tôi đã nghĩ quá nhiều rồi.
Nhưng bây giờ la hét cầu xin tha thứ chắc chắn là vô ích, tôi nhìn chằm chằm vào bóng lưng Hạ Đại Đảm, trần thuật lại sự thật: “Âm mộc chắn đường, anh không đi được đâu.”
“Hừ, cô nghĩ Hạ Đại Đảm tôi bị dọa cho lớn chắc?” Anh ta hừ lạnh một tiếng, quay người lên xe.
Động cơ xe rú lên điên cuồng, có thể tưởng tượng ra lúc này anh ta đã đạp chân ga lún cán.
Nhưng không có sự can thiệp của tôi, bánh xe của anh ta dù có quay cuồng đến mấy cũng không tiến lên được nửa bước.
Tôi lặng lẽ đứng giữa ruộng lúa mì nhìn anh ta.
Từ lúc vội vàng nhưng vẫn thong dong đạp ga vần vô lăng, đến lúc phát điên đập phá vô lăng loạn xạ rồi mồ hôi hột trên trán vã ra ngày càng nhiều.
Trời tối dần, mùa đông trời tối rất nhanh.
Đây là nơi hoang vu hẻo lánh, tiếng kêu đặc trưng của một vài loài động vật hoang dã cũng bắt đầu vang lên từ bốn phương tám hướng.
Khuôn mặt dịu dàng được ngụy trang rất khéo lúc trước, dần trở nên méo mó sợ hãi.
Vật lộn suốt nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng anh ta cũng chịu bỏ cuộc, lết xác xuống xe một lần nữa.
“Cứu tôi với, Vu Mỹ Mỹ, nể tình chúng ta là đối tượng xem mắt, tôi còn lặn lội đường xa lái xe đưa cô về, cô đưa tôi ra khỏi đây đi.”
Cuối cùng anh ta cũng chịu mở miệng cầu xin.
Tôi không chút biểu cảm, nhìn thẳng vào mắt anh ta: “Bảy năm trước, anh đã làm gì trên con đường này, muốn sống mạng thì phải nói hết, kể cho tôi mọi chi tiết, không được giấu giếm nửa lời.”
“Tôi thì có thể làm gì? Đã bảo đây là lần đầu tiên tôi đi con đường này rồi mà.” Cơn giận trong lòng anh ta bốc lên ngùn ngụt, hai nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t.
Bộ dạng đó như chỉ hận không thể giáng thẳng một cú đ.ấ.m vào mặt tôi nhưng hễ nghĩ đến việc bây giờ chỉ có mình tôi biết cách thoát ra ngoài, anh ta chỉ đành cố nuốt cục tức vào trong.
“Không nói thật thì tôi đành phải tìm cách tự giữ lấy mạng mình thôi.” Tôi lôi lá bùa trong người ra, dập tắt hoàn toàn ý định cứu anh ta.
Dù sao cũng chỉ là một đối tượng xem mắt, chúng tôi chẳng có ân oán nhân quả gì sâu xa, không đáng để tôi phải mạo hiểm vì anh ta.
Đây là lá bùa bình an tôi luôn mang theo bên mình, thân là một kẻ bị vạ lây, tôi nghĩ chỉ dựa vào lá bùa này, tôi cũng có thể vượt qua đám âm mộc đang chắn đường.
Mặc dù đi ra ngoài một mình thì không có xe nhưng ban nãy Hạ Đại Đảm cũng có định cho tôi đi nhờ đâu.
Chẳng phải chỉ là lội bộ vài tiếng đồng hồ thôi sao?
Cứ coi như tập thể d.ụ.c cho khỏe người.
Chú ngữ kích hoạt lá bùa còn chưa niệm xong, Hạ Đại Đảm đã hớn hở nhào tới giật phăng lá bùa vàng trên tay tôi: “Có thứ đồ tốt thế này sao cô không lấy ra sớm.”
Giây tiếp theo, lá bùa vàng bốc khói đen, bốc cháy phừng phừng ngay trên tay anh ta, bỏng rát khiến anh ta kêu gào t.h.ả.m thiết.
Da đầu ngón tay cứ như bị tạt axit, đen thui ngay lập tức.
“Á á á, cô bôi cái quái gì lên đây thế!”
“Vu Mỹ Mỹ cô định mưu sát hả, tôi phải báo cảnh sát, cô cứ đợi mà ngồi tù mục xương đi!” Anh ta gào thét, rút điện thoại ra, điên cuồng bấm số.
Tôi không hề hoảng sợ, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào đầu ngón tay đen sì của anh ta, chìm vào suy tư.
Đó là lá bùa bình an do đích thân bà nội vẽ tặng tôi nhân dịp lễ trưởng thành, không chỉ giúp tai qua nạn khỏi, mà còn có pháp lực khu tà hóa sát cực mạnh.
Đầu ngón tay đen sì trong nháy mắt của Hạ Đại Đảm, chỉ có thể chứng tỏ một điều, anh ta là một kẻ đại gian đại ác.