Vụ Án Thai Nhi Biến Mất

Chương 2



Nhưng vấn đề cũng nảy sinh từ đây, ngày hôm trước bụng còn to lù lù ra đấy, hôm nay bụng đã xẹp lép cũng không thấy bóng dáng đứa trẻ đâu, người lại c.h.ế.t một cách vô cùng kỳ dị!

Và điều khiến tôi từng có lúc sụp đổ, chính là kết luận sơ bộ từ phía pháp y.

Đó là một tay nghề cứng cựa của cục thành phố chúng tôi, cô ấy đã trắng đêm đến nhà tang lễ. Cũng bởi vì người nhà không có mặt, theo lý thuyết, đối với những vụ án t.ử vong bất thường như thế này, công an có quyền cưỡng chế khám nghiệm t.ử thi.

Nhưng pháp y vẫn muốn đợi thêm một chút, đợi xem có liên lạc được với chồng Tiểu Mẫn hay không rồi mới tính tiếp.

Nhưng điều đó không có nghĩa là công an sẽ khoanh tay đứng nhìn t.h.i t.h.ể.

Cô ấy đã tiến hành kiểm tra mô phỏng t.h.i t.h.ể của Tiểu Mẫn, tức là cái gọi là chẩn đoán hình ảnh.

Và kết hợp với việc kiểm tra trực quan phần hạ bộ của t.ử thi, pháp y đã đưa ra kết luận như sau: Dựa trên độ dày thành t.ử cung, khoảng cách giữa đáy t.ử cung và xương mu, cùng với các vết lồi lõm trên da vùng bụng dưới của nạn nhân, có thể phán đoán Tiểu Mẫn thật sự đã m.a.n.g t.h.a.i và t.h.a.i nhi đã được sáu đến bảy tháng tuổi.

Nhưng mặt khác, đ.á.n.h giá từ cổ t.ử cung và âm hộ, cô ấy lại không hề có dấu vết sinh nở hay từng nạo phá thai.

Điều đó có nghĩa là đứa bé trong bụng cô ấy thật sự đã bốc hơi khỏi thế gian này.

6

Vì vụ án của cô ấy, chúng tôi đã thành lập một tổ chuyên án, tổ trưởng cũng phân công nhiệm vụ cho từng người.

Có người chuyên phụ trách liên lạc với bố mẹ cô ấy cũng có người phụ trách tìm cách móc nối với người chồng... Trong chuyện này, pháp y là người căng thẳng nhất.

Nhưng cô cũng không tiết lộ quá nhiều, tôi chỉ biết cô mang theo một số vật chứng, nhất là còn lấy mấy ống m.á.u của nạn nhân, vác khuôn mặt nghiêm nghị đi đến Viện Giám định Tư pháp trên tỉnh rồi.

Đương nhiên tôi cũng có nhiệm vụ của mình, chỉ là nghe qua thì hơi rợn tóc gáy.

Tôi được phân công đi điều tra về t.h.i t.h.ể đứa trẻ sơ sinh kia.

Mặc dù nghe có vẻ rất vớ vẩn, công an mà lại đi điều tra những chuyện mê tín dị đoan phong kiến kiểu này. Nhưng xâu chuỗi với tin đồn về t.h.i t.h.ể trẻ sơ sinh tại nơi làm việc của Tiểu Mẫn, những dòng trạng thái miêu tả đủ kiểu về đứa trẻ c.h.ế.t yểu trên mạng xã hội của Tiểu Mẫn lúc sinh thời, cùng với hai chữ “đứa bé” mà cô ấy thốt ra lúc chúng tôi đến giải quyết tranh chấp thì việc làm rõ mối quan hệ giữa “thi thể trẻ sơ sinh” và Tiểu Mẫn vẫn là điều vô cùng cần thiết.

Thật ra trong vụ án này, đây cũng là mắt xích then chốt nhất.

Tôi dứt khoát muốn điều tra từ nguồn gốc sự việc nên đã hẹn gặp phía Bệnh viện Nhi đồng, cuối cùng chốt lịch gặp mặt vào buổi sáng.

Người tiếp đón tôi là Trưởng phòng Y vụ, một chị gái họ Lý rất nhiệt tình và bộc trực.

Tôi dò hỏi chị ấy về chuyện t.h.i t.h.ể đứa trẻ.

Kết quả là tôi vừa mới mở lời, chị Lý đã ngạc nhiên nói: “Sao lại còn điều tra chuyện này nữa vậy? Bác sĩ và hộ lý đó đều bị sa thải rồi, chuyện này vẫn chưa xong à?”

Có thể cảm nhận được, trong chuyện này có uẩn khúc.

Tôi bảo chị ấy kể chi tiết xem sao.

Cuối cùng, chị ấy đã tái hiện lại toàn bộ ngọn nguồn sự việc mang tên “Bé trai hỏa táng sống lại ngày 20/11”.

Hóa ra, có một bé trai vừa mới chào đời đã mắc phải căn bệnh bẩm sinh vô cùng nghiêm trọng. Cha mẹ ruột của bé thế mà lại ký giấy, từ bỏ mọi biện pháp điều trị, còn yêu cầu giao đứa bé cho bệnh viện tự xử lý.

Sau đó cặp vợ chồng này chuồn thẳng.

Nói một cách phũ phàng, đối với đứa bé này, họ sống c.h.ế.t mặc bay cũng không còn coi bé là núm ruột do mình đứt ruột đẻ ra nữa.

Theo thông lệ trước đây, Bệnh viện Nhi đồng sẽ dốc toàn lực cứu chữa cho đứa bé, nếu may mắn giữ được mạng sống, sau đó sẽ giao cho trại trẻ mồ côi nhận nuôi; nếu bất hạnh t.ử vong, sẽ đưa thẳng đến nhà tang lễ để hỏa táng.

Thật ra phía bệnh viện cũng rất coi trọng chuyện này nhưng vấn đề nằm ở chỗ, bác sĩ điều trị chính cho bé trai hoàn toàn không có chút niềm tin nào.

Phải biết rằng bé trai này mắc bệnh gì: viêm phổi, tịt lỗ mũi sau hai bên bẩm sinh, tổn thương não.

Đây gần như là những căn bệnh nan y không thể cứu chữa.

Vì vậy bác sĩ chủ trị đã nghĩ ra đủ mọi cách cũng không thể cứu sống được đứa bé này.

Đứa trẻ tội nghiệp đó, ráng gượng được vài ngày rồi cũng trút hơi thở cuối cùng.

Nghe đến đây, tôi chen ngang một câu: “Đã không thể cứu sống được, tại sao không tiêm t.h.u.ố.c ngủ đông (thuốc trợ t.ử) cho bé?”

Hàm ý của tôi rất rõ ràng, hãy để bé trai ra đi bớt đau đớn hơn.

Nhưng chị Lý chỉ nhún vai bất lực rồi tiếp tục kể.

Có một đêm, bé trai xuất hiện tình trạng ngưng tim. Bác sĩ chủ trị sau khi kiểm tra sơ bộ đã tuyên bố bé trai t.ử vong.

Cô ấy cũng yêu cầu hộ lý lập tức xử lý t.h.i t.h.ể bé trai.

Nhưng người hộ lý này lấy lý do bận quá nhiều việc, không tiến hành ngay.

Cô ta tìm một chiếc hộp giấy, nhét t.h.i t.h.ể đứa trẻ vào trong rồi ném vào một căn phòng để đồ lặt vặt.

Cứ như vậy, mãi cho đến ngày hôm sau, hộ lý lại tiếp nhận thêm một t.h.i t.h.ể trẻ sơ sinh nữa.

Lúc này cô ta mới vẫy một chiếc taxi, chở cả hai cái x.á.c c.h.ế.t đó đến nhà tang lễ.

Chỉ là không ngờ được rằng đứa trẻ sơ sinh bị cha mẹ ruột từ bỏ đó, lúc bấy giờ chỉ là c.h.ế.t lâm sàng, thằng bé thế mà lại ngoan cường giành giật lại được sự sống.

----

 

Đây là khái niệm gì?

Căn phòng chứa đồ lặt vặt đó không hề có hệ thống sưởi, nhiệt độ trong phòng vào ban đêm luôn d.a.o động ở mức 3 độ C.

Những đứa trẻ sơ sinh nhà người ta, lúc này đang ra sao? Trong ngôi nhà hoặc phòng bệnh ấm áp, được cha mẹ hoặc bảo mẫu nâng niu chăm sóc, được b.ú sữa mẹ.

Còn thằng bé lại phải trải qua “kiếp nạn sinh t.ử” trong một môi trường nhiệt độ thấp tột độ.

Hơn nữa mãi cho đến khi được đưa vào phòng trang điểm của nhà tang lễ, t.h.i t.h.ể đứa bé này mới ấm lên đôi chút và phát ra tiếng khóc yếu ớt.

Nhưng chị Lý cũng nói, bé trai này tổng cộng đã đến nhà tang lễ hai lần.

Lần “sống lại” đầu tiên của bé, đã dọa cho nhân viên nhà tang lễ sợ c.h.ế.t khiếp.

Còn lần thứ hai, bé mới thật sự t.ử vong và được đưa đến đó để hỏa táng.

Chị Lý đột nhiên có vẻ không được tự nhiên, trong lúc nói chuyện với tôi, chị ấy còn cố tình nhìn chằm chằm về một hướng.

Trong lúc tò mò, tôi cũng ngoảnh đầu nhìn theo.

“Là căn phòng chứa đồ đó sao?” Tôi đoán ra điều gì đó, bèn cất tiếng hỏi.

Chị Lý gật đầu.

Chị ấy lại kể cho tôi nghe một chuyện nữa, nghe nói lúc bé trai đó trút hơi thở cuối cùng, thằng bé thế mà lại mỉm cười, một nụ cười vô cùng mãn nguyện.

Tôi phát hiện ra chị Lý này lớn tuổi thế rồi, ngoài ra còn là Trưởng phòng Y vụ nữa, sao lại trẻ con thế nhỉ?

Chị ấy còn cố tình diễn tả lại cái điệu cười quái dị đó nữa chứ.

Tôi suýt chút nữa thì nhũn cả chân, quỳ sụp xuống trước mặt chị ấy.

Vì giống quá. Giống y đúc vẻ mặt của Tiểu Mẫn lúc c.h.ế.t.

Tôi đã vào phòng chứa đồ đó nán lại một lúc.

Nói một cách chính xác, đây cũng là nơi đầu tiên t.h.i t.h.ể bé trai sơ sinh được đặt tạm.

Chỗ này trông rất lộn xộn, đồ đạc ngổn ngang vứt lung tung khắp nơi, còn có cả dụng cụ dọn dẹp của lao công nữa.

Tôi kéo một chiếc ghế rách, chân hơi khập khiễng đến nhưng cũng chẳng sao, tôi ngồi xuống và đ.á.n.h giá mọi thứ xung quanh.

Tâm trạng vô cùng phức tạp.

Rốt cuộc phải là những bậc cha mẹ nhẫn tâm đến mức nào mới có thể đang tâm vứt bỏ đứa con vừa mới chào đời của mình?

Bác sĩ và y tá chăm sóc cũng có phần trách nhiệm không thể trốn tránh.

Một đứa trẻ t.ử vong mà họ lại qua loa, đại khái đến thế sao? Lúc đó không thể kiểm tra lại cho kỹ càng, xác định cho rõ ràng được à?

Sau khi sự việc vỡ lở, cả hai người này đều đã bị sa thải.

8

Ngày hôm đó, tôi chạy đôn chạy đáo một phen, mãi đến tận chiều tối lúc sắp tan làm mới vội vã chạy về đồn công an.

Trong toàn bộ tiến trình của vụ án, chỉ có phía Lão Miêu là thu hoạch được manh mối.

Anh ấy đã tìm gặp bố mẹ của Tiểu Mẫn và kể cho tôi nghe một chuyện nằm ngoài dự đoán của tôi.

Thật ra trước đó tôi cũng từng phát hiện ra một điểm đáng ngờ trên vòng bạn bè WeChat của Tiểu Mẫn.

Lúc đầu cô ấy là một thợ nail, sau đó cô ấy im hơi lặng tiếng một thời gian dài, đợi đến khi xuất hiện trở lại, cô ấy đã nghiễm nhiên trở thành một người trang điểm t.ử thi.

Trong khoảng thời gian đó rốt cuộc cô ấy đã trải qua những gì?

Lão Miêu không nghi ngờ gì nữa, đã cho tôi câu trả lời.

Anh ấy nói với tôi rằng ngành nghề làm nail này thực chất tiềm ẩn rất nhiều rủi ro và bệnh nghề nghiệp, bởi vì thường xuyên tiếp xúc với hóa chất nên rất dễ mắc phải những căn bệnh quái ác.

Quái ác đến mức nào? Thậm chí còn phải hóa trị.

Tiểu Mẫn lúc bấy giờ chính là người đã dính phải quả b.o.m nổ chậm đó.

Khi ấy cô cũng đang quen một người bạn trai, đã đến mức bàn chuyện cưới xin rồi.

Nhưng nhà trai vừa nghe tin này, liền dứt khoát vứt bỏ cô, thậm chí còn liệt kê một danh sách những khoản tình phí từng chi trả khi yêu nhau, bất cứ thứ gì có thể nghĩ ra được đều đem đến đòi bồi thường.

Bố mẹ Tiểu Mẫn vì chuyện này mà làm ầm ĩ với nhà trai không biết bao nhiêu lần nhưng cũng chẳng cãi lại được lý lẽ của họ.

Tất nhiên rồi, lý lẽ cái quái gì chứ, xét về mặt đạo đức làm người, đây đúng chuẩn là một tên cặn bã thứ thiệt.

Còn Tiểu Mẫn thì sao, sau khi bồi thường cho nhà trai một khoản tiền lớn, lại bị ép phải bàn bạc với bố mẹ, muốn được tiến hành hóa trị.

Thật ra những trường hợp như Tiểu Mẫn, tỷ lệ hóa trị thành công cũng cực kỳ thấp, theo lời bác sĩ, mười phần thì đến tám chín phần là tiền mất tật mang.

Trong chuyện này, ý kiến của bố mẹ Tiểu Mẫn là mong cô chủ động bỏ cuộc.

Nhưng con người ai mà chẳng có khao khát sống mãnh liệt.

Còn cụ thể hơn nữa, do liên quan đến đời tư nên Lão Miêu cũng không tiện hỏi cặn kẽ, tóm lại là cuối cùng, Tiểu Mẫn và bố mẹ đẻ cũng cắt đứt quan hệ.

Nhưng bất ngờ là trong thời gian hóa trị, cô đã quen biết người chồng hiện giờ.

Người chồng này đối với cô bày tỏ thái độ không rời không bỏ...

Nghe đến đoạn cuối, tôi và Lão Miêu bỗng trầm ngâm hồi lâu.

Giữa chừng tôi chỉ khẽ thở dài một tiếng.

Biết nói gì đây?

Không biết nữa! Trong lòng cứ như có lọ gia vị bị đ.á.n.h đổ vậy.

9

Bác sĩ pháp y đã phát hiện ra tàn dư của một số loại t.h.u.ố.c trong m.á.u Tiểu Mẫn, đủ loại thập cẩm nhưng đ.á.n.h giá tổng hợp lại thì trong số đó chủ yếu là t.h.u.ố.c an thần và t.h.u.ố.c gây ảo giác.

Bác sĩ pháp y đã quay lại nhà Tiểu Mẫn lần thứ hai, tìm thấy từng gói t.h.u.ố.c nhỏ giấu trong chiếc gối của cô.

----

 

Gối của người khác bên trong thường nhét hạt muồng các loại, vậy mà trong gối của Tiểu Mẫn lại giấu không ít những thứ này, theo nhận định của bác sĩ pháp y thì chúng thuộc loại t.h.u.ố.c gia truyền.

Nói một cách đơn giản hơn, Tiểu Mẫn chắc chắn thường xuyên bị mất ngủ nên muốn tìm một bài t.h.u.ố.c gia truyền để giúp mình dễ ngủ nhưng t.h.u.ố.c gia truyền thì chắc chắn không được kiểm định bài bản rồi.

Trong nhà Tiểu Mẫn, ngoài chiếc gối có vấn đề ra, bác sĩ pháp y còn phát hiện manh mối trong thùng rác nhà vệ sinh.

Cũng chính vì tìm thấy chiếc gối trước, điều này không thể nghi ngờ đã gợi mở cho bác sĩ pháp y một hướng đi khác.

Trong chiếc thùng rác này, sau quá trình tìm kiếm tỉ mỉ, đã phát hiện ra cặn t.h.u.ố.c phá thai.

Nói cách khác, bụng của Tiểu Mẫn xẹp đi là do cô đã tự ý uống t.h.u.ố.c phá thai.

Vốn dĩ điều này cũng không hợp lý, dẫu sao bác sĩ pháp y trước đó cũng từng đề cập, từ phần dưới của Tiểu Mẫn có thể đ.á.n.h giá, cô ấy chưa hề có bất kỳ dấu hiệu sảy t.h.a.i nào.

Nhưng phàm chuyện gì cũng có ngoại lệ, đừng quên, Tiểu Mẫn quả thật là trường hợp đặc biệt, một người đã từng trải qua hóa trị để giành lại sự sống.

Lão Miêu dẫn tôi cùng đến khoa Ung bướu của bệnh viện địa phương.

Chúng tôi trích xuất hồ sơ bệnh án lúc đó của Tiểu Mẫn cũng tìm gặp được bác sĩ điều trị chính của cô.

Bác sĩ điều trị chính nghe chuyện của Tiểu Mẫn xong rất tiếc thương nhưng cũng kể lại một chuyện.

Những người như Tiểu Mẫn không còn phù hợp để m.a.n.g t.h.a.i nữa.

Thuốc hóa trị là gì? Đều là những loại t.h.u.ố.c có độc tính rất mạnh, bản thân việc hóa trị cũng gây tổn hại đến cơ thể.

Cơ thể Tiểu Mẫn, nhất là một số cơ quan, sau khi hóa trị đều bị tổn thương ở mức độ không thể phục hồi, ví dụ như t.ử cung.

Nhìn bác sĩ điều trị chính tiếp tục tuôn ra một tràng thuật ngữ y học với tôi, tôi bày tỏ mình không hiểu nổi.

Tôi bảo ông ấy, liệu có thể nói thẳng vào vấn đề được không.

“Thai trứng!” Bác sĩ điều trị chính cũng thật là dứt khoát, chỉ trả lời bằng hai chữ này.

Tôi và Lão Miêu nhìn nhau.

Nói như vậy, lúc đó sở dĩ Tiểu Mẫn bụng to vượt mặt, nhất là mới m.a.n.g t.h.a.i khoảng ba tháng nhưng lại trông như đã năm sáu tháng, rõ ràng là có liên quan đến t.h.a.i trứng.

Chính vì loại t.h.a.i đặc biệt này, khiến Tiểu Mẫn sau khi tự ý uống t.h.u.ố.c phá thai, đã không bị bác sĩ pháp y phát hiện.

10

Nói thật lòng, sau này mỗi khi nhớ đến Tiểu Mẫn, tâm trạng tôi đều vô cùng phức tạp.

Ngay cả một người điều tra phá án như tôi cũng từng có lúc bị sập bẫy. Cũng trách lúc đó trong đầu tôi cứ luôn luẩn quẩn chuyện đứa bé c.h.ế.t yểu, cộng thêm bị t.h.u.ố.c gây ảo giác ảnh hưởng nên tôi mới ngất xỉu trong nhà vệ sinh...

Còn Tiểu Mẫn thì sao, tôi đoán cô ấy cũng vậy cũng gặp phải chuyện tương tự.

Đúng là ngày nghĩ sao đêm chiêm bao vậy.

Và lúc đó, chính vì cô ấy tự ý dùng t.h.u.ố.c phá thai, dẫn đến cơ thể suy nhược, cộng thêm nhiều nguyên nhân tổng hợp khác, cuối cùng đã bỏ mạng ngay tại nhà.

Thực chất đây là một vụ tự sát, một vụ tự sát không có sự can thiệp của người ngoài.

Tôi cũng chợt cảm thấy, lúc đó mình thật ngốc nghếch. Nụ cười quỷ dị trên xác của Tiểu Mẫn, chẳng phải cũng là điểm đáng ngờ lớn nhất sao? Bày ra sờ sờ đó, cái c.h.ế.t của cô ấy có liên quan đến ảo giác.

Còn về bé trai sơ sinh kia, theo như phía bệnh viện nhi cho biết, trước khi c.h.ế.t cũng từng có nụ cười quỷ dị.

Mặc dù đây chỉ là “nghe đồn” nhưng tôi nghi ngờ, chưa chắc đã là giả.

Nguyên nhân rất đơn giản, một là bé trai này mắc bệnh não bẩm sinh, hai là bé trai này từng bị đông lạnh.

Tôi biết, những người bị c.h.ế.t cóng cũng sẽ mỉm cười.

Ngoài ra điều tôi muốn biết nhất, chính là vấn đề m.a.n.g t.h.a.i của Tiểu Mẫn.

Cô ấy chắc chắn biết rõ tình trạng cơ thể mình, tại sao vẫn cố chấp?

Tôi đoán, cô ấy có lẽ muốn đ.á.n.h cược một phen, lỡ may, sinh được một đứa bé khỏe mạnh thì sao?

Nhưng vấn đề lại xuất hiện, sau khi thụ thai, có lẽ giai đoạn đầu mọi thứ đều bình thường nhưng một khi đã thành t.h.a.i trứng, cô ấy chắc chắn sẽ có cảm giác bất thường, tại sao cô ấy không đến bệnh viện? Dù sao loại thủ thuật phá t.h.a.i này, đến bệnh viện mới đúng quy trình.

Và câu hỏi này, bác sĩ điều trị chính của cô ấy đã cho tôi câu trả lời.

Bác sĩ nói với tôi rằng tình trạng như của Tiểu Mẫn, nếu phải tiến hành phá t.h.a.i thì cũng sẽ tiện thể cắt bỏ t.ử cung luôn, bởi vì cô ấy thuộc nhóm người có nguy cơ cao rồi!

Cô ấy không muốn mất đi t.ử cung! Điều này có nghĩa là cô ấy sẽ vĩnh viễn không thể m.a.n.g t.h.a.i đứa con cho người đàn ông cô ấy yêu và cũng vĩnh viễn không thể làm mẹ được nữa.

11

Con người mà, sống thì phải có chút tình người, đúng không?

Tiểu Mẫn sau khi được hỏa táng, đã được chôn cất tại núi Bảo Sơn ở địa phương chúng tôi. Tôi tranh thủ lúc rảnh rỗi đến thăm cũng thật tình cờ, lại chạm mặt chồng cô ấy.

Cái người vừa vội vã trở về từ Bangladesh, thoạt nhìn cứ như dân tị nạn chạy trốn về vậy.

Và chỉ nhìn thoáng qua, tôi đã nhận ra, đây còn là một người đàn ông thật thà chất phác.

Anh ta ngồi trước mộ Tiểu Mẫn cũng chẳng biết rốt cuộc đã đến từ lúc nào, hai mắt khóc đến sưng húp.

Anh ta kể với tôi, sau khi quen Tiểu Mẫn anh ta đã biết những chuyện cô từng trải qua nhưng anh ta không bận tâm.

Anh ta cũng từng nói với Tiểu Mẫn, hai người họ có thể cùng nhau đi được bao xa thì cứ đi bấy xa.

----

 

Bình thường khi làm chuyện vợ chồng, anh ta đều thực hiện đủ mọi biện pháp phòng tránh nhưng có một lần, anh ta không hề hay biết, Tiểu Mẫn đã giở trò, để bản thân có bầu.

Lúc đó bên Bangladesh có công trình lớn, anh ta phải ra nước ngoài một năm, kết quả là anh ta hoàn toàn không biết bụng Tiểu Mẫn đang ngày một lớn lên.

Nói đến cảnh tượng khiến tôi không đành lòng nhìn nhất đi.

Cuối cùng, gã đàn ông chất phác này òa khóc nức nở, ôm c.h.ặ.t lấy bia mộ của Tiểu Mẫn khóc đến c.h.ế.t đi sống lại.

Lúc đó tôi không kìm nén được, quay lưng bước đi, vừa đi vừa quệt nước mắt.

12

Trong nhà tang lễ, thường xuyên xảy ra một số tình huống bất ngờ, ví dụ như lúc hỏa táng, có những t.h.i t.h.ể sẽ đột nhiên ngồi bật dậy.

Nhưng đây không phải mê tín, cách giải thích đơn giản nhất, lúc nướng thịt, một miếng thịt đặt trên vỉ than cũng sẽ lập tức cuộn tròn lại...

Còn nếu cứ nằng nặc muốn nhìn theo góc độ mê tín thì cũng có thể giải thích là đây là lần cuối cùng người c.h.ế.t muốn được ngồi dậy nhìn ngắm thế giới này.

Trong nhà tang lễ, nơi lạnh lẽo nhất, phải kể đến nhà xác, nơi đây lưu trữ những t.h.i t.h.ể vì đủ mọi nguyên nhân và những người túc trực bên chúng, thường là những người khiêng xác và người quản lý.

Tủ quần áo ở nhà, sau nhiều năm sử dụng cũng sẽ có lúc bị hỏng hóc.

Vậy nên một ngăn tủ đông lạnh t.h.i t.h.ể nào đó, đột nhiên tự động bật mở ra, điều này cũng rất bình thường.

Tôi từng nghe người ta kể lại, những nhân viên làm việc trong nhà tang lễ, có rất nhiều người là những người có câu chuyện của riêng mình.

Họ vượt qua nỗi sợ hãi khi phải đối mặt với cái c.h.ế.t, chỉ là muốn làm một chút gì đó.

Giống như Tiểu Mẫn vậy, cô ấy có lẽ đã từng trải qua một lần thập t.ử nhất sinh nên đã ngộ ra được phần nào nhân sinh.

Cô ấy bắt gặp bé trai sơ sinh c.h.ế.t đi sống lại kia, dường như từ sự việc này, lại nhìn thấy hình bóng của chính mình.

Thật ra những chuyện từ ván m.á.u ban đầu, cho đến đèn l.ồ.ng ma quái sau này cũng là một sự biến chuyển trong tâm lý của Tiểu Mẫn.

Tôi có thể khẳng định, cô ấy rất khao khát có một đứa con.

Bởi vì ngoài chồng ra, cô ấy có thể nói là chẳng còn người thân nào nữa, đã thiếu vắng đi rất nhiều sự quan tâm chăm sóc của gia đình.

Đối diện với một người chồng yêu thương cô ấy đến vậy, lẽ nào cô ấy lại không muốn báo đáp lại đối phương sao?

Mã hồ sơ: YXXBLmGLRn2RnBuxoExE5cQpD

Tội Ác Không Hoàn Hảo: Nhật Ký Phá Án Của Cảnh Sát Đồn | Chồng Sau Khi C.h.ế.t Đi Sống Lại, Nói Muốn Đưa Vợ Đến Chốn Đào Nguyên Một người phụ nữ sát hại người chồng ngoại tình, phương thức t.ử vong vô cùng kỳ lạ nhưng sau đó cô ta lại làm cho người chồng sống lại.

Người chồng sau khi hồi sinh, trở nên ngoan ngoãn phục tùng, từ đó trở thành một người chồng mẫu mực!

Nghe có vẻ rất hoang đường đúng không? Nhưng nó thật sự đã xảy ra trong đời thực.

Đó là vào một buổi tối, tôi và cộng sự Lão Miêu trốn dưới một tòa nhà thuộc khu dân cư nào đó, ngồi trong chiếc Volkswagen Sagitar màu đen.

Lão Miêu thì nhàn nhã lắm, cuộn tròn ở ghế phụ ngủ khò khò.

Còn tôi lúc này, trong đầu cứ lặp đi lặp lại, chỉ có một câu hỏi duy nhất.

“Này!” Tôi huých anh ấy một cái: “Anh nói xem, chuyện hoang đường thế này thật sự có sao?”

Lão Miêu thậm chí còn chẳng buồn mở mắt, chỉ gật gật đầu.

Tâm trí tôi lại quay trở về buổi chiều ngày hôm nay.

Đồn công an tạm thời nhận được một nhiệm vụ. Thật ra nếu truy nguồn gốc thì cũng không tính là vụ án của chúng tôi. Cục công an ở thành phố anh em có một vụ án, cần bên chúng tôi phối hợp điều tra xác minh.

Trong lúc vội vã, tôi hoàn toàn không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì nhưng đồng nghiệp bên đó đã tóm tắt sơ qua tình hình cho tôi: Một đôi vợ chồng trẻ, nửa năm trước người chồng qua đời, còn người vợ, trong lúc đau buồn đã rời khỏi nơi sinh sống cũ nhưng gần đây, công an nhận được manh mối, người chồng không những đã sống lại, mà còn cùng vợ xuất hiện có đôi có cặp trong khu vực quản lý của chúng tôi.

Tính kỹ lại, tôi tham gia công tác cũng được ba năm rồi, đây vẫn là lần đầu tiên nghe thấy chuyện quái dị thế này.

Cứ như vậy, lại khoảng nửa tiếng đồng hồ trôi qua.

Một chiếc xe Jeep Toyota màu trắng xuất hiện.

Nó chạy một mạch đến gần chỗ chúng tôi. Tôi hơi nhận diện biển số xe một chút rồi nhắc nhở Lão Miêu: “Nhân vật chính đến rồi.”

Lão Miêu chỉ uể oải ngáp một cái, cuối cùng cũng chịu mở mắt.

Còn tôi thì cầm máy ảnh lên, luôn trong tư thế sẵn sàng.

Sau khi cửa xe Toyota mở ra, hai vợ chồng lần lượt xuống xe.

Đặc điểm ngoại hình của họ, tôi đã sớm ghi lòng tạc dạ rồi. Nhưng cũng chính vì thế khi nhìn thấy hai người này tay trong tay tình tứ, cùng nhau bước vào cửa chung cư, đầu óc tôi thoáng chốc như muốn đình trệ.

Tôi cũng không quên nhiệm vụ, liên tục chụp ảnh.

Sau đó tôi mở lại những bức ảnh vừa chụp, lật xem từng tấm.

Lão Miêu cũng ghé tới, nhìn vài cái.

Tôi chỉ vào người chồng trong bức ảnh, hỏi anh ấy: “Anh có gì muốn nói không?”

Lão Miêu cười hắc hắc, hỏi tôi muốn nghe lời nói thật hay nói dối?

Tôi nói tất nhiên là lời nói thật rồi.

Lão Miêu ra hiệu, bảo tôi ghé tai lại gần.

Tôi cũng chẳng biết sao nữa, lúc anh ấy thì thầm bên tai tôi, tai tôi ngứa ngáy vô cùng.

Trong tiềm thức còn có xung động muốn tránh đi.

Nhưng cũng phải nói rằng lời này của Lão Miêu rất có tính chấn động.

----

 

Đến cuối cùng tôi đều bỏ qua cảm giác ngứa ngáy gì đó luôn.

Lúc anh ấy nói xong, tôi còn đứng sững lại mất mấy giây đồng hồ.

“Người anh em!” Lão Miêu huých tôi một cái.

Lần này đến lượt anh ấy hỏi tôi: “Cậu thì sao, bây giờ có gì muốn nói không?”

Tôi lẩm bẩm một câu: “Nếu anh không lừa tôi thì chỉ có thể chứng minh, người phụ nữ này rất tà môn, thật sự đã làm chồng mình sống lại rồi!”

Nhiệm vụ lần này của chúng tôi, nói trắng ra chỉ là đến mai phục và âm thầm xác minh. Nói một cách đơn giản hơn, chỉ chịu trách nhiệm xác nhận xem đôi vợ chồng quỷ dị này có thật sự sống trong khu vực quản lý của chúng tôi hay không. Còn những chuyện khác, chúng tôi hoàn toàn không cần phải làm gì thêm nữa.

Vì vậy rất nhanh sau đó, hai chúng tôi đã thu quân.

Ngày hôm sau, tôi tổng hợp những bức ảnh đã chụp được, kèm theo vài dòng tóm tắt, gửi hết cho đồng nghiệp ở tỉnh ngoài.

Thật ra công việc của chúng tôi đôi khi là như vậy, có thể chen ngang vào một vụ việc giữa chừng, sau đó thì không có sau đó nữa, báo cáo kết quả lên trên là coi như không còn liên quan gì đến nó nữa.

Nhưng lần này, tôi luôn cảm thấy trong lòng thiêu thiếu thứ gì đó, có lẽ là do tính tò mò chăng.

Tranh thủ lúc nghỉ trưa, tôi còn cố tình đến phòng lưu trữ hồ sơ một chuyến.

Tôi nhớ một vài thông tin cơ bản của đôi vợ chồng này, ví dụ như người nam tên Triệu Vũ, người nữ tên Trương Đồng, dù sao cũng không phải là những cái tên phức tạp khó nhớ.

Tôi tìm kiếm trên hệ thống, rất nhanh đã tra ra được một vài tài liệu.

Nửa năm trước, Triệu Vũ c.h.ế.t vì uống rượu. Sau khi say xỉn về nhà, anh ta liền vội vã đi ngủ, kết quả là sáng hôm sau khi Trương Đồng thức dậy thì phát hiện, anh ta đã trở thành một cái xác lạnh ngắt từ lâu, nhất là một vài chỗ trên người còn đỏ ửng như bị bỏng.

Kết luận giám định của bác sĩ pháp y là ngộ độc rượu cấp tính, kèm theo rối loạn nhịp tim ác tính, dẫn đến đột t.ử.

Thật tình cờ lúc này, Lão Miêu ngậm một cây tăm, lững thững bước vào phòng lưu trữ hồ sơ.

Anh ấy có một thói quen, giờ nghỉ trưa thường hay đến đây để g.i.ế.c thời gian.

Lúc nhìn thấy tôi, anh ấy còn cố tình trố mắt ngạc nhiên: “Khách quý nha!”

Tôi vặn lại anh ấy một câu: “Chào đại thần phòng hồ sơ!”

Lão Miêu lập tức chuyển hướng sự chú ý, cố tình xích lại gần màn hình máy tính. Chắc là đang thắc mắc, rốt cuộc ngọn gió nào đã thổi vị khách quý là tôi đến đây.

Còn tôi lúc này, lại mở một bức ảnh khác lên.

Là dáng vẻ của Triệu Vũ sau khi c.h.ế.t.

Nhìn sắc mặt gớm ghiếc, ngũ quan vặn vẹo của anh ta, cộng thêm khuôn mặt đỏ bừng như gan heo, tôi thoáng chốc có xúc động, cả đời này không bao giờ uống rượu nữa.

Lão Miêu chỉ hờ hững xỉa xỉa răng rồi lại nhìn tôi chằm chằm, nở một nụ cười đầy ẩn ý.

Tôi bỗng thốt lên một câu: “Đây là mưu sát, đúng không?”

Chương trước Chương tiếp
Loading...