Vị Trí Sai Lệch

Chương 6



【Xong phim, cho cô ấy xả hết đi.】

“Hôm sau, tôi mặc bộ đồ ngủ, các người kêu tôi thả thính câu dẫn. Đó là phòng riêng của tôi, anh ấy gõ cửa tôi mới cho vào, dây áo rớt xuống là do tôi cố ý sao? Lúc ngủ dậy đồ ngủ của mấy người không có nhăn nhúm xộc xệch chắc?”

Luồng gió của đạn mạc đột nhiên quay xe ngoắt 180 độ, đồng loạt xả:

【Người đẹp à cô muốn nói gì cũng được.】

【Thích ngắm.】

【Người đẹp à cô muốn nói gì cũng được.】

【Phân tích sâu thêm về cái váy ngủ đi nào.】

【Lúc đó là tụi tôi bị dắt mũi tạo nhịp thôi, giờ tỉnh táo rồi.】

【Người đẹp à cô muốn nói gì cũng được.】

“Còn cả cái hôm dọn hành lý nữa.” Tôi cao giọng, “18 năm nay tôi chưa từng tự tay gói đồ, lần đầu học cách thu xếp đồ đạc, mấy người cười nhạo tôi không biết cuộn quần áo, cợt nhả tôi cái vali kéo khóa kẹt cứng. Tôi ngồi xổm dưới sàn lau đế giày, các người kêu tôi bắt chước Đông Thi nhái lại Lâm Thê. Tôi chùi cái đế giày cũng ngứa mắt các người hả?”

Đạn mạc chạy vèo vèo.

【Tôi sai.】

【Do mồm tụi tôi hơi thối.】

【Đế giày chùi xịn lắm, lần sau đừng tự chùi nữa, để Thái tử chùi cho.】

“Chưa hết! Cái hôm ở nhà hàng, tôi tọng đúng một bát rưỡi cơm trắng, thức ăn không dám đụng một đũa, các người bảo tôi sợ bị đuổi ra khỏi nhà. Thế mà là sợ sao? Tôi là —— là ——”

Giọng bỗng khựng lại.

Đạn mạc chậm hẳn.

【Là tủi thân. Bởi vì nghĩ rằng Thẩm Nghiên Hành không thèm nhận cô làm em gái nữa.】

【Cco ấy nói nghẹn họng rồi.】

【Viền mắt lại ửng đỏ.】

【Đừng khóc đừng khóc, tụi tui sai, tụi tui sai thật rồi.】

Tôi sụt sịt mũi, ép cho cơn cay xè trôi tọt xuống cổ.

Đạn mạc im ắng vài giây, rồi tự dưng quay ngoắt 180 độ lần nữa.

【Xin lỗi vợ yêu, tụi mình bị áp đặt định kiến.】

【Vợ yêu? Sao tự dưng các người lại xưng vợ rồi.】

【Cái điệu bộ lúc nãy cô ấy chửi người ta đáng yêu muốn chết, muốn gọi là vợ.】

【Tui cũng gọi. Vợ ơi.】

【Vợ ơi, coi như quà xin lỗi, em có muốn biết số đo các vòng và cơ ngực của Thái tử gia không?】

Tôi đớ người.

Đạn mạc lướt như vũ bão.

【Chỗ tụi anh có đủ combo chỉ số đây. Bờ vai, ngực, vòng eo, chiều dài chân. Muốn nghía cái nào?】

【Thái tử gia hàng siêu mỏng nhưng mà size XXL đó nha, vợ ơi em có phúc rồi.】

【Vợ ơi tuy em mềm dẻo nhưng mà gầy gò bé hạt tiêu thế này, liệu có chịu nổi nhiệt không đây huhuhu.】

 

【Vợ ơi muốn biết số đo nào, tụi này điểm danh từng món một.】

Mặt tôi nóng đến độ có thể chiên được trứng, nhưng mà, nói thật, tôi cũng thấy tò mò.

Thẩm Nghiên Hành ngày nào cũng đóng thùng sơ mi, cài cúc kín cổng cao tường tận cổ, cấm có nhìn được tí gì.

“Thế cái đó…”

Tôi há miệng ngập ngừng, giọng thì thào nhí nhí, lấm lét như đứa ăn trộm.

Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên.

Cả người tôi tưởng như nảy tưng lên khỏi giường, chộp ngay cái gối ôm riết vào ngực, y chang tội phạm bị tóm gọn tại trận.

“Ai đấy!”

“Anh.”

Giọng Thẩm Nghiên Hành trầm đục vọng vào qua lớp cửa ván.

Tim tôi đập loạn xạ, vết ửng đỏ lan từ gốc tai lan dọc xuống tận cổ.

“Cấm vào! Em ngủ rồi!”

“Được.” Tiếng anh bên ngoài cửa dường như dịu hơn lệ thường, “Ngủ sớm đi, mai anh trai dẫn em đi chơi.”

Tiếng bước chân khuất dần theo hành lang.

Tôi ôm khư khư cái gối thu lu trên giường, vểnh tai nghe ngóng, mãi cho tới khi vẳng lại tiếng sập cửa phòng sách mới từ từ ném cái gối xuống.

Đạn mạc lại tái sinh.

【Vừa nãy ổng có xưng là anh trai không vậy?】

【Ái chà, anh trai hay là tình ca ca thế, còn tự xưng là anh trai đồ đó.】

【Hôn cũng hôn rồi, còn bắt Lâm Thê gọi là em gái trước tính sau. Cuối cùng tự mình lại cứ bô bô xưng anh trai.】

【Sáng sắm vai anh trai ngoan ngoãn, tối hóa thân làm tình ca ca hư hỏng đúng không.】

【Thẩm Nghiên Hành, anh biết đổi vai lắm đấy.】

07.

Tôi ôm gối, hai má vẫn đang nóng ran.

Những dòng đạn mạc trôi qua từng dòng từng dòng, từ chuyện “anh trai người yêu” lại sang ngữ nghĩa học, rồi vòng vèo mãi lại quay về chuyện Thái tử ngày mai đưa tôi đi chơi ở đâu.

Tôi đặt gối về phía đầu giường, nằm xuống, kéo chăn che tới tận cằm.

【Vợ nằm xuống rồi.】

【Mặt vẫn còn đỏ.】

【Đang nghĩ đến chuyện ngày mai “anh trai” sẽ dẫn đi đâu chơi sao?】

【Đang nghĩ đến ba chữ “tình ca ca” kìa.】

Sau đó, một dòng đạn mạc chầm chậm bay ngang qua, ngữ điệu khác hẳn với những lời đùa cợt ban nãy.

【Vợ này, em thích Thẩm Nghiên Hành, hay chỉ coi anh ấy là anh trai thôi?】

Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó.

Đạn mạc trở nên im ắng.

Những dòng chữ ồn ào náo nhiệt ban nãy đều ngừng bặt, cứ như cả một đám người đang nín thở chờ câu trả lời.

Thích anh, hay chỉ coi anh là anh trai.

Câu hỏi này, tôi đã từng tự hỏi.

Hôm ở nhà hàng, anh ấy tuyên bố trước mặt cả nhà rằng “Từ khi nào con nói con bé là em gái con”, lúc cúi gằm mặt và hết một bát rưỡi cơm trắng, tôi đã nghĩ.

Lúc anh ấy lau nước mắt cho tôi, rồi hỏi “Có còn muốn anh chăm sóc em nữa không, bảo vệ em, yêu em không”, khi tôi gật đầu, tôi cũng từng nghĩ tới.

Cái lúc anh hôn xuống, bờ môi anh phủ lên bờ môi tôi, ngón tay cái dừng trên gò má tôi trong tư thế chực chờ hứng nước mắt, tôi cũng đã nghĩ.

“Tôi không biết.”

【Không biết là sao.】

【Là không biết thế nào là thích, hay không biết tình cảm dành cho anh ấy có phải là thích hay không.】

“Biết thế nào là thích chứ.” Tôi kéo chăn xuống một chút, để hở đôi mắt, “Nhưng không biết rốt cuộc cảm giác của tôi đối với anh ấy, là một thói quen, hay là thích.”

Tôi ngập ngừng.

Đạn mạc không xen vào châm chọc.

“Tôi gọi anh ấy là anh từ khi lên năm. Gọi suốt mười ba năm trời. Anh ấy chắn họa giùm tôi, nhận tát giùm tôi, thử độ nóng của nước thay tôi, gỡ xương cá cho tôi. Những việc đó anh ấy làm suốt mười ba năm, và tôi cũng quen nhận lấy suốt mười ba năm. Nên tôi không rõ, chuyện tôi muốn anh tiếp tục làm những việc đó, là vì tôi thích anh ấy, hay chỉ vì tôi đã quen thuộc với sự hiện diện của anh ấy rồi.”

Giọng nói chìm xuống, căn phòng lại tĩnh mịch.

Đạn mạc từ từ bay tới.

【Nhưng lúc em bảo anh ấy đừng vào phòng nữa, không phải em sợ mất đi thói quen. Mà em sợ không còn anh ấy nữa.】

 

【Lúc em ăn không trôi cơm, không phải vì sợ không có ai chăm sóc. Mà là sợ người chăm sóc em không phải là anh ấy.】

Những ngón tay giấu dưới chăn của tôi bất giác siết chặt lại.

“Sao các người còn rành rẽ hơn cả tôi thế.”

Đạn mạc lại trôi lướt.

【Vì tụi này đã theo dõi em mấy ngày nay rồi. Từ cái ngày đầu tiên em tát anh ta.】

【Em tát anh ấy, vì biết anh ấy sẽ chịu. Em quăng gối, vì biết anh ấy sẽ nhặt. Em khóc, vì biết anh ấy sẽ xót. Tất cả những sự kiêu ngạo ương bướng của em, đều vì có anh ấy chống lưng. Nếu đổi là người khác, em sẽ không làm thế.】

【Thẩm Chiêu Chiêu à, mọi thói quen của em, đều ăn sâu bám rễ trên chính người anh ta rồi. Thói quen và sự thích, không tách rời nhau được đâu.】

Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ cuối cùng, sống mũi bỗng cay xè.

Không tách rời được.

Mười ba năm, anh ấy đã gắn kết tôi và anh làm một.

Những việc anh gánh vác giùm tôi, cái tát anh hứng lấy thay tôi, cốc nước ấm anh đã thử nhiệt độ, khúc cá đã gỡ sạch xương, mọi thứ sớm đã hòa quyện đến mức không thể phân biệt rạch ròi đâu là thói quen, đâu là rung động nữa.

Và từ đầu đến cuối, anh ấy cũng chưa từng nghĩ đến việc rạch ròi.

Câu anh hỏi là “Có còn muốn anh chăm sóc em nữa không, bảo vệ em, yêu em không”.

Anh xếp chung sự chăm sóc, bảo vệ và tình yêu vào cùng một câu hỏi, bởi vốn dĩ anh không hề cho tôi có quyền lựa chọn tách rời chúng.

Một dòng đạn mạc cuối cùng lướt qua.

【Cốc nước anh ấy đặt ngoài cửa kia, là thói quen, cũng là yêu thích. Lúc em uống nước, là thói quen, cũng là yêu thích. Cần gì phải chia rõ ràng rành mạch ra làm gì.】

Tôi lật người lại, trùm kín chăn ngang đỉnh đầu.

Dưới lớp chăn êm ái, khóe miệng tôi khẽ nhếch lên. Tôi cảm thấy bản thân nên nghĩ thoáng hơn một chút.

Nếu tôi không muốn rời xa anh trai, thế thì cứ ở bên nhau thôi, dẫu đó là yêu thích hay là thói quen đi chăng nữa.

Đạn mạc sống động hẳn lên.

【Cô ấy trùm chăn rồi kìa.】

【Bẽn lẽn rồi.】

【Nên đáp án là…】

【Khỏi nói, Cô ấy tự biết rồi.】

Tôi he hé chăn ra một khe hở.

“Ngủ thôi.”

Đạn mạc bay chậm rãi.

【Ngủ ngon nhé vợ.】

【Chúc ngủ ngon. Ngày mai tình ca ca dẫn em đi chơi á.】

【Nhớ báo tụi này biết đi đâu nha.】

Khi dòng đạn mạc cuối cùng phai nhạt, tôi kéo chăn xuống và xoay người.

Là thói quen.

Cũng là sự rung động.

Cần gì phải phân biệt rạch ròi đến thế.

08.

Khu vui chơi là do tôi chọn.

Thẩm Nghiên Hành bảo trợ lý đặt vé và bao trọn cả khu.

Buổi sáng xe đỗ ngay cổng khu vui chơi, anh mở cửa cho tôi, tôi xỏ đôi giày sneaker trắng mới toanh nhảy xuống. Vừa ngẩng lên, thấy đường vào cổng vắng tanh như chùa Bà Đanh, tôi khựng lại ngơ ngác.

“Anh bao rạp đó hả?”

“Ừ.”

“Thẩm Nghiên Hành, đi công viên giải trí là phải xếp hàng mới vui chứ.”

Anh cúi xuống nhìn tôi.

“Em từng xếp hàng bao giờ chưa?”

Tôi im thít.

Thú thực là chưa bao giờ.

Anh cầm chiếc ô che nắng từ tay tôi bung ra, che rợp trên đầu tôi, tay kia thong thả buông lỏng, ngửa lòng bàn tay ra.

Tôi đặt tay mình vào tay anh, anh nắm chặt những ngón tay lại, dắt tôi bước vào trong.

Đạn mạc chạy lướt trên màn hình từ lúc bước qua cổng, phấn khích còn hơn cả tôi.

【Bao rạp khu vui chơi luôn, cách hẹn hò của Thái tử gia thật là giản dị.】

【Đúng chất dậm mùi tiền của giới tài phiệt lâu đời.】

【Giản dị? Cậu gọi việc bao rạp là giản dị hả?】

【Đối với anh ấy thì thế là giản dị rồi đó.】

【Đúng chất dậm mùi tiền của giới tài phiệt lâu đời.】

Tôi lôi Thẩm Nghiên Hành chơi bằng hết những trò có thể chơi.

Chiều đến chúng tôi lên đu quay khổng lồ.

Anh đi cùng tôi vào cabin, lúc cánh cửa khép lại, cả thành phố thu bé lại thành những ô cờ nhỏ xíu. Nắng chiếu rọi qua trần kính cường lực, đọng lại trên bờ vai anh.

Anh ngồi đối diện tôi, cách nhau một sải tay.

 

Khi đu quay nâng lên đến độ cao giữa chừng, đạn mạc bắt đầu sôi nổi.

【Cái không khí này mà không hôn một cái thì hơi phí.】

【Lời nguyền vòng đu quay đó, lên điểm cao nhất là phải hôn.】

【Thái tử gia anh còn đợi cái gì nữa, có phải đàn ông không thế!】

Đương nhiên Thẩm Nghiên Hành chẳng thấy đạn mạc.

Nhưng anh đã đứng dậy.

Chương trước Chương tiếp
Loading...