Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Vãng Sinh Trai: Đơn Hàng Nửa Đêm
Chương 2
Kẻ đó khỏa thân hoàn toàn, làn da tái nhợt như bột giấy, bên trên được vẽ nên những hoa văn ma quái bằng mực đen.
Tứ chi của nó vặn vẹo ở một góc độ vô cùng phi lý, đang quỳ rạp trên mặt đất.
Rùng rợn nhất là khuôn mặt của nó. Đó là một chiếc mặt nạ dán bằng giấy được tô vẽ sặc sỡ, khóe miệng nhếch lên thành một đường cong phóng đại, như đang cười mà mà cũng tựa như khóc.
Còn bố tôi, ông đang đứng ngay cạnh chiếc l.ồ.ng.
Trong tay ông cầm một chiếc bát sứ đựng thứ chất lỏng sền sệt màu đỏ thẫm.
Ông cầm một chiếc chổi nhỏ nhúng vào thứ chất lỏng đó rồi quét hết lớp này đến lớp khác lên người bức hình nhân.
Mỗi một nhát quét xuống, hình nhân trong l.ồ.ng lại phát ra một tiếng rên rỉ đau đớn, cơ thể co giật kịch liệt.
Đó đâu phải là hình nhân bằng giấy!
Đó là một con người sống sờ sờ!
Tôi phải bịt c.h.ặ.t miệng mới ngăn được bản thân không hét toáng lên.
Sau gáy của "hình nhân" đó có dán một lá bùa màu vàng.
Còn dưới chân nó vương vãi một chiếc váy liền màu hồng và một đôi giày vải màu trắng.
Tôi nhận ra chiếc váy đó.
Mới chiều nay thôi, Lâm Tuyền mặc chính chiếc váy này, buông lời phũ phàng "chúng ta không hợp nhau" với tôi.
Đầu óc tôi vang lên những tiếng ong ong, trống rỗng hoàn toàn.
Đúng lúc này, dường như bố tôi linh cảm được điều gì, ông liền đột ngột quay phắt đầu lại!
"Ai ở ngoài đó?!"
Tôi sợ hãi đến hồn bay phách lạc, lăn lê bò toài về phòng mình rồi chốt cửa lại, cả người rúc sâu vào trong chăn.
Tiếng bước chân của bố rất nhanh đã vang lên.
Ông ấy dừng lại ngay trước cửa phòng tôi.
"A Hoằng, là con đấy à?"
Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t răng, không dám phát ra tiếng động.
Bên ngoài im lặng một hồi lâu, sau đó giọng bố tôi lại vang lên:
"Ngủ rồi thì đừng có chạy lung tung. Nhớ đấy, cái gì không nên nhìn thì đừng nhìn."
Nói xong, tiếng bước chân của ông nhỏ dần rồi biến mất.
Đêm đó, tôi trừng mắt thao thức cho đến tận lúc trời sáng.
Hôm sau, bố tôi tỉnh bơ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, lại cặm cụi dán ngựa giấy trong tiệm như thường lệ.
Trông ông thật bình thường, thật hiền từ, cứ như thể mọi chuyện tối qua chỉ là một cơn ác mộng của tôi vậy.
Nhưng tôi biết rõ đó không phải là mơ.
Lâm Tuyền đã mất tích.
Tin tức này nhanh ch.óng lan truyền khắp trường.
Có người bảo cô ấy rủ nam sinh cao to đẹp trai kia đi trốn; kẻ lại nói cô ấy bị bắt cóc, đủ mọi lời đồn đại.
Bố mẹ cô ấy đã báo cảnh sát, cảnh sát cũng lui tới trường điều tra mấy lần nhưng đều vô vọng.
Chỉ có tôi mới biết cô ấy đang ở đâu.
Cô ấy đang ở trong buồng trong của nhà tôi, bên trong chiếc l.ồ.ng làm bằng tre và giấy kia.
Tôi đổ bệnh, sốt cao không hạ, cả ngày nằm bẹp trên giường nói mê sảng.
Bố tôi mời bác sĩ đến khám nhưng bác sĩ cũng chẳng tìm ra nguyên nhân, chỉ kết luận là do hoảng sợ quá độ.
Bố thức trắng đêm túc trực chăm sóc tôi, đút t.h.u.ố.c, lau người.
Nhìn đôi mắt hằn đầy tia m.á.u và khuôn mặt tiều tụy của ông, trong thâm tâm tôi chợt d.a.o động.
có lẽ tôi nhìn nhầm rồi?
Tối đó tôi uống nhiều bia quá nên tất cả đều là do tôi bị ảo giác chăng?
Bố tôi là một người thợ làm đồ mã chất phác thật thà, sao ông có thể làm ra cái chuyện tày đình đó được?
Mãi đến đêm thứ ba, bố tưởng tôi đã ngủ say bèn lặng lẽ đi ra khỏi phòng.
Tôi tức thì mở choàng mắt.
Mấy ngày qua, tôi vẫn luôn âm thầm quan sát.
Tôi nhận ra cứ đến lúc nửa đêm, bố tôi đều vào buồng trong một chuyến, lần nào cũng ở lì trong đó chừng một tiếng đồng hồ.
Hơn nữa mỗi khi bước vào, ông đều bưng theo chiếc bát sứ đựng thứ chất lỏng sền sệt màu đỏ thẫm đó.
Đêm nay, tôi nhất định phải vào xem cho rõ ngọn ngành.
Tôi đã giấu sẵn một chiếc chìa khóa dự phòng của buồng trong.
Đó là chiếc chìa khóa ngày trước bố tiện tay ném trong ngăn kéo, chắc ông đã quên béng từ lâu rồi.
Đợi sau khi bố đi ra khỏi cổng, tôi rón rén leo xuống giường, cầm lấy chìa khóa, một lần nữa tiến đến trước cánh cửa cấm kỵ kia.
Trái tim đập loạn xạ trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Tôi run rẩy tra chìa vào ổ khóa, vặn nhẹ.
"Cạch."
Một tiếng động khe khẽ vang lên, giữa đêm khuya tĩnh mịch nghe sao mà ch.ói tai đến thế.
Tôi đẩy cửa ra, một thứ mùi quái dị hỗn tạp giữa m.á.u tanh và hồ dán giấy xộc thẳng vào mũi, hôi hám đến mức khiến tôi buồn nôn xây xẩm mặt mày.
Cảnh tượng trong buồng trong gần như y hệt với những gì tôi đã lén nhìn qua khe cửa đêm đó.
Ánh nến mờ ảo, chiếc l.ồ.ng giấy khổng lồ, cùng bóng dáng chẳng ra người cũng chẳng ra quỷ đang quỳ rạp trong l.ồ.ng.
Tôi lấy hết can đảm, từng bước tiến lại gần chiếc l.ồ.ng đó.
Lại gần rồi tôi mới nhìn rõ, trên thân thể của "hình nhân" đã chằng chịt những đường vân mực kỳ quái.
Làn da của nó hệt như tờ giấy, khô khốc, không một chút m.á.u huyết.
Gương mặt nó vẫn bị che lấp bởi lớp mặt nạ giấy tựa khóc tựa cười ấy.
"Lâm Tuyền...?"
Tôi ngập ngừng khẽ gọi một tiếng.
Bóng dáng trong l.ồ.ng khẽ động đậy, rồi từ từ ngẩng đầu lên.
Tôi nhìn thấy đằng sau hốc mắt của chiếc mặt nạ là một đôi mắt trống rỗng và tuyệt vọng.
Đôi mắt ấy đã từng lấp lánh như sao trời và tràn đầy niềm kiêu hãnh, nay chỉ còn lại nỗi khiếp sợ và sự đờ đẫn.
Đúng là cô ấy rồi!
Nước mắt tôi tức khắc trào ra.
"Lâm Tuyền, là tôi, Chu Hoằng đây! Đừng sợ, tôi đến cứu cậu!"
Tôi điên cuồng lao tới lay mạnh chiếc l.ồ.ng giấy.
Chiếc l.ồ.ng được ghép lại từ những thân tre thô kệch và gia cố bằng dây kẽm, vô cùng rắn chắc.
Dường như người trong l.ồ.ng bị giọng nói của tôi làm cho tỉnh giấc, cô ấy bắt đầu giãy giụa dữ dội, từ cổ họng phát ra những âm thanh "hừ hừ".
"Đừng sợ, tôi nhất định sẽ cứu cậu ra!"
Tôi chạy đến góc phòng, vớ lấy cây rìu chuyên dùng để chẻ tre, dồn hết sức bình sinh bổ thẳng xuống ổ khóa trên l.ồ.ng!
"Keng!"
Tia lửa b.ắ.n tung tóe.
Một nhát, hai nhát, ba nhát...
Cuối cùng chiếc khóa cũng bị tôi c.h.é.m đứt.
Tôi vứt cây rìu xuống, kéo tung cửa l.ồ.ng ra rồi xông vào ôm chầm lấy cô ấy.
"Lâm Tuyền, đi mau! Tôi đưa cậu đi!"
Cơ thể cô ấy nhẹ bẫng, hệt như đã thật sự biến thành một hình nhân bằng giấy.
Tôi dìu cô ấy loạng choạng chạy ra ngoài.
Thế nhưng chúng tôi vừa chạy tới ngưỡng cửa, cánh cửa bỗng "kẽo kẹt" một tiếng rồi đóng sầm lại.
Bố tôi đứng sừng sững ở cửa, vô cảm trừng mắt nhìn chúng tôi.
Trong tay ông vẫn bưng chiếc bát sứ đầy ắp thứ chất lỏng màu đỏ thẫm ấy.
"A Hoằng, con làm bố thất vọng quá."
Trong giọng nói của ông chẳng có chút giận dữ nào, chỉ có một sự lạnh lẽo thấu xương.
"Bố đã nói với con rồi, chuyện không nên quản thì đừng có quản."
"Bố! Bố điên rồi! Cô ấy là một con người đấy!" Tôi gào lên đầy cuồng loạn: "Tại sao bố lại làm vậy?!"
"Người sao?"
Bố tôi cười nhạt, nụ cười ấy khiến tôi cảm thấy xa lạ tột cùng.
"Rất nhanh thôi nó sẽ không còn là người nữa."
Ông từng bước từng bước ép sát chúng tôi.
"Mày thì hiểu cái gì? Đây là bí thuật 'Dán người sống' gia truyền của nhà họ Chu ta. Chỉ cần dùng loại t.h.u.ố.c nước đặc chế, kết hợp với ngày sinh tháng đẻ và đồ vật tùy thân, trong vòng bảy ngày là có thể 'dán' một người sống sờ sờ thành một hình nhân giấy nhất nhất nghe lời."
"Đem tặng thứ hình nhân giấy này cho những vị khách nhà giàu có thế lực. Bọn họ muốn nó làm gì thì nó phải ngoan ngoãn làm theo cái đó. Trò này hái ra tiền gấp trăm vạn lần việc dán mấy cái đồ vô tri kia."
Tôi nghe xong mà run b.ắ.n cả người, không thể tin nổi mà mở to mắt nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt.
Đây còn là người bố chân chất hiền lành, đến cãi lộn với hàng xóm cũng đỏ mặt tía tai đó sao?
"Ông... đồ ác quỷ!"
"Ác quỷ ư?"
Dưới ánh nến, khuôn mặt của bố tôi vặn vẹo tới rợn người.
"Là cái thế giới này ép tao! Mày tưởng tao tự nguyện làm mấy cái trò thất đức này sao? Nếu không phải vì muốn cho mày có được cuộc sống sung sướng, tao cần gì phải làm tới bước này?!"