Vãng Sinh Trai: Đơn Hàng Nửa Đêm

Chương 1



Bố tôi mở một tiệm đồ mã ở khu làng trong phố, chuyên buôn bán đồ dùng cho tang lễ.

 

Việc buôn bán ế ẩm đến mức ruồi nhặng cũng phải c.h.ế.t đói.

 

Thế nhưng cuộc sống gia đình tôi lại ngày một khấm khá, mua được hẳn hai căn nhà mới.

 

Cho đến đêm hôm đó, tôi tình cờ bắt gặp bố đang bê một hình nhân giấy vừa mới làm xong vào buồng trong.

 

Hình nhân giấy mặc áo liệm, khuôn mặt được vẽ trên đó lại chính là hoa khôi của trường mà tôi đã thầm thương trộm nhớ suốt ba năm qua.

 

Tiệm của nhà tôi nằm sâu tít trong một con hẻm ở làng trong phố, có tên là "Vãng Sinh Trai".

 

Cái tên nghe có vẻ nho nhã, nhưng thực chất chỉ là nơi chuyên làm đồ tang lễ.

 

Làm hình nhân giấy, dán ngựa giấy, xây lầu giấy, nói chung là làm "shipper" giao hàng cho những người ở thế giới bên kia.

 

Cả con hẻm lúc nào cũng âm u lạnh lẽo, ban ngày chẳng thấy được mấy bóng người qua lại.

 

Tiệm của chúng tôi lại càng vắng vẻ hơn, có khi mấy ngày liền chẳng mở hàng được cuốc nào.

 

Nhưng kỳ lạ thay, cuộc sống của gia đình tôi lại ngày một khấm khá.

 

Trong ký ức của tôi, hồi tôi học cấp hai, cả gia đình vẫn phải chen chúc trong cái vách ngăn chật chội phía sau tiệm, ẩm thấp đến nỗi lớp vữa trên tường bong tróc rơi lả tả.

 

Vậy mà bắt đầu từ vài năm trước, bố tôi bỗng dưng vung tiền mua đứt một căn hộ hạng sang rộng thênh thang ở trung tâm thành phố; năm ngoái lại tậu thêm một căn biệt thự có sân vườn ở ngoại ô.

 

Tôi từng hỏi bố lấy tiền từ đâu ra, ông luôn ậm ờ cho qua chuyện, khi thì bảo là của tổ tiên để lại, lúc lại kêu là kiếm được chút đỉnh nhờ chơi chứng khoán.

 

Đầu óc tôi vốn chậm chạp, ông nói sao thì tôi tin vậy.

 

Cho đến khi tôi phát hiện ra dường như công việc làm ăn của nhà tôi không hề đơn giản như vẻ bề ngoài.

 

Việc buôn bán của tiệm chia làm hai loại.

 

Một loại là bày bán công khai. Có người đến đặt mua tiền âm phủ, vàng thỏi, núi vàng núi bạc thì bố sai tôi ra kho bê vào.

 

Mối làm ăn kiểu này có khi một tháng cũng chẳng vớ được hai lần.

 

Loại thứ hai là "mối làm ăn chìm".

 

Những vị khách của "mối làm ăn chìm" không bao giờ xuất hiện vào ban ngày.

 

Họ luôn đi siêu xe, lặng lẽ đỗ ở đầu hẻm vào sau mười hai giờ đêm.

 

Những người này ăn mặc sang trọng, ra tay hào phóng, nhưng ai nấy đều mang vẻ mặt kỳ dị, giữa hàng lông mày ẩn chứa một luồng u uất khó tả.

 

Họ không bao giờ bước vào gian nhà ngoài, mà được bố tôi dẫn thẳng vào căn phòng phía trong.

 

Căn phòng phía trong là khu vực cấm địa của nhà tôi.

 

Cánh cửa gỗ lim dày cộp và nặng nề ấy quanh năm khóa c.h.ặ.t, chỉ có mình bố tôi giữ chìa khóa.

 

Ông đã đặt ra một quy tắc khắt khe cho tôi: Bất luận nghe thấy gì, nhìn thấy gì, cũng không được phép bén mảng đến gần phòng trong, càng không được hé nửa lời với bất kỳ ai.

 

Ban đầu tôi cũng chẳng mấy để tâm.

 

Vốn trời sinh nhát gan, nên tôi luôn tránh xa mấy chuyện ma quỷ thần thánh rùng rợn này.

 

Nhưng sau đó, tôi luôn nghe thấy những âm thanh kỳ lạ vào lúc nửa đêm.

 

Âm thanh ấy giống như tiếng móng vuốt mèo cào vào cửa kính, sắc lẹm và ch.ói tai, vang lên đứt quãng từ phía căn phòng ấy.

 

Đôi khi còn xen lẫn vài tiếng thở dài kìm nén, chẳng rõ là đau đớn hay thỏa mãn.

 

Tôi hỏi bố đó là âm thanh gì.

 

Sắc mặt ông sầm xuống, lớn tiếng quát: "Đã dặn mày bao nhiêu lần rồi, chuyện không nên hỏi thì đừng có tò mò! Trong tiệm nhiều chuột, có chút tiếng động là chuyện bình thường."

 

Tôi tin là thật.

 

Suy cho cùng trong mắt tôi, bố là một người thật thà chất phác. Ngoài việc có tay nghề khéo léo một chút, thì ông chẳng khác gì ông Vương bán bánh nướng ở đầu hẻm.

 

Ông ấy thì có thể có bí mật gì được chứ?

 

Cho đến đêm hôm đó.

 

Cô gái mà tôi thầm thương trộm nhớ- Lâm Tuyền đã từ chối lời tỏ tình của tôi.

 

Cô ấy là hoa khôi của trường. Tôi biết bản thân mình không xứng với cô ấy, nhưng vẫn không kìm lòng được.

 

Hôm đó, tôi đã lấy hết dũng khí của cả cuộc đời, ôm một bó hoa hồng đứng đợi dưới tòa nhà ký túc xá của cô ấy suốt ba tiếng đồng hồ.

 

Khi cô ấy bước xuống, một nam sinh cao ráo đẹp trai liền tiến lại đón.

 

Cô ấy nhìn thấy tôi nhưng chỉ dửng dưng liếc qua một cái, trong ánh mắt không có sự ghét bỏ, cũng chẳng có chút bất ngờ nào, chỉ toàn là sự thờ ơ lạnh lùng.

 

"Chu Hoằng, đừng đến tìm tôi nữa, chúng ta không hợp nhau đâu."

 

Nói xong, cô ấy khoác tay chàng trai kia rồi quay lưng bước đi, bỏ lại mình tôi đứng đó hệt như một gã hề bị cả thế giới ruồng bỏ.

 

Tối hôm đó, bố tôi phá lệ không mắng c.h.ử.i, chỉ vỗ vỗ vai tôi rồi đưa cho tôi một chai bia.

 

"Thằng nhóc ngốc này, chỉ vì một đứa con gái, có đáng không?"

 

Tôi không nói gì, lẳng lặng nốc một ngụm lớn, bị sặc đến mức trào cả nước mắt.

 

"Bố, có phải con vô dụng lắm không?"

 

"Ai nói thế?" Bố tôi trừng mắt lên: "Con trai của bố không thua kém bất cứ ai. Chỉ là... con hiền lành quá thôi."

 

Ông ngừng lại một chút, ánh mắt chợt trở nên phức tạp, rồi hạ thấp giọng nói:

 

"A Hoằng à, muốn đạt được những thứ trên đời này thì chỉ thật thà thôi là chưa đủ. Đôi khi phải dùng chút... cách thức khác."

 

Tôi không hiểu ý ông, chỉ cảm thấy người bố đêm hôm đó có chút xa lạ.

 

Ngay lúc tôi uống đến ngà ngà say, chuẩn bị về phòng đi ngủ thì ngoài đầu hẻm vọng lại tiếng động cơ ô tô rất khẽ.

 

Bố tôi lập tức đứng bật dậy, sắc mặt trở lại vẻ nghiêm nghị như thường ngày.

 

Ông liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường, kim giờ vừa vặn chỉ đúng mười hai giờ đêm.

 

"Có khách đến rồi. Con về phòng đi, khóa c.h.ặ.t cửa lại, đừng có ra ngoài."

 

Tôi gật đầu rồi lê bước chân nặng nhọc trở về phòng của mình.

 

 

Xuyên qua cánh cửa, tôi loáng thoáng nghe được tiếng trò chuyện của bố và vị khách.

 

Giọng người khách cố đè xuống rất thấp, nhưng tôi vẫn nghe rõ được vài từ.

 

"... đại sư... lần này nhất định phải... cô ta không thoát được đâu..."

 

"Yên tâm, cứ theo luật cũ." Giọng bố tôi trầm tĩnh y như mọi khi.

 

"Đồ đạc đã chuẩn bị xong, đang để ở trong phòng. Cậu đưa ngày sinh tháng đẻ và đồ vật tùy thân của cô ta cho tôi, bảy ngày sau cậu muốn xử lý thế nào thì tùy."

 

Tiếp theo đó là một tràng âm thanh sột soạt, giống như hai người đang trao đổi thứ gì đó.

 

Sau đó là tiếng cánh cửa buồng trong nặng nề mở ra rồi lại đóng vào.

 

Tôi nằm trên giường, trằn trọc mãi không sao ngủ được.

 

Trong đầu lúc thì hiện lên khuôn mặt lạnh lùng của Lâm Tuyền, lúc lại văng vẳng câu nói "phải dùng chút... cách thức khác" của bố.

 

Chẳng biết đã bao lâu trôi qua, ngay khoảnh khắc tôi lơ mơ sắp chìm vào giấc ngủ, một tiếng hét t.h.ả.m thiết bỗng dưng vọng ra từ phía buồng trong!

 

Tiếng hét ấy thê lương đến tột cùng, tựa như một người đang bị lột da sống vậy!

 

Tôi giật nảy mình bật dậy khỏi giường, toàn thân nổi da gà.

 

Là ảo giác sao?

 

Tôi nín thở, vểnh tai lên lắng nghe.

 

Không gian im ắng như tờ.

 

Ngoài tiếng gió rít gào bên ngoài cửa sổ thì chẳng có một âm thanh nào cả.

 

Có lẽ là do uống nhiều quá sinh ra ảo giác rồi. Tôi tự an ủi bản thân mình như vậy.

 

Thế nhưng ngay khi tôi chuẩn bị nằm xuống, âm thanh kia lại vang lên lần nữa!

 

Lần này tôi nghe rõ mồn một. Đó là giọng của một người phụ nữ, chất chứa nỗi sợ hãi và tuyệt vọng khôn cùng.

 

Mà tôi lại vô cùng quen thuộc với giọng nói ấy.

 

Là Lâm Tuyền!

 

Đầu óc tôi "ong" lên một tiếng.

 

Sao có thể chứ?

 

Lâm Tuyền sao lại ở đây được?

 

Chẳng phải cô ấy đang...

 

Tôi không dám nghĩ tiếp nữa.

 

Một ý nghĩ đáng sợ len lỏi vào tâm trí khiến tôi lạnh toát cả người.

 

"Mối làm ăn chìm" của bố... những vị khách bí ẩn ghé thăm lúc nửa đêm... âm thanh quái dị phát ra từ buồng trong...

 

Tôi không tài nào nằm im được nữa.

 

Tôi rón rén bước tới cạnh cửa, hé mắt nhìn ra ngoài qua khe hở.

 

Phòng khách vắng ngắt không một bóng người, chỉ có một ngọn đèn tường le lói hắt ra ánh sáng mờ ảo.

 

Cửa buồng trong đóng c.h.ặ.t, nhưng dưới khe cửa lại hắt ra ánh nến chập chờn.

 

Tôi nuốt nước bọt cái ực, tim đập thình thịch như muốn nhảy vọt ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.

 

Lý trí mách bảo tôi nên lập tức quay lại giường, vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

 

Tôi không thể phá vỡ quy tắc của bố.

 

Nhưng tiếng la t.h.ả.m thiết của Lâm Tuyền kia lại khiến tôi như ngồi trên đống lửa.

 

Tôi phải đi xem thử mới được.

 

Tôi nhích từng chút một xoay nắm đ.ấ.m cửa, cố gắng không phát ra tiếng động.

 

Sau đó tôi đi chân trần nhẹ nhàng như một con mèo, rón rén băng qua phòng khách, mò đến trước cửa buồng trong.

 

Cửa đã bị khóa trái từ bên trong.

 

Tôi áp sát tai vào cánh cửa, âm thanh bên trong truyền ra rõ mồn một.

 

Không còn là tiếng hét t.h.ả.m thiết nữa, mà là... tiếng nhai nuốt rợn người.

 

"Rắc... rắc..."

 

Tựa như có kẻ nào đó đang ra sức gặm nhấm xương cốt, còn kèm theo cả những tiếng rên rỉ mơ hồ đầy thỏa mãn.

 

Dạ dày tôi quặn lên từng cơn buồn nôn.

 

Phía dưới cánh cửa có một khe hở rất hẹp. Tôi run rẩy nằm rạp xuống, ghé mắt vào khe hở đó.

 

Chính cái liếc mắt này đã đẩy tôi rớt xuống vực sâu vạn kiếp bất phục.

 

Buồng trong không bật đèn, chỉ thắp vài ngọn nến trắng.

 

Ánh nến leo lét chập chờn, soi rọi cảnh tượng kỳ quái đến rợn người trong phòng.

 

Ở giữa căn phòng đặt một cái l.ồ.ng lớn làm bằng tre và giấy hồ.

 

Trong l.ồ.ng có một người đang bị nhốt.

 

Không, đó không phải là người.

Chương tiếp
Loading...