Trâm Ngọc Và Kẻ Câm

Chương 4



Dù Thẩm Diễm vẫn giữ vẻ mặt u buồn, nhưng hắn đã có thể ăn uống bình thường.

 

Thi thoảng Thẩm thúc và Thẩm di nói chuyện với hắn, hắn cũng sẽ đáp lại.

 

Thẩm di kích động nhét cho ta một đống ngọc thoa lụa là gấm vóc: “Cầm lấy đi Huỳnh Huỳnh, con là đại công thần của nhà chúng ta, những thứ này là phần con đáng được hưởng.”

 

Thẩm thúc còn trực tiếp hơn cả Thẩm di, tiện tay ném cho ta một thỏi vàng lớn.

 

Nặng tới mức tay ta mỏi nhừ.

 

“Thúc thúc, con cầm không nổi…”

 

“Chỉ có hai thỏi vàng thì có gì mà cầm không nổi, con phải có niềm tin vào chính mình chứ!”

 

Thẩm thúc vừa cứng cổ cãi lại ta, vừa dúi thêm một thỏi vàng nữa vào lòng ta.

 

Cánh tay bị vàng đè tới phát đau.

 

Đúng là niềm phiền não của sự sung sướng.

 

Ta nóng lòng khoe những món bảo bối mới nhận được với nương.

 

“Nương, từ nay về sau con có thể nuôi nương rồi!”

 

Nương lại ngẩn ngơ một lát, đột nhiên bật dậy: “Con cứ ngoan ngoãn ở đây, nương đi tìm tỷ tỷ học tính sổ sách tiếp!”

 

“Nương không thể để một đứa nhỏ như con gánh vác trách nhiệm nuôi gia đình được!”

 

Nhìn nương vội vã chạy ra ngoài như một cơn lốc, ta rất vui mừng.

 

Nương ở Thẩm gia thật sự học hỏi được rất nhiều điều.

 

Di di quả nhiên không lừa ta, giao nương cho di di, ta cứ yên tâm kê cao gối ngủ!

 

Nhưng đúng vào cái ngày thân thể Thẩm Diễm khỏe lại.

 

Lâm Miên tới Hầu phủ.

 

Nàng ta vốn đã mang dung mạo thanh lệ, trong mắt rơm rớm lệ, càng chọc người thương tiếc.

 

“A Diễm, cuối tháng này ta phải thành thân rồi, nhưng huynh cũng biết đấy, phụ mẫu ta trước nay luôn không thương ta, ghét bỏ ta là nữ tử, họ không cho ta giá trang, cũng chẳng thèm đưa dâu.”

 

“Huynh có thể lấy thân phận ca ca chuẩn bị cho ta một phần giá trang, tiễn ta xuất giá được không.”

 

Môi Thẩm Diễm run rẩy.

 

Không phải vì bi thương.

 

Mà là nhớ lại bát gừng thái chỉ ăn mãi không hết kia, miệng lại như cảm thấy tê rần rần.

 

Nửa ngày không nói ra được câu nào.

 

Lâm Miên sốt ruột: “Rốt cuộc huynh có giúp hay không?”

 

Ta không nhịn được, ló đầu ra: “Tỷ không phải có phu quân tương lai sao? Sao không bảo người nhà hắn chuẩn bị giá trang đưa dâu cho tỷ, cứ khăng khăng đòi lấy tiền trong túi ca ca nhà muội là thế nào?”

 

Nàng ta hùng hồn đáp: “Ta gả qua đó thì đó là nhà ta, là tiền của ta, ta thành thân cớ sao phải tiêu tiền của chính mình?”

 

“Huống hồ, Thẩm Diễm không phải muốn xài tiền vì ta sao? Cớ gì ta lại không dùng.”

 

“Ta đâu có ép buộc huynh ấy, cũng chẳng lừa bịp nói thích huynh ấy, huynh ấy tự nguyện xài, ta đương nhiên đến xin.”

 

Tưởng ta cũng giống nàng ta, là thứ nữ của Hầu phủ, Lâm Miên lảm nhảm thêm mấy câu.

 

“Tiểu muội muội, muội còn nhỏ, không hiểu đâu, cơ nghiệp gia sản đều chuẩn bị cho nhi tử cả rồi, thứ nữ muốn sống sung sướng, chỉ có thể tự mình trèo lên cao, kẻ khác mới không dám ức hiếp muội.”

 

“Nhất là đại sự như tìm nam nhân, nhất định phải có bạc, nhưng không được biết thở, hắn hôm nay dám thở, ngày mai sẽ dám quát nạt muội.”

 

“Cũng không thể tìm kẻ có thể đứng bằng hai chân, hắn hôm nay dám đứng trên đất, ngày mai sẽ dám đè đầu cưỡi cổ muội.”

 

Ta trừng lớn đôi mắt.

 

Lần đầu tiên gặp kẻ còn thích bới bèo ra bọ hơn cả ta!

 

“Vậy tỷ tìm được người thế nào rồi?”

 

Nàng ta vô cùng đắc ý: “Một phế nhân nằm liệt giường chứ sao, chính là độc đinh của nhà buôn vải lớn nhất kinh thành họ Lý, ốm đau bệnh tật liệt giường nhiều năm rồi. Ta gả qua đó, chỉ cần sống thọ hơn hắn, gia sản đều sẽ thuộc về ta, lại chẳng cần lo hắn đi tìm ngoại thất.”

 

“Đâu có giống gả cho ca ca muội, ta phải trèo cao, phải chịu ấm ức, ngày ngày còn phải vắt óc suy nghĩ xem hắn có thay lòng đổi dạ hay không, bớt lo hơn nhiều.”

 

Ta thế mà lại cảm thấy nàng ta nói rất có đạo lý.

 

Tình cảm vốn dĩ là một người nguyện đánh một người nguyện chịu đòn.

 

 

 

Thẩm Diễm tự nguyện dâng hiến, nàng ta cũng đâu phải kẻ ngốc, cớ gì lại từ chối.

 

Nàng ta muốn đạt được điều gì, trước nay đều rất rành mạch.

 

Nhưng lòng người vốn thiên vị.

 

Ta đứng về phe ca ca ta!

 

Thẩm Diễm rốt cuộc mở miệng, như sắp vỡ vụn đến nơi: “Miên Miên, lần sau muội bàn luận về ta, có thể nể mặt ta vẫn còn đang đứng đây được không.”

 

Nụ cười trên mặt Lâm Miên trong nháy mắt cứng đờ.

 

8

 

Thẩm Diễm cuối cùng không giúp Lâm Miên, lần đầu tiên hắn cự tuyệt nàng.

 

Lâm Miên cũng không dây dưa quá nhiều, lau khô nước mắt rồi rời đi.

 

Mục đích rõ ràng của nàng ta càng khiến Thẩm Diễm suy sụp hơn.

 

Trở lại phòng, hắn lại lôi chiếc trâm ngọc không tặng đi được ra ngắm, trong mắt nổi lên lớp sương mù.

 

“Hóa ra nàng ấy chưa từng cân nhắc ta vào danh sách phu quân tương lai, nàng ấy rốt cuộc coi ta là cái gì…”

 

Ta hé miệng: “Chắc là cơm thừa canh cặn rồi, đói thì tới tìm huynh, nhớ tới thì đem ra hâm nóng một chút.”

 

Ngón tay cầm trâm ngọc của Thẩm Diễm siết tới trắng bệch, tự giễu nói: “Muội nói xem, có phải chỉ khi ta chết đi, ta và Lâm Miên mới có khả năng trong mộng?”

 

“Tỷ ấy nhìn thấy huynh chắc chắn sẽ giật mình tỉnh mộng lập tức, oan hồn tới đòi mạng đây~”

 

Thẩm Diễm nhịn hết nổi rồi.

 

Cũng hết buồn thương luôn.

 

Hắn vớ lấy miếng điểm tâm trên bàn nhét thẳng vào miệng ta.

 

Người lớn thật kỳ lạ.

 

Đều không thích nghe lời nói thật.

 

Nhưng ta thật sự lo lắng Thẩm Diễm sẽ giấu ta lén lút làm chuyện dại dột.

 

Để tránh hắn tự mình suy nghĩ lung tung, ta quyết định chuyển dời sự chú ý của hắn, mỗi ngày lại càng bám lấy hắn chặt hơn.

 

“Ca ca, đừng nghĩ tới nữ nhân huynh không có được nữa, mau tới cùng muội thả diều.”

 

“Ca ca, thúc thúc tặng muội một hòn non bộ bằng vàng, muội bê không nổi, huynh giúp muội được không?”

 

“Ca ca huynh đừng không vui, hay là chúng ta lại dùng gừng thái chỉ trộn khoai tây thái chỉ thử lại lần nữa xem sao?”

 

Thẩm Diễm liên tục xua tay.

 

Thà thừa nhận hắn và Lâm Miên vô duyên vô phận, cũng tuyệt đối không muốn ngồi lựa gừng thái chỉ thêm một lần nào nữa.

 

Cuộc sống của hắn rất nhanh chóng bị những chuyện vụn vặt của ta chiếm cứ, hắn căm phẫn nghiến răng nghiến lợi.

 

“Nếu không phải phụ mẫu ta thích muội, ta tuyệt đối không cần cái đứa muội muội phiền toái như muội, ngày ba bữa đều bắt ta đút, trông ta rảnh rỗi lắm sao?”

 

Thế nhưng lúc Thẩm di định đút cho ta ăn đùi gà, hắn lại là người nhảy ra đầu tiên.

 

“Không được! Dạo này cơ thể muội ấy đang bốc hỏa, không được ăn đồ quá dầu mỡ!”

 

Trước khi ra ngoài chơi, hắn còn lo lắng thao tâm hơn cả nương ta.

 

“Nghe nói hôm nay có thể có mưa, muội phải thay đôi giày chống nước đi.”

 

“Nói không chừng nhiệt độ cũng sẽ giảm đột ngột, khoác thêm áo choàng vào.”

 

Thậm chí còn chải cho ta những kiểu tóc búi cực kỳ đẹp mắt.

 

Ta tò mò ngẩng đầu lên: “Ca ca, huynh học chải tóc là vì Lâm Miên sao? Không dùng được lên người tỷ ấy, đành lôi muội ra thử nghiệm đúng không.”

 

Thẩm Diễm bị ta đâm trúng tim đen nét mặt cứng đờ, đã quá quen với cái miệng độc của ta.

 

“Nhiều lúc ta thật hoài nghi, ngày Giang di nương sinh ra muội, có phải đã bôi Hạc Đỉnh Hồng lên miệng muội hay không.”

 

Cái đó thì không có.

 

Nương chỉ hôn hôn ta, nói nữ nhi của nương thật xinh đẹp.

 

Nhưng dạo gần đây nương ta học tính toán sổ sách tới mức suy nhược tinh thần, đêm nào cũng nghe thấy tiếng bà gào thét than vãn.

 

“Tại sao ta đã chừng này tuổi rồi mà còn phải đi học cơ chứ!”

 

Thẩm thúc nghe mà xót ruột, đành thương lượng với Thẩm di: “Muội ấy không phải là người có thiên phú học mảng này, hay là đừng bắt muội ấy học nữa.”

 

Thẩm di không chút mềm lòng: “Tuyệt đối không được, cái gì cũng không biết, sau này muội ấy lấy tư cách gì để lập túc trên cõi đời này.”

 

 

 

“Đầu óc chậm chạp thì cứ học từ từ, ta có chê phiền đâu.”

 

Những ngày tháng có vẻ như đã quay lại quỹ đạo bình yên, nhưng vào một ngày nọ.

 

Thẩm thúc Thẩm di định đưa hai mẹ con ta ra ngoài dùng bữa trưa.

 

Vừa bước ra khỏi cổng lớn, ta liền nhìn thấy một nam nhân đang đứng cách đó không xa.

 

Ta ngây ngẩn cả người, nương cũng ngẩn ra.

 

Thấy ta dừng bước, Thẩm Diễm quay sang nhìn: “Sao vậy? Kẻ đó muội quen à?”

 

Ta thuận miệng đáp: “Đó là phụ thân muội.”

 

Ba người Thẩm gia trừng mắt ngoác miệng nhìn nhau.

 

“Phụ thân muội không phải đã chết rồi sao?!”

 

“Sống lại rồi a!”

 

“Mau mời đạo sĩ tới!!!”

 

9

 

Người Thẩm gia cuống cuồng chạy vòng vòng.

 

Phụ thân ta đứng dưới gốc cây đã biến mất tăm.

 

Nương vội vàng mở miệng: “Tỷ tỷ, mọi người đừng sợ, Huỳnh Huỳnh chỉ là nhớ phụ thân, nên nhìn nhầm người thôi.”

 

Ta chột dạ gật đầu thừa nhận.

 

Dù sao thì, ta cũng từng nói với Thẩm di Thẩm thúc là phụ thân ta Từ Trường Châu đã chết.

 

Nhưng ông ta thật ra vẫn còn sống.

 

Chỉ là đã hưu khí nương ta, đuổi hai mẹ con ta ra khỏi nhà.

 

Cho nên, trong lòng ta ông ta chính là một kẻ đã chết.

 

Ghét bỏ cái họ của ông ta xui xẻo, ta còn đổi luôn cả họ, lấy theo họ nương.

 

Thẩm thúc thúc không biết rõ ngọn ngành, đầy mặt xót xa: “Sau này ta sẽ làm cha dượng của con, ta không tin nhi tử ta còn nuôi lớn được, lại chẳng nuôi nổi một đứa nữ nhi.”

 

Thẩm di và Thẩm Diễm cũng thương xót ta, điên cuồng mua đồ tốt cho ta, bao nhiêu món đồ chơi thú vị, chỉ để dỗ ta vui vẻ.

 

Họ càng đối xử tốt, ta lại càng áy náy.

 

Ta thật đáng chết.

 

Lại đi lừa gạt những người tốt như vậy.

 

Nương thân nhìn thấu tâm sự của ta, lén lút rỉ tai ta: “Đợi khi bệnh tình của biểu ca con ổn định lại, chúng ta… liền rời đi.”

 

“Những thứ này con nhớ cất giữ cho kỹ, đến lúc đó trả lại hết cho Hầu phủ.”

 

“Nương hiện tại học tính sổ sách cũng nắm được bảy tám phần rồi, nuôi sống được con.”

 

Ta rầu rĩ ậm ừ một tiếng, không nỡ rời đi cũng đành chịu.

 

Ai bảo ta nói dối.

 

Tự động rời đi, vẫn tốt hơn là bị đuổi ra khỏi cửa như lũ lừa đảo.

 

Nhưng chuyện Lâm Miên thành thân lại đến trước.

 

Nghe nói bên nhà chồng xuất nhân lực lẫn giá trang, để nàng ta có thể vẻ vang phong quang xuất giá, còn đưa cả thiệp mời tới Hầu phủ.

 

Ta biết chuyện này là do Thẩm di nói cho ta biết.

 

Bà đắn đo không biết có nên đưa thiệp mời cho Thẩm Diễm hay không.

 

“A Diễm vất vả lắm mới hết ủ rũ, cũng trở nên nói nhiều hơn, ta sợ nó sẽ bị chuyện này đả kích, bệnh tình lại chuyển biến xấu.”

 

“Ta tin ca ca có thể vượt qua được.”

 

Bị ta đâm chọc tim đen suốt bao nhiêu ngày tháng, hắn đã cực kỳ kiên cường rồi!

 

Trùng hợp, cũng có thể thử nghiệm xem Thẩm Diễm đã triệt để buông bỏ Lâm Miên hay chưa.

 

Ta mang thiệp mời tới.

 

Thẩm Diễm không nói tiếng nào, vẫn y như thường lệ, đút cơm cho ta, bồi ta chơi.

 

Thế nhưng vào đúng ngày Lâm Miên đại hôn, Thẩm Diễm lại mất tích.

 

Nhớ mang máng địa chỉ, ta tất tả chạy tới Lý phủ.

 

Nghi thức vừa mới kết thúc.

 

Thẩm Diễm đứng lặng lẽ ở một góc khuất, trầm mặc uống rượu mừng.

 

Nhìn thấy ta đến, hắn chẳng hề bất ngờ, khóe mắt còn cong lên một nụ cười.

 

Bế ta lên, lau đi những giọt mồ hôi và nước mắt đầm đìa trên mặt ta.

 

“Chạy tới mức đổ mồ hôi ướt sũng thế này, muội đừng nói là tưởng ca ca tới cướp dâu đó nhé”.

 

“Lâm Miên đã đưa ra sự lựa chọn, ta sao có thể mặt dày quấn quít lấy nàng ấy, ta chỉ đến tiễn nàng ấy đoạn đường cuối cùng.”

 

“Ca ca của muội a, cầm lên được thì cũng bỏ xuống được.”

 

Ta đưa tay ra, chọc chọc vào khóe mắt ươn ướt của hắn: “Vẫn còn cố chấp cứng miệng kìa ca ca.”

 

Thẩm Diễm cứng đờ người.

 

Xấu hổ quay mặt đi.

 

Lén lút đưa tay lau nước mắt.

 

Ta khép miệng lại.

 

Thôi thì cứ để hắn giả vờ một chút đi.

 

Kể cũng đáng thương.

Chương trước Chương tiếp
Loading...