Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Tôi Và Vai Ác Chung Một Cơn Đau
Chương 2
5.
Hoạt động leo núi buổi chiều, Tiết Từ đau bụng nên không tham gia.
Hắn sợ tôi leo núi bị bong gân, làm hắn đau hơn nên cứ nằng nặc bắt tôi cũng phải ở lại với hắn.
Hai chúng tôi cùng nhau nằm trong phòng nghỉ.
Tiết Từ ngây người nhìn trần nhà: “Từ Ấu Kiều, tháng nào cậu cũng bị đau như này hả?”
Tôi không ngẩng lên, đầu vẫn cúi gằm vào tiểu thuyết: “Đúng vậy, quen rồi.”
Hắn lầu bầu mấy câu, tôi không nghe rõ.
Trong truyện, Tiết Từ là một tên trùm trường không học vấn, không nghề nghiệp, ngày nào cũng trốn học, đánh nhau, nhưng ba hắn lại là cổ đông lớn của trường nên không thể đình chỉ học hắn, đành phải lưu lại cái họa là hắn trên nhân gian.
Tôi nhìn thoáng qua Tiết Từ đang nằm trên ghế, làm gì còn bộ dáng của trùm trường nào.
Không đành lòng nói: “Vừa lắm, báo ứng đó, ai bảo cậu hay bắt nạt người khác.”
Tiết Từ cãi lại: “Tôi không đánh phụ nữ, không đánh con nít, có đánh thì chỉ đánh mấy tên lưu manh ngoài trường!”
Tôi cười nhạo: “Cậu cũng hiệp khách đấy nhỉ? Vậy sao cậu cứ bắt nạt tôi hoài vậy?”
Tiết Từ mờ mịt: “Đúng nhỉ? Tôi cũng không biết tại sao nữa.”
Tôi: “...”
Tội nghiệp ghê, chắc chắn là bị tác giả ép đi cốt truyện rồi.
“Tiết Từ, chúng ta bổ sung thêm một điều nữa.”
Tôi nhìn hắn, gằn từng chữ một: “Cậu phải bảo vệ tôi, ngăn cản những kẻ có ý đồ với tôi.”
Cô bé Từ Ấu Kiều này, nếu chỉ dựa vào sức mạnh của cô ấy để bảo vệ bản thân mình thì còn khó hơn lên trời.
Tuy tôi cũng không muốn ăn bám đàn ông, nhưng dựa hơi một chút thì cũng không phải không được.
“Được.”
Tiết Từ nhìn tôi, nghiêm túc hứa hẹn: “Tôi bảo vệ cậu.”
Hai chúng tôi đập tay một cái, lời hứa có hiệu lực.
Đến bây giờ, vận mệnh của tôi và hắn đã gắn liền với nhau.
Nể tình hắn đã cứu tôi hai lần, đành chăm sóc hắn một chút vậy.
Khi giáo viên trở về liền thấy Tiết Từ cao một mét tám, lót một cái gối ở sau lưng, yếu ớt mà ôm bụng, dựa vào ghế, còn tôi đang nấu nước ấm cho hắn, nghiêm túc dặn dò: “Đến kỳ phải uống nhiều nước ấm vào.”
Giáo viên: “...?”
Ngày hôm sau kết thúc ngày chơi xuân, chúng tôi ngồi xe buýt trở về.
Không biết Tiết Từ đã nói gì với mấy đứa con trai khác, mà tóm lại ánh mắt họ nhìn tôi tràn ngập kính sợ.
“Chị Kiều, bên này…”
“Chị Kiều, đây là thuốc say xe, chị uống trước đi.”
“Chị Kiều, trên xe có bật điều hòa, chị lấy một cái chăn đi.”
“Tránh ra! Để chị Kiều lên xe trước!”
Tôi: “...”
Tiết Từ, tôi bảo cậu bảo vệ tôi chứ không phải phong sát tôi.
Bạn ngồi cùng bàn kéo góc áo tôi, nhỏ giọng hỏi: “Kiều Kiều, có phải cậu nắm được nhược điểm của Tiết Từ không thế?”
Mấy bạn nữ khác xung quanh cũng khe khẽ nói nhỏ: “Lần đầu tiên thấy Tiết Từ đối xử tối với cậu vậy đấy…”
“Đúng rồi, trước đây lúc nào cậu ta cũng làm ngược lại với cậu, còn bắt nạt cậu phát khóc…”
Tiết Từ đi tới.
“Từ Ấu Kiều.”
Sau khi nhìn thấy tôi, hắn lập tức đi về phía tôi, mọi người rất ăn ý mà tránh ra một con đường.
Tôi đứng tại chỗ, ngẩng đầu nhìn hắn.
Ánh mắt của những người xung quanh dừng lại trên người hai chúng tôi – – tò mò, chế nhạo, còn có hóng chuyện.
Ánh mắt của tôi và hắn giao nhau.
Chỉ thấy hốc mắt hắn đen thui, ngập ngừng một lát, gần như là cầu xin.
“Cậu có thể đừng đọc truyện ngược vào buổi tối nữa được không? Tim tôi đau quá, hai ngày này không hôm nào được ngủ ngon rồi.”
6.
Xe buýt đưa chúng tôi về tận cửa nhà.
Nhìn bạn học từng người ôm hành lý xuống xe, đến lượt tôi, giáo viên quay đầu lại.
“Ấu Kiều, anh em đang ở cổng tiểu khu chờ em đấy.”
Tôi cụp mắt nhìn thoáng qua, ở cổng tiểu khu có một nam sinh đeo kính, có vẻ như cảm nhận được ánh mắt của tôi, hắn ngẩng đầu, cười với tôi.
Im lặng một lát, tôi chào giáo viên: “Thầy, em xuống nói với anh trai một tiếng, thầy đừng cho xe đi.”
Đợi tôi xuống xe, nam sinh kia nhìn thấy tôi liền đi về phía tôi.
“Hành lý đâu? Để anh xách giúp em.”
“Không cần.” Tôi mím môi, biểu cảm bình tĩnh: “Tối nay em không về, em ở lại trường.”
Nam sinh nhíu mày, thấp giọng: “Đừng quậy nữa, bạn của em đều về nhà hết rồi, sao em lại ở lại trường?”
“Đây là nhà của anh.” Tôi cười tủm tỉm nói, giọng điệu chậm lại: “Không phải nhà của em.”
Nam sinh trước mắt là con trai của nhà họ hàng, người anh trai không hề có một chút huyết thống nào với tôi.
Cũng là nam chính dưới ngòi bút của tác giả.
Từ nhỏ, ba tôi qua đời, mẹ tôi đi làm rồi không về nữa, tôi liền ở nhờ nhà họ hàng.
Có lẽ để thỏa mãn đam mê của tác giả, hoặc có lẽ là vì cốt truyện, Từ Ấu Kiều chưa từng cảm nhận được một chút ấm áp nào từ căn nhà này.
Họ thường dùng những cái cớ khác nhau để quở trách cô ấy, nhẹ thì xô đẩy, nặng thì dùng roi mây đánh cô ấy.
Mà nam chính này, người được các độc giả yêu thích nhất lại luôn âm thầm mơ ước cô ấy ở trong bóng tối.
Không giống như Tiết Từ, nếu nói Tiết Từ là nhân vật phản diện điển hình ngay từ bề ngoài, thì Mạch Trạch lại là con chuột trong cống ngầm, hắn sử dụng bề ngoài đạo mạo của mình để che giấu nội tâm dơ bẩn bên trong.
So với Tiết Từ, sự ti tiện của hắn không phải chỉ dùng một hai câu là có thể hình dung được.
May là tôi xuyên vào ngay lúc câu chuyện này mới bắt đầu.
Mà tôi cũng có đủ thời gian để tránh đi tất cả những chuyện sau đó.
Mạch Trạch còn muốn giữ tôi, lại bị tôi hất ra, bước nhanh quay trở lại xe buýt.
Trên xe buýt trống trải chỉ còn lại một mình Tiết Từ.
Hắn vốn đang chống đầu nghe nhạc, thấy tôi trở lại xe chỉ hơi ngẩn ra một lát, rồi lại lười biếng dời mắt đi.
Có một số việc, hắn không có hứng thú muốn biết.
7.
Trước đây tôi vẫn luôn ở trường, nhưng gần đây mới đổi sang học ngoại trú vì bên phía họ hàng nói ở nhà tiện hơn.
Trong phòng vẫn còn chăn đệm, tôi quyết định ở tạm mấy tuần rồi tìm lý do dọn ra sau.
Kì thi đại học đang tới gần, cả lớp ai cũng đều bận rộn ôn tập, còn Tiết Từ một tuần chỉ tới trường hai ba lần.
Tôi quay đầu nhìn thoáng qua chỗ ngồi của hắn, trên bàn đã phủ một lớp bụi.
Mấy ngày nay người tôi không hề có phản ứng khác thường nào, chắc là Tiết Từ ở nhà chơi game, ăn ngon ngủ ngon rồi.
Từ Ấu Kiều và Tiết Từ không giống nhau, Từ Ấu Kiều là học sinh đứng đầu lớp, là tuyển thủ đào tạo trọng điểm của trường.
Ngày nào tôi cũng ngao du trong biển đề, suýt thì quên mất cả Tiết Từ là ai.
“Chị Kiều, chị biết anh Từ đi đâu rồi không?” Mấy đứa con trai cọ tới cọ lui đến tìm tôi.
Tôi cũng không ngẩng đầu mà xóa vết phấn trên bảng đen: “Sao tôi biết được?”
Mấy nam sinh cười làm lành: “Tại bọn em thấy mấy ngày nay anh Từ với chị rất thân…”
Tôi không chút để ý mà ừ một tiếng: “Thân thì thân nhưng cũng chưa tới mức đi đâu làm gì cũng báo cho tôi.”
Mấy nam sinh nhỏ giọng thì thầm: “Kỳ lạ ghê, cả ngày hôm nay không thấy anh Từ trả lời tin nhắn rồi.”
“Không lẽ là tìm cái đó rồi?”
Tay tôi dừng lại, ngẩng đầu nhìn họ: “Cái đó là cái gì?”
Mấy người nhìn nhau một hồi, rồi cười hì hì đánh trống lảng với tôi: “Không có gì, không có gì đâu, nếu anh Từ không nói gì với chị thì tụi em cũng không dám.”
Tôi còn muốn đuổi theo hỏi thì đột nhiên cảm thấy đầu gối tê rần, ngơ ngác quỳ phục xuống.
Mấy nam sinh sợ hãi: “Chị Kiều! Chị mau đứng lên đi!”
“Chị chúc mọi người năm mới vui vẻ sớm thế?”
Tôi: “...”
Mẹ nó! Tiết Từ, có phải nhà ngươi lại đi đánh nhau không hả?
Tôi đỡ tường đứng dậy, chân vẫn còn run, nghiến răng nghiến lợi, gằn từng chữ một: “Gọi điện thoại cho Tiết Từ!”
“Báo vị trí của cậu ta cho tôi!”
Chậm thêm xíu nữa là tôi tu thành chính quả ở đây luôn đấy!!
…
Khi tôi mang theo một đám người đuổi đến con hẻm nhỏ ở cổng sau trường, vừa hay thấy Tiết Từ đang cầm một thanh thép, quần áo dơ hầy, trước mặt hắn là mấy tên con trai đang ôm bụng lăn lộn trên mặt đất.
“Tiết Từ…”
Tôi hô to một tiếng, hắn quay đầu nhìn tôi một cái, xoa xoa đầu, không hề kinh ngạc một chút nào, lười nhác nói: “Cậu đến rồi à?”
“Vô nghĩa!” Tôi tức giận nói: “Còn không tới nữa thì tôi tu thành chính quả ở trường luôn.”
Một đàn em của hắn phất phất điện thoại trong tay: “Anh Từ! Em báo cảnh sát rồi! Họ nói lập tức sẽ đến!”
“Có phải cậu bị ngu không hả?” Tiết Từ mắng cậu ta xa xả: “Chỉ biết báo! Cậu báo cảnh sát cái gì hả?”
“Là tôi bảo đấy.” Tôi kéo tay hắn chạy ra ngoài: “Chạy mau — — để cảnh sát đến bắt bọn nó lại – –”
Mấy người này tôi biết, là côn đồ suốt ngày lảng vảng ở gần trường của chúng tôi.
Thích bắt nạt học sinh, thu phí bảo vệ, chỉ cần không thuận theo ý bọn chúng, là bọn chúng động tay động chân liền.
Tiết Từ quá lắm thì chỉ trốn học chơi game, đánh người thì cũng chỉ đánh người bên ngoài trường, so sánh với bọn chúng thì không khác gì Bồ Tát sống.
“Cậu đánh nhau với bọn nó làm gì?!” Tôi vừa chạy, vừa quở Tiết Từ: “Suýt chút nữa thì tôi tàn phế luôn đấy cậu biết không?”
“Tôi còn bảo mấy nay cậu an phận hẳn, sao mà không chịu ngồi yên vậy!”
Chúng tôi lén lút từ cổng sau trèo về trường, sau đó Tiết Từ nhẹ nhàng hất tay tôi ra.
“Không phải cậu nói à?”
Tôi sửng sốt: “Tôi nói cái gì cơ?”
“Cậu đúng là quý nhân hay quên đấy.”
Tiết Từ kéo áo lên, lung tung lau mặt, lười biếng nói: “Cậu bảo là tôi phải bảo vệ cậu mà.”
Tôi đột nhiên nhớ ra, lúc trước mỗi lần tôi tan học, mấy kẻ đó luôn không có ý tốt mà nhìn tôi, may là tôi luôn ngồi xe buýt hoặc đi chung với một đám bạn về nhà.
Mãi về sau tôi ở lại trường mới không gặp lại bọn chúng nữa.
Thấy tôi không nói gì, Tiết Từ cũng không nói, ngáp một cái đi về phía lớp học – – chuẩn bị cho giấc ngủ ngon tiết tự học.
“Tiết Từ.”
Tôi kéo hắn lại, hắn quay đầu, còn hơi ngạc nhiên: “Sao vậy? Muốn cảm ơn hả?”
“Sau này tan học đừng đi đánh nhau nữa.” Tôi nói chậm lại.
“Ở trường học đi, tôi giúp cậu học bù.”
“Tự nhiên hay xã hội, cậu cứ tùy tiện chọn, tôi đưa cho cậu vài quyển sách phụ đạo.” Tôi thành khẩn nói: “Đánh nhau không bằng làm đề, trốn học không bằng học tập.”
Tiết Từ im lặng: “... Từ Ấu Kiều.”
Tôi cười khờ xoa đầu: “Không cần cảm động quá đâu, cũng không cần cảm ơn tôi đâu, đây là điều tôi nên làm mà.”
Tiết Từ hận không thể bóp chớt tôi: “Cậu con mẹ nó sao lại lấy oán trả ơn hả?”