Tôi Nghỉ Tăng Ca, Công Ty Sụp Đổ

Chương 5



8

 

Khoảnh khắc nhận được quyền hạn, tôi cảm thấy toàn bộ máu trong cơ thể mình bắt đầu sục sôi.

 

Nguồn năng lượng bị đè nén bấy lâu, cuối cùng cũng tìm được một lối thoát để bùng nổ hoàn toàn.

 

Tôi không lập tức quay về văn phòng, mà bắt xe đi thẳng đến một quán cà phê gần công ty.

 

Tôi cần một môi trường tuyệt đối yên tĩnh để sắp xếp lại những luồng suy nghĩ.

 

Mười hai tiếng.

 

Thời gian cấp bách, nhưng tôi không hề hoảng loạn.

 

Bởi vì tôi biết, chìa khóa để kéo lại hợp đồng này, chưa bao giờ nằm ở những điều khoản hợp đồng lạnh lẽo kia.

 

Mà là ở con người.

 

Tôi mở máy tính lên, nhưng không liên lạc với đội ngũ của ông Smith ngay lập tức.

 

Tôi tìm thông tin liên lạc cá nhân của trợ lý ông ấy.

 

Tôi không nói chuyện công việc, mà gửi cho anh ấy một bức ảnh.

 

Đó là bức ảnh chụp một loại đặc sản địa phương, một loại trà rất đặc biệt, mà lần trước đi công tác ở quê hương anh ấy, tôi đã cất công mang về cho anh ấy.

 

Trong ảnh, gói trà được bọc cẩn thận, đặt trong một hộp trà mộc mạc.

 

Tôi đính kèm một câu.

 

“Hi John, không biết hương vị đến từ quê hương này, anh còn thích không?”

 

Đây là một sự kết nối về mặt cảm xúc.

 

Là để nhắc nhở anh ấy rằng, giữa chúng tôi không chỉ là quan hệ công việc.

 

Chúng tôi là bạn bè.

 

Rất nhanh, John đã trả lời.

 

Một mặt cười, và một câu nói.

 

“Jane, là cô sao? Bất ngờ quá! Tôi đang pha trà cô tặng đây, vị tuyệt lắm!”

 

Anh ấy gọi tôi là Jane, đây là cái tên tiếng Anh tôi bảo anh ấy gọi.

 

Cách xưng hô này, ngay lập tức kéo gần khoảng cách giữa chúng tôi.

 

Tôi biết, bước đầu tiên, tôi đi đúng rồi.

 

 

 

Chúng tôi trò chuyện dăm ba câu chuyện thường ngày giống như những người bạn cũ.

 

Sau đó, tôi mới vờ như vô tình, nhắc đến chuyện hợp tác lần này.

 

“John, về việc gia hạn hợp đồng lần này, có phải bên chúng tôi đã làm gì không tốt, khiến ngài Smith không vui không?”

 

Tôi dùng một giọng điệu vô cùng uyển chuyển và khiêm nhường.

 

Đầu dây bên kia, John im lặng một lát, rồi thở dài.

 

“Jane, cô biết đấy, chuyện này không liên quan đến cô.”

 

“Ngài Smith luôn rất hài lòng với sự chuyên nghiệp và dịch vụ của cô.”

 

“Nhưng đội ngũ mà cô bàn giao lại sau đó, đúng là một thảm họa.”

 

“Họ không chỉ thiếu chuyên nghiệp, mà còn kiêu ngạo vô lễ, hoàn toàn không thể hiện sự tôn trọng cơ bản đối với đối tác.”

 

“Ngài Smith cảm thấy, một công ty mà quản lý nội bộ hỗn loạn như vậy, thì không đáng tin cậy.”

 

Lời của anh ấy đã chứng thực suy đoán trước đó của tôi.

 

Vấn đề chính là nằm ở Triệu Thụy và Lưu Vỹ.

 

“John, tôi rất hiểu cảm nhận của ngài Smith, đối với trải nghiệm không vui lần này, thay mặt công ty, tôi xin gửi lời xin lỗi chân thành nhất đến các ngài.”

 

“Bây giờ, ban lãnh đạo cấp cao của công ty đã can thiệp vào chuyện này.”

 

“Tôi đã lấy lại được quyền phụ trách dự án này, và có quyền quyết định cao nhất.”

 

“Anh có thể, cho tôi, và cho sự hợp tác của chúng ta, một cơ hội nữa được không?”

 

Giọng điệu của tôi tràn đầy sự chân thành.

 

John lại im lặng.

 

Tôi biết, anh ấy đang do dự.

 

Bởi vì quyết định chấm dứt hợp tác là do đích thân ông Smith đưa ra.

 

Muốn khiến ông ấy thay đổi ý định, khó như lên trời.

 

Tôi phải thêm một con bài nặng ký nữa.

 

“John, tôi biết việc này rất khó xử.”

 

“Nhưng xin anh hãy tin tôi, lần này, tôi sẽ mang đến cho các ngài một trải nghiệm hoàn toàn khác biệt.”

 

“Để thể hiện thành ý của chúng tôi, tôi đã chuẩn bị cho anh và ngài Smith một phương án dịch vụ chi tiết đến mức tối đa và hoàn toàn mới.”

 

“Phương án này, dựa trên sự thấu hiểu của tôi đối với ngài Smith trong suốt hai năm qua, được thiết kế riêng cho ngài ấy.”

 

“Tôi chỉ cần anh, giúp tôi đặt phương án này lên bàn làm việc của ngài ấy.”

 

Nói xong, tôi gửi một tệp tin PDF đã được chuẩn bị sẵn sàng.

 

Tệp tin này chính là con át chủ bài của tôi.

 

Bên trong không có một câu nào về giá cả hay điều khoản hợp đồng.

 

Từ đầu đến cuối, đều là về “dịch vụ”.

 

Tôi mở cuốn sổ tuyệt mật của mình ra.

 

Tất cả những chi tiết được ghi chép trong đó, đều được tôi hòa vào trong bản phương án này.

 

“Phòng khách sạn, sẽ được đặt trước cho ngài căn phòng hướng Đông Nam có tầm nhìn đẹp nhất, đảm bảo ngài có thể tận hưởng tia nắng đầu tiên mỗi ngày, đồng thời tránh xa phòng ở cuối hành lang, tránh gây ra bất kỳ cảm giác không gian hẹp nào.”

 

“Đồ vải trên giường trong phòng sẽ được thay thế toàn bộ bằng chất liệu bông Ai Cập sợi dài mà ngài yêu thích, độ cứng mềm tuân thủ nghiêm ngặt theo yêu cầu của ngài.”

 

“Cân nhắc đến việc ngài có yêu cầu đặc biệt về độ ẩm không khí, chúng tôi sẽ trang bị máy tạo ẩm của một thương hiệu xa xỉ Thụy Sĩ mà ngài thường dùng ngay trong phòng.”

 

“Sẽ không có bất kỳ bông hoa tươi nào xuất hiện trong phòng, thay vào đó là bản tổ khúc Cello không nhạc đệm của Bach mà ngài yêu thích, do nghệ sĩ Cello Pierre Fournier mà ngài đánh giá cao nhất thể hiện, sẽ được bật như nhạc nền êm dịu khi ngài bước vào phòng.”

 

 

Từng điều kiện, từng hạng mục.

 

Mỗi chi tiết đều đánh trúng chính xác vào những điểm tinh tế nhất, kín đáo nhất mà ông Smith quan tâm nhất.

 

Đây không còn là một bản phương án thương mại nữa.

 

Nó giống như một lời tỏ tình từ một tri kỷ thấu hiểu tâm hồn hơn.

 

Nó đang nói với ông Smith rằng, chúng tôi hiểu ông.

 

Hiểu tất cả những sự kén chọn và cầu kỳ mà ông chưa từng nói ra.

 

 

 

Sau khi gửi tệp tin đi, tôi không hối thúc thêm nữa.

 

Tôi biết, khi John nhìn thấy bản phương án này, chắc chắn sẽ hiểu được sức nặng của nó.

 

Việc còn lại, chính là chờ đợi.

 

Quá trình này dài đằng đẵng và đầy giày vò.

 

Mỗi phút, mỗi giây, đều giống như đang bị rán trên chảo dầu.

 

Tôi bưng ly cà phê lên, nhưng tay lại hơi run rẩy.

 

Tôi nhìn dòng người xe cộ tấp nập ngoài cửa sổ, trong đầu lặp đi lặp lại tất cả các chi tiết hết lần này đến lần khác.

 

Không biết bao lâu sau, điện thoại của tôi cuối cùng cũng rung lên lần nữa.

 

Là John.

 

Câu trả lời của anh ấy chỉ ngắn gọn một câu.

 

“Jane, cô đúng là một ác quỷ.”

 

“Ngài Smith nói, ngài ấy muốn gặp cô.”

 

“Mười giờ sáng mai, tại văn phòng của ngài ấy.”

 

Nhìn thấy dòng chữ này, sợi dây thần kinh căng cứng suốt mấy tiếng đồng hồ của tôi bỗng chốc được nới lỏng.

 

Tôi tựa lưng vào ghế, thở phào một hơi dài.

 

Tôi biết, trận chiến này, tôi đã thắng một nửa.

 

9

 

Trong mấy tiếng đồng hồ chờ đợi khách hàng phản hồi, tôi cũng không hề nhàn rỗi.

 

Tôi biết, chỉ kéo lại đơn hàng thôi thì chưa đủ để đẩy Triệu Thụy và Vương Lệ xuống vực sâu triệt để.

 

Tôi cần tung ra nhát dao thứ hai.

 

Một nhát dao có thể đâm trúng phóc vào trái tim tham nhũng của bọn chúng.

 

Tôi gọi điện cho thư ký của Cố Thần, lấy danh nghĩa báo cáo tiến độ dự án.

 

Vào lúc kết thúc cuộc gọi, tôi dùng một giọng điệu vô cùng bâng quơ, giống như chợt nhớ ra để trò chuyện phiếm, nhắc tới một câu.

 

“À đúng rồi, thư ký Trương, nhắc đến lại thấy khá trùng hợp.”

 

“Trước đây phòng tài chính trừ khoản tiền làm thêm giờ 148.000 tệ của tôi.”

 

“Mấy ngày trước tôi tình cờ nhìn thấy hóa đơn thanh toán của phòng tài chính, phát hiện có một khoản mua sắm văn phòng phẩm, số tiền không thừa không thiếu, vừa đúng 148.000 tệ.”

 

“Nhưng số văn phòng phẩm đó, hình như tôi chưa từng nhìn thấy trong công ty.”

 

“Chắc là do tôi bận quá nên không để ý chăng.”

 

Tôi nói rất nhẹ nhàng, như đang kể một tin đồn vớ vẩn nào đó.

 

Nhưng tôi biết, đầu dây bên kia, thư ký Trương chắc chắn sẽ truyền đạt nguyên văn từng chữ của tôi cho Cố Thần.

 

Và Cố Thần, với tư cách là người chèo lái tập đoàn cực kỳ nhạy bén với những con số, tuyệt đối có thể nghe ra ẩn ý sâu xa trong lời nói của tôi.

 

Một nhân viên kinh doanh xuất sắc, lấy mạng đổi lấy tiền làm thêm giờ, lại bị ăn chặn vô cớ.

 

Một khoản tiền mua “văn phòng phẩm” hoàn toàn trùng khớp, lại không thấy tăm hơi.

 

Giữa hai chuyện này, nếu bảo không có khuất tất, thì có quỷ mới tin.

 

Quả nhiên, không bao lâu sau, tôi nghe nói Cố Thần đã cử tâm phúc của mình là giám đốc kiểm toán tập đoàn đích thân dẫn đội, tiến vào phòng tài chính.

 

Trên danh nghĩa là tiến hành kiểm toán thường quy nửa năm.

 

Nhưng ai cũng hiểu rõ, đây là sấm chớp báo hiệu mưa dông.

 

Một cuộc điều tra toàn diện nhắm vào phòng tài chính đã âm thầm được triển khai.

 

Khi tin tức này truyền đến tai Vương Lệ, ả đang gọi điện thoại với Triệu Thụy.

 

Nghe nói, lúc đó ả sợ đến mức đánh rơi cả điện thoại xuống đất.

 

Bọn chúng bắt đầu hoảng sợ, giống như kiến bò trên chảo nóng.

 

Tôi thậm chí còn nhìn thấy, chiều hôm đó, Triệu Thụy và Vương Lệ lén lút lẻn vào phòng lưu trữ hồ sơ.

 

Có lẽ là muốn đi tiêu hủy những bằng chứng mờ ám đó.

 

Nhưng bọn chúng quá coi thường thủ đoạn sấm sét của Cố Thần rồi.

 

Ngay giây phút tổ kiểm toán bước vào, toàn bộ sổ sách, chứng từ của phòng tài chính, cũng như phòng lưu trữ, đều đã bị niêm phong.

 

Bọn chúng giống như những con thú hoang bị nhốt trong lồng, chỉ có thể trơ mắt nhìn thòng lọng của thợ săn từng chút từng chút siết chặt lại.

 

Tôi ngồi ở chỗ của mình, bình tĩnh xử lý công việc trong tay, chuẩn bị những bước cuối cùng cho cuộc gặp mặt với ông Smith vào ngày mai.

 

 

 

Những đồng nghiệp xung quanh, ánh mắt nhìn tôi đã từ sự khinh bỉ và tức giận trước kia, chuyển thành sự kính sợ và hoảng hốt.

 

Chắc họ cũng đã đoán ra được, trung tâm của cơn bão này, thực chất chính là tôi.

 

Là tôi, con “bò già chăm chỉ” trông có vẻ vô hại nhất, mờ nhạt nhất này, đã lặng lẽ lật tung toàn bộ bàn cờ.

 

Lúc tan làm, tôi nhận được điện thoại của Cố Thần.

 

“Cuộc gặp ngày mai, nắm chắc bao nhiêu phần?”

 

Trong giọng anh ta không nghe ra quá nhiều cảm xúc, nhưng so với hôm qua thì có thêm chút độ ấm.

 

“Giám đốc Cố cứ yên tâm.”

 

Tôi trả lời dứt khoát và gãy gọn.

 

“Ngài Smith, là khách hàng của tôi.”

 

“Quá khứ là vậy, hiện tại là vậy, và tương lai cũng sẽ như vậy.”

 

Sự tự tin của tôi dường như đã lây sang anh ta.

 

Đầu dây bên kia truyền đến một tiếng cười rất khẽ.

 

“Tốt lắm.”

 

“Đợi cô khải hoàn.”

 

Cúp máy, tôi bước đến trước cửa kính sát đất khổng lồ.

 

Màn đêm đã buông xuống, ánh đèn neon của thành phố lần lượt rực sáng.

 

Tôi lặng lẽ nhìn thế giới rực rỡ sắc màu dưới chân.

 

Tôi cảm thấy bản thân mình giống như đang đứng ở một khởi điểm hoàn toàn mới.

 

Khương Dao nhẫn nhịn, lùi bước, quen với việc cam chịu của quá khứ, đã chết vào cái buổi chiều bị ăn chặn tiền làm thêm giờ đó rồi.

 

Tôi của hiện tại, trong cơ thể đang chứa đựng một linh hồn hoàn toàn mới.

 

Một linh hồn điềm tĩnh, quyết đoán, có thù tất báo.

 

Tôi biết, tương lai của tôi, sẽ không còn do bất cứ ai kiểm soát nữa.

 

Ngoại trừ chính bản thân tôi.

 

10

 

Sáng hôm sau, tôi đến dưới tòa nhà văn phòng của ông Smith sớm nửa tiếng.

 

Tôi không mặc bộ đồ công sở giản dị như thường lệ.

 

Tôi thay một bộ đồ vest váy màu trắng kem được cắt may vừa vặn, trang điểm nhẹ nhàng tinh tế.

 

Tôi tháo bỏ cặp kính gọng đen dày cộp, để ánh mắt của mình có thể trực tiếp, chân thành giao lưu với người khác hơn.

 

Khi tôi bước vào văn phòng của ông Smith, ông ấy đang đứng trước cửa sổ kính sát đất khổng lồ, quay lưng về phía tôi, ngắm nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ.

 

Ông ấy là một quý ông người Anh gần sáu mươi tuổi nhưng tinh thần vẫn rất tráng kiện.

 

Nghe thấy tiếng bước chân, ông ấy từ từ quay người lại.

 

Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, trong đôi mắt xanh thẳm đã từng trải vô số chuyện đời đó, lóe lên sự kinh ngạc.

 

Chắc ông ấy không ngờ, một nữ quản lý khách hàng vốn luôn giữ vẻ dè dặt và khiêm nhường trước mặt ông ấy, hôm nay lại xuất hiện với một phong thái hoàn toàn mới mẻ, tràn đầy tự tin như vậy.

 

“Chào buổi sáng, ngài Smith.”

 

Tôi mỉm cười, chủ động đưa tay ra.

 

Ông ấy khựng lại một giây, sau đó cũng đưa tay ra, bắt tay tôi thật nhẹ nhàng.

 

“Jane, mời ngồi.”

 

Thái độ của ông ấy ôn hòa hơn tôi tưởng tượng.

 

Điều này khiến tôi càng thêm chắc chắn.

 

Chúng tôi không đi vào chủ đề chính ngay lập tức.

 

Tôi lấy từ trong chiếc cặp mang theo một hộp quà nhỏ xinh.

 

“Ngài Smith, đây là chút quà nhỏ tôi chuẩn bị cho ngài.”

 

“Là một bộ trà cụ thủ công mà một người bạn của tôi mang về từ Cảnh Đức Trấn.”

 

“Tôi biết ngài rất thích văn hóa trà đạo của Trung Quốc, hy vọng ngài sẽ thích.”

 

Ông ấy mở chiếc hộp ra, khi nhìn thấy bộ trà cụ sứ men xanh tinh xảo như ngọc bên trong, ánh mắt bộc lộ sự yêu thích xuất phát từ tận đáy lòng.

 

“Ồ, đẹp quá.”

 

“Jane, cô luôn mang đến cho tôi những sự bất ngờ.”

 

Tôi biết, đây là cách tốt nhất để kéo gần mối quan hệ.

 

Dùng thứ ông ấy thích, để mở cửa trái tim ông ấy.

 

Một tiếng đồng hồ tiếp theo, chúng tôi đều nói chuyện về trà, về âm nhạc, về nghệ thuật.

 

Chúng tôi trò chuyện rất tâm đầu ý hợp, giống như hai người bạn cũ lâu ngày không gặp.

 

Ông ấy thậm chí còn chủ động chia sẻ với tôi về một bức tranh mà ông ấy mới sưu tầm được gần đây.

 

Suốt buổi, tôi không hề nhắc nửa lời đến hợp đồng và việc gia hạn.

Chương trước Chương tiếp
Loading...