Tin Đồn Thành Thật

Chương 3



14

Sau khi cùng nhau ăn tối xong, tôi còn một chút công việc dang dở, nên Lộ Kỳ đưa tôi về nhà.

Anh rất lịch sự đứng ngoài cửa, nhìn tôi vào nhà rồi mới rời đi.

Tôi tựa người vào cửa sắt, nhìn khuôn mặt, ngũ quan nào của anh cũng khắc sâu trong tim tôi, không nỡ đóng cửa lại.

Hơn hai mươi năm sống độc thân, lần đầu tiên yêu đương, tôi cuối cùng cũng hiểu vì sao mấy nữ chính trong tiểu thuyết ngôn tình lại có thể vì nam chính mà sống chết, mà đập đầu vào tường.

Thật sự là… mê trai hỏng não mà.

Tôi ngước mắt nhìn Lộ Kỳ đầy mong chờ.

Anh đưa tay xoa đầu tôi, dịu dàng nói: “Vào nhà đi, nghỉ sớm chút, sáng mai anh tới đón em.”

Tôi ngại ngùng lấy mũi giày gõ gõ xuống nền: “Vậy anh nói một câu ‘Công chúa, mời nghỉ ngơi’ đi.”

Lộ Kỳ khẽ cười, rồi rất phối hợp nói: “Công chúa, mời nghỉ ngơi.”

 

15

Tôi tắm rửa xong nằm lên giường, liền thấy Lộ Kỳ gửi một tin nhắn WeChat đến.

【Có việc gấp nên phải đi công tác, khoảng một tuần sẽ về.】

Tôi nhìn đồng hồ, đã gần mười hai giờ đêm.

Vậy là anh phải rời khỏi Bắc Kinh ngay trong đêm.

Xem ra, tiền của tư bản cũng không phải dễ kiếm.

Thấy tôi không trả lời, Lộ Kỳ chắc tưởng tôi đã ngủ, lại gửi thêm hai tin nhắn.

【Chúc ngủ ngon.】

【Bảo bối.】

Tôi thật sự muốn cười chết mất thôi.

Anh tổng tài nhà tôi đúng là không giống mấy anh tổng tài trong tiểu thuyết ngôn tình.

Anh ấy thật sự rất bận, nên cực kỳ coi trọng hiệu quả.

Bề ngoài ôn hòa lễ độ, nhưng thực chất nói một là một, chưa bao giờ lãng phí thời gian vào những chuyện vô nghĩa.

Vậy mà một người như thế lại sẵn lòng chiều theo tôi, cùng tôi ăn những món bình dân, tốn thời gian đón đưa tôi đi làm, còn ngoan ngoãn gọi tôi là “bảo bối”.

Anh ấy dường như luôn đáp ứng mọi điều tôi muốn.

Tôi trở mình, nhắn hỏi anh: 【Vậy rốt cuộc việc em dễ dàng vào được văn phòng anh là vì anh đã cấp đặc quyền đúng không?】

Một lúc lâu sau, anh mới trả lời một chữ: 【Ừm.】

Tôi phấn khích đến mức lăn lộn trên giường, rồi kẹp giọng nhắn dặn: 【Nhớ giữ an toàn, em sẽ đợi anh trở về.】

16

Đối tượng mập mờ không có ở đây, bạn thân dạo này cũng bận không để ý đến tôi.

Tôi liền dồn toàn bộ tâm sức vào công việc.

Khi còn ở trường, giáo sư từng nói với tôi: trong thời đại công nghệ, thứ duy nhất khiến giới quyền quý phải nhượng bộ chính là nhân tài kỹ thuật cao cấp.

Tôi từng nghĩ cả đời này mình sẽ là một con cún học thuật hạnh phúc, quyền lực địa vị chẳng liên quan gì đến tôi.

Nhưng bây giờ, tôi muốn thử một lần đặt chân đến đỉnh cao nơi Lộ Kỳ đang đứng, cùng anh ấy nhìn ngắm thế giới từ một góc độ khác.

Tin đồn trong công ty cũng đổi vài phiên bản rồi — từ “đại boss thầm yêu tôi”, đến “tôi dũng cảm theo đuổi tình yêu và tán đổ tổng tài”, bây giờ lại thành “đại boss chán tôi, bỏ đi giải sầu”.

Thế giới này đúng là một tiểu thuyết Tomato khổng lồ.

Lộ Kỳ không trở về đúng như lịch đã hẹn trong một tuần.

Nhưng gần như lúc nào chúng tôi cũng trò chuyện qua tin nhắn.

Anh ấy sẽ kể tôi nghe anh đi đâu, gặp những ai, có sự cố gì xảy ra.

Còn tôi thì kể anh nghe tiến độ công việc, chuyện sinh hoạt hằng ngày, thậm chí tám chuyện trong công ty.

Khoảng thời gian yêu xa ấy, chúng tôi nói với nhau mọi điều qua WeChat, thậm chí còn hiểu nhau hơn.

Và vì mỗi khoảng trống trong ngày đều có đối phương lấp đầy, nên mối quan hệ tiến triển rất nhanh.

17

Một ngày sau một tháng, tôi đang bàn với sư huynh việc về trường thăm giáo sư, tiện thể hỏi mấy vấn đề chuyên môn tích lũy gần đây.

Thì bất ngờ nhận được cuộc gọi từ Lộ Kỳ.

Mặc dù trước đó đã lưu số cá nhân của anh, nhưng vì lệch múi giờ và lịch trình nên chủ yếu chúng tôi nhắn tin hoặc gửi voice, rất ít khi gọi trực tiếp.

Tôi bước đến một góc yên tĩnh rồi mới nhận máy.

Chưa kịp lên tiếng, tôi đã bị kéo mạnh vào khu vực cầu thang tối om.

Lộ Kỳ ép tôi vào góc tường, ánh mắt nhìn tôi sáng như sao trời.

Tôi “á” lên một tiếng rồi ôm lấy anh.

Tưởng rằng sau thời gian xa cách sẽ có cảm giác xa lạ.

Nhưng hoàn toàn không có.

Lộ Kỳ bật cười, một tay anh ôm eo tôi nhấc bổng lên, xoay người đặt tôi ngồi lên bậc thang.

Khoảng cách giữa chúng tôi cực kỳ gần, đến mức có thể cảm nhận hơi thở của nhau, khiến tim tôi đập loạn.

Tôi không kiềm được mà khẽ nói: “Lộ Kỳ, em muốn yêu anh cả đời.”

Lộ Kỳ vuốt nhẹ mái tóc rối của tôi, giọng nói trầm thấp.

“Cả đời thì không đủ.”

“Em từng nói, khi tình cảm đủ sâu mà không cần nói cũng hiểu, thì nên có một bước khởi đầu chính thức.”

“Anh vẫn luôn chờ khoảnh khắc đó.”

Không khí trong cầu thang chợt loãng hẳn đi.

Tôi cảm nhận anh đang tiến gần hơn, bất giác nhắm mắt lại vì căng thẳng.

Đột nhiên, cửa cầu thang bị gõ hai cái.

Bong bóng màu hồng lập tức bị chọc vỡ.

Tôi tiếc nuối nhìn đường cong nơi cổ của Lộ Kỳ, suýt nữa thì dụi mặt vào được rồi đó!

Lộ Kỳ nắm lấy tay tôi, dịu dàng nói: “Xin lỗi, anh hẹn họp lúc bốn giờ.”

“Trong lúc họp em cứ nhắn tin cho anh, anh sẽ trả lời. Tối nay mình cùng ăn tối.”

Tôi giả vờ không biết hỏi: “Vậy sao anh không đi họp trước đi…”

Anh khẽ cười, giọng nói mang theo sức hút mê người: “Vì rất muốn gặp em.”

Sốc chưa! Tổng tài nhà mình đi công tác về xong giác ngộ luôn rồi???

Tôi định chọc anh ngượng, không ngờ chính mình lại đỏ mặt trước.

Tôi vội vàng đẩy anh ra, chạy vụt khỏi cầu thang.

18

Sau khi Lộ Kỳ trở về, chúng tôi bắt đầu nghiêm túc vun đắp tình cảm.

Anh ấy hòa nhập vào cuộc sống của tôi bằng một thái độ cực kỳ bao dung.

Tôi tưởng anh là kiểu không biết phân biệt ngũ cốc, vậy mà không chỉ biết làm bữa sáng trong căn bếp nhỏ của tôi, anh còn biết thay bóng đèn, lắp đồ nội thất mới mua.

Có lúc tôi mang việc về nhà làm, nếu anh không có lịch trình gì, sẽ cùng làm việc tại nhà tôi và luôn tự giác rời đi trước 10 giờ tối.

Tôi thường xuyên nghe anh chuyển đổi giữa các ngôn ngữ để gọi điện xử lý công việc.

Phần lớn thời gian anh đều rất nghiêm khắc và quyết đoán — hoàn toàn khác lúc ở bên tôi.

Được một người đàn ông như thế ưu ái, thử hỏi ai mà không đổ?

Nhưng tôi càng hiểu rõ sự mạnh mẽ của anh, lại càng cảm thấy bản thân nhỏ bé.

Tôi muốn cùng anh đi thật xa, đi thật lâu… Nhưng mà…

Khoảng cách về thân phận và xuất thân, dường như là rào cản lớn nhất giữa chúng tôi.

Tôi thường xuyên cảm thấy lo lắng vào những đêm yên tĩnh.

19

Sau ba tháng làm việc, tôi phải cùng đội ngũ đến nhà máy sản xuất tiền tuyến để công tác.

Sáng sớm, Lộ Kỳ đưa tôi ra sân bay.

Khi tôi định xuống xe, anh lại nắm chặt tay tôi không buông.

 

Tôi chỉ vào hàng xe đang chờ phía sau: “Ở đây không thể dừng xe lâu đâu.”

Anh thở dài một tiếng rồi ngoan ngoãn buông tay tôi ra.

“Nhớ chăm sóc bản thân, ăn đúng bữa, đừng thức khuya.”

“Đợi em xong việc, anh đến đón.”

Ba phần bất lực, ba phần quyến luyến, bốn phần không nỡ — dáng vẻ này của anh thật sự quá đáng yêu.

Tôi bất ngờ nghiêng người hôn nhẹ lên má anh, rồi nhanh chóng xuống xe và đóng cửa lại.

Vừa bước vào sảnh chờ, tôi đã thấy đồng nghiệp đang đứng cạnh cửa kính, nhìn tôi bằng ánh mắt đầy ẩn ý.

Xe của Lộ Kỳ vẫn chưa rời đi, cảnh tôi vừa bước xuống xe chắc chắn họ đã nhìn thấy hết.

Tôi chắp tay khẩn cầu: “Làm ơn làm phước, giữ bí mật giùm tôi nha.”

Sư huynh trêu chọc: “Sợ gì chứ? Chuyện của hai người không phải là ai cũng biết rồi sao?”

Tôi giả vờ thở dài: “Ảnh còn chưa chính thức tỏ tình mà…”

Sư huynh hơi bất ngờ, thu lại nụ cười rồi nghiêm túc khuyên: “Tư Ngữ, Lộ tổng chưa bao giờ giấu giếm việc anh ấy đặc biệt với em. Em có thể thử thách anh ấy, nhưng nhớ nhé — trong tình yêu, đàn ông cũng cần được đáp lại.”

Trên máy bay đến khu sản xuất, tôi cứ mãi suy nghĩ về lời của sư huynh.

Mối quan hệ này từ đầu đến giờ dường như luôn là Lộ Kỳ cố gắng hạ mình để thích nghi với tôi.

Anh dần dần bước vào cuộc sống của tôi, còn tôi lại chưa từng chủ động tìm hiểu về cuộc sống vốn có của anh.

Hoặc có lẽ, vì sự tự ti trong lòng, tôi không dám hiểu.

20

Khu sản xuất nằm ở vùng Tây Bắc, hẻo lánh và khép kín, nhưng không khí thì rất trong lành.

Diện tích rộng lớn, tài nguyên phong phú, khiến vùng đất này mang một nét huyền bí đặc biệt.

Nhưng rồi, vào một đêm sau một tuần làm việc, khi tôi đang gọi video với Lộ Kỳ thì bất ngờ có động đất.

Tôi còn chưa kịp phản ứng, Lộ Kỳ đã thấy đèn chùm trong phòng tôi rung lắc dữ dội, lập tức hét lên: “Chạy ra khoảng đất trống ngoài kia! Đừng lo gì hết, chạy ngay!”

Tôi hoảng hốt, lập tức lao ra ngoài.

Tôi vừa lao ra khỏi ký túc xá, dãy nhà cấp bốn phía sau đã đổ sập trong trận rung lắc dữ dội.

Sư huynh vội vàng chạy đến, thấy tôi chỉ là mặt mày tái nhợt chứ không bị thương, mới thở phào một hơi.

“Làm anh sợ chết khiếp, Lộ tổng dặn anh phải chăm sóc em thật tốt. Nếu em có chuyện gì, anh cũng khó mà ăn nói được.”

Tôi ngơ ngác đi theo anh ấy ra bãi đất trống cách xa khu nhà để trú tạm.

Chẳng mấy chốc, toàn bộ người trong khu sản xuất đều tập trung lại, cán bộ nhà máy vừa liên lạc cứu hộ, vừa kiểm tra xem có ai mất tích hay bị thương không.

Khi Lộ Kỳ dẫn đội cứu viện tới nơi, trời còn chưa sáng.

Tôi mặc nguyên đồ ngủ, cùng mọi người đào bới để cứu đồng nghiệp bị vùi dưới đống đổ nát.

Anh ấy là một kỹ sư xuất sắc, học hành bao năm trời, vốn có thể toả sáng trong lĩnh vực nghiên cứu mình yêu thích, lại bị kẹt trong tai hoạ thiên nhiên.

Đây là lần đầu tiên trong hơn hai mươi năm cuộc đời, tôi phải đối mặt trực tiếp với ranh giới sinh tử, trong lòng toàn là cảm giác bất lực.

Lộ Kỳ tìm đến tôi từ bên ngoài, hai mắt đỏ ngầu kéo tôi vào lòng.

Anh ôm rất chặt, đến mức lưng tôi đau nhói.

Thế nhưng hơi thở tôi như được thông suốt, cả người run rẩy ôm chặt lấy anh.

“Lộ Kỳ, trước thảm họa, con người thật sự nhỏ bé quá.”

Anh vỗ vỗ lưng tôi trấn an: “Đừng sợ, có anh ở đây rồi.”

Sau đó nhanh chóng cởi áo khoác của mình khoác lên người tôi, còn anh thì đi bàn bạc phương án cứu hộ với đội cứu nạn.

Tôi cứ nghĩ thiên ý khó mà chống lại, nhưng hôm đó, Lộ Kỳ đã tạo nên một kỳ tích vì tôi.

Khi người kỹ sư kia được đưa ra, lập tức được đội y tế mà Lộ Kỳ dẫn tới tiếp nhận.

Họ đã giành lại một nhân tài khoa học kỹ thuật từ tay tử thần.

Họ giữ lại thành quả đào tạo của cả chục năm trời cho đất nước.

Họ cứu lấy một gia đình.

Nhìn người đàn ông cao lớn phủ đầy bụi đất ấy, lần đầu tiên tôi cảm thấy, anh không chỉ mang nhãn hiệu “giàu có” và “quyền lực”, mà còn có một nhân phẩm cao quý.

Anh gánh vác trách nhiệm xã hội tương xứng với địa vị và thân phận của mình, xứng đáng nhận mọi lời khen ngợi.

Chương trước Chương tiếp
Loading...